Đồng Hành
CHƯƠNG 1
Buổi chiều ở một khu phố nhỏ tại Thailand lúc nào cũng ồn ào theo đúng nghĩa đen — chủ yếu là vì Hong.
Tiếng gọi vang từ ngoài cổng khiến Simon đang ngồi chơi game trong phòng khách cũng phải nhăn mặt.
Cậu bé quay sang nhìn anh trai mình đang ngồi học trên sofa.
Simon
Anh không tính đổi khóa cổng hả?
Nut
Vô ích thôi /cuối đầu đọc sách/
Quả nhiên vài giây sau, tiếng Hong lại vang lên.
Hong
Nut! Em biết bạn ở nhà mà!
Simon
Ảnh sắp phá luôn cổng rồi kìa /bật cười/
Nut thở dài, gấp sách lại rồi đứng dậy đi mở cửa.
Vừa thấy cậu, Hong lập tức cười toe rồi chen vào trong như đúng nhà mình.
Hong
Em qua học bài /đi thẳng vô nhà/
Nut
Thiệt không? /nhìn chồng tập vở trên tay Hong/
Hong
Ê nhóc, Mint đâu rồi? /vò đầu cậu bé/
Simon
Nãy còn ở nhà làm bài với bạn
Hong
Trời, nhỏ đó chăm học hơn anh nó luôn
Simon
Tại anh lười /tỉnh bơ đáp/
Hong
Bạn thấy không? Simon hỗn với em /giọng vô tội/
Hong
Bạn bênh em trai bạn? /trợn mắt/
Hong bĩu môi nhưng vẫn hí hửng đi thẳng lên phòng Nut.
Phòng của Nut lúc nào cũng gọn gàng tới mức Hong thấy khó chịu giùm.
Hong
Bạn sống như người máy vậy?
Nut
Ngồi xuống học đi /kéo ghế ngồi xuống/
Hong
Em chết chắc rồi /nằm dài lên bàn/
Nut
/nhìn vẻ mặt cậu rồi đoán/
Hong
Bạn đừng làm em tổn thương
Nut
/cầm bài kiểm tra lên nhìn/
Hong
Cũng gần trung bình rồi! /lập tức phản bác/
Hong
Tại có bạn rồi nên em không cần giỏi /chống cằm nhìn/
Nut chỉ khẽ thở dài rồi cầm bút lên.
Hong kéo ghế ngồi sát lại, cười tủm tỉm.
Chỉ vì Nut sinh trước vài tháng mà nhất quyết bắt Hong gọi mình là “anh”.
Hong không chịu nên Nut quyết định cho Hong gọi mình là “bạn”.
Giờ thì cậu gọi suốt ngày.
Ở tầng dưới, Mint đang ngồi ăn bánh cùng Simon.
Mint
Anh Hong lại qua học hả?
Simon
Ừ. Nhưng chắc học được năm phút là bắt đầu nói chuyện
Mint
Anh tao vậy mà /bật cười/
Simon
/chống cằm nhìn cô bé/
Simon
Mà ba mẹ tao đi công tác thêm mấy ngày nữa
Mint
Vậy tối nay hai anh em nhà mày lại qua nhà tao ngủ?
Mint
Ba mẹ tao còn nói riết rồi hai nhà thành một luôn
Simon
Anh Nut chắc không để ý đâu. Ảnh chỉ cần có chỗ học bài /bật cười/
Mint
Còn anh Hong thì chỉ cần có người nói chuyện
Hai đứa vừa nói xong thì trên lầu vang xuống tiếng Hong.
Nut
Bạn tính sai từ đầu rồi /giọng bình tĩnh/
Trời tối dần, mưa cũng bắt đầu rơi.
Hong ngồi cạnh cửa sổ phòng Nut, chống cằm nhìn mưa bên ngoài.
Nut vẫn đang làm bài tập kế bên.
Một lúc sau Hong đột nhiên lên tiếng
Hong
Nếu sau này tụi mình không còn ở cạnh nhau nữa thì sao?
Hong nhìn nghiêng gương mặt Nut dưới ánh đèn vàng nhạt rồi bất giác cười nhẹ.
Hong
Bạn lúc nào cũng bình tĩnh ghê /cười nhẹ/
Một lát sau, Hong lại hỏi tiếp
Hong
Nếu em thi rớt đại học thì bạn nuôi em không?
Nut
Anh nuôi Simon đủ mệt rồi
Từ dưới nhà lập tức vang lên giọng Simon
Simon
Em nghe hết đó nha! /nói vọng lên/
Mint bật cười lớn khiến Hong cũng phá lên theo.
Căn nhà nhỏ giữa trời mưa bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Còn Nut chỉ khẽ nhìn Hong một cái rồi cúi xuống tiếp tục viết bài, nhưng khóe môi đã cong lên từ lúc nào.
CHƯƠNG 2
Cơn mưa kéo dài tới tận khuya.
Trong phòng Nut chỉ còn tiếng bút viết lạch cạch và tiếng Hong than vãn không ngừng.
Hong
Nut… não em sắp nổ rồi
Nut
Có học đâu mà nổ /nhìn tập bài trên bàn/
Hong
Em học nãy giờ luôn đó! /ngồi bật dậy/
Nut
Ừ. Học được 3 phút rồi nói chuyện 20 phút
Hong
Bạn nói chuyện lạnh lùng quá /ôm ngực đau đớn/
Hong nhìn đề toán một lúc lâu rồi bắt đầu ngơ ra.
Hong
/bật cười lăn ra bàn/
Dưới tầng dưới, Simon đang ngồi chơi game thì Mint cầm hai ly mì đi lại.
Mint
/đặt ly mì xuống trước mặt/
Mint
Tao lấy cho mày rồi đó
Simon
/nhìn ly mì rồi nhướng mày/
Mint
Tại dì nói nhớ chăm mày
Mint ngồi xuống cạnh cậu rồi bật game trên điện thoại.
Simon
Trên lầu phá anh Nut
Mint
Ngày nào chả vậy /bật cười/
Simon
Anh Hong mà im được chắc trời sập
Mint
Còn anh Nut mà nổi nóng chắc tận thế
Cả hai nhìn nhau rồi cùng phá lên cười.
Đúng lúc đó trên lầu vang xuống tiếng Hong.
Hong
NUT! SAO RA ĐÁP ÁN KHÁC NỮA RỒI?!
Simon
Thấy chưa /chống cằm nghe/
Khoảng gần mười giờ tối, điện trong nhà bất ngờ cúp.
Mint
Simon đừng có đụng cầu dao bậy!
Nut đứng dậy lấy đèn pin trong ngăn bàn rồi bật lên.
Ánh sáng vàng nhạt hắt lên gương mặt cậu khiến Hong ngẩn người vài giây.
Nut
Cầm đi /đưa đèn pin cho Hong/
Hong
Bạn lúc nào cũng chuẩn bị sẵn hết ha /cười/
Nut
Phòng trường hợp Simon làm cháy nhà
Simon
EM NGHE HẾT ĐÓ /hét lên/
Hong cười lớn đến mức suýt rơi luôn đèn pin.
Một lúc sau, cả bốn người tụ tập dưới phòng khách vì trời nóng quá không ngồi trên lầu nổi.
Simon
Má, nóng thật /quạt bằng quyển tập/
Hong
Nếu sau này tao với Nut cưới nhau chắc mày phải gọi tao là gì?
Cả phòng im lặng đúng ba giây.
Hong
Bạn không phản ứng gì luôn?
Nut
Bạn nói nhảm quen rồi /đặt ly xuống/
Simon
Anh Hong bị anh Nut miễn nhiễm rồi
Mint
Chuẩn /gật đầu đồng tình/
Hong
“Không ai hiểu trái tim mong manh này hết
Nut
/nhìn Hong một lúc rồi cười nhạt/
Ngay lúc đó điện bật sáng trở lại.
Simon
Có điện rồi /reo lên/
Mint
Điều hòaaaa! /lập tức bật dậy/
Hai đứa nhỏ chạy mất lên lầu trước.
Hong
Con nít thiệt /bật cười/
Nut
Bạn cũng khác gì đâu /đứng dậy cầm tập sách lên/
Hong
Ít ra em trưởng thành hơn tụi nó /đi theo sau/
Hong
Ủa? Bạn công nhân hả?
Nut
Không thì bạn buồn nữa
Hong đứng khựng vài giây rồi cười toe chạy theo.
CHƯƠNG 3
Mấy ngày sau, trời ở Thailand bắt đầu vào mùa nóng.
Buổi chiều vừa tan học, Hong đã lết xác qua nhà Nut với gương mặt như sắp chết tới nơi.
Nut
/đang làm bài ở phòng khách/
Nut
Bạn có làm gì đâu mà mệt? /ngẩng đầu lên/
Hong
Mệt vì đi học /nằm xuống sofa/
Simon
/từ trong bếp bước ra/
Simon
Đi học mà ngủ nguyên 2 tiết /tỉnh bơ nói/
Simon
/ngồi xuống cạnh Mint/
Mint
Mày méc nhanh ghê /liếc Simon/
Hong
Hai anh em nhà này không còn tình người
Nut
/đặt ly nước trước mặt Hong/
Hong cười ngay lập tức rồi cầm ly nước uống.
Simon ngồi nhìn một hồi rồi quay sang Mint thì thầm
Simon
Tao thấy anh Nut chiều anh Hong dữ lắm
Mint
Thì từ nhỏ giờ mà /vẫn nhìn điện thoại/
Mint
Mày nói như bà tám vậy
Mint bật cười vì vẻ mặt ngại ngại của cậu.
Buổi tối, Nut đang ngồi giảng bài cho Hong như thường lệ.
Hong
Nếu em thi đậu đại học thì bạn thưởng gì cho em?
Hong
Cho em chọn thiệt hả? /cười/
Hong
/nhìn gương mặt của Nut/
Nut hơi khựng lại nhưng cũng không hỏi thêm.
Một lúc sau Hong lại bắt đầu lơ mơ.
Hong
Ủa khoan, cái này sao ra vậy?
Nut
Bạn không nghe từ nãy giờ à?
Hong
Tại nhìn bạn nên quên /cười ngại/
Không khí yên lặng mất hai giây.
Nut cụp mắt xuống tập vở rồi khẽ gõ đầu bút lên trán Hong.
Dưới tầng dưới, Mint đang ngồi làm bài thì Simon kéo ghế lại gần.
Mint
/ngẩng lên nhìn khinh bỉ/
Simon
/chống cằm nhìn Mint/
Simon cười cười rồi ngồi im nhìn Mint viết bài
Một lúc sau Mint chịu không nổi nữa.
Mint
Mày nhìn gì hoài vậy?
Simon
Thôi tao đi lấy nước! /đứng bật dậy/
Gần nửa đêm, Hong cuối cùng cũng học xong.
Hong
/nằm dài ra bàn than thở/
Hong
Em cảm giác linh hồn mình vừa bay mất
Nut
/dọn sách lại gọn gàng/
Hong
Nếu có người thích bạn thì sao?
Hong
Bạn có thích lại không?
Hong
/nhìn chằm chằm vào Nut/
Nut
Nếu là người đó thì có thể
Hong
Người đó là ai? /chớp mắt hỏi/
Ánh mắt bình tĩnh quen thuộc khiến Hong tự nhiên thấy tim đập hơi nhanh.
Nhưng ngay lúc đó dưới nhà vang lên tiếng Simon.
Simon
MINTTT! ĐỪNG GIẬT SNACK CỦA TAO!
Mint
AI BIỂU MÀY ĂN HẾT CỦA TAO?!
Không khí bị cắt ngang hoàn toàn.
Hong bật cười thành tiếng rồi đứng dậy chạy ra cửa.
Nut
/nhìn theo bóng lưng Hong/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play