𐔌՞. .՞𐦯݁ ˖Ი𐑼⋆allmartin – Tro Tàn ֶָ֢⊹𐙚
಄ ⋆˙#hyeonmar
Seonghyeon - một kẻ học giỏi, luôn luôn được mọi người ngưỡng mộ, luôn được lấy ra để làm một tấm gương để noi theo hay được thấy cô trong trường quý đến mức khiến người ta phải ghen tị
Nhưng cậu lại được so sánh với martin - một đứa trên đời chưa nể, kính phục ai, đánh đấm không trận nào là không có mặt của nó. Luôn luôn bị giáo viên khinh ra mặt. Nó là trường hợp rất đối lập với seonghyeon.
Trong xăn penthouse, thoang thoảng mùi gỗ cháy trộn với mùi quế, nhẹ nhàng hoà lẫn vào tiếng đồ gốm sứ bị vỡ. Tiếng nói của bà edwards vang lên
ᥬᩤ background character
: martin, con coi cái nơi con học là trường không hả?
ᥬᩤ background character
: sau này mẹ biết nói năng thế nào với họ hàng hả?
ᥬᩤ background character
: có khi mẹ còn chẳng có mặt mũi để nói đây
martin edwards
Nhưng tụi nó trêu con trước
martin edwards
Ai đời lại bênh người ngoài thay vì con mình như mẹ đâu
ᥬᩤ background character
: con còn cãi lại mẹ!?
ᥬᩤ background character
: con coi thường cái gia đình này rồi phải không
ᥬᩤ background character
: nhìn thằng con bên bà eom xem, sao không học hỏi nó đi?
Khi bà edwards nhắc đến cái từ eom, lòng martin bắt đầu khó chịu, trên trường liên tục bị so sánh, đến nhà cũng vậy. Thật sự là cậu ghét cái thằng họ eom đấy lắm
martin edwards
Lúc nào cũng eom eom, sao mẹ không thử xem mẹ nhà nó dạy như nào
martin edwards
Thì nó mới được như vậy chứ
ᥬᩤ background character
: ý con là mẹ không dạy dỗ ra hồn?
martin edwards
Con chả muốn nói với mẹ nữa
Cậu mang theo mặt mũi tối sầm sang căn nhà bình dị bên cạnh. Khác với căn penthouse sang trọng và toát lên vẻ giàu có thì nhà seonghyeon lại khá bình dị, trông như nhà của người bình thường
martin edwards
Eom seonghyeon, ra đây!!
Cậu đập cửa, tiếng vang vọng giữa màn đêm cùng ánh trăng chiếu vào bóng cậu
eom seonghyeon
martin edwards?
martin edwards
Tên của tao không phải để mày gọi
eom seonghyeon
đêm hôm đến đây làm gì?
martin edwards
Mới cãi nhau với mẹ
seonghyeon liền lập tức nhận ra sắc mặt và giọng điệu của cậu hơi khó chịu nên nó chẳng muốn hỏi thêm nữa
eom seonghyeon
Mẹ tôi hôm nay có việc
eom seonghyeon
Cứ ngồi, khi nào về thì về
martin edwards
mày lại đi đâu đấy
eom seonghyeon
Làm nốt bài cô giao
martin edwards
Hừ, trước mặt tao không cần tỏ ra như kiểu mình học giỏi lắm đâu
seonghyeon không nói thêm một câu nào nữa, chán nản quay về phòng
martin edwards
đệt, bơ đẹp mình luôn mà
martin ghét nhất cái kiểu nói xong không trả lời lại còn chảnh choẹ, vừa nghĩ vừa tức, dù đối với cậu nó cũng không quá gì to tát nhưng đối với seonghyeon lại khác
Không đành lòng, cậu nhanh chân bước lên phòng seonghyeon, nhà nó khá bé nên không khó để biết phòng nó ở đâu
martin edwards
seonghyeon, mày ở đâu ?!
martin bước vào phòng, thứ cậu cảm nhận được đầu tiên là mùi gỗ, tuyết trùng và trà trắng. Căn phòng khá gọn gàng, sách vở để ngăn nắp, chỉ có thứ cậu để ý nhất, bức ảnh của cậu được treo giữa phòng
Tiếng chốt cửa phòng tắm lạch cạch vang lên. Cùng với cánh cửa mở ra là một làn hơi nước ấm tràn vào phòng, mang theo mùi xà phòng dịu nhẹ, tạm thời làm loãng đi mùi đặc trưng của không gian xung quanh.
Seonghyeon bước ra, mái tóc đen ướt sũng rủ xuống trán, những giọt nước nhỏ chậm rãi lăn từ cổ vào trong cổ áo sơ mi lụa rộng thùng thình. Cậu đang cúi đầu lau tóc thì chợt nhận ra có thứ gì đó bất thường. Một cái bóng đổ sụp xuống chân cậu.
seonghyeon khựng lại, đôi mắt vốn luôn khóa chặt cảm xúc giờ đây khẽ dao động dưới làn hơi nước. nó không lùi lại, chỉ im lặng đối diện với ánh mắt của cậu . martin nhìn chằm chằm vào bờ vai rộng lớn dưới lớp áo rộng của seonghyeon.
eom seonghyeon
martin, anh vào không biết gõ cửa à, anh vẫn vô phép tắc như vậy
Martin vẫn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bức ảnh to bằng người mình kia, bức ảnh đó là ảnh cậu đang mặc bộ mỏng mảnh, ngay bên cạnh là hàng tá ảnh nhỏ về việc cậu đi chơi với bạn
martin edwards
seonghyeon, cái này là sao?..
eom seonghyeon
Sao trăng gì, anh không thấy à
Khác với sự hoảng hốt của cậu, seonghyeon lại khá bình thản, giọng điệu trầm , ổn định đến mức rợn người
martin cảm nhận được làn hơi nước ấm của nước nóng liền vội quay sang, bắt trọn vẹn gương mặt, ngũ quan sắc sảo của nó. Đôi môi hồng của nó từng lúc gần môi cậu. ánh mắt trở nên khó đoán
martin tạm thời lấy lại sự tỉnh táo, đẩy vội seonghyeon ra, bồi thêm một câu xin lỗi, rồi chạy như bay ra ngoài
seonghyeon ngồi yên dưới nền nhà, lấy tay sờ lên môi, cảm nhận sự ngọt ngào khi vừa chạm môi martin chưa được lâu
fizz¿
tôi có nên làm tiếp phần này không
fizz¿
Có thể là tôi sẽ tạm thời ủ tê bộ kia nhé
fizz¿
Khi nào có hứng viết tiếp
಄ ⋆˙#hyeonmar.2
Tiếng cạch khô khốc vang lên từ bên ngoài, kèm theo tiếng xích sắt va vào nhau. Cánh cửa gỗ nặng nề của nhà kho cũ bị ai đó vô tình khóa chặt
martin nhíu mày, quay người lại thử đẩy cửa nhưng không nhúc nhích. Không gian xung quanh tối sầm lại, chỉ còn vài tia nắng chiều muộn xuyên qua khe cửa sổ cao ngút, chiếu rõ những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí.
"Khóa rồi à?" — Giọng seonghyeon trầm khàn vì mới ngủ dậy, vang lên trong không gian hẹp
martin edwards
đèo mẹ, cái gì vậy?
martin edwards
mày đang ngủ đấy à
eom seonghyeon
Anh bị mù hả
martin edwards
Vậy ngủ đi, tao không dám làm phiền
Martin sải bước dài tới cổng nhà kho
martin edwards
xong hết rồi...
ᥬᩤ background character
: Cái khoá và chìa nhà kho này cũ quá, phải bảo thay cái mới thôi
Bác bảo vệ đi trên sân, tay lắc lư chiếc chìa khoá đã rỉ sét
Lưng martin đập mạnh vào khuôn cửa lạnh ngắt. Chưa kịp định thần, hai cánh tay seonghyeon đã chống cự ráp hai bên đầu em, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui
Khoảng cách thu hẹp lại đến mức martin có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập, nóng hổi của thằng nhóc kém mình một tuổi này
eom seonghyeon
Giờ tôi mới nhớ, kể từ khi cái đôi môi của anh bị mất trinh thì anh đã né tôi phải không
eom seonghyeon
cũng được 1 tuần rồi đấy, martinie
Phải, cũng được 1 tuần từ khi martin biết seonghyeon thích sưu tầm ảnh mình
martin edwards
Tao đâu có né mày —...
eom seonghyeon
Này, không tao mày với tôi
eom seonghyeon
Sao, muốn thử lại không
Nó chầm chầm cúi đầu, mái tíc mềm rũ khẽ lướt qua xương đòn, một dòng điện chảy qua người cậu
cái thằng đó không cho martinie của chúng ta bất kỳ cơ hội nào để phản ứng. Nụ hôn đầu tiên giọt xuống ngay dưới xương hàm, rồi nhanh chóng lan ra, cuồng nhiệt rải khắp vùng thịt mềm nơi cổ em
eom seonghyeon
a.. Chắc tôi nghiện mùi của anh mất thôi
Cổ martin có mùi bạc hà, không quá nhiều để người ta cảm thấy khó chịu — nó thoang thoảng nhẹ, làm seonghyeon chỉ muốn vùi sâu vào chiếc cổ đó
bàn tay đầy gân guốc của nó siết chặt chiếc eo martin, kéo ghì cơ thể người anh trước mặt nó áp sát vào người mình
eom seonghyeon
Cái đệt, martin
eom seonghyeon
Anh làm tôi phát điên vì anh rồi đấy
martin edwards
ra khỏi người tao ngay —...
Cuối cùng, nó kết thúc bằng việc cắn " phập —..." một cái vào cổ em. máu tươi chảy ra dọc theo bờ vai trắng hồng
lưỡi seonghyeon không tự chủ mà liếm đi
eom seonghyeon
Cái này là do tôi hay do anh nhỉ, đến cả máu anh tôi cũng nghiện luôn rồi
martin edwards
thằng chó —... hức
giọt lệ của martin rơi xuống, seonghyeon bế gọn lên đùi, 1 tay vỗ về, tay còn lại nhào nặn mung xinh của " baby " nó, đỏ ửng một mảng
eom seonghyeon
này, anh quyến rũ tôi giờ lại để tôi dỗ à
martin edwards
mày xạo, hức ... chưa kịp làm gì mày m— hức... huhu
࿐ ࿔*:・゚#hoonmar
Đi qua cánh cửa cách âm sau dãy tủ rượu, tiếng nhạc jazz ngoài quán bar lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đặc quánh vị tiền bạc
Không gian sòng VIP chìm trong sắc đỏ nhung và ánh đèn vàng hạ thấp
mùi xì gà thượng hạng quyện đặc với vị rượu. những gã mặc bộ suit đắt tiền ngồi im lìm trong bóng tối, tay miết từng lá bài, chỉ có tiếng lách cách cùng với mỗi lần cược mạng
ở góc phòng, dàn bảo vệ cao lớn đứng lặng lẽ như những bức tượng
" em thua rồi, martin. —..."
giọng nói của người đàn ông dường như rất chắc chắn rằng người ngồi trước mặt đã thua canh bạc này
martin edwards
không thể nào ... —
kim juhoon
em cũng bốc đồng nhỉ
kim juhoon
Trên người chỉ có vài đồng tiền lẻ mà cũng dám tới cái sòng bạc này
martin edwards
10 tỷ mà mày bảo đó là tiền lẻ?
kim juhoon
đối với tao là vậy
kim juhoon
giờ trên người em còn gì không, hửm?
hắn chống cằm, giọng cợt nhả như đang tỏ ra khinh thường với con người " nghèo nàn " này
ít nhất thì theo cá nhân juhoon
martin edwards
biết thế nghe theo bố mẹ, ở nhà làm bài còn hơn ..— huhu ..
em khóc thầm, tự chửi bản thân vì không nghe lời bố mẹ, hay là những lời cảnh báo trên mạng về cái con người này
martin edwards
Vậy cho tớ khuất vài ngày được không
em trở giọng, đôi mắt long lanh, nhãn cầu bị phủ bởi 1 lớp sương mỏng
kim juhoon
đừng có giở trò ở đây với tao
kim juhoon
một là trả, hai là mạng, còn ba là —...
martin edwards
tớ chọn 3, chắc chắn là 3!
martin dõng dạc trả lời, câu nói của em mang theo cảm giác có tia hy vọng, dù là nhỏ hay lớn
martin edwards
tớ chắc chắn, tớ thề là tớ sẽ không đổi lựa chọn
juhoon nhìn cảnh martin giơ 3 ngón tay thề với anh, lòng juhoon vừa cười vừa thương, cười cho sự đáng yêu của em, và thương cho sự ngốc nghếch, ngây ngô trong người martin
kim juhoon
được, đấy là do em lựa chọn, không liên quan gì tới tao đâu nhé
anh phẩy phẩy tay, ngầm ra lệnh cho đám vệ sĩ đang đứng kia ra ngoài, anh còn có việc quan trọng hơn phải làm
martin edwards
ơ, ơ mấy ông anh vệ sĩ đi đâu đấy
ᥬᩤ background character
: cậu chủ với cậu martin, chúc 2 người 1 buổi tối lành
martin edwards
ơ ơ, chúc tốt lành với buổi tối là sao
ᥬᩤ background character
: " không ai cứu được cậu đêm này rồi, martin "
kim juhoon
kệ họ đi, chắc đến giờ họ nghỉ rồi
từ góc tối của sòng bạc, tiếng giày tây của juhoon nạm đinh kim loại gõ chầm chậm xuống sàn gạch cẩm thạch
juhoon tiến lại gần, dừng bước ngay trước mặt martin. một tay hắn chống lên tựa ghế, cúi đầu xuống sát tai, hơi thở nồng mùi rượu whisky phả vào gáy em
martin edwards
này này, mày tính làm gì đấy
sự áp sát và nhiệt độ từ cơ thể juhoon dồn xuống khiến martin cảm thấy nghẹt thở
không thể chịu nổi khoảng cách quá gần này thêm một giây nào nữa, em vươn tay chộp lấy sống lưng áo của anh, dùng hết sức kéo về phía sau
juhoon hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn, con quỷ trong người cậu gần như phát điên. sự kiềm chế mỏng dính cuối cùng vỡ tan khi em cố tình chống đối. Không nói một lời, anh chộp lấy hai bên vạt áo sơ mi, dồn lực vào hai bàn tay rồi giật mạnh về hai phía
kim juhoon
ái chà.. trông nôn nớt vậy mà cơ thể cũng không tệ
tiếng vải bị xé rách đanh gọn vang lên trong không gian yên tĩnh. hàng khuy áo bật tung, những chiếc cúc nhựa văng tung tóe xuống sàn gạch
toàn bộ lồng ngực phập phồng và làn da ửng hồng của martin bị phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn. em chợt bừng tỉnh, co rụt người lại, tay che những cho cần che theo phản xạ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play