Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

BẢY CHIẾC NHẪN [All TRANGPHAP]

Chương 1 Đêm tân hôn

Gia tộc Nguyễn Thị lao vào tình thế lao đảo tột cùng
Để trả món nợ khổng lồ, bố của Thùy Trang đã ký một hiệp ước hôn nhân với 6 nữ tổng tài của các tập đoàn đối thủ.
Họ đồng ý "cứu" Nguyễn Thị với điều kiện: Thùy Trang phải làm vợ của cả 6 người.
Trong mắt họ, Thùy Trang chỉ là một món đồ chơi.
Phòng khách của biệt thự Trần Dao rộng đến mức tiếng bước chân của Thùy Trang vọng lại như tiếng đếm ngược.
Cô mặc một chiếc váy trắng dài.
Nhưng không có hoa, không có nhạc, không có khách.
Chỉ có sáu người phụ nữ ngồi thành hàng trên chiếc ghế sofa màu đen, nhìn cô như nhìn một món hàng vừa được bưng ra.
Phía sau họ là bức tranh sơn dầu khổng lồ vẽ một cánh đồng tuyết trắng xóa.
Trần Dao ngồi chính giữa, tay xoay ly rượu vang, môi đỏ như vết cắt.
Trần Dao
Trần Dao
Từ nay chị là của chung.
Trần Dao
Trần Dao
Hiểu chứ?
Thùy Trang cúi mặt.
Mắt cô không run.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ừ.
Tôn Di cười khẩy:
Tôn Di
Tôn Di
"Đại tiểu thư Nguyễn Thị cũng biết cúi đầu à?"
Trương Nguyệt nhếch mép.
Hà Tuyên Lâm giả vờ thương xót.
Từ Mộng Khiết và Đường Nghệ Hân nhìn nhau cười.
Trần Dao
Trần Dao
Lên phòng ngủ của tôi.
Trần Dao
Trần Dao
Mặc váy đỏ trong tủ.
Trần Dao
Trần Dao
Chờ.
Trần Dao ra lệnh.
Thùy Trang nhặt chìa khóa bước lên cầu thang.
Sau lưng cô, giọng Hà Tuyên Lâm vọng lại:
Hà Tuyên Lâm
Hà Tuyên Lâm
Tháng sau cho con khốn đó vào viện tâm thần nhé?
Thùy Trang mỉm cười.
Cô đã nghe hết.
Phòng ngủ rộng, giường đen.
Trong tủ là váy lụa đỏ mỏng như lớp da.
Thùy Trang cởi váy trắng.
Cô không run.
Đêm đó, Trần Dao bước vào.
Cô thấy Thùy Trang nằm trên giường đen, tóc xõa, váy đỏ ôm sát từng đường cong, mỏng đến mức thấy hơi thở nâng lồng ngực cô lên xuống.
Trần Dao tiến lại.
Bàn tay lạnh buốt vuốt từ cổ xuống ngực Thùy Trang.
Cô nhắm mắt, không phản kháng.
Trần Dao cúi xuống, môi chạm xương quai xanh, rồi cổ, rồi vành tai.
Cô cắn nhẹ, thì thầm:
Trần Dao
Trần Dao
Chị không khóc à?
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô muốn tôi khóc?
Thùy Trang mở mắt nhìn thẳng.
Ánh mắt cô tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.
Trần Dao lạnh sống lưng nhưng không dừng.
Cô xé chiếc váy đỏ.
Lụa rách dễ dàng.
Thùy Trang để mặc.
Cô đưa tay vòng cổ Trần Dao, kéo cô lại gần.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Nếu cô muốn tôi… đừng dừng.
Giọng cô khàn khàn.
Trần Dao hoảng hốt một giây nhưng không thể dừng.
Căn phòng chỉ có tiếng thở dồn dập của cô
Còn Thùy Trang cô nằm đó, da thịt phơi bày, môi hé mở, nhưng mắt vẫn lạnh, vẫn đếm từng nhịp.
Hai mươi phút sau, Trần Dao ngồi dậy thở hổn hển.
Thùy Trang vẫn nằm yên.
Trần Dao
Trần Dao
Chị có gì để nói không?
Thùy Trang ngồi dậy, mảnh vải đỏ rơi khỏi vai.
Cô nhặt khăn trải giường quấn người, thong thả:
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Tôi có một câu hỏi nhỏ.
Trần Dao
Trần Dao
Hỏi đi.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Khi tôi bắt đầu khóc, cô nghĩ đó là lúc câu chuyện kết thúc… hay bắt đầu?
Trần Dao im lặng.
Thùy Trang đứng dậy bước vào phòng tắm.
Dưới tấm nệm, chiếc điện thoại ghi âm toàn bộ.
END

Chương 2 Điều lệ

Sáng hôm sau, Thùy Trang bị lôi xuống phòng khách khi chưa kịp mặc áo khoác.
Đường Nghệ Hân người lớn nhất và độc ác nhất
Đặt tập tài liệu xuống bàn.
Đường Nghệ Hân
Đường Nghệ Hân
Chị ký đi.
Đường Nghệ Hân ném bút vào mặt cô.
Thùy Trang nhặt bút lật từng trang.
Điều 1: Không ra khỏi nhà chưa có phép. Điều 2: Phải quỳ chào mỗi sáng. Điều 15: Không gọi điện thoại. Điều 37: Cởi đồ kiểm tra sức khỏe mỗi tuần. Điều 62: Khách đến phải ngồi dưới sàn. Điều 99: Không khóc trước mặt ai. Điều 100: Vi phạm bị nhốt ba ngày không ăn.
Thùy Trang ký tên.
Chữ nắn nót, không run.
Trần Dao ngồi trên ghế hài lòng.
Tôn Di đứng khoanh tay.
Phạm Vỹ Kỳ
Phạm Vỹ Kỳ
Chị ký thật à?
Phạm Vỹ Kỳ bước tới.
Thùy Trang nhìn cô em này.
Một tháng trước, Vỹ Kỳ còn khóc trên vai cô vì thất tình.
Giờ cô ta đứng trong hàng ngũ kẻ thù.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Em có gì muốn nói?
Thùy Trang hỏi nhẹ.
Phạm Vỹ Kỳ
Phạm Vỹ Kỳ
Em chỉ muốn chị biết… chị đáng đời.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ừ. Tôi đáng đời.
Tăng Bái Từ rụt rè bước ra, đặt chiếc hộp nhỏ lên bàn.
Bên trong là vòng cổ gắn định vị.
Tăng Bái Từ
Tăng Bái Từ
Chị đeo nó vào.
Thùy Trang nhìn Bái Từ.
Cô em gái hay xin tiền cô mỗi tháng, hay gọi điện khóc lóc.
Giờ cô ta đeo cho cô một chiếc vòng nô lệ.
Thùy Trang cầm chiếc vòng, đeo vào cổ.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Đẹp không?
Bái Từ cúi mặt, không dám nhìn.
Tối đó, Trần Dao sai người đem bữa tối đến một dĩa thức ăn ko ngờ tới
Cả bảy người ngồi quanh bàn ăn thịt bò nướng, rượu vang.
Tôn Di
Tôn Di
Ra đây!
Tôn Di gọi.
Thùy Trang bước ra.
Trần Dao
Trần Dao
Chị ngồi dưới sàn.
Trần Dao
Trần Dao
Ăn phần của mình.
Trần Dao chỉ xuống bên cạnh bàn.
Dưới sàn là bát nhựa đựng cơm trắng trộn thức ăn vụn.
Mùi tanh nồng.
Thùy Trang im lặng quỳ xuống.
Cô bưng bát, đưa thìa lên miệng.
Không một giọt nước mắt.
Hà Tuyên Lâm
Hà Tuyên Lâm
Chị đói không?
Hà Tuyên Lâm giả vờ hỏi.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ừ.
Thùy Trang nhai
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cơm cháy quá.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Nhưng không sao.
Cả sáu người nhìn nhau kinh ngạc.
Thùy Trang ăn.
Từng thìa.
Từng miếng.
Như thể cô đang ăn một bữa tiệc.
Đêm đó, khi mọi người ngủ, Thùy Trang móc điện thoại từ dưới nệm.
Cô nhắn:
"Camera 2 và 4 hỏng thay tối mai"
Tắt máy, cô nằm xuống, đếm: 2 ngày rồi.
Còn 88 ngày.
END
Tác giả (bubu)
Tác giả (bubu)
hello mọi người
Tác giả (bubu)
Tác giả (bubu)
Truyện mới nhá
Tác giả (bubu)
Tác giả (bubu)
Mà mình nói trước là tên với tuổi thật của mấy chỉ ko giống thật ở ngoài đời á
Tác giả (bubu)
Tác giả (bubu)
Nên là cách xưng hô giữa mỗi người sẽ khác nhau. Nên mình nói trước cho mọi người đỡ nhầm lẫn ạ🥰🥰

Chương 3 Phòng băng

Thùy Trang bị đánh thức lúc 3 giờ sáng.
Trần Dao đứng bên giường, tay cầm chai nước lạnh, dội thẳng vào mặt cô.
Trần Dao
Trần Dao
Dậy. Tôi dạy chị một bài học.
Thùy Trang mở mắt.
Nước chảy ròng ròng trên mặt, thấm xuống cổ.
Cô không rùng mình.
Trần Dao kéo cô xuống tầng hầm.
Không khí càng xuống càng lạnh.
Cuối hành lang là một cánh cửa thép dày phòng bảo quản thịt, nhiệt độ âm 15 độ C.
Trần Dao
Trần Dao
Vào.
Trần Dao đẩy cô vào, khóa cửa sập lại.
Bóng tối.
Lạnh.
Không gian chật hẹp đầy những xác thịt đông lạnh treo trên móc sắt.
Thùy Trang ôm cánh tay.
Cô mặc mỗi chiếc váy ngủ mỏng tang.
Hơi thở biến thành sương trắng.
Mười phút trôi qua.
Hai mươi phút.
Răng cô bắt đầu va vào nhau.
Nhưng Thùy Trang không hét.
Không đập cửa.
Bên ngoài, giọng Trương Nguyệt vọng vào:
Trương Nguyệt
Trương Nguyệt
Chị có nhớ Ngọc bị cảm lạnh năm đó không?
Trương Nguyệt
Trương Nguyệt
Cô ấy sốt 3 ngày, bọn mình thay phiên nhau chăm sóc.
Trần Dao đáp, giọng nghẹn ngào:
Trần Dao
Trần Dao
Nhớ.
Trần Dao
Trần Dao
Vì thế tôi mới muốn con khốn này nếm trải lạnh giá.
Trần Dao
Trần Dao
Ngọc đã đau thế nào, nó phải đau thế ấy.
Tôn Di thở dài:
Tôn Di
Tôn Di
Giá mà Ngọc còn sống… chúng ta đâu phải hành hạ kẻ giống cô ấy để nguôi ngoai.
Thùy Trang ngồi trong bóng tối, nghe hết.
Cô gục đầu xuống đầu gối.
Tên Tiểu Ngọc lại vang lên và trái tim cô lại nhói lên một cách kỳ lạ.
Tại sao tôi lại đau khi nghe tên đó?
Mười phút.
Hai mươi.
Ba mươi.
Răng cô bắt đầu va vào nhau.
Nhưng Thùy Trang không hét.
Không đập cửa.
Cô ngồi xuống nền băng, kéo đầu gối vào ngực, vận động các cơ để giữ nhiệt.
Cô đã từng ngồi trong băng ở Siberia ba ngày để huấn luyện sinh tồn.
Bên ngoài, Tôn Di áp tai vào cửa:
Tôn Di
Tôn Di
Không nghe tiếng gì.
Tôn Di
Tôn Di
Hay cô ta bất tỉnh rồi?
Trần Dao
Trần Dao
Mở ra xem.
Trần Dao ra lệnh.
Cánh cửa mở.
Ánh sáng ập vào.
Thùy Trang ngồi đó, môi tím tái, mái tóc phủ sương trắng.
Nhưng mắt cô vẫn mở.
Tôn Di giật mình:
Tôn Di
Tôn Di
Vẫn tỉnh à?
Thùy Trang đứng dậy, chân hơi run, giọng khàn:
Tôn Di
Tôn Di
Bốn tiếng.
Tôn Di
Tôn Di
Cô giỏi lắm.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Nhưng tôi đã từng chịu được sáu tiếng.
Trần Dao nắm tóc cô, kéo lên tầng.
Phòng khách, Tôn Di cầm roi da.
Cô ta cười:
Tôn Di
Tôn Di
Lần này tôi dạy chị võ thuật.
Tôn Di
Tôn Di
Phản xạ của chị quá kém.
Thùy Trang không nói, cởi áo, quay lưng.
Nhát roi đầu tiên.
Da thịt bật lên vệt đỏ.
Thùy Trang không kêu.
Nhát thứ hai.
Máu rỉ ra
Cô nắm chặt tay, không một tiếng rên.
Tôn Di đánh hai mươi nhát.
Mỗi nhát đều mạnh đến mức da nứt toác.
Đến cuối, cô ta ném roi xuống, thở dốc:
Tôn Di
Tôn Di
Điên thật.
Tôn Di
Tôn Di
Đánh mà không kêu.
Tôn Di
Tôn Di
Sao chị không giống Ngọc một chút nào?
Tôn Di
Tôn Di
Ngọc sẽ khóc.
Thùy Trang mặc lại áo.
Máu trên lưng thấm qua vải trắng.
Cô xoay người nhìn Tôn Di, môi khẽ nhếch:
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô muốn tôi khóc à?
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Nếu cô muốn tôi giống Ngọc… thì hãy đánh nhẹ hơn.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Ngọc vốn yếu ớt, không chịu được như tôi.
Tôn Di sững người.
Cô ta không ngờ Thùy Trang lại dám nhắc đến Ngọc như thế.
Tôn Di
Tôn Di
Mày… mày không được nhắc tên Ngọc!
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Vậy cô đừng nhắc tôi giống cô ấy.
Thùy Trang bước lại gần Tôn Di
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Vì tôi là tôi.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Và nếu một ngày nào đó tôi phát hiện tôi là Ngọc… cô sẽ hối hận đến mức nào?
Tôn Di lùi lại, roi rơi khỏi tay.
Thùy Trang cúi xuống nhặt roi, đặt vào tay cô ta:
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Mai tập tiếp nhé.
Nguyễn Thùy Trang
Nguyễn Thùy Trang
Cô đánh được mà.
Cô bước lên cầu thang.
Đêm đó, trong phòng tắm, Thùy Trang cởi áo soi gương.
Lưng cô chi chít những vết roi bầm tím.
Cô chụp ảnh gửi bác sĩ, rồi với tay lên kệ trên cùng nơi cô đã cất giấu một chiếc hộp nhỏ từ khi chuyển vào dinh thự.
Cô mở hộp.
Bên trong là một chiếc nhẫn bạc cũ.
Mặt trong khắc dòng chữ: "Mãi mãi bên nhau Ngọc."
Cô không nhớ gì cả.
Nhưng tim cô đau.
Đau như có ai đó đang xé nát từng mảnh.
Tôi là ai?
Cô đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út.
Vừa vặn như sinh ra đã dành cho cô.
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play