Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tôi Làm Bác Sĩ Gia Đình Trong Tiểu Thuyết Tổng Giám Đốc Bá Đạo

#0_ "Bộ truyện này không phải ý tưởng của tôi" -Thanh Lâm

Thanh Lâm
Thanh Lâm
Ờ...
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Vào thẳng vấn đề luôn nhé
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Bộ truyện này không phải ý tưởng của tôi
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tôi cũng muốn xin phép tg để được viết lại nhưng không biết xin thế nào
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Nếu bạn nào thấy việc này không ổn thì mong thông cảm
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Nếu bạn không chấp nhận được hay thích đọc tiểu thuyết hơn thì có thể lên google tìm nhé
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tên truyện: Tôi làm bác sĩ gia đình trong tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo
Thanh Lâm
Thanh Lâm
NovelToon
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tác giả:Sách Mã Thính Phong Thể loại:Đô Thị, Đam Mỹ, Hài Hước
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tôi viết bộ này với hai việc
Thanh Lâm
Thanh Lâm
1. Cày lại truyện 2. Muốn bác sĩ Thẩm có ngoại hình
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Cái thứ 2 là kiểu tôi muốn các nhân vật bao gồm bác sĩ Thẩm có ngoại hình bằng hình ảnh chứ không phải được miêu tả qua các con chữ
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Còn cày lại truyện thì vừa là lí do vừa là việc tôi muốn làm
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tôi thấy bộ truyện này khá hay nên cũng muốn chia sẻ cũng như muốn viết một bộ truyện để thỏa mãn việc viết lách=))
Thanh Lâm
Thanh Lâm
NovelToon
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tôi biết hành vi này là không đúng
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tôi cũng không muốn biện minh cho mình nhưng không biện minh thì tôi lại thấy không ổn
Thanh Lâm
Thanh Lâm
ừ...
Thanh Lâm
Thanh Lâm
nói sao ta
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Chủ yếu là tôi bí ý tưởng nhưng quan trọng nhất là tôi lười
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Lười nghĩ cốt truyện Lười tìm nhân vật Lười nghĩ tên Lười viết Lười nghĩ lời văn
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Bạn có thể chấp nhận lí do này hoặc không
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Tôi cũng không để ý lắm dù sao tôi viết bộ này cũng chỉ vì thích
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Nhưng vẫn có lí do
Thanh Lâm
Thanh Lâm
...
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Giới thiệu?
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Chắc vậy, dù sao tôi thấy bộ này khá hay cũng rất hài=)
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Bộ truyện này không phải ý tưởng của tôi
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Mong các bạn nhớ
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Bạn nào không thích thì có thể không đọc
Thanh Lâm
Thanh Lâm
Cảm ơn

#1-"Ôi má, ai giết người vậy"_Thẩm Đình Châu

Bảy giờ tối
Thẩm Đình Châu nấu cho mình một phần mì bơ Farfalle
Vừa mới rưới sốt cà chua thịt lên đĩa, chuông cửa đã thình lình vang lên
Ding Dong
Người ngoài cửa có vẻ như đang rất vội, không chỉ bấm chuông mà còn gõ cửa liên hồi
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
...
Thẩm Đình Châu hơi sửng sốt, bèn đặt đĩa xuống để đi ra mở cửa
Ngoài cửa là hai gương mặt quen thuộc, hai người đó mặc vest đen, đeo kính râm đen
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
?
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Chưa kịp phản ứng//
Thẩm Đình Châu chưa kịp phản ứng lại, họ đã nâng cánh tay anh lên rồi nhấc người ra ngoài
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
!?
Trước mặt anh là hai người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, Thẩm Đình Châu cao một mét tám mà vẫn bị họ xách đến cửa thang máy như con gà con
Một chiếc dép lông của anh bị rơi ra giữa chừng, một trong hai người áo đen dừng lại, cúi người xuống nhặt dép rồi xỏ vào cho anh
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Con ngươi khẽ giao động, khuôn mặt vốn điềm tĩnh cũng sắp nứt ra//
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
Hai người đang làm gì vậy?
NVP
NVP
1: //Vừa nhặt dép nhìn qua//
NVP
NVP
1: Bác sĩ Thẩm, tổng giám đốc Hạ đang hơi ốm
Thẩm Đình Châu suýt thì nghẹn một hơi, anh nhìn đồ ngủ mình đang mặc, ngại ngùng nói
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
Vậy hai người đợi tôi thay đồ đã
Vẻ mặt của người đàn ông còn khó xử hơn cả Thẩm Đình Châu
NVP
NVP
1: Bệnh của giám đốc Hạ có chút... gấp
NVP
NVP
1: "Còn hơi điên nữa"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Gấp???"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Khó hiểu// Gấp đến mức nào?
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Không phải vừa nãy nói chỉ hơi ốm thôi sao?"
NVP
NVP
1: Rất gấp
NVP
NVP
1: //Né tránh ánh mắt của Thẩm Đình Châu// Anh cứ đến đó rồi biết
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
?
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Sao tôi nghe nó cứ không ổn?"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
NovelToon
Cửa thang máy "ting" một tiếng rồi mở ra
Hai người đàn ông nhìn nhau rồi lần nữa xách Thẩm Đình Châu đi vào thang máy
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
...
___________
Trong bất cứ quyển tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo nào, ngoài một ông quản gia hay nói “lâu lắm rồi không thấy thiếu gia vui vẻ như vậy” thì bác sĩ gia đình cũng là một nhân vật không thể thiếu
Thẩm Đình Châu chính là bác sĩ gia đình như vậy, anh chuyên giúp các tổng giám đốc giải quyết đủ kiểu bệnh tật
Bạn không nghe nhầm đâu
Đúng vậy, là CÁC tổng giám đốc
Anh có tổng cộng 4 ông chủ, ông chủ số một là khiến anh đau đầu nhất, hai người vệ sĩ này là của hắn
_________
Sau khi Thẩm Đình Châu bị vệ sĩ nhét vào xe, chiếc ô tô Bentley màu đen đi vào con đường tắt, chiếc xe phi nhanh như gió, hơn 20 phút sau đã đến biệt thự của Hạ Diên Đình
Lúc xuống xe, Thẩm Đình Châu vốn hay bị say xe chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, hai chân mềm nhũn
Thấy vậy, vệ sĩ không hề do dự xách anh lên, sau đó nhanh chóng bước lên bậc thang
[ Thấy thương Thẩm Đình Châu thật=))]
Thẩm Đình Châu ngượng ngùng, đang định nói không cần thì trợ lý của Hạ Diên Đình đã đi từ cửa đến
NVP
NVP
Trợ lý: //bước tới nhét hộp thuốc vào tay Thẩm Đình Châu, vô cùng chân thành mà nói//
NVP
NVP
Trợ lý: Làm phiền bác sĩ Thẩm rồi
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
...
Chuyện gì vậy?
Anh đi dép lông, mặc đồ ngủ, ngơ ngơ ngác ngác đứng ở sảnh
Mùi rỉ sắt thoang thoảng trong không khí khiến mũi Thẩm Đình Châu giật giật
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Mùi gì đây?"
Là bác sĩ nên Thẩm Đình Châu cực kỳ nhạy cảm với mùi máu, anh bèn lần theo mùi hương mà tiến về phía trước vài bước
Bước qua sảnh, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, Thẩm Đình Châu giật thót mình
Mảnh thuỷ tinh vương vãi khắp sàn nhà, trong đống mảnh vỡ ấy còn lẫn rất nhiều máu, đồ đạc vứt ngổn ngang, bàn uống trà bằng đá cẩm thạch bị nứt thành hoa văn mạng nhện
Trước cửa sổ lớn sát đất, ông chủ của Thẩm Đình Châu đang túm một thanh niên, áo sơ mi của đối phương thấm đẫm một mảng máu lớn, ngực và cánh tay đều đang chảy rất nhiều máu, rèm cửa bên cạnh tung bay trong gió
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Ôi má, ai giết người vậy?"
Thẩm Đình Châu nháy mắt rợn tóc gáy, anh đang định lấy điện thoại ra gọi cảnh sát thì trong phòng khách đã vang lên một giọng nói mỉa mai
NV ẩn
NV ẩn
Không phải cậu muốn giết tôi sao?
Hạ Diên Đình giữ lấy bàn tay đang cầm dao gọt hoa quả của thanh niên kia, ấn mũi dao vào động mạch chủ của mình, lạnh mặt nói
NV ẩn
NV ẩn
Đừng có run tay, cầm chặt rồi đâm một nhát
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
Hả?
Thấy thanh niên kia đang cầm dao, Thẩm Đình Châu mới dừng tay lại
Giang Ký run rẩy nghiến răng, cố gắng thoát khỏi bàn tay đang túm chặt của Hạ Diên Đình
Cuộc giằng co giữa 2 người đã làm rách áo của Hạ Diên Đình, dao cứa vào da thịt hắn
Thấy máu đang từ từ chảy ra, Giang Ký mới buông tay, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy sự hận thù
Giang Ký
Giang Ký
Đồ điên
Hạ Diên Đình cười lớn, trong ánh mắt hiện lên vẻ hung dữ
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
Nếu cậu dám gặp Lâm Học Nghiêm, cứ gặp một lần, tôi sẽ chặt một ngón tay của thằng đó
Giang Ký
Giang Ký
//Đôi môi tái nhợt run lên//
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Đứng ở góc cửa ló đầu ra nghe//
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Lâm Học Nghiêm?"
Nghe thấy cái tên Lâm Học Nghiêm là hiểu tại sao ông chủ lại phát điên rồi
Lâm Học Nghiêm là mối tình đầu của Giang Ký, hai người yêu nhau 3 năm, mối quan hệ vốn rất ổn định, ai mà ngờ Hạ Diên Đình lại thình lình chen ngang
Hạ Diên Đình vừa gặp đã yêu một Giang Ký trong trẻo lạnh lùng, bắt đầu vở kịch “em chạy anh đuổi, em cứ chạy anh cứ đuổi”
Cho đến khi Lâm Học Nghiêm gặp tai nạn xe hơi, cần một số tiền lớn để phẫu thuật
Giang Ký là một đứa trẻ mồ côi, gia đình Lâm Học Nghiêm lại bình thường, sao có thể gánh nổi phí phẫu thuật trên trời
Lúc này Hạ Diên Đình ra mặt, lợi dụng hoàn cảnh để ép buộc Giang Ký đồng ý làm tìn.h nhân của hắn, lấy đó đổi phí chữa trị cho Lâm Học Nghiêm
Sau ca phẫu thuật, Lâm Học Nghiêm được cứu về một mạng nhưng người vẫn chưa tỉnh lại, đã nằm ở viện hơn nửa năm
Vì vậy
Giang Ký lén lút tới bệnh viện thăm Lâm Học Nghiêm nhưng bị Hạ Diên Đình bắt được, sau đó mới xảy ra chuyện ngày hôm nay?
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Câu chuyện tình yêu này nhất định phải đẫm máu như vậy sao? Bây giờ có cần ra băng bó vết thương cho Hạ Diên Đình không?"
Đợi đã, con dao gọt hoa quả nằm trong tay ai rồi?
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Ló đầu ra nhìn//
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Chu choa, đang trong tay của tổng giám đốc Hạ"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Cảm xúc của hắn không ổn định lại thích phát điên, vẫn nên đợi thì hơn, đừng làm tổn thương những người vô tội như mình"
Đột nhiên, đôi mắt Thẩm Đình Châu mở to
Trong phòng khách, Hạ Diên Đình ép Giang Ký tựa vào cửa sổ sát đất, hắn nâng cằm Giang Ký ép anh ta ngẩng đầu lên, sau đó hạ môi xuống cắn lên môi Giang Ký
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Kích thích vậy sao?"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Bậy bậy"
Giang Ký vừa sốc vừa tức giận, ra sức lắc đầu rồi đẩy vai Hạ Diên Đình, không đẩy được thì túm lấy cánh tay bị thương của hắn
Hạ Diên Đình đau đớn cau mày nhưng vẫn không buông Giang Ký ra, ngược lại càng hôn mãnh liệt hơn
Mùi máu tanh, tiếng thở dốc cùng với tiếng nước hoà nguyện vào nhau tạo nên âm thanh ướt át kích thích mọi giác quan
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
NovelToon
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Không phải chứ, đây là sao nữa vậy, dù sao cũng phải có một lý do chứ?"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Tự dưng lại đi hôn nhau?"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Vết thương… không đau thật đấy à?"
Đúng lúc Thẩm Đình Châu đang kinh ngạc, cửa phòng được mở ra từ bên ngoài khiến gió đêm lùa vào
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//quay đầu lại nhìn// "Trợ lý của giám đốc Hạ à?"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Thấy là ông của Hạ Diên Đình// "Úi, hay quá, là chủ tịch"
Chính xác hơn thì là ông nội Hạ Diên Đình tới
Chắc chắn đã có người báo tin cho ông lão, chỉ thấy trong mắt ông hiện lên vẻ lạnh băng, theo sau là bốn vệ sĩ cao lớn như thể đang có một cơn bão sắp ập đế
Trợ lý và vệ sĩ của Hạ Diên Đình tự động nép vào cửa, người nào cũng như con chim cút đang sợ hãi
NVP
NVP
Trợ lý và vệ sĩ: "M.ẹ kiếp, không trốn để bị mắng à?"
Thẩm Đình Châu tự động nhường đường cho ông lão đang chuẩn bị giáo huấn cháu trai
Ông lão thậm chí không thèm nhìn sự hỗn loạn trong phòng khách, chỉ nói với vệ sĩ phía sau
Ông Hạ
Ông Hạ
Mời cậu Giang về đi
Tuy đã dùng xưng hô rất lễ độ nhưng không hề có sự ấm áp hay lịch sự nào trong giọng điệu hay thái độ của ông lão
NVP
NVP
Vệ sĩ: //Nghe vậy liền đi về phía Giang Ký//
Hạ Diên Đình tiến lên phía trước mấy bước, găm con dao gọt hoa quả vào tủ sách gỗ, lạnh lùng nói
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
Để tôi xem ai dám động vào cậu ấy!
[ Ôi, thật bá đạo👽]
Sự uy nghiêm không cho phép xâm phạm giữa hàng mày của hắn giống hệt ông nội
Nhìn đứa cháu trai nổi loạn do chính tay mình dạy ra, ông Hạ lại không nổi giận, chỉ bình tĩnh nói
Ông Hạ
Ông Hạ
Ông đã nói với cháu rồi, đừng giữ thứ đồ nuôi mãi không thân ở bên cạnh
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Cau mày//
Anh vốn tưởng rằng chủ tịch sẽ dạy dỗ cháu trai một bài học, không ngờ sự việc lại thành ra như vậy
Giang Ký
Giang Ký
//Nắm chặt tay vì nhục nhã//
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
//Nhìn thẳng về phía ông Hạ, thái độ vô cùng kiên quyết//
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
Đây là việc của cháu, không cần ông nhúng tay
Ông Hạ khịt mũi, nhưng cũng không đưa Giang Kỳ đi nữa, chỉ bảo Hạ Diên Đình về nhà lớn một chuyến.
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
//Liếc nhìn Giang Ký//
Giang Ký
Giang Ký
//Nhìn thấy nhưng không nhìn lại chỉ lạnh lùng quay đi//
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
...
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
//không nói gì cùng ông nội đi ra ngoài//
Lúc đi qua Thẩm Đình Châu, Hạ Diên Đình hơi dừng lại nhỏ giọng nói
Hạ Diên Đình
Hạ Diên Đình
Tay cậu ấy bị mảnh thủy tinh làm xước
Nói xong, hắn đi ra khỏi biệt thự, lên xe cùng ông nội
Hạ Diên Đình vừa đi, Giang Ký trông như rất khó chịu, lập tức lao vào nhà vệ sinh nôn mửa
Do cảm xúc thay đổi quá lớn khiến cho các cơ của bộ phận tiêu hoá bị co bóp
Thẩm Đình Châu mang hộp y tế đến trước phòng vệ sinh chờ Giang Ký đi ra
NVP
NVP
Trợ lý của Hạ Diên Đình: Cậu Giang không sao chứ?
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
//Quay đầu nhìn trợ lý//
Trợ lý nhìn Thẩm Đình Châu, áy náy cười khan hai tiếng
NVP
NVP
Trợ lý: Xin lỗi bác sĩ Thẩm, tình hình gấp rút quá, để anh phải mặc đồ ngủ đến đây
Áy náy với Thẩm Đình Châu thì áy náy thật, nhưng mà...
NVP
NVP
Trợ lý: //không nhịn được mà lén quan sát anh//
Ấn tượng về Thẩm Đình Châu là luôn ăn mặc chỉnh tề lịch sự, áo sơ mi luôn cài đến cúc trên cùng, quần tây không chút nếp nhăn, đầu tóc luôn được chải chuốt tỉ mỉ, từ đầu đến chân đều toát ra khí chất trí thức cao cấp
Nhưng người trước mặt mặc toàn thân lông nhung, chân mang dép bông tai thỏ, mái tóc đen chưa kịp chải chuốt mềm mại xõa xuống, trông trẻ hơn so với tuổi thật đến 3-4 tuổi
NVP
NVP
Trợ lý: "Ôi chao, bác sĩ Thẩm cũng có một mặt giản dị như vậy ư"
Anh như vậy rất khó không khiến người khác nghĩ anh là người thích chó mèo, thậm chí còn có thể phát ra tiếng cười của mấy người nghiện mèo khi “hít hà” mấy đứa nhóc xù lông này.
"Mèo con, bé đang trốn ở đâu thế?"
"Có chạy trốn bao nhiêu lần cũng không thoát khỏi tay papa đâu"
"Múa khà khà khà, khà khà khà"
[Mấy người nghiện mèo có phải hay vậy không? Tôi tò mò🤡]
Anh không biết trong đầu trợ lý đang nghĩ gì mà ánh mắt lại dần trở nên biến thái
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
?
NVP
NVP
Trợ lý: //nói một cách bí hiểm// Dép lông của bác sĩ Thẩm trông...khá cá tính, rất thoải mái
Thẩm Đình Châu nghe vậy ngón chân liền bắt đầu quắn quéo vào, nhưng khuôn mặt không để lộ ra điều gì, chỉ nở nụ cười của người trưởng thành với trợ lý khôn khéo kia
Khuôn mặt trợ lý hiện vẻ “Tôi hiểu, tôi hiểu mà"
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"?, Vẻ mặt đó của cậu là sao?"
______________
Giang Ký đã ở trong phòng vệ sinh hơn một tiếng, Thẩm Đình Châu lo lắng gõ cửa, cuối cùng anh ta mới ra ngoài
Khi bước ra, Giang Ký đã bình tĩnh lại, trong khi Thẩm Đình Châu xử lý vết thương trên tay, anh ta vẫn nhắm mắt không nói một lời nào
Khuôn mặt tuấn tú cực kỳ lạnh lùng, gân cổ nổi rõ, hai tay siết chặt vào nhau
Thẩm Đình Châu rũ mắt nhìn Giang Ký nhưng không nói gì, chỉ nhanh chóng xử lý vết thương
Lúc trở về từ biệt thự của Hạ Diên Đình về nhà, mỳ đã nguội ngắt từ lâu
Thẩm Đình Châu bật lò vi sóng quay lại 2 phút, chiên cho mình một quả trứng, vậy là bữa tối đã được giải quyết
Nếp sinh hoạt của anh khá lành mạnh, nếu không phải làm việc thì 10 rưỡi đã chuẩn bị đi ngủ rồi
Ngủ tới nửa đêm, Thẩm Đình Châu đột nhiên giật mình tỉnh dậy, lông mày chau lại
Thẩm Đình Châu
Thẩm Đình Châu
"Không phải anh ta bị dở hơi đấy chứ, quan tâm người ta đi giày gì làm gì?"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play