Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] HÀO QUANG MANG TÊN EM

Chương 1

Tiếng nhạc xập xình bên ngoài phòng phục trang của trường quay dường như bị ngăn cách bởi một tấm kính dày đặc
Trên bàn trang điểm, chiếc điện thoại của Hoàng Đức Duy liên tục sáng đèn
Hàng loạt thông báo từ các hội nhóm, fanpage hiện lên, tiêu đề bài viết nào cũng có tên em và anh
🔴 "Nghi vấn RhyCap rạn nứt? Rapper Captain liên tục né tránh ánh mắt của Rhyder trên sóng livestream"
🔴 "Thuyền RhyCap chính thức chìm? Cử chỉ gượng gạo của đôi bạn thân tại sự kiện tối qua"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ tắt màn hình điện thoại /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ úp mặt vào hai lòng bàn tay /
Cơn buồn nôn từ dưới lồng ngực lại cuộn lên, cồn cào và khó chịu
Cạch
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ đẩy cửa bước vào /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy, mày ổn không? Sắc mặt tệ quá / đưa ly nước ấm cho em /
Nhìn thấy đôi môi nhợt nhạt của bạn thân, An không khỏi lo lắng, áp tay lên trán Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
T...tao không sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc do dạo này thức đêm làm nhạc nhiều quá thôi / gượng cười /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thức đêm cái gì mà mặt mày cắt không còn giọt máu? / cau mày /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày đang giấu tao cái gì đúng không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Từ sau cái đêm After-Party tháng trước, mày với anh Quang Anh lạ lắm
Nghe đến cái tên "Quang Anh", tim Duy thắt lại một nhịp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ quay mặt đi chỗ khác /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kh...không có gì đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là... tụi tao cần không gian riêng để tập trung cho dự án cá nhân
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nói dối
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bình thường hai đứa tụi mày dính nhau như hình với bóng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Giờ đứng chung sân khấu mà mày lùi lại cả thước, anh Quang Anh đưa mic mày còn không buồn nhìn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày thích người ta, anh ấy cũng chiều mày như thế, tự dưng đùng một cái quay ngoắt 180 độ là sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ cắn chặt môi /
Em muốn nói lắm, muốn hét lên với đứa bạn thân nhất rằng em đang hoảng loạn đến mức nào
Nhưng lời nói cứ nghẹn ứ nơi cổ họng
Cộc, cộc
Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang bầu không khí căng thẳng
Cửa phòng mở ra, dáng người cao gầy quen thuộc bước vào
Nguyễn Quang Anh vẫn mặc chiếc áo khoác denim quen thuộc, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh nhìn đầu tiên khi vào phòng luôn vô thức hướng về phía Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
An, cho anh xin phép nói chuyện với Duy một chút được không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ nhìn anh /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ... hai anh nói chuyện đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em ra ngoài canh cửa
Cạch
Cánh cửa khép lại
Căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ tiến lại gần em /
Anh dừng chân cách Duy một khoảng vừa phải, như thể anh sợ nếu mình tiến thêm một bước, em sẽ ngay lập tức bỏ chạy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Quang Anh gọi, thanh âm khàn khàn chứa đựng sự mệt mỏi tích tụ nhiều ngày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tìm em có việc gì không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu là về lịch trình diễn tuần sau, anh cứ gửi qua quản lý...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em định trốn tránh anh đến bao giờ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em coi anh là cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người lạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay là một kẻ qua đường sau cái đêm đó?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ siết chặt vạt áo /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đêm đó chỉ là tai nạn / cố giữ giọng không run /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cả hai đứa đều say
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nghĩ chúng ta nên quên nó đi và giữ khoảng cách để tốt cho cả hai, tốt cho cả fan nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quên đi? / cười khổ /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bắt anh quên bằng cách nào khi ngày nào em cũng ở trước mắt anh, nhưng lại lạnh nhạt như chưa từng quen biết?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Fan ship chúng ta, họ đẩy thuyền, họ nói chúng ta rạn nứt... anh không quan tâm!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chỉ quan tâm tại sao em lại đẩy anh ra xa như vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì chúng ta không nên như thế này / hét lên /
Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu của em cuối cùng cũng rơi xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có tương lai của anh, em có sự nghiệp của em!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Album đầu tay của em sắp phát hành, em sắp có chuyến lưu diễn đầu tiên trong đời
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có biết một tin đồn thất thiệt lúc này sẽ hủy hoại tất cả những gì em cố gắng không?
Quang Anh nhìn những giọt nước mắt trên mặt Duy, tim anh đau như bị ai bóp nghẹt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ bước tới giữ chặt vai em /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chưa từng nghĩ chuyện của chúng ta là một tin đồn thất thiệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, anh thích em, đó là thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đêm đó anh có say, cũng là thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh biết người anh ôm là em!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao em phải sợ hãi đến mức này?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không hiểu đâu...hức / khóc nấc lên /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không hiểu được đâu! / cố gắng đẩy anh ra /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Buông em ra... xin anh... buông em ra đi...mà...hức
Sự kháng cự yếu ớt của Duy kèm theo một cơn choáng váng ập đến
Đầu óc em quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi
Trước khi bóng tối ập đến hoàn toàn, Duy chỉ kịp cảm nhận được một vòng tay ấm áp, quen thuộc đón lấy cơ thể đang đổ sụp của mình, cùng tiếng gọi hoảng loạn bên tai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy / hoảng loạn /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy / lay người em /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tỉnh...tỉnh lại đi em
—————————
END CHƯƠNG 1
Bông trắnggg
Bông trắnggg
chao xìn
Bông trắnggg
Bông trắnggg
Bông trắnggg
Bông trắnggg
lên cho các tình yêu con mã iu iu nì nhó
Bông trắnggg
Bông trắnggg
con mã này lấy cảm hứng từ hai ăm chã húi ngoài đời óooo
Bông trắnggg
Bông trắnggg
cả nhà ủng hộ tui nhennn
Love All 💕

Chương 2

Tiếng máy thở và tiếng bíp dài đều đặn của máy đo nhịp tim trong phòng bệnh tư nhân khiến không gian càng thêm lạnh lẽo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ ngồi bên giường bệnh em /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ đan chặt hai tay vào nhau /
Ánh mắt anh khóa chặt trên gương mặt xanh xao, thiếu sức sống của Hoàng Đức Duy
Cạch
Cánh cửa phòng bật mở, Đặng Thành An và Pháp Kiều hớt hải chạy vào
Pháp Kiều
Pháp Kiều
/ lao đến cạnh anh /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh hai
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh làm gì Duy để nó ngất xỉu ra nông nỗi này hả?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Em đã bảo anh dạo này nó áp lực lắm rồi mà / tức giận /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng không biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vừa nói được vài câu, em ấy đã chóng mặt rồi lịm đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ nói sao rồi An?
Thành An đứng bên cạnh Pháp Kiều, sắc mặt vô cùng phức tạp
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ nhìn anh /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ nhìn hồ sơ bệnh án đang cầm trên tay /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Quang Anh... Kiều.../ nuốt nước bọt /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hai người... ra ngoài hành lang với em
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bác sĩ trưởng khoa muốn nói chuyện riêng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chuyện này... không thể nói ở đây được
Nhìn biểu cảm nghiêm trọng của Thành An, trong lòng Quang Anh dấy lên một điềm báo chẳng lành
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ đứng dậy đắp chăn lại cho em /
Ba người cùng bước ra ngoài hành lang vắng lặng
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
/ nhìn ba người /
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
/ thở dài /
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Ai là người nhà thân cận nhất của bệnh nhân Hoàng Đức Duy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
T...tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi là...anh trai, cũng là cộng sự thân nhất của em ấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì vậy bác sĩ?
Bác sĩ nhìn Quang Anh một lượt, rồi đẩy kính lão
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Cậu Duy bị ngất là do suy nhược cơ thể trầm trọng, hạ đường huyết cộng với áp lực tâm lý quá lớn
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Nhưng có một điều tôi cần thông báo với người nhà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ...bác sĩ cứ nói
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Kết quả xét nghiệm máu lẫn siêu âm cho thấy...
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Cậu ấy đã mang thai được gần ba tuần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ đứng chôn chân tại chỗ /
Toàn thân anh cứng đờ, tai lùng bùng như có tiếng sấm nổ vang
Ba tuần...
Mang thai...
Đầu óc anh nhanh chóng quay ngược thời gian về đêm After-Party định mệnh hơn ba tuần trước
Đêm mà anh đã ôm chặt Duy trong tay, nghe em nức nở gọi tên anh
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Cậu Duy đã biết chuyện này từ vài hôm trước
Bác sĩ Trưởng khoa
Bác sĩ Trưởng khoa
Cậu ấy đã đến đây khám, ký vào đơn cam kết từ mấy ngày trước và yêu cầu chúng tôi sắp xếp lịch phẫu thuật hút bỏ thai nhi vào sáng mai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được!
Quang Anh đột ngột gầm lên, hai mắt anh đỏ ngầu, những đường gân xanh trên cổ giật mạnh
Sự điềm tĩnh thường ngày của một producer tài ba hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh hai, anh bị sao thế
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh bình tĩnh lại đi
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Đây là chuyện của Duy, nó là nghệ sĩ, nó còn cả sự nghiệp phía trước...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nó là con của anh! / nhìn Kiều /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiều...đứa bé đó là con của anh và Duy / giọng nghẹn ngào /
Nước mắt của anh cuối cùng cũng rơi xuống
Cả hành lang bệnh viện rơi vào im lặng đến đáng sợ
Cả hành lang bệnh viện rơi vào im lặng đến đáng sợ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ lùi lại một bước /
Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đang khép chặt, lồng ngực phập phồng dữ dội
Trong đầu anh là một mớ hỗn độn: sự tự trách, nỗi xót xa và cả sự bất lực
Anh biết tính Duy, nếu lúc này anh xông vào ép buộc, em chắc chắn sẽ càng hoảng loạn
Quang Anh xoay người, lao thẳng ra phía lối thoát hiểm của bệnh viện, tháo chạy khỏi thực tại đang bóp nghẹt lấy anh
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh haii!
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh đi đâu vậy hả / gọi với theo /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Kệ anh ấy đi, để anh ấy bình tĩnh lại đã
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bây giờ tụi mình vào với Duy trước
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nhưng...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thôi đi / kéo Kiều /
Cạch
Hai người đẩy cửa bước vào phòng
Trên giường bệnh, Đức Duy đã ngồi dậy từ lúc nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ quay mắt nhìn ra cửa sổ /
Ánh đèn đường hắt vào làm rõ mệt mỏi trên gương mặt gầy gò của em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hai đứa mày biết hết rồi đúng không?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Duy ơi... sao mày dại thế hả...hức
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Chuyện lớn như vậy sao mày lại giấu tụi tao?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Mà sáng mai... sáng mai mày định bỏ đứa nhỏ thật sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ nhìn bàn tay đang run lên của Kiều /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao phải bỏ nó, Kiều ạ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy! Mày điên rồi à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đó là một sinh mạng!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hơn nữa... anh Quang Anh đã biết rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh ấy vừa ở ngoài kia...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao biết anh ấy biết rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh ấy biết thì thay đổi được gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Album đầu tay của tao tháng sau phát hành
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vé cho tour diễn đã bán hết một nửa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao đã mất bao nhiêu năm, đánh đổi bao nhiêu mồ hôi nước mắt mới đứng được ở vị trí này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đứa trẻ này xuất hiện ngay lúc này... nó sẽ hủy hoại tất cả
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao không thể vì một sai lầm trong đêm say mà vứt bỏ cả cuộc đời mình được
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nhưng đó là con của mày và anh hai mà...hức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chính vì là con của anh ấy, tao mới càng phải bỏ!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thuyền RhyCap đang ở đỉnh sóng, truyền thông đang soi mói từng chút một
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu chuyện này vỡ lở, không chỉ tao, mà cả sự nghiệp của anh Quang Anh cũng tiêu tùng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao đã quyết định rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sáng mai, tao sẽ kết thúc chuyện này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu bọn mày coi tao là bạn…thì đừng cản tao / mệt mỏi nhắm mắt /
Nhìn bờ vai gầy guộc nhưng kiên quyết của Duy, cả Thành An và Pháp Kiều đều nghẹn lời
Họ biết, đằng sau sự tàn nhẫn đó là một nỗi sợ hãi tột cùng của một người trẻ đang đứng trước bờ vực mất đi giấc mơ cả đời mình
—————————
END CHƯƠNG 2

Chương 3

Hành lang tầng ba của bệnh viện tư nhân vào lúc bảy giờ sáng vắng lặng đến rợn người
Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống nền gạch men trắng toát, phả vào không gian một mùi cồn sát trùng nồng nặc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ ngồi trên ghế chờ trước phòng phẫu thuật /
Bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình càng làm lộ rõ bờ vai gầy guộc và gương mặt cắt không còn giọt máu của em
Cạch
Cánh cửa phòng mổ bật mở, một cô y tá bước ra, trên tay cầm xấp hồ sơ
Y tá
Y tá
Bệnh nhân Hoàng Đức Duy chuẩn bị vào phòng phẫu thuật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ run lên một nhịp /
Em đặt hai tay lên bụng mình, nơi hoàn toàn phẳng lặng, nấc nhẹ một tiếng
Chỉ vài phút nữa thôi, mọi thứ sẽ kết thúc
Em sẽ quay lại làm một Captain kiên cường của người hâm mộ, tiếp tục chuẩn bị cho album, tiếp tục đứng dưới ánh hào quang
Nhưng tại sao tim em lại đau buốt đến mức không thở nổi thế này?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Một tiếng gọi khàn đặc, hoảng loạn vang lên từ phía cuối hành lang
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ giật mình ngẩng đầu lên /
Nguyễn Quang Anh đang lao về phía em, hơi thở dồn dập, mái tóc rối bời và đôi mắt đỏ ngầu quầng thâm vì một đêm thức trắng
Phía sau anh, Đặng Thành An và Pháp Kiều cũng chạy theo, gương mặt ai cũng đầm đìa mồ hôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh đến đây làm gì? / vô thức lùi lại /
Quang Anh dừng lại trước mặt em, khoảng cách gần đến mức Duy có thể nghe thấy tiếng tim anh đang đập điên cuồng trong lồng ngực
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ định chạm vào em /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ lùi thêm một bước nữa /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tránh ra đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng cản em!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đã ký giấy từ mấy ngày trước rồi, hôm nay nhất định em phải làm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, nghe anh nói một lần thôi, làm ơn...
Quang Anh nghẹn ngào, giọng anh run rẩy đến tội nghiệp, đôi bàn tay chơi nhạc bình thường rất vững vàng giờ đây lại run lên bần bật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em...em không nghe!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh muốn tốt cho đứa bé, vậy còn em thì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có biết em đã phải đánh đổi những gì để có được ngày hôm nay không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hợp đồng đã ký, album chuẩn bị master, fan đang chờ em...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đứa trẻ này xuất hiện ngay lúc này là hủy hoại cả đời em!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh định dùng nó để trói buộc em, bắt em từ bỏ ước mơ của mình đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không có
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chưa từng nghĩ như vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ bước lên /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ ôm em vào lòng /
Mặc cho Duy ra sức đấm vào lồng ngực mình, anh dùng hết sức lực ôm chặt em vào lòng
Vòng tay anh rộng lớn, ấm áp, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Duy
Duy ra sức giãy giụa, khóc nấc lên thành tiếng, nhưng Quang Anh càng siết chặt hơn, như thể chỉ cần buông tay, anh sẽ mất em mãi mãi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Buông em ra...hức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh, anh ích kỷ vừa thôi... buông em ra...
Giọng Duy yếu dần, em kiệt sức tựa đầu vào vai anh, nước mắt thấm đẫm chiếc áo khoác của Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy à, nghe anh nói / áp má lên mái tóc em /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không bắt em từ bỏ ước mơ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh làm nhạc cho em hát, anh là người hiểu rõ nhất em đã nỗ lực thế nào để được đứng trên sân khấu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cứ việc bay cao, cứ việc làm một nghệ sĩ tỏa sáng dưới ánh hào quang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn đứa trẻ này... và cả em nữa, hãy để anh gánh vác...có được không em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ sững người /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh...anh nói cái gì? / ngước lên nhìn anh /
Quang Anh lau đi những giọt nước mắt trên má Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đã nghĩ kỹ cả đêm qua rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta sẽ làm bảo mật thông tin
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ lo liệu một nơi ở thật kín đáo cho em dưỡng thai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ lùi về phía sau, nhận ít việc lại để một tay chăm sóc em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sau khi con chào đời, anh sẽ là người nuôi con, là người bế con ở cánh gà nhìn em tỏa sáng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không cần phải từ bỏ sự nghiệp, em chỉ cần cho anh cơ hội được bên cạnh ba con em thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng bỏ con, cũng đừng bỏ rơi anh... được không?
Bên cạnh, Pháp Kiều và Thành An cũng không kìm được nước mắt
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Duy ơi, anh trai tao nói thật đó
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Tụi tao sẽ cùng anh ấy bảo vệ mày, bảo vệ bí mật này
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Mày không cô đơn đâu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy, tin anh Quang Anh một lần đi mày...
Nhìn ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên định như bàn thạch của Quang Anh, cảm nhận được hơi ấm và tình cảm chân thành từ vòng ôm của anh, sự phòng thủ kiên cường bấy lâu nay của Đức Duy hoàn toàn sụp đổ
Em hiểu anh, anh là người nói được sẽ làm được
Đứa trẻ này không phải là vật cản, mà là kết tinh của một đêm định mệnh mà chính em cũng luôn giấu kín tâm tư dành cho anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ nắm nhẹ vào áo anh /
Em úp mặt vào ngực anh khóc nức nở như một đứa trẻ, bao nhiêu tủi hờn, sợ hãi suốt mấy ngày qua theo tiếng khóc mà giải tỏa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh phải giữ lời đó...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không được gạt em c...cũng không được bỏ em...hức
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ thở phào nhẹ nhõm /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ hôn nhẹ lên tóc em /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh thề, cả đời này Nguyễn Quang Anh không bao giờ thất hứa với Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ quay sang nhìn cô y tá /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi cô, chúng tôi xin phép hủy lịch phẫu thuật ngày hôm nay
———————————
END CHƯƠNG 3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play