Choang!
Tiếng chai rượu vỡ vang lên, chất lỏng màu đỏ cùng với mảnh vỡ bắn tung toé khắp nơi.
Lê Niệm siết chặt cổ chai rượu trong tay, nhìn chằm chằm về phía người đàn ông bụng phệ trước mặt.
“Tôi đến đây làm phục vụ, không phải làm gái.”
Ban nãy, khi cô mang rượu đến cho ông ta, thì bị ông ta xàm sỡ, trong vô thức, cô lấy chai rượu đập lên đầu ông ta.
Sắc mặt người đàn ông kia tối sầm lại, ông ta ngẩng đầu, ánh mắt đầy sát khí hướng thẳng về phía cô.
“Dám đánh ông đây, tiện nhân, hôm nay ông đây sẽ cho mày biết thế nào là sống không bằng chết. Bắt nó lại.”
Hai người đàn ông phía sau ông ta nhanh chóng lao về phía cô. Lê Niệm buông cổ chai rượu trong tay, quay người chạy đi.
Hai người đàn ông nhanh chóng đuổi theo, Lê Niệm vừa chạy vừa quay lại nhìn. Cô biết , hậu quả của việc bị bắt là như thế nào.
Ra đến cửa, vì không nhìn phía trước, Lê Niệm đụng trúng ai đó, khiến cô ngã về sau. Lê Niệm ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của một người đàn ông.
Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, mang theo sát khí vô hình, giống một con sói hưng dữ đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.
Lê Niệm bị ánh mắt đó doạ sợ, cô nhìn về sau, thấy hai người đàn ông đang đuổi đến gần, cô không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng đứng dậy, túm lấy cánh tay người đàn ông trước mặt.
“Cầu xin anh, cứu tôi.”
Người đàn ông không phản ứng gì, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như băng.
Lúc này, hai người đàn ông phía sau tới gần, thấy người đàn ông kia, bọn họ khựng lại, cúi người cung kính.
“Lệ Lão đại.”
Hai người đàn ông kia liếc nhìn Lê Niệm, muốn nói gì đó nhưng không dám mở miệng. Lê Niệm siết chặt cánh tay của người đàn ông kia, cơ thể bắt đầu run rẩy.
Người đàn ông kia liếc nhìn cô một cái, rồi chuyển ánh mắt sang hai người đàn ông kia.
“Cút.”
Hai người đàn ông kia giật nảy mình, nhanh chóng quay người rời đi.
Thấy họ rời đi, Lê Niệm thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn người đàn ông kia, đang định lên tiếng cảm ơn thì cổ bị hắn ta túm chặt lại, ánh mắt sắc lạnh như thú dữ lại lần nữa nhìn chằm chằm vào cô.
“Ai phái cô đến đây?”
Cổ Lê Niệm bị siết chặt, khiến cô không thể thở được, sắc mặt cũng nhanh chóng tái nhợt đi. Cô cố gắng mãi mới thốt ra được một câu.
“Tôi…không hiểu…ý của…anh là gì?”
Người đàn ông kia cười lạnh, ánh mắt càng sắc lạnh hơn. Hắn thả Lệ Niệm ra, ra lệnh cho thuộc hạ phía sau.
“Giết đi.”
Lê Niệm sững sờ tại chỗ, cô không ngờ được, người đàn ông này có đáng sợ hơn đám nguoi kia gấp trăm lần. Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông đó, thầm nghĩ trong lòng.
“Anh ta muốn giết mình, không được, mình mới hơn hai mươi tuổi, nhiều nơi còn chưa đi, sao có thể chết được.”
Lê Niệm chạy đến gần người đàn ông kia, nắm chặt lấy cánh tay hắn.
“Thực ra tôi thích anh, muốn làm bạn gái của anh.”
Bước chân người đàn ông kia dừng lại, anh quay người lại, nhìn cô đầy thích thú.
“Thích tôi?”
Bao nhiêu năm nay, vì thân phận của mình, hắn chỉ thấy người ta sợ hắn, chưa thấy ai thích hắn. Hắn đưa tay nâng cằm Lê Niệm lên.
“Cô thực sự thích tôi?”
Lê Niệm dứt khoát gật đầu, thầm nghĩ trong lòng.
“Bây giờ chỉ còn cách này thôi, muốn giữ mạng đành phải nói dối để qua mặt anh ta thôi.”
Người đàn ông kia cười nhẹ, buông cằm Lê Niệm ra.
“Được thôi, nếu đã vậy, thì tôi sẽ để cô ở bên cạnh tôi.”
Người đàn ông tóc bạc phía sau hắn đột nhiên lên tiếng.
“Lão đại, lỡ như…” Chưa để anh ta nói hết câu, người đàn ông kia đã cắt ngang.
“Không sao, nếu cô ta để tôi phát hiện cô ta nói dối, tôi sẽ ném cô ta vào rừng, làm mồi cho chó sói.”
Nghe câu đó, cả người Lê Niệm như có dòng điện chạy qua, cô cố gắng giữ nụ cười trên gương mặt.
“Sao tôi có thể nói dối được.”
Người đàn ông kia cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như dao. Hắn quay người, lên tiếng.
“Không uống rượu nữa, về.” Hôm nay, hắn vốn định đến đây uống rượu, nhưng không ngờ lại gặp một chuyện khiến hắn húng thú hơn.
Nói xong, hắn bước về phía chiếc xe Rolls -Royce màu đen. Bước đến gần xe, hắn đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Lê Niệm.
“Còn đứng đó làm gì? Mau lên xe.”
Lê Niệm sững sờ, cô chỉ tay vào chính mình.
“Tôi cũng phải đi sao?”
Cô không nghĩ bản thân cũng phải đi cùng hắn, muốn giữ mạng nên cô bịa ra chuyện thích hắn, chứ thực ra, hắn là ai? Cô còn không biết.
Ánh mắt người đàn ông lạnh đi vài phần.
“Không phải cô nói cô thích tôi sao? Muốn ở cạnh tôi sao? Hay là cô…lừa tôi?” Trong ánh mắt của hắn loé lên tia sát khí.
Lê Niệm giật nảy mình, cô gượng cười bước đến người đàn ông kia.
“Sao có thể chứ? Tôi có biết nói dối đâu, tôi chỉ anh thấy phiền thôi, chứ được ở cạnh anh, tôi rất vui.”
Người đàn ông nở nụ cười hài lòng, hắn bước lên xe, Lê Niệm cũng bước lên theo. Ngồi cạnh người đàn ông kia, trái tim cô như treo trên sợi tóc.
Tiếp xúc có mấy phút, nhưng cô biết, người đàn ông này rất đáng sợ, chỉ cần một câu khiến hắn không hài lòng, cũng có thể khien cô mất mạng.
Lê Niệm được người đàn ông đưa đến một biệt phủ lớn biệt lập. Bước xuống xe, Lê Niệm hoàn toàn chết sững, căn biệt phủ lớn hơn so với cô nhìn qua cửa kính xe.
Người đàn ông bước vào trong, người đàn ông tác bạc cũng đi theo sau. Đi ngang qua Lê Niệm, anh ta dừng lại, nhỏ giọng nói với cô.
“Tốt nhất cô ngoan ngoan, nếu cô dám làm hại đến lão đại, tôi nhất định sẽ giết cô.”
Nói xong, anh ta bước nhanh đi. Lê Niệm đứng phía sau, nhìn theo bóng lưng mấy người họ, thầm nghĩ trong lòng.
“Lê Niệm à Lê Niệm, mày đúng là bước vào hang hổ rồi, ở đây, kẻ nào cũng là ác quỷ.”
Lê Niệm bước vào trong biệt phủ, bên trong còn sang trọng hơn bên ngoài, nội thất hiện đại xa hoa. Cô đi theo người đàn ông kia đến phòng của hắn, cô ngó đầu vào trong, căn phòng được trang trí theo phong cách tối giản, ngay cả rèm cũng là màu đen.
Người đàn ông liếc nhìn Lê Niệm.
“Ngó cái gì? Mau vào đây.”
Lê Niệm gật đầu, cô bước lại gần người đàn ông.
“Phòng của tôi ở đâu vậy?”
Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lê Niệm.
“Cô ở đây với tôi?”
Lê Niệm chết sững, đồng tử cô co rút lại.
“Tôi ở chung phòng với anh sao?”
“Không muốn sao?”
Lê Niệm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô cố giữ nụ cười trên môi.
“Muốn, đương nhiên là muốn rồi.”
Lê Niệm thu tay về phía sau, nắm chặt lại cố gắng giữ không cho bản thân mình run rẩy, thầm nghĩ trong lòng.
“Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Trốn thì chắc chắn không thoát rồi, không lẽ mình thực sự phải ở bên cạnh hắn.”
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói của một người đàn ông vang lên từ bên ngoài.
“Lão đại, đồ người căn dặn chuẩn bị đây ạ.”
“Mang vào đây.” Người đàn ông ra lệnh.
Cánh cửa phòng được mở ra, một người đàn ông xách theo mấy túi đồ bước vào. Anh ta bước đến gần Lê Niệm, đưa túi đồ cho cô.
“Của cô.”
Lệ Niệm sững sờ, cô chỉ tay vào chính mình, hỏi lại.
“Của tôi sao?” Lê Niệm cầm lấy túi đồ, mở ra, bên trong là một bộ đồ nữ mới.
Người đàn ông kia ngầng đầu, nhìn thẳng vaog cô, giọng nói như ra lệnh.
“Đi tắm đi.”
Lê Niệm gật đầu, cô cầm túi đồ, đi vào phòng tắm. Đứng bên trong, nhìn bản thân trong gương, cô không biết nên làm thế nào?
Vì giữ mạng, cô tuỳ tiện lấy một lý do, thế giờ đây, lại đẩy bản thân vào hiểm cảnh khác. Không biết qua bao lâu, giọng nói của người đàn ông vang lên từ bên ngoài.
“Cô định ở trong đấy đến bao giờ?”
Lê Niệm giật nảy mình, cô nhanh chóng thay quần áo, bước ra ngoài. Chạm mặt người đàn ông, hắn lên tiếng.
“Lên giường đợi tôi.” Nói xong, người đàn ông đi vào phonv tắm.
Lê Niệm đi đến gần giường, lòng cô như lửa đốt, thầm nghĩ trong lòng.
“Không được, phải chạy.”
Lê Niệm đi đến cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, thấy bên ngoài có vô số người canh gác.
“Nhiều người quá, như này trốn thế nào được.”
Cô đứng cạnh cửa sổ, suy nghĩ rất lâu, cô không biết bây giờ phải làm sao? Ở lại cũng không được, mà trốn cũng không xong.
Lê Niệm đứng cạnh cửa sổ không biết bao lâu, cô đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Kệ đi, cứ trốn trước đã.” Cô mở cửa sổ ra, bước lên thành cửa, đang định trèo xuong thì một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Cô đang làm gì vậy?”
Lê Niệm giật nảy mình, cô quay lại, thấy người đàn ông mặc bộ quần áo ngủ đứng phía sau nhìn cô. Lê Niệm chết sững tại chỗ, thầm nghĩ trong lòng.
“Sao hắn tắm nhanh vậy?”
Lê Niệm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô gượng cười.
“Tôi thấy trăng đẹp quá, nên muốn ngắm một chút.”
Người đàn ông không nói gì, hắn bước lại gần cô, nhìn ra bên ngoài.
“Ngắm trăng sao? Cô nhìn trời xem, có trăng không?”
Lê Niệm quay ra, bầu trời tối đen như mực, chút bóng dáng của mặt trăng cũng không thấy, lấy đâu ra trăng mà ngắm chứ.
Lê Niệm im lặng không nói được gì, chỉ biết gượng cười.
“Tôi nói tôi hóng gió, anh tin không?”
Ánh mắt người đàn ông lạnh đi vài phần, trong đôi mắt còn kèm theo tia sắc lạnh.
“Cô đây là đang muốn trốn đúng không?” Nói xong, hắn túm lấy mặt Lê Niệm, dùng sức bóp mạnh.
Lê Niệm nắm lấy tay hắn, cố gắng lên tiếng.
“Không phải vậy đâu, tôi thực sự…không có trốn.”
Ánh mắt người đàn ông không chút lay động, hắn căn bản không tin.
“Cô có biết, những kẻ dám lừa tôi, kết cục của họ thế nào không? Phanh thây trăm mảnh, làm mồi cho cá. Cô cũng muốn tham gia với bọn họ.”
Cả người Lê Niệm vô thức run lên, cô liên tục lắc đầu.
“Tôi không có lừa anh, tôi nói thật.”
Người đàn ông cười lạnh, ánh mắt sắc lạnh như dao hướng thẳng vào cô. Lệ Niệm nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt dần đỏ lên.
“Tôi thực sự không lừa anh.”
Người đàn ông khẽ cau mày, hắn đột nhiên buông tay.
“Được, tôi cho cô một cơ hội, chứng minh cho tôi thấy cô không lừa tôi, nếu không làm được, thì kết cục của cô, cũng giống với nhưng kẻ kia, thậm chí còn thê thảm hơn gấp trăm lần.”
Cơ thể Lệ Niệm không ngừng run rẩy, cô liếc nhìn người đàn ông, thầm nghĩ trong lòng.
“Ban nãy, hắn thực sự muốn giết mình, người đàn ông này, còn đáng sợ hơn quỷ dữ gấp trăm ngàn lần.”
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt lạnh như băng.
“Cô không có nhiều thời gian đâu.”
Lê Niệm cúi thấp đầu, trầm tư suy nghĩ.
“Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?” Lê Niệm dường như nghĩ ra gì đó, cô đứng thẳng người, tiến lại gần người đàn ông, kiểng chân, hôn lên môi hắn một cái.
Người đàn ông kia sững người, đồng tử hắn co rút lại đầu kinh ngạc. Hắn không ngờ, Lê Niệm lại hôn hắn, bao nhiêu năm nay, chưa ai làm thế với hắn.
“Anh tin chưa?” Lê Niệm nhìn hắn, lên tiếng hỏi.
Người đàn ông kia chạm nhẹ tay lên môi, khoé môi nở nụ cười nhẹ, hắn nắm lấy tay Lê Niệm, kéo mạnh cô về phía mình, cúi xuống hôn cô.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới buông Lê Niệm ra, hắn nhìn cô, ánh mắt đầy thích thú.
“Mùi vị không tồi. Tôi rất thích.”
Hắn sinh ra trong một gia tộc xã hội đen lâu đời, từ nhỏ, hắn thấy nhiều nhất là máu, chưa bao giờ cảm nhận được mùi vị kỳ lạ như thế này.
Lê Niệm nhìn hắn, thầm nghĩ trong lòng.
“Xem ra cách này có hiệu quả, vì giữ mạng, mà phải hy sinh nụ hôn đầu của mình, tên máu lạnh đáng ghét.”
Lê Niệm là trẻ mồ côi, cô lên lớn trong cô nhi viện, nên phải ra ngoài mưu sinh từ rất sớm, cuộc sống của cô, chỉ quanh quẩn việc kiếm tiền, nên chưa trải qua bất kỳ mối tình nào. Nụ hôn này là nụ hôn đầu tiên của cô.
“Anh tin rồi chứ?” Lê Niệm hỏi.
Người đàn ông gật đầu, hắn quay người đi đến gần giường, ngồi xuống. Hắn chuyển ánh mắt về phía Lê Niệm.
“Lại đây.”
Lê Niệm gật đầu, cô nhanh chóng đi đến gần giường. Cô đã chứng kiến sự đáng sợ của hắn, vì giữ mạng, cô không còn cách nào người cách nghe theo lời hắn.
Lê Niệm ngồi xuống giường, người đàn ông vòng tay ôm cô vào lòng.
“Cô tên là gì?”
Lê Niệm ngẩng đầu, ánh mắt có chút kinh ngạc. Cô không ngờ hắn lại hỏi tên cô.
“Lê Niệm.”
“Lê Niệm? Tôi nhớ tên cô rồi, cô nhớ rõ tên của tôi, Lệ Hành.”
Lê Niệm sững sờ, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Cái tên này, cô đã từng nghe thấy rất nhiều lần, là lão đại xã hội đen khét tiếng trên thế giới, nắm giữ toàn bộ thế lực ngầm của Mỹ.
Hắn nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn và điên cuồng, nham hiểm như lang sói.
Bây giờ thì cô cũng hiểu vì sao, đám nguoi đuổi theo cô hôm nay lại sợ hắn như vậy. Chọc vào hắn, không khác gì chọc vào Tử Thần, khác gì tự tìm cái chết.
Không ngờ cô lại dây vào một con sói đáng sợ như Lệ Hành.
Lê Niệm nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu sâu thẳm của hắn, im lặng không nói gì.
Cặp chân mày đen dày sắc nhọn như kiếm của hắn khẽ cau lại.
“Nhìn cái gì?”
Lê Niệm bị giọng nói của hắn làm bừng tỉnh, cô lắc đầu.
Lệ Hành cười nhẹ, hắn đưa tay nâng cằm Lê Niệm lên.
“Lê Niệm, nghe kỹ cho tôi, tôi đối với của mình luôn hết mực bảo vệ, nhưng nếu kẻ đó dám phản bội tôi, tôi sẽ khiến hắn chết không toàn thây.” Mấy chữ cuối, hắn còn cố ý nhấn mạnh.
Lê Niệm cúi đầu, im lặng không nói gì, cô biết, câu này hắn đang nói cho cô nghe, cũng cảnh cáo cô.
Đêm hôm đó, Lệ Hành chỉ ôm Lê Niệm ngủ, không làm chuyện gì khác.
Lê Niệm thức dậy, nhìn xung quanh không thấy Lệ Hành đâu. Cô bước ra khỏi phòng, đi xuống dưới nhà.
Vừa đi đến phòng khách, đã chạm mặt người đàn ông tóc bạc hôm qua, thấy cô, ánh mắt hắn ta loé tia lạnh lẽo.
Hắn ta bước đến gần Lê Niệm.
“Đừng để tôi điều tra ra cô là người của Tiêu Kỳ, nếu không, dù lão đại có phạt tôi, tôi cũng sẽ giết cô.”
Lê Niệm nhìn hắn ta, nếu như cô đoán không sai, hắn chắc là Lôi Diên, thuộc hạ thân cận cũng là cánh tay trái bên cạnh Lệ Hành.
Lệ Niệm cười nhẹ.
“Muốn giết tôi sao? Anh không có cơ hội đó đâu.”
Tiêu Kỳ hắn ta nhắc lấy ban nãy, tôi từng nghe nói. Hắn ta là đối thủ truyền kiếp của Lệ Hành, nắm giữ trong tay toàn bộ thế lực ngầm của Myanmar. Bao nhiêu năm nay, Tiêu gia cũng như Tiêu Kỳ chưa từng nguôi ngoai ý định chiếm lấy địa bàn của Lệ Hành.
“Tôi đói rồi, có cái gì ăn không?” Lê Niệm nói xong, kiêu ngạo đi về phía phòng bếp. Cô biết, bây giờ Lôi Diên sẽ không dám ra tay với cô.
Lôi Diên nhìn theo bóng lưng Lê Niệm, vẻ mặt đầy tức giận. Nếu Lê Niệm không phải có sự bảo vệ của Lệ Hành, hắn ta đã một dao giết chết cô rồi.
Lôi Diên bước vào phòng bếp, thấy Lê Niệm đang thoải mái dùng bữa sáng, hắn ta bước đến gần cô.
“Cô dám ăn sao? Không sợ tôi bỏ độc độc chết cô à?”
Lê Niệm không quan tâm đến lời hắn ta nói, vẫn thản nhiên dùng bữa sáng. Mãi một lúc lâu sau, cô ngẩng đầu.
“Anh không dám đâu?”
“Người chết trong tay tôi, còn nhiều hơn người cô gặp đấy, sao cô lại nghĩ tôi không dám giết cô?”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play