Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hằng Đêm Mộng Xuân Với Anh Chồng Người Thực Vật.

Nói là gả, thật ra là bán.

"Bà Lữ, đây là con gái tôi, Trần Hiểu Huyên."

Trần Lập nở nụ cười hèn mọn, khúm núm lấy lòng người phụ nữ đã có tuổi nhưng vẫn sang trọng, quý phái trước mặt: "Bà xem, nó có được không."

"Đứa con này của tôi vẫn luôn được nuôi dưỡng ở dưới nông thôn, đảm bảo thành thật lại nghe lời, sức khỏe cũng lớn, nhất định có thể chăm sóc cho cậu Lữ."

Nhìn dáng vẻ xum xoe của ông ta ai không biết còn tưởng ông ta đang chào hàng bán con.

Mà thật ra cũng không khác bán con là mấy.

Tựa như ông ta nói, Trần Hiểu Huyên vẫn luôn được nuôi dưỡng ở nông thôn, nhưng lý do là vì cô là đứa con bị Trần Lập vứt do người vợ lớn đã mất sinh ra. Sau khi vợ đầu ông ta mất thì ông ta liền cưới người vợ hai có thân thế hơn, vì để lấy lòng nhà vợ, ông ta đã đem Trần Hiểu Huyên cho mẹ mình ở dưới quê nuôi. Trần Hiểu Huyên lớn lên cùng bà nội, sau khi bà mất cô vẫn sống một mình dưới nông thôn không người hỏi tới.

Nếu không phải hôm nay có việc cần đến thì ông ta sẽ không bao giờ nhớ tới đứa con gái này.

Mà sở dĩ ông ta cần đến cô là vì muốn kiếm được chỗ tốt từ nhà họ Lữ có tiếng tăm ở Thịnh Kinh, gia tộc mà ông ta không bao giờ nghĩ có thể bám vào được.

Chính vì thế Trần Lập rất sợ bà Lữ, chính là nữ chủ nhân của Lữ gia không vừa ý Trần Hiểu Huyên, chỉ đành cố gắng chào hàng. Ông ta nói xong còn sốt sắng đẩy người con gái đang ngồi bên cạnh ông ta một cái thật mạnh bạo: "Hiểu Huyên, mau chào bà Lữ!"

Lại nói, sở dĩ ông ta có cơ hội này là vì nhà họ Lữ quyền thế bậc nhất ở Thịnh Kinh đang cần tìm một đứa con dâu.

Có phải nghe rất hấp dẫn.

Có biết bao nhiêu người muốn bám lên Lữ gia, sao đến lượt một Trần gia làm ăn nhỏ như ông ta nắm được cơ hội.

Vấn đề chính là ở chỗ này. Lữ gia muốn tìm con dâu là vì để chăm sóc cho đứa con trai xấu số. Cậu chủ của Lữ gia, sinh ra đã ngậm thìa vàng vì một tai nạn bất ngờ mà vô tình trở thành người thực vật.

Người thực vật đấy, phàm là mấy tiểu thư nhà quyền quý ai lại muốn gả cho một kẻ gần như đã chết, chỉ có thể nằm trên giường chờ hầu hạ.

Nói thẳng ra Lữ gia không phải đang tìm con dâu, mà là tìm một người ở.

Còn là một người ở có sức khỏe, chịu thương chịu khó.

Thế là Trần Lập liền đánh bàn tính lộp bộp, lập tức đem Trần Hiểu Huyên đón từ nông thôn lên.

Bị Trần Lập không chú ý đẩy một cái chẳng dịu dàng chút nào nhưng thân hình Trần Hiểu Huyên chỉ hơi nghiêng một chút. Cô cũng không tỏ ra cáu gắt mà chỉ không tiếng động tránh xa Trần Lập một chút, trước sau vẫn là dáng vẻ yên tĩnh, thành thật dễ bị bắt nạt hướng người phụ nữ cao quý hiếm thấy ở nông thôn khiêm tốn cúi chào: "Chào ngài."

Trần Hiểu Huyên chỉ nói như vậy rồi thôi, không có một câu xum xoe nào nữa.

Trần Lập đương nhiên bất mãn, ông ta còn đang trông chờ cô nói vài câu đả động bà Lữ. Nói cho cùng ông ta vẫn sợ xuất thân nông thôn của Trần Hiểu Huyên không được yêu thích. Trong mắt ông ta cô còn hơi đen, nói thẳng ra là có chút bần, có chút xấu. Quan trọng nhất là bà Lữ, từ đầu đến cuối đều không nói gì, thái độ lạnh nhạt, cứ như không vừa ý lắm.

Vậy sao được!

Nhưng chưa đợi ông ta làm trò mèo gì nữa giọng nói uy nghiêm tôn quý của bà Lữ đã vang lên: "Được rồi, ông về đi."

Trần Lập không nghĩ tới câu đầu tiên của bà Lữ là đuổi mình, ông ta không khỏi nhất thời sững ra, không hiểu.

Đuổi ông ta đi là có vừa ý Trần Hiểu Huyên không?

Trần Lập không khỏi sốt sắng: "Thế con gái tôi..."

"Nó ở lại."

Nhưng Bà Lữ có vẻ thật sự không có kiên nhẫn giành cho ông ta, mở miệng ra đều rất lạnh nhạt ngắn gọn: "Có vừa ý hay không phải đợi qua kiểm tra."

"Được rồi, quản gia. Tiễn khách."

Có điều Trần Lập lại không so đo, ông ta còn vui vẻ thức thời đứng dậy: "Vâng vâng, bà Lữ cứ thoải mái kiểm tra con bé. Vậy tôi đi, tôi đi, chào bà."

Chỉ cần không trực tiếp từ chối thì sao cũng được hết.

Trước khi đi ông ta còn dặn dò Trần Hiểu Huyên: "Nhớ phải thành thật nghe lời bà Lữ nghe chưa."

Trần Hiểu Huyên chỉ im lặng gật đầu, thái độ với ông ta vô cùng lãnh đạm.

Trần Lập cũng không bất mãn, ông ta chỉ cần cô mang lại lợi ích cho mình, không cần tình cảm cha con phiền phức. Sợ bà Lữ không vui ông ta cũng chẳng nấn ná mà lập tức rời khỏi Lữ trạch. Lúc đi trên mặt ông ta còn mang nụ cười hớn hở như thể đã có chắc mười tỷ trong tay, hoàn toàn không cảm thấy hành vi không khác gì bán con này có gì sai.

Sau khi ông ta đi bà Lữ cũng không định nói chuyện gì với Trần Hiểu Huyên mà đứng dậy, lạnh nhạt hất cằm ra hiệu: "Đi theo tôi."

Trần Hiểu Huyên im lặng đứng dậy đi theo.

Sau đó Trần Hiểu Huyên mới biết bà Lữ muốn dẫn cô đi gặp con trai mình.

Chính là cậu chủ Lữ gia giờ đã trở thành người thực vật.

Người có khả năng nay mai thôi sẽ trở thành chồng của cô.

Lữ Huyền Minh.

Trên chiếc giường lớn màu lông chuột rộng hai mét nằm giữa căn phòng là một người đàn ông đẹp trai... Hai mươi năm cuộc đời Trần Hiểu Huyên hiếm thấy người nào đẹp trai như vậy, góc cạnh như điêu khắc, gầy mà không xấu.

Đúng vậy, anh rất gầy, mặt hớp hác, quần áo mặc trên người cũng cho cảm giác rộng thùng thình.

Nhưng mà anh rất cao, Trần Hiểu Huyên khẳng định như vậy.

Lữ Huyền Minh nằm trên giường, sắc mặt có vẻ tái, môi cũng tái, rặc một màu sắc bệnh hoạn, nhưng mà trông anh rất thanh thản, giống như đang ngủ hơn là hôn mê. Trong phòng cũng không có thiết bị y tế gì, Trần Hiểu Huyên làm người ở nông thôn tự nhận mình thiếu hiểu biết thật sự không rõ lắm, cuối cùng chỉ cho rằng người thực vật không cần đến.

Trần Hiểu Huyên thấy bà Lữ lén lút chấm nước mắt khi nhìn anh.

Lúc này bà mới có vẻ tình cảm.

Còn lúc nói với cô thì lạnh nhạt đi: "Đây là con trai ta, Lữ Huyền Minh."

Giờ Trần Hiểu Huyên lại có nhận định khác, không phải bà ấy lạnh lùng, cao ngạo không dung được người khác vào mắt, mà chỉ là đã đặt hết cảm xúc, sự chú ý lên người đứa con trai số khổ. Chừng nào con trai chưa tỉnh lại thì bà cũng không có cảm xúc với bất kỳ thứ gì được.

Đột nhiên cô không cảm thấy bà ấy khó gần nữa.

"Chắc cô cũng biết về làm dâu nhà ta là sẽ làm những gì?"

Trần Hiểu Huyên gật đầu.

Trần Lập thật sự không xem cô là con gái ông ta, lúc ông ta đến tìm cô cũng đã nói với cô muốn cô làm gì, nhấn mạnh tình trạng của Lữ Huyền Minh còn kèm một câu nếu không đồng ý thì ông ta sẽ bỏ mặc cô, không chu cấp cho cô thứ gì nữa, kể cả ngôi nhà cô đã sống cùng bà nội. Đó tương đương với từ mặt đứa con gái là cô.

Thật ra Trần Hiểu Huyên rất muốn nói ông cũng chưa từng chu cấp cho cô cái gì, cô có thể sống đến ngày hôm nay là bà nội không chê cô, nuôi cô lớn. Đến người mẹ ruột là bà nội ông còn chả thèm ngó, cứ như chê bà là gánh nặng. Bây giờ không có ông ta cô vẫn có thể sống được.

Nhưng cô vẫn đồng ý với ông ta.

"Hiểu Huyên, sau khi bà chết con hãy đi làm chuyện mình muốn làm, sống cuộc sống mình muốn. Nếu có cơ hội hãy hưởng thụ cái tốt đẹp hơn, cũng quên cái người gọi là cha kia đi."

"Bà nội chỉ mong con bình yên, hạnh phúc."

Đối với người khác có lẽ gả cho Lữ Huyền Minh là chịu tội, nhưng với cô thì chưa chắc.

Mà sau khi nhìn thấy Lữ Huyền Minh cô càng kiên định muốn ở lại đây.

Chăm sóc một người đàn ông đẹp như tượng này cô có gì mà không cam tâm tình nguyện.

Cô không biết trong bà Lữ vẫn luôn quan sát cô, thấy cô nhìn Lữ Huyền Minh không có vẻ ghét bỏ, thần thái đều là một mảnh yên tĩnh, trong sáng thì sắc mặt dịu đi rõ ràng.

"Từ giờ cô sẽ ở chung với nó, không vấn đề gì chứ?"

Trần Hiểu Huyên có cảm nhận được giọng điệu của bà nhẹ hơn nhưng cô không hiểu lý do, cũng không để bụng, chỉ nghe bà nói thì ngoan ngoãn gật đầu cái nữa.

Đột nhiên cô hỏi: "Chăm sóc anh ấy... Có điều gì đặc biệt cần chú ý không ạ?"

Bà Lữ ngớ ra một chút, rồi đột nhiên nảy lên chút hứng thú hỏi lại: "Đặc biệt là sao, mà không đặc biệt là sao?"

Trần Hiểu Huyên hơi khựng lại, sau đó im lặng lựa lời một chút mới nói: "Không đặc biệt là vấn đề tắm gội, vệ sinh cá nhân, thay quần áo."

Bà Lữ có vẻ không ngờ tới những lời này của cô, ngớ người ra rất lâu.

Trần Hiểu Huyên lại không hiểu phản ứng của bà lắm, nhưng cô chỉ im lặng đợi bà hoàn hồn lại.

Bà Lữ cũng không ngẩn người lâu, nhưng sau đó giọng bà càng dịu dàng hơn: "Trước đây từng chăm sóc cho ai à?"

Trần Hiểu Huyên gật đầu: "Từng chăm sóc bà nội."

Bà Lữ không nói gì nữa nhưng có vẻ hài lòng, bà gật gật đầu, sau đó nói: "Xuống dưới nhà đi, cũng đến giờ cơm rồi."

"Ăn cơm trước đã, sau đó ta sẽ nói với cô những điều đặc biệt cần chú ý."

Nói xong bà dẫn đầu đi trước rời khỏi phòng.

Trần Hiểu Huyên ngoan ngoãn đi theo bà.

Nhưng trước đó cô còn vô thức quay đầu nhìn người đàn ông đang nằm ngủ một cái.

Trần Hiểu Huyên cũng không biết vì sao mình lại có hành động này, nhưng nếu muốn tìm lý do thì chắc là vì muốn nhìn trai đẹp thêm một chút.

Nhìn nhiều một cái cũng đâu có vấn đề gì đâu.

Thế nhưng lúc cô bước ra khỏi cửa, rèn cửa trong phòng vẫn luôn ở trạng thái được thả xuống, che kín hết ánh mặt trời chiếu vào phòng đột nhiên bị gió thổi bay lên phần phật.

Trần Hiểu Huyên cũng không có để bụng, chỉ là buột miệng nói: "Gió lớn quá."

"Hử?"

Bà Lữ đi ở trước nghe không rõ khẽ hỏi lại.

Trần Hiểu Huyên không nghĩ bà sẽ hỏi nhưng vẫn thành thật đáp: "Không có gì, chỉ là con thấy rèn cửa trong phòng bị gió thổi bay lên."

"Nhưng mà hình như lúc con tới con nhớ trời rất trong nắng rất đẹp mà nhỉ. Chắc là đột nhiên trở trời..."

Trần Hiểu Huyên vô thức tự hỏi mà vô tình không thấy vẻ cứng đờ trên mặt bà Lữ. Sau đó mắt bà đỏ ửng lên, vẻ mặt còn có chút kích động.

Trần Hiểu Huyên không biết rằng, tất cả các cánh cửa sổ trong phòng Lữ Huyền Minh từ khi anh trở thành như vậy vẫn luôn được đóng kín.

Cửa sổ đã đóng kín làm sao mà có gió thổi vào được.

Ba việc cần chú ý khi chăm sóc anh chồng tương lai.

Sau khi họ xuống lầu, Trần Hiểu Huyên phát hiện ra thái độ bà Lữ thay đổi rất lớn, không giống những lần trước cô chỉ có cảm giác mơ hồ.

"Có kiêng kỵ món gì thì nói với dì, dì sẽ nói với đầu bếp, đừng ngại, cũng không cần ngượng ngùng, cứ tự nhiên như lúc ở nhà."

Bà Lữ trở nên ân cần hơn, giọng điệu thì dịu dàng... Trần Hiểu Huyên thật sự không rõ sự thay đổi này là do đâu. Nhưng có lẽ là do lớn lên ở nông thôn, cách sống của cô rất đơn giản, đã không hiểu thì thôi cô không nghĩ nữa. Đối với cô mà nói kết quả của chuyện này còn có ý nghĩa hơn quá trình.

Ít nhất sau khi thái độ của bà Lữ thay đổi, Trần Hiểu Huyên lại thấy những món ăn tinh xảo được bày trên bàn, đều là những món cô chưa từng ăn, sơn hào hải vị có đủ, cô cảm thấy quyết định lần này của mình là vô cùng đúng đắn.

"Con nghĩ là mình không kiêng gì cả, cảm ơn ngài."

"Không cần dùng kính ngữ, gọi dì là được."

Bà Lữ tui đáng tuổi cha mẹ cô nhưng quanh năm sống trong nhung lụa khiến dung mạo ba được bảo dưỡng rất tốt, quả thật có thể cân được cái danh xưng dì này.

"Vâng, dì."

Trần Hiểu Huyên cũng không lằng nhằng mà đổi lời ngay.

Bà Lữ hơi mỉm cười, thúc giục cô: "Mau ăn đi."

Nhìn Trần Hiểu Huyên ăn bà lại quay qua an bài với người làm: "Mang hành lý của Hiểu Huyên lên phòng cậu chủ đi. Sau này nó sẽ ở trong phòng Huyền Minh, thứ gì cần thiết nhớ chuẩn bị cho đầy đủ."

"Vâng, bà chủ."

Người làm lập tức đi làm theo.

Bà Lữ dặn dò người làm xong thì quay lại nhìn Trần Hiểu Huyên ăn cơm. Tuy lớn lên ở nông thôn nhưng cử chỉ của Trần Hiểu Huyên vẫn tính là nhã nhặn, không có sự suồng sã, vồ vập bần hèn. Bà Lữ càng nhìn càng hài lòng.

"Ăn nhiều vào."

Bà chủ động gấp thức ăn cho cô.

"Cảm ơn dì."

Trần Hiểu Huyên có cảm giác được cưng chiều mà sợ. Nhưng con người cô vốn đơn giản nên chỉ càng ngoan ngoãn trước mặt bà Lữ hơn chứ không làm bộ làm tịch, đưa đẩy khách sáo.

Có thể nói bữa cơm đầu tiên ở nhà họ Lữ là bữa cơm phong phú mà cô từng ăn.

Trần Hiểu Huyên mang theo hi vọng tràn trề đối với tương lai mà trở lại phòng ngủ của Lữ Huyền Minh sau khi ăn xong.

Nếu muốn tương lai được ở lại đây thì việc quan trọng cô cần làm bây giờ là chăm sóc cho Lữ Huyền Minh thật chu đáo, thể hiện thật tốt trước mặt người nhà họ Lữ. Cho nên cô cũng không nghỉ ngơi mà bắt tay vào làm ngay.

Đứng bên giường nhìn người đàn ông đẹp trai đang yên tỉnh ngủ say, Trần Hiểu Huyên nhớ lại những gì bà Lữ nói sau khi họ ăn cơm xong.

"Chăm sóc Huyền Minh cũng không có gì đặc biệt cần cầu kỳ, con cứ xem mà làm. Nhưng có ba chuyện con cần phải nhớ, việc đầu tiên là cách ba ngày lại dùng nước ngải cứu lau khắp người nó một lượt. Việc thứ hai là thường xuyên xoa bóp cho nó. Thứ ba là không được để ánh mặt trời lọt vào phòng của nó."

Việc đầu tiên và thứ ba nghe có vẻ là lạ, nhưng Trần Hiểu Huyên cũng không nghĩ gì nhiều. Việc thứ hai thì cô hiểu, người nằm trên giường lâu dễ bị cứng cơ do thiếu vận động, nếu không được xoa bóp thì lâu ngày cơ sẽ bị teo lại, dẫn đến bại liệt.

Trần Hiểu Huyên hiểu rồi, nhưng cô không có bắt tay vào làm ngay mà khám phá căn phòng này trước.

Lúc nãy đi cùng bà Lữ vào đây bởi vì sợ bà phản cảm nên cô không dám nhìn ngó lung tung, lúc này cô mới phát hiện bối cảnh trong căn phòng còn lớn hơn cả nhà của bà nội này có vẻ khá u ám.

Cô thế mà còn thấy trong phòng có dán mấy tờ giấy vàng, cô biết thứ này, đó là bùa chú mà mấy tay đạo sĩ hay bán. Cho dù là thế kỷ hai mươi mốt vẫn còn có đạo sĩ, nhưng chín phần là lừa gạt những người tin quỷ thần.

"Không ngờ Lữ gia cũng tin cái này..."

Sau đó cô chợt hiểu, có lẽ họ bị buột đến đường cùng, vì muốn Lữ Huyền Minh tỉnh lại, cái gì họ cũng chịu thử.

Trần Hiểu Huyên thở dài nhưng không hề đụng đến chúng cũng như những dòng chữ hình vẻ linh tinh dường như mang theo mục đích gì đó cô không rõ trên tường.

Sau khi nhìn một vòng cô phát hiện đồ đạc trong phòng rất ít so với diện tích của nó, điều này khiến căn phòng có vẻ trống trải lại thêm phần lạnh lẽo.

Nhìn tổng quát rồi cô bắt đầu nghiên cứu sâu hơn, ví dụ như tủ quần ào.

Thế mà người làm đã đem đồ của cô xếp vào tủ rồi.

Trần Hiểu Huyên nhìn thấy chút món đồ ít ỏi của mình nằm ở một góc của tủ quần áo trong thật sơ sài, kém sang, cũng chẳng hài hòa chút nào giữa đống quần áo đủ kiểu dáng sang và cao cấp của Lữ Huyền Minh.

Theo lời Trần Lập cô biết Lữ Huyền Minh đã thành người thực vật được hơn hai năm, trước đó anh là người dẫn đầu ưu tú thế hệ này của Thịnh Kinh. Năm nay anh ba mươi tuổi, nghĩ đến hai năm trước anh còn khoác những bộ quần áo đẹp đẽ này đĩnh đạc xuất hiện trước mặt mọi người, giờ lại chỉ có thể nằm bẹp trên giường chẳng biết bao giờ dậy được, chỉ có thể để chúng phủ bụi trong tủ Trần Hiểu Huyên lại thở dài, lòng lại nổi lên thương xót.

Trần Hiểu Huyên đột nhiên xúc động bước lại bên giường ngồi xuống cầm tay người đàn ông: "Anh nhất định phải tỉnh lại đó."

Lúc này đây cô thật tâm mong Lữ Huyền Minh có thể tỉnh lại.

Không phải vì bản thân cô, mà là vì không muốn chính anh cũng bị phủ bụi trong căn phòng này như những bộ đồ trong tủ kia.

Làm xong tất cả Trần Hiểu Huyên mới giật mình, tự bật cười. Cô làm sao vậy nhỉ, tự nhiên đa sầu đa cảm vậy. Còn là với người đàn ông mới gặp chưa lâu nữa.

Cuối cùng Trần Hiểu Huyên quy kết rằng là do Lữ Huyền Minh đẹp trai.

Đẹp trai là căn nguyên của mọi lý do, hợp lý nhỉ, Trần Hiểu Huyên nhẻm miệng cười.

Phành phạch.

Đột nhiên, rèn cửa trong phòng như bị gió hất bay lên.

Âm thanh phành phạch kia lập tức làm Trần Hiểu Huyên giật mình.

Cô quay đầu nhìn qua rèn cửa đang chầm chậm rơi xuống, nhưng cũng không để trong lòng mà dời mắt trở lại trên thân người đàn ông ngay. Khi này, có những thứ bị cô vô tình bỏ qua trong lúc xúc động liền xộc vào trong ý thức của cô. Đột nhiên Trần Hiểu Huyên phát hiện, giật mình cầm tay người đàn ông "ý" lên: "Sao tay anh ấy lạnh thế nhỉ?"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play