Nghe Gió Nói Yêu Em
Chương 1: Đêm Mưa Không Yên Tĩnh
Kim đồng hồ trên bức tường loang lổ vết ố của phòng cấp cứu chỉ đúng hai giờ sáng.
Tiếng mưa ngoài trời mỗi lúc một nặng hạt. Từng đợt bong bóng nước vỡ òa trên mặt kính cửa sổ, lạnh lẽo và dứt khoát. Trong bầu không khí đặc quánh mùi cồn sát trùng và mùi máu tanh nồng, Giang Tuệ Ninh đứng tựa lưng vào bục trực y tá. Đôi mắt cô hằn lên những tia máu mỏng vì thiếu ngủ. Bộ quần áo blouse trắng phẳng phiu từ ban ngày giờ đã nhăn nhúm sau ba ca phẫu thuật liên tục.
Đối với một bác sĩ cấp cứu trẻ như Tuệ Ninh, bóng đêm chưa bao giờ là khoảng thời gian để nghỉ ngơi. Đó là chiến trường giành giật sự sống từ tay tử thần.
Diệp Diệc Dao
Ninh Ninh, chị uống chút cà phê đi. Sắc mặt chị tệ quá./đưa ly cà phê cho cô/
Giang Tuệ Ninh
/khẽ lắc đầu, đẩy gọng kính lên sóng mũi/
Giang Tuệ Ninh
Chị không sao. Bệnh nhân ca tai nạn lúc nãy ổn định chưa em?
Diệp Diệc Dao
Dạ, huyết động học đã kiểm tra lại, chuyển lên khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình rồi ạ.
Tuệ Ninh thở phào một tiếng. Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy ngay lập tức bị xé toạc.
Tiếng còi xe cứu thương rú vang từ xa, xé rách màn đêm tĩnh mịch, lao thẳng vào sân bệnh viện. Tiếp theo đó là tiếng bánh xe băng ca ma sát khốc liệt trên nền gạch men. Cánh cửa bật mở, mang theo hơi nước mưa lạnh buốt tràn vào phòng.
Nhân viên cứu hộ: Cấp cứu! Tai nạn liên hoàn trên cao tốc! Bệnh nhân nam, khoảng 24 tuổi, chấn thương vùng đầu, mất máu nhiều, hôn mê sâu!/ kêu lớn/
Khác với những ca cấp cứu thông thường, theo sau chiếc băng ca này là một sự hỗn loạn kỳ lạ. Năm sáu người đàn ông mặc vest đen ra sức ngăn cản những người xung quanh. Phía sau cửa kính bệnh viện, vài bóng đen ôm máy ảnh cố tình bấm đèn flash liên tục bất chấp sự can ngăn của bảo vệ.
Tần Ngọc Hy
Tránh ra! Tất cả tránh ra! Không được chụp ảnh!/hét lớn trong hoảng loạn/
Giang Tuệ Ninh không quan tâm đến sự ồn ào đó. Bản năng nghề nghiệp khiến cô lập tức lao đến bên chiếc băng ca. Đôi tay mang găng cao su y tế thoăn thoắt cắt bỏ lớp áo khoác dạ đắt tiền đẫm nước và máu của bệnh nhân.
Giang Tuệ Ninh
Thiết lập đường truyền tĩnh mạch kép! Chuẩn bị chụp CT não và cột sống cổ ngay!/nói lớn/
cầm miếng gạc ẩm, cúi người lau đi vệt máu loang lổ bết chặt trên trán người đàn ông để tìm vị trí vết thương. Nhưng ngay khi lớp máu đỏ thẫm được gột rửa, lộ ra vầng trán thanh tú, sống mũi cao thẳng quen thuộc và một nốt ruồi nhỏ như giọt mực nơi đuôi mắt trái, toàn thân Giang Tuệ Ninh như bị điện giật.
Đôi găng tay y tế dính máu khẽ run lên. Hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt vốn tĩnh lặng như mặt hồ bấy lâu nay chợt dấy lên một trận cuồng phong bão táp.
Giang Tuệ Ninh
*Lục Lâm Phong!*
Chương 2: Chỉ Cứu Người, Không Cứu Quá Khứ
Giang Tuệ Ninh
*Lục Lâm Phong!*
Chàng trai năm mười mảy tuổi từng gom hết nắng hạ của cô rồi đột ngột biến mất, để lại một khoảng trống hoác hoác trong lòng cô suốt bảy năm qua. Giờ đây, anh là đỉnh lưu của giới giải trí, là ngôi sao rực rỡ đứng trên đỉnh cao vinh quang mà cô chỉ có thể nhìn thấy qua những màn hình LED khổng lồ quảng cáo giữa trung tâm thành phố.
Anh đang nằm đây, hơi thở thoi thóp, ranh giới sinh tử mong manh như sợi chỉ.
Diệp Diệc Dao
Ninh Ninh? Bác sĩ Ninh? Huyết áp của bệnh nhân đang tụt!/ hoảng hốt gọi cô/
Tuệ Ninh cắn chặt môi đến bật máu. Nỗi đau riêng tư lập tức bị gạt phắt sang một bên. Lúc này, cô không phải là Giang Tuệ Ninh của tuổi mười bảy độc đoán và tổn thương. Cô là bác sĩ Giang.
Giang Tuệ Ninh
Chuẩn bị hai đơn vị hồng cầu lắng! Tiêm giảm đau và cầm máu ngay lập tức!/hét lớn,ép tim và kiểm tra đồng tử của anh/
Trong cơn mê sảng vì đau đớn và tác động của thuốc tê, Lục Lâm Phong khẽ cử động mi mắt. Trong bóng tối vô định của tiềm thức, anh không ngửi thấy mùi máu, không nghe thấy tiếng đèn flash điên cuồng của paparazi. Anh ngửi thấy mùi sát trùng quen thuộc, lấp liếm đi hương hoa oải hương dịu nhẹ từ cơ thể người con gái đang cúi xuống bên mình.
Mùi hương mà bảy năm qua anh điên cuồng tìm kiếm trong những giấc mơ hoang đường nhất.
Anh run rẩy đưa bàn tay đầy vết xước ra, dùng hết chút sức tàn cuối cùng nắm chặt lấy vạt áo blouse trắng của cô.
Lục Lâm Phong
Đừng... đừng đi.../mấp máy môi, khẽ nói/
Tuệ Ninh đứng khựng lại. Nhịp tim cô đập loạn cào cào, dội lên lồng ngực đau nhức. Cô đứng im ba giây, sau đó gỡ từng ngón tay thon dài của anh ra khỏi áo mình.
Giang Tuệ Ninh
Anh Lục, tỉnh táo một chút. Tôi là bác sĩ điều trị của anh. Ở đây an toàn rồi!
Lục Lâm Phong cố gắng mở đôi mắt mệt mỏi, nặng trĩu vì mất máu. Tầm nhìn mờ nhòe của anh dừng lại trên bảng tên ghim trên ngực áo cô: Bác sĩ điều trị - Giang Tuệ Ninh.
Lục Lâm Phong
Em gọi anh là... anh Lục? Tuệ Ninh, bảy năm qua, ngọn gió của em bay đi khắp hướng, nhưng chưa từng có một ngày nào... anh ngừng nghe tiếng em nói./nụ cười cay đắng/
Tuệ Ninh quay lưng đi, không dám nhìn vào đôi mắt chứa đầy vệt nước của anh nữa. Cô sợ nếu nhìn thêm một giây, bức tường kiên cố cô xây dựng bảy năm qua sẽ sụp đổ.
Giang Tuệ Ninh
Lâm Phong, gió của tuổi học trò năm ấy đã thổi tan từ lâu rồi. Bây giờ, tôi chỉ cứu người, không cứu quá khứ./khẽ nói/
Giang Tuệ Ninh
Đưa bệnh nhân vào phòng chụp CT!/ra khỏi phòng/
Chiếc băng ca nhanh chóng được đẩy đi. Hành lang bệnh viện lại trở về với sự vắng lặng của nó. Giang Tuệ Ninh đứng một mình dưới ánh đèn tuýp trắng bệch, đôi bàn tay đút sâu vào túi áo blouse vẫn không ngừng run rẩy. Cô nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài trời, ký ức về cơn mưa rào năm mười bảy tuổi, cái ngày anh quay lưng đi không một lời từ biệt, đột ngột dội về, đau nhói.
Chương 3: Khúc Nhạc Sầu Năm Tháng Cũ
Ánh bình minh mệt mỏi rách toạc mây mù, lọt qua ô cửa kính phòng bệnh, chiếu thẳng lên vạt áo blouse trắng của Giang Tuệ Ninh.
May mắn là tính mạng của anh không gặp nguy hiểm, nhưng cú va đập mạnh từ vụ tai nạn liên hoàn đã khiến cánh tay phải của Lục Lâm Phong bị gãy xương trụ. Khối bột trắng xóa, nặng nề cố định trước ngực giống như một dấu gạch chéo thô bạo, tạm thời chặt đứt mọi ánh hào quang của một siêu sao vạn người mê.
Tần Ngọc Hy
/vội đẩy cửa vào/
Tần Ngọc Hy- người quản lý quyền lực đã đứng sau hào quang của Lục Lâm Phong suốt bảy năm qua kể từ khi anh dấn thân vào giới giải trí năm mười chín tuổi.
Tần Ngọc Hy
/ quét mắt nhìn xung quanh một lượt, kiểm tra rèm cửa /
Tần Ngọc Hy
/quay sang nhìn Tuệ Ninh/
Tần Ngọc Hy
Bác sĩ Giang, tôi đã đọc bệnh án./nhìn cô/
Tần Ngọc Hy
Cánh tay gãy của Lâm Phong cần bao lâu để phục hồi? Cậu ấy có lịch quay quảng cáo và ghi hình chương trình thực tế vào tháng tới. Giới báo chí ngoài kia đang như kiến bò chảo nóng, tôi buộc phải biết chính xác tình hình để điều chỉnh truyền thông. Nếu cần thiết, chúng tôi muốn chuyển viện sang nước ngoài để có điều kiện bảo mật tốt hơn./sốt ruột nói/
Tuệ Ninh đứng ở đuôi giường bệnh, lật giở xấp phim chụp X-quang dưới ánh đèn. Ánh mắt cô dửng dưng như thể người nằm trên giường không phải là thanh xuân duy nhất của mình, mà chỉ là một mã số bệnh nhân vô danh.
Giang Tuệ Ninh
Xương trụ bị nứt gãy nhưng không lệch vị trí, tôi đã tiến hành nắn chỉnh và bó bột cố định./nhìn Hy/
Giang Tuệ Ninh
Trong vòng một tháng tới, cánh tay này hoàn toàn không được dùng lực. Ngoài ra, anh ta có dấu hiệu suy nhược cơ thể và mất ngủ kinh niên nghiêm trọng. Tôi khuyên nên ở lại viện theo dõi vài ngày để truyền dịch, thay vì vội vã chạy theo lịch trình. Còn việc chuyển viện, đó là quyền tự do của bệnh nhân.
Tần Ngọc Hy
/gật đầu, quay sang nhìn Lâm Phong đang nằm trên chiếc giường/
Lục Lâm Phong đã tỉnh từ lúc nào. Anh không nhìn người quản lý của mình, cũng chẳng mảy may quan tâm đến việc cánh tay bị gãy có thể hủy hoại các hợp đồng triệu đô. Đôi mắt thâm trầm, vương chút tơ máu của anh thủy chung chỉ đóng đinh trên bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của Tuệ Ninh.
Lục Lâm Phong
Chị Tần, chị ra ngoài trước đi/ nhìn Hy /
Lục Lâm Phong
À mà, huỷ hết lịch trình tháng này đi. Tôi muốn ở lại đây. Tôi cần bàn chuyện ký giấy tờ bệnh án riêng với... bác sĩ Giang.
Lâm Phong vốn là kẻ cuồng công việc, chưa bao giờ chịu khuất phục trước chấn thương, nhưng lần này lại chủ động đòi ở lại một bệnh viện công. Trước ánh mắt cảnh cáo của anh, chị Trần chỉ đành thở dài, gật đầu rồi lùi ra ngoài, không quên chốt chặt cửa để ngăn chặn mọi ánh nhìn soi mói từ hành lang.
Căn phòng rơi vào khoảng lặng chết chóc. Tiếng máy đo nhịp tim tít... tít... chậm rãi vang lên, kéo căng sợi dây thần kinh của cả hai.
Tuệ Ninh bước lại gần, kiểm tra phần bạt vải treo cố định cánh tay gãy trước ngực anh. Khi khoảng cách thu hẹp, mùi thuốc sát trùng nồng nặc cũng không giấu nổi hơi thở thân thuộc của người đàn ông trước mặt. Ngón tay cô vô tình lướt qua làn da nơi các đầu ngón tay lộ ra ngoài lớp bột của anh để kiểm tra tuần hoàn máu.
Dù tay phải đang bị cố định, Lâm Phong vẫn dùng bàn tay trái còn lành lặn đột ngột vươn lên, cố chấp siết lấy cổ tay cô, giữ chặt không buông.
Lục Lâm Phong
Tuệ Ninh... Em vẫn oán hận anh chuyện bảy năm trước đúng không?/giọng run rẩy/
Lục Lâm Phong
Đêm qua ở phòng cấp cứu, anh đã nghe thấy câu nói của em. Em nói em không cứu quá khứ... Nhưng quá khứ của anh, tất cả đều là em!
Bàn tay bị giữ chặt, nhưng gương mặt Tuệ Ninh không một chút gợn sóng. Cô đứng thẳng người, dùng lực bẻ ngược từng ngón tay trái của anh ra khỏi cổ tay mình một cách tàn nhẫn.
Giang Tuệ Ninh
Anh Lục, anh nhận nhầm người rồi./ chỉnh lại nếp áo, lùi ra sau/
Giang Tuệ Ninh
Bảy năm trước, người tên Lục Lâm Phong mà tôi biết đã chết vào cái ngày anh ta gom hết hành lý, cắt đứt mọi liên lạc và bốc hơi khỏi thành phố này rồi. Người đang nằm ở đây là ngôi sao lớn của công chúng, không phải người quen của tôi./cắn môi/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play