[ĐN Conan] “Thiên Nga Của Kẻ Sát Nhân”
Chương 1: Bóng tối nơi ngõ vắng
Tác Giả
Xin chào lại là Nguyễn Y đây 🎉
Tác Giả
Nói nào ngay là cũng có mê Gin, cũng soạn nhiều kịch bản mà không vừa ý từ Harem đến 1x1 nhưng chưa dám ra 😭
Tác Giả
Nhân dịp qua tháng mới 1/7
Tác Giả
Mình mong mọi người sẽ ủng hộ tớ ạ! 🙏
Tác Giả
Mong mọi người ủng hộ và góp ý tích cực ạ. Thành thật cảm ơn và biết ơn mọi người.
⚠️ Mỗi chi tiết đều mang tính chất giả tưởng, được sáng tạo với mục đích đem đến sự giải trí cho đọc giả.
🚫Cấm Xem Chùa, Cấm Ném đá / Toxic
LƯU Ý: OCC, KHÁC MỘT CHÚT VÀ LỆCH
NGUYÊN TÁC!
Tác Giả
Hi vọng các bạn sẽ đón nhận câu chuyện bằng 1 tâm thế thoải mái. Trân Trọng.
Đừng ném đá hay toxic và đặc biệt xem thì hãy ủng hộ đừng xem chùa tội tớ . Mong mấy bạn cũng sẽ ủng hộ tích cực cho tớ để tớ có thể có động lực nhé!
Tiếng mưa đêm ở Tokyo rả rích, gột rửa những vết nhơ trên mặt đường nhựa nhưng lại chẳng thể làm sạch không khí đặc quánh mùi thuốc súng và sự chết chóc.
Bên ngoài quán bar khuất nẻo, ánh đèn neon nhấp nháy tạo nên những vệt sáng méo mó.
Gin bước ra khỏi cửa, chiếc áo măng tô đen dài quét qua vũng nước, tạo nên những âm thanh trầm đục. Hắn im lặng, gương mặt sắc lạnh bị che khuất dưới vành mũ phớt.
Vodka theo sát phía sau, tay đặt hờ lên khẩu súng giấu trong áo khoác, ánh mắt cảnh giác quét quanh khu phố vắng.
Đột nhiên, từ góc khuất của con hẻm tối, một bóng hình nhỏ bé lao ra như bị rượt đuổi. Va chạm xảy ra trong tích tắc.
Một lực tác động nhẹ lên vạt áo hắn, và rồi, một thân hình mảnh khảnh ngã nhào xuống, ngồi thụp ngay dưới chân Gin.
Tiếng hét chói tai từ phía sau vọng đến, xé toạc màn đêm tĩnh mịch:
“Đứng lại đó! Con nhãi ranh!”
"Bắt con điếm đó lại! Hôm nay kiểu gì cũng phải bán nó cho bằng được!"
???
Kẻ rượt đuổi: Đứng lại! Mày chạy đi đâu hả con ranh?
Odette
//Thút thít, giọng run rẩy// Làm ơn... xin đừng...
Thiếu nữ co rúm người lại, đôi vai nhỏ bé rung lên bần bật dưới cơn mưa lạnh lẽo. Nàng không nhìn lên, chỉ biết bám lấy vạt áo măng tô đen của Gin như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển đời giông bão.
Hơi lạnh từ cơ thể người đàn ông tỏa ra khiến nàng càng thêm hoảng loạn, nhưng nỗi sợ hãi về những kẻ đang đuổi theo phía sau vẫn lớn hơn tất thảy.
Gin khựng lại. Hắn cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao cạo chậm rãi liếc nhìn xuống "vật cản" dưới chân mình.
Đôi đồng tử màu băng giá không một gợn sóng. Với Gin, thế giới này chỉ chia làm hai loại: kẻ thù và những thứ vô dụng cần bị loại bỏ. Việc một cô gái va vào hắn, theo lẽ thường, đã là một bản án tử hình.
Kurosawa Jin •Gin•
//Giọng trầm thấp, lạnh lẽo// Ngẩng đầu lên.
Vodka
//Nhíu mày, đặt tay lên hông// Đại ca, để em xử lý con nhóc phiền phức này.
Odette
//Ngước mắt lên, đôi mắt ngấn lệ đầy hoảng sợ// Tôi... tôi xin lỗi... làm ơn... đừng giao tôi cho bọn họ...
Trong ánh sáng mờ nhạt của cột đèn đường, Gin thấy gương mặt của nàng. Một gương mặt thanh tú, tái nhợt vì sợ hãi nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp mong manh đến lạ kỳ.
Sự tàn nhẫn thường trực trong tâm trí hắn khựng lại một nhịp, một sự dao động nhỏ nhoi đến mức chính hắn cũng không kịp nhận ra. Hắn đưa tay vào túi áo, ngón tay thon dài khẽ chạm vào kim loại lạnh lẽo của khẩu Beretta.
Chương 2: Thiên nga giữa vũng bùn
Gin nheo mắt, làn khói thuốc từ điếu thuốc trên môi hắn phả ra, tan loãng vào làn sương đêm. Ánh mắt hắn không rời khỏi gương mặt thiếu nữ, quét qua những vết trầy xước trên má nàng như thể đang thẩm định một món hàng, hoặc một thứ vũ khí.
Kurosawa Jin •Gin•
//Giọng trầm đục, ép buộc// Ngẩng đầu lên!
Thiếu nữ nghe thấy mệnh lệnh lạnh lùng ấy, cơ thể nàng run lên một cái, nhưng rồi nàng chậm rãi làm theo. Đôi bàn tay nhỏ bé vẫn siết chặt vạt áo hắn, nàng ngước đôi mắt ngập nước lên.
Nàng không cúi gằm mặt xuống như những kẻ tội phạm hay nạn nhân khác, mà lại nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh như sói của Gin với một vẻ ngây dại và hoảng loạn tột cùng.
Gin im lặng. Hắn chưa từng thấy ai nhìn mình lâu đến thế mà không run bắn người hay toan tính thủ đoạn.
Kurosawa Jin •Gin•
//Khẽ nhếch mép, âm thanh chứa đựng sự thú vị nguy hiểm// Một con thiên nga... im lặng nhưng đầy kiêu hãnh.
Kurosawa Jin •Gin•
Hiếm lắm mới có người nhìn thẳng vào mắt tôi mà không né tránh. Hiếm khi thấy ai có vẻ ngoài sạch sẽ đến vậy.
Vodka
//Cảnh giác, nheo mắt nhìn xung quanh// Đại ca, bọn chúng sắp đuổi tới nơi rồi. Để em giải quyết?
Odette
//Tiếng răng va vào nhau lập cập// Đừng... đừng để họ bắt...
Nàng vừa nói vừa ngoái đầu về phía sau, nơi những gã đàn ông hung tợn đang cầm gậy gộc lao đến. Nỗi sợ hãi trong mắt nàng chân thực đến mức khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Nàng lại nhìn Gin, ánh mắt cầu khẩn.
Kurosawa Jin •Gin•
//Cúi thấp người, kề sát khuôn mặt vào nàng, hơi lạnh khiến nàng run rẩy// Bọn chúng là ai? Tại sao lại đuổi theo cô?
Odette
//Giọng lạc đi, nghẹn ngào// Bọn họ... họ muốn bắt tôi đi... Họ nói sẽ bán tôi... bán tôi vào những nơi... làm gái... Tôi sợ lắm...
Kurosawa Jin •Gin•
//Cười khẩy, một nụ cười không chút hơi ấm// Chỉ vì chuyện đó mà cô lại tìm đến tôi để cầu cứu sao? Cô biết tôi là ai không?
Odette
//Thì thầm, nước mắt trào ra// Tôi không biết... nhưng anh... anh nhìn đáng sợ hơn họ... nhưng anh không làm tôi thấy bẩn thỉu...
Vodka
*Ngạc nhiên* Này con nhóc, cô biết mình đang nói gì không hả?
Odette
//Nhìn thẳng vào Gin, bất chấp sự nguy hiểm toát ra từ hắn// Làm ơn... hãy cứu tôi... hoặc giết tôi ngay bây giờ cũng được... nhưng đừng để bọn họ chạm vào tôi...
Gin im lặng. Bàn tay đang đặt trong túi áo của hắn siết chặt lấy khẩu súng. Hắn nhìn đám người phía xa đang gào thét, rồi lại nhìn sinh vật nhỏ bé đang co ro dưới chân mình.
Hắn chưa bao giờ là một kẻ tử tế, nhưng hắn cực kỳ ghét những kẻ dám làm ồn trước mặt mình, và hắn lại càng căm ghét những thứ rác rưởi đang dám làm phiền không gian của hắn.
Kurosawa Jin •Gin•
//Ra lệnh cho Vodka// Xử lý đám người đó. Đừng để lại tiếng ồn.
Vodka
//Cười khoái chí// Rõ, đại ca!
Odette
//Ngơ ngác, mở to đôi mắt// Anh... anh vừa...?
Chương 3: Lựa chọn giữa vực thẳm và bóng đêm
Tiếng bước chân gấp gáp của đám người kia đã áp sát. Gin đứng thẳng dậy, vóc dáng cao lớn che khuất tầm nhìn của thiếu nữ, tạo thành một bức tường đen ngòm lạnh lẽo.
Nàng chưa kịp thở phào thì một bàn tay thô kệch từ phía sau đã lao tới, nắm chặt lấy mái tóc của nàng rồi giật mạnh ra phía sau.
Tiếng hét đau đớn xé toạc không gian. Nàng bị kéo ngửa đầu ra sau, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, nước mắt trào ra nơi khóe mi.
???
Gã cầm đầu: Bắt được rồi nhé con khốn! Mày nghĩ chạy thoát được sao?
???
Đồng bọn: Đưa nó đi! Hôm nay mất khối thời gian vì nó rồi!
Gin không hề nhúc nhích, chỉ hờ hững nhìn cảnh tượng đó. Nhưng ngay khi gã đàn ông định kéo nàng đi, bàn tay của Gin – với những khớp xương gầy guộc và chai sạn – đã nhanh như cắt túm lấy cổ tay gã đó. Áp lực kinh khủng khiến gã tái mặt, buông tay ra ngay lập tức.
Kurosawa Jin •Gin•
//Giọng điệu thờ ơ như đang nói về thời tiết// Tay của lũ rác rưởi mà cũng dám chạm vào thứ đã lọt vào mắt ta sao?
???
Gã cầm đầu: //Run rẩy, lùi lại// Ông... ông là ai? Đừng lo chuyện bao đồng!
Gin không đáp, hắn cúi xuống, nhìn thiếu nữ đang ngồi bệt dưới đất, mái tóc rối bời, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn với sự cầu cứu tuyệt vọng. Hắn hất hàm về phía con đường tối tăm phía sau chiếc Porsche 356A.
Kurosawa Jin •Gin•
*Lạnh lùng* Cơ hội chỉ có một. Một là đứng dậy đi theo ta, hai là ở lại đây làm bạn với lũ rác rưởi này. Chọn đi.
Odette
//Hơi thở gấp gáp, giọng nghẹn đặc// Tôi... tôi không muốn ở lại...
Kurosawa Jin •Gin•
*Ánh mắt sắc như dao* Vậy thì đứng dậy.
Nàng run rẩy chống tay xuống mặt đường ướt át, cố gắng đứng lên.
Trong giây phút nàng vừa loạng choạng tiến về phía Gin, hắn bất ngờ đưa bàn tay to lớn lên, áp chặt vào hai bên tai nàng, bịt kín lại.
Odette
*Ngơ ngác, đôi mắt mở to* Anh... làm gì vậy?
Kurosawa Jin •Gin•
//Thì thầm, âm thanh trầm thấp như lời nguyền// Đừng nghe. Và cũng đừng nhìn.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng "Đoàng!" khô khốc vang lên từ khẩu súng giảm thanh của Vodka.
Vodka
//Cất súng, bình thản// Giải quyết xong.
Những gã đàn ông kia đổ gục xuống mặt đường, máu bắt đầu lan ra thành vũng, hòa cùng nước mưa.
Thiếu nữ sững sờ, đôi mắt nàng rung lên bần bật khi nhìn thấy sự sống vụt tắt chỉ trong chớp mắt. Nhưng vì đôi tai đã được Gin bịt kín, nàng chỉ thấy một sự im lặng chết chóc bao trùm, một màn kịch câm đầy máu.
Kurosawa Jin •Gin•
//Buông tay ra, nhìn nàng với sự tàn nhẫn thuần túy// Thấy chưa? Từ giây phút này, thế giới của cô chỉ còn lại ta. Cô đã chọn rồi đấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play