Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Mù
ĐÊM TÂN HÔN TRONG BÓNG TỐI
Giữa căn phòng tân hôn rộng lớn nhưng lạnh lẽo, tiếng mưa xối xả ngoài cửa kính càng làm tăng thêm vẻ âm u. Có người ngồi bất động trên chiếc ghế da cao cấp, đôi mắt sâu hoắm, đẹp đẽ nhưng trống rỗng, nhìn thẳng về phía trước một cách vô hồn.
Tiếng bước chân rón rén của Đức Duy vang lên. Cậu siết chặt gấu chiếc váy cưới rẻ tiền, nhìn người đàn ông quyền lực nhưng tàn phế trước mặt
Quang Anh (Rhy)
Chịu đến rồi à?
Quang Anh (Rhy)
Hoàng Đức Duy, mày chậm trễ hơn tao nghĩ đấy
Đức Duy (Captain)
//giật mình, nuốt nước bọt//
Đức Duy (Captain)
Ngài Quang Anh... à không, Quang Anh
Đức Duy (Captain)
Đường hơi kẹt xe...
Quang Anh (Rhy)
Ai cho mày xưng tên với tao vậy..?
Quang Anh (Rhy)
//rút điếu thuốc châm lửa//
Quang Anh (Rhy)
Đừng dùng cái giọng điệu thân mật đó với tao
Quang Anh (Rhy)
Mày nên nhớ rõ vị trí của mày đi
Quang Anh (Rhy)
Cuộc hôn nhân này là gì
Đức Duy (Captain)
//cúi đầu, bàn tay run run mở túi xách lấy ra một tờ giấy//
Đức Duy (Captain)
Là một bản hợp đồng
Đức Duy (Captain)
Tôi biết
Quang Anh (Rhy)
//Ngửa lưng dựa lên bàn, tay cầm điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi//
Quang Anh (Rhy)
Đọc điều khoản quan trọng nhất lên cho tao nghe
Đức Duy (Captain)
//cắn môi, nhìn vào dòng chữ đen mực trắng trên giấy, giọng hơi nghẹn lại//
Đức Duy (Captain)
Điều thứ nhất: Bên B (Đức Duy) có nghĩa vụ đóng giả làm người vợ chung thủy, chăm sóc Bên A (Nguyễn Quang Anh)
Đức Duy (Captain)
Tuyệt đối không được can thiệp vào đời tư, không được có tài sản chung, và... không được nảy sinh tình cảm
Đức Duy (Captain)
Điều thứ hai: Thời hạn hợp đồng là hai năm. Sau hai năm, Bên B sẽ nhận được 190.099$usd và một căn hộ, hai bên lập tức ly hôn, đường ai nấy đi
Quang Anh nghe xong, khẽ cười khẩy. Hắn đứng dậy, dù đôi mắt không nhìn thấy gì nhưng bước đi của hắn vẫn vô cùng chuẩn xác. Hắn tiến lại gần Đức Duy, mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính xen lẫn áp lực nghẹt thở bao trùm lấy cậu
Hắn chuẩn xác túm lấy cằm cậu, ép cậu phải ngẩng mặt lên
Quang Anh (Rhy)
Rất thuộc bài
Quang Anh (Rhy)
Vậy mày có biết tại sao tao lại chọn mày không?
Quang Anh (Rhy)
Trong khi có hàng tá tiểu thư danh giá muốn gả vào nhà họ Nguyễn?
Đức Duy nhìn cận cảnh gương mặt hoàn hảo không góc chết của hắn, tim đập thình thịch
Đức Duy (Captain)
Vì... vì gia đình tôi đang nợ nần, tôi cần tiền
Quang Anh (Rhy)
Không phải
Quang Anh cúi thấp người, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu, nhưng lời nói lại như dao găm
Quang Anh (Rhy)
Lý do lớn nhất là vì tao mù
Quang Anh (Rhy)
Mà một người đàn ông mù thì không cần một người vợ quá thông minh hay có tham vọng
Quang Anh (Rhy)
Tao chỉ cần một con bù nhìn biết nghe lời để đối phó với những kẻ đang lăm le gia sản của gia tộc nhà Nguyễn ngoài kia
Quang Anh (Rhy)
Biết chưa?
Hắn buông cằm cậu ra, quay lưng lại, rút một chiếc khăn tay ra lau ngón tay như thể vừa chạm vào thứ gì đó không sạch sẽ. Hành động này làm tim Đức Duy nhói thắt lại một nhịp, nhưng cậu tự dặn lòng phải chịu đựng vì số tiền cứu mạng của mẹ
Đức Duy (Captain)
Tôi hiểu rồi
Đức Duy (Captain)
Vậy đêm nay... chúng ta ngủ thế nào?
Quang Anh (Rhy)
//đi về phía chiếc giường lớn//
Quang Anh (Rhy)
Mày ngủ dưới đất
Quang Anh (Rhy)
Tao không thích ngửi mùi hương của người lạ trên giường tao
Đức Duy (Captain)
Nhưng... đây là đêm tân hôn
Đức Duy (Captain)
Nếu ngày mai người làm hoặc mẹ anh vào phòng kiểm tra...
Quang Anh (Rhy)
Mày đang gợi ý tao phải thực hiện 'nghĩa vụ vợ chồng' với mày sao?
Quang Anh (Rhy)
Đức Duy, mày đánh giá mày quá cao rồi
Đức Duy (Captain)
Tôi không có ý đó! //đỏ mặt thanh minh//
Quang Anh (Rhy)
Tốt nhất là không có
Quang Anh (Rhy)
//nằm xuống giường, kéo chăn lên//
Quang Anh (Rhy)
Tắt đèn đi
Quang Anh (Rhy)
Bóng tối của mày và bóng tối của tao... bây giờ giống nhau rồi
Đức Duy thở dài, cậu tắt đèn, căn phòng chìm vào sự tịch mịch. Cậu trải tạm tấm chăn mỏng xuống sàn nhà cứng ngắc. Nghĩ về tương lai hai năm đầy giông bão phía trước, nước mắt cậu khẽ rơi
Chợt, điện thoại của Đức Duy rung lên dưới gối. Cậu lén bật màn hình lên xem. Là một tin nhắn từ một số lạ
「Đức Duy, chúc mừng ngươi đã thuận lợi gả vào Nguyễn gia. Đừng quên nhiệm vụ thực sự của ngươi khi tiếp cận Nguyễn Quang Anh. Nếu dám phản bội chúng tôi, bí mật của em trai ngươi sẽ bị phơi bày.」
Cậu bàng hoàng, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay. Cậu quay lại nhìn người đàn ông đang nằm trên giường
Hóa ra, cuộc hôn nhân này không chỉ có một bản hợp đồng, mà nó còn chứa đựng một âm mưu kinh hoàng mà chính cậu cũng bị ép phải trở thành một quân cờ
SÓNG GIÓ NGAY BUỔI SÁNG ĐẦU TIÊN
Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau lọt qua rèm cửa, rọi thẳng vào mắt Đức Duy. Cậu nhíu mày, ngồi bật dậy khỏi tấm nệm trải tạm dưới sàn nhà. Toàn thân ê ẩm vì sàn đá cứng ngắc
Cậu nhìn lên giường, chiếc chăn đã được xếp gọn gàng. Quang Anh đã dậy từ lúc nào
Đức Duy vội vàng vào nhà vệ sinh thay quần áo rồi bước xuống lầu. Vừa đi đến khúc quanh cầu thang, cậu đã nghe thấy tiếng cãi vã gắt gỏng từ phòng khách vang lên
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Nó tưởng nó cưới được một đứa con nhà gia thế thì cái ghế Chủ tịch của Nguyễn thị sẽ vững chắc sao?
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Một đứa mù lòa thì nên biết thân biết phận đi
Đức Duy khựng lại. Đó là giọng của một người phụ nữ trung niên, nghe vô cùng chua ngoa
Tú
Anh hai và chị dâu... à không, anh dâu mới đang ở trên lầu đó
Tiếng một nam thanh niên khác vang lên, giọng điệu có vài phần cợt nhả. Đức Duy nhận ra ngay, đó là Tú – em trai cùng cha khác mẹ của Quang Anh, kẻ luôn dòm ngó tài sản gia đình
Đức Duy hít một hơi thật sâu, cố ý dậm chân mạnh để ra hiệu rồi bước xuống
Thấy Đức Duy xuất hiện, người phụ nữ kia – bà Lâm – lập tức im bặt, đảo mắt nhìn cậu một lượt từ đầu đến chân đầy khinh bỉ
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
À, 'thiếu phu nhân' mới của Nguyễn gia đây sao?
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Đêm tân hôn thế nào?
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Con trai tôi có làm khó gì cậu không?
Đức Duy (Captain)
//cúi đầu// Chào bác gái, chào cậu Tú
Đức Duy (Captain)
Đêm qua... mọi chuyện đều ổn ạ
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Bác gái?
Bà Lâm đập mạnh tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhau chát chúa
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Cậu gả vào đây rồi mà còn gọi tôi là bác gái?
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Đúng là đồ thiếu giáo dưỡng
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Hay là cậu chê con trai tôi mù, nên không thèm xem cái nhà này ra gì?
Đức Duy (Captain)
//bối rối// Con không có ý đó, thưa mẹ...
Tú ngồi bên cạnh cười hắc hắc, đứng dậy tiến lại gần Đức Duy, ánh mắt quét qua người cậu một cách cợt nhả
Tú
Anh dâu đừng sợ, mẹ tôi chỉ hơi nghiêm khắc chút thôi
Tú
Mà nhìn anh dâu nhỏ nhắn thế này, anh Rhy nhà tôi lại không thấy đường, đêm qua chắc hai người... chán ngắt nhỉ?
Tú
Hay là để tôi dắt anh đi tham quan quanh nhà nhé
Bàn tay của Tú vừa định chạm vào vai Đức Duy thì một tiếng "cộc" khô khốc vang lên từ phía cửa bếp
Quang Anh bước ra, tay cầm chiếc gậy chống nạm bạc. Dù đôi mắt được che sau lớp kính râm đen bí ẩn, nhưng khí trường lạnh lùng của anh vẫn khiến cả phòng khách phải áp bức
Quang Anh (Rhy)
Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra khỏi người vợ tao
Quang Anh (Rhy)
//bước từng bước chuẩn xác về phía Đức Duy, kéo cậu ra sau lưng mình để che chở//
Tú
//rụt tay lại, cười giả lả//
Tú
Anh hai, em chỉ muốn thân thiết với anh dâu chút thôi mà
Quang Anh không thèm nhìn về phía Tú, hướng "ánh mắt" về phía bà Lâm
Quang Anh (Rhy)
Mẹ, nếu mẹ đến đây chỉ để dạy bảo vợ con cách xưng hô, thì mẹ thấy rồi đó, Cap đã gọi mẹ là mẹ rồi
Quang Anh (Rhy)
Còn nếu không có việc gì khác, mời mẹ và Tú về cho
Quang Anh (Rhy)
Bác sĩ nói tôi cần yên tĩnh nghỉ ngơi
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
//tức đến đỏ mặt, đứng phắt dậy//
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Mày...! Mày cậy mình nắm chút cổ phần của công ty mà dám đuổi tao sao?
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Thằng Rhy kia, mày đừng quên mày chỉ là một đứa mù thôi!
Quang Anh (Rhy)
Mù nhưng vẫn đủ sức đá mẹ con bà ra khỏi Nguyễn thị nếu hai người còn lén lút làm trò sau lưng tôi
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
//hậm hực giật lấy túi xách, hét lên với Tú//
bà Lâm (Mẹ kế Rhy)
Ở đây để ngửi mùi xui xẻo à!
Sau khi tiếng xe của bà Lâm và Tú khuất dạng ngoài cổng, không khí trong nhà trở lại vẻ tĩnh mịch. Đức Duy khẽ thở phào, quay sang nhìn Quang Anh
Đức Duy (Captain)
Cảm ơn anh..
Đức Duy (Captain)
đã giải vây cho tôi
Quang Anh lập tức thu lại vẻ che chở lúc nãy, buông tay Đức Duy ra, trở lại dáng vẻ xa cách thường ngày
Quang Anh (Rhy)
Tao không giải vây cho mày
Quang Anh (Rhy)
Tao chỉ đang bảo vệ thể diện của Nguyễn gia
Quang Anh (Rhy)
Mày yếu đuối như vậy, làm sao đóng giả làm người của tai trước mặt truyền thông
Đức Duy (Captain)
//cắn môi//
Đức Duy (Captain)
Tôi biết rồi
Đức Duy (Captain)
Lần sau tôi sẽ chú ý tự bảo vệ mình
Quang Anh (Rhy)
//quay người đi về phía phòng làm việc, bỏ lại một câu//
Quang Anh (Rhy)
Lên phòng dọn dẹp đi
Quang Anh (Rhy)
Và nhớ kỹ, ở cái nhà này, ngoài tôi ra, cậu không được tin bất kỳ ai
Quang Anh (Rhy)
Kể cả thằng Tú
Nhìn bóng lưng cô độc của Quang Anh, Đức Duy bỗng thấy tim mình thắt lại. Cậu nhớ đến tin nhắn tống tiền tối qua trong điện thoại. Kẻ đứng sau đe dọa cậu bằng bí mật của em trai cậu... liệu có phải là mẹ con bà Lâm không? Nếu Quang Anh biết cậu vào đây với một mục đích khác, anh sẽ làm gì cậu?
Đức Duy đứng chôn chân giữa phòng khách, cảm giác như mình vừa bước vào một hang cọp không có đường lui.
NHIỆM VỤ NỬA ĐÊM
Đêm thứ hai ở Nguyễn gia, không khí còn ngột ngạt hơn cả đêm đầu tiên
Đức Duy nằm trên tấm nệm dưới sàn, mắt trân trân nhìn lên trần nhà tối om. Tiếng thở đều đặn của Quang Anh từ trên giường truyền xuống, cho thấy anh đã ngủ say. Nhưng Đức Duy thì không cách nào chợp mắt nổi.
Màn hình điện thoại của cậu lóe sáng trong bóng tối, kèm theo một rung động nhỏ. Đức Duy giật mình, vội vàng trùm chăn kín đầu rồi mới dám mở tin nhắn ra xem. Vẫn là số máy lạ hôm qua
「Cơ hội tốt nhất của mày là đêm nay. Quang Anh vừa đem tập tài liệu thầu dự án phía Nam về thư phòng. Chụp lại toàn bộ gửi cho tao trước 3 giờ sáng. Nếu không, ngày mai hồ sơ bệnh án tâm thần và clip của em trai mày sẽ nằm chễm chệ trên trang chủ các bài báo. Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tao, Cap.」
Bàn tay Đức Duy run rẩy, chiếc điện thoại như một hòn than nóng bỏng suýt nữa rơi khỏi tay. Cậu cắn chặt môi đến bật máu để ngăn bản thân không bật khóc. Em trai cậu là vảy ngược của cậu, cậu không thể để nó bị hủy hoại
Cậu hé chăn, nhìn về phía giường. Quang Anh vẫn nằm im
Đức Duy nhẹ nhàng vén chăn, bước chân trần không một tiếng động tiễn ra phía cửa phòng. Cậu vặn khẽ tay nắm cửa, lách người ra ngoài hành lang vắng lặng, hướng thẳng về phía thư phòng cuối dãy.
Cánh cửa thư phòng không khóa. Đức Duy lẻn vào, chỉ dám bật chiếc đèn pin mờ từ điện thoại để tìm kiếm. Trên bàn làm việc lớn bằng gỗ mun, quả nhiên có một xấp tài liệu đóng dấu "MẬT" màu đỏ.
Tim Đức Duy đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu run rẩy lật từng trang, đưa điện thoại lên chụp.
Mỗi tiếng màn hình chụp lại như một nhát dao đâm vào lương tâm cậu. Anh vừa mới bảo vệ cậu buổi sáng, vậy mà buổi đêm cậu lại đi ăn cắp bí mật kinh doanh của anh
Quang Anh (Rhy)
Làm gì đó?
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ góc khuất của căn phòng
Đức Duy hoảng hốt đánh rơi cả điện thoại xuống bàn. Chiếc đèn pin rọi thẳng vào bóng người đang đứng dựa vào kệ sách
Quang Anh. Hắn mặc bộ đồ ngủ lụa đen, trên tay không hề cầm gậy chống, đôi mắt ẩn sau lớp kính râm vẫn hướng thẳng về phía cậu một cách chuẩn xác đến đáng sợ
Đức Duy (Captain)
Rhy... Anh... Sao anh lại ở đây?
Đức Duy (Captain)
//lắp bắp, hai chân bủn hủn như muốn khuỵu xuống//
Quang Anh nhếch môi cười nhạt, bước từng bước chậm rãi nhưng áp lực về phía bàn làm việc
Quang Anh (Rhy)
Đây là nhà của tao, thư phòng của tao
Quang Anh (Rhy)
Mày hỏi câu này không thấy nực cười sao, Duy?
Đức Duy (Captain)
Tôi... tôi chỉ là...
Đức Duy (Captain)
Tôi khát nước, đi ngang qua thấy cửa phòng mở nên vào xem...
Quang Anh (Rhy)
Khát nước mà vào thư phòng?
Quang Anh (Rhy)
Khát nước mà phải dùng điện thoại chụp lại tài liệu mật của Nguyễn thị
Quang Anh đi đến trước mặt Đức Duy. Dù không nhìn thấy, nhưng bàn tay anh như có mắt, chuẩn xác chộp lấy chiếc điện thoại đang để mở màn hình trên bàn. Anh dùng ngón tay lướt qua, dù không thấy hình ảnh nhưng anh nghe thấy tiếng bíp hệ thống của giao diện camera
Đức Duy định giật lại nhưng Quang Anh đã nhanh hơn, bóp chặt lấy cổ tay cậu, lực mạnh đến mức khiến cậu kêu khẽ vì đau
Quang Anh (Rhy)
Đức Duy, tao đã cảnh báo mày rồi
Quang Anh (Rhy)
Mày bước vào Nguyễn gia với một bản hợp đồng sạch sẽ, nhưng tâm địa của mày lại không sạch sẽ như vậy nhỉ
Quang Anh (Rhy)
Ai sai mày làm việc này?
Quang Anh (Rhy)
Hay là Tú?
Đức Duy (Captain)
//đau đớn gạt nước mắt, ra sức lắc đầu//
Đức Duy (Captain)
Không phải! Không có ai cả... Tôi xin lỗi
Đức Duy (Captain)
Rhy... Tôi xin lỗi
Quang Anh (Rhy)
Kẻ đứng sau là ai!?
Đức Duy (Captain)
Tôi không thể nói!
Đức Duy (Captain)
//hét lên trong tuyệt vọng, nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay của Quang Anh//
Đức Duy (Captain)
Anh cứ giao tôi cho cảnh sát đi, hoặc hủy hợp đồng cũng được...
Đức Duy (Captain)
Nhưng xin anh, đừng hỏi nữa...
Cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi và sự run rẩy kịch liệt từ người đối diện, hàng mày của Quang Anh khẽ nhíu lại. Sự kiên nhẫn của anh có hạn, nhưng phản ứng này của Đức Duy rõ ràng không giống một kẻ gián điệp thương mại lão luyện vì tiền. Cậu ta đang sợ hãi, một sự sợ hãi tột cùng
Quang Anh buông mạnh tay ra, khiến Đức Duy loạng choạng lùi lại, va sầm vào cạnh bàn
Quang Anh (Rhy)
Muốn tao giao mày cho cảnh sát?
Quang Anh (Rhy)
//lạnh lùng rút chiếc điện thoại của Đức Duy, bỏ vào túi quần mình//
Quang Anh (Rhy)
Mày nghĩ chết một cách dễ dàng như vậy sao?
Quang Anh (Rhy)
Điện thoại này tao giữ
Quang Anh (Rhy)
Từ ngày mai, mày đừng hòng bước ra khỏi Nguyễn gia nửa bước
Hắn quay lưng, lạnh lùng bước ra cửa, để lại một câu nói cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của cậu
Quang Anh (Rhy)
Đừng thách thức giới hạn của một người mù
Quang Anh (Rhy)
Vì trong bóng tối, tai là chủ tể
Đức Duy khuỵu xuống sàn nhà lạnh ngắt, ôm lấy khuôn mặt đầy nước mắt. Điện thoại đã bị tịch thu, cậu không thể gửi tài liệu đúng 3 giờ sáng. Bí mật của em trai cậu... sắp tiêu tùng rồi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play