[RhyCap] Toạ Độ Nghịch Lý
CHƯƠNG 1
Tại Học viện Cảnh sát nhân dân
Tiếng mưa xối xả đập vào lớp kính của giảng đường chuyên đề Tội phạm học
Kim đồng hồ nhích dần về con số hai. Bản danh sách học viên năm cuối nằm gọn dưới lòng bàn tay lạnh ngắt của vị giảng viên mới
Nguyễn Quang Anh
Khóa này chỉ có bấy nhiêu người?
Nhân vật phụ
Báo cáo Đại úy, đây là lớp đặc tình dự bị.
Nhân vật phụ
Ba mươi mốt học viên, đều là tinh anh của các chi đội gửi về.
Nguyễn Quang Anh
Tinh anh?
Nguyễn Quang Anh
Tôi không quan tâm cái danh xưng đó.
Nguyễn Quang Anh
Ra chiến trường, viên đạn của tội phạm không chừa chỗ cho hai chữ "tinh anh".
Nguyễn Quang Anh ném tập hồ sơ xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên cắt ngang bầu không khí ngột ngạt
Ánh mắt sắc như dao cau quét qua một lượt, dừng lại ở góc cuối căn phòng
Nguyễn Quang Anh
Người ngồi bàn cuối, hàng thứ tư. Đứng dậy!
Hoàng Đức Duy chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt cậu trống rỗng, không một chút gợn sóng, thẳng tắp nhìn lại người đàn ông trên bục giảng
Cậu đứng dậy, lưng thẳng tắp như một cây tùng trong bão
Hoàng Đức Duy
Có. Học viên Hoàng Đức Duy, số hiệu 8402.
Nguyễn Quang Anh
Nghe nói cậu có trí nhớ siêu phàm?
Nguyễn Quang Anh
Chứng Hyperthymesia?
Hoàng Đức Duy
Báo cáo, đúng ạ.
Nguyễn Quang Anh
Được. Quay lưng lại phía bảng.
Duy không do dự, lập tức xoay người
Nguyễn Quang Anh
Trên bảng tôi vừa ghi một chuỗi dữ liệu vụ án trong năm giây trước khi cậu vào lớp.
Nguyễn Quang Anh
Nói lại toàn bộ những gì cậu nhớ đi.
Hoàng Đức Duy
Vụ án mạng tại số 14 ngõ X, quận Ba Đình.
Hoàng Đức Duy
Thời gian phát hiện mười một giờ ba mươi phút đêm ngày chín tháng tư.
Hoàng Đức Duy
Nạn nhân nam, bốn mươi hai tuổi, tử vong do ba nhát đâm bằng vật sắc nhọn ở vùng bụng.
Nguyễn Quang Anh
Tiếp tục.
Hoàng Đức Duy
Hiện trường để lại một dấu giày cỡ bốn mươi mốt, vân gai hình sóng nước, độ sâu lún không đều lệch về phía gót phải.
Hoàng Đức Duy
Trên bậu cửa sổ có một vệt sơn màu xanh rêu, hàm lượng oxit chì cao, trùng khớp với loại sơn của nhà máy cơ khí cũ cách đó hai cây số.
Nguyễn Quang Anh
Còn gì nữa không?
Hoàng Đức Duy
Góc dưới bên trái bảng có một mật mã viết bằng phấn xám, định dạng HEX: 43 45 4E 54 45 52.
Hoàng Đức Duy
Dịch ra ký tự là từ 'CENTER'.
Hoàng Đức Duy
Báo cáo, hết ạ.
Cả giảng đường im phăng phắc
Mấy học viên bên cạnh khẽ thở phào, đầy tự hào nhìn "sói đơn độc" của khóa. Nhưng nụ cười của họ lập tức đóng băng trước thanh âm lạnh lùng tiếp theo
Nguyễn Quang Anh
Sai rồi.
Duy cau mày. Đôi lông mày thanh tú xích lại gần nhau, trong mắt thoáng hiện vẻ bướng bỉnh cứng đầu
Cậu quay lại, nhìn thẳng vào mắt Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Báo cáo Đại úy, tôi không sai.
Hoàng Đức Duy
Trí nhớ của tôi chưa bao giờ nhầm lẫn.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nhớ hết dữ liệu tĩnh, nhưng cậu bỏ sót một thứ cốt lõi.
Nguyễn Quang Anh
Bản chất của tên tội phạm.
Quang Anh bước xuống bục giảng. Tiếng giày da nện xuống nền gạch nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ
Anh dừng lại ngay trước bàn của Duy, khoảng cách gần đến mức Duy có thể ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng xen lẫn vị tuyết tùng lạnh lẽo từ bờ vai anh. Một cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở đột ngột dội lên trong đại não Duy, khiến thái dương cậu giật mạnh
Nguyễn Quang Anh
Với chuỗi dữ liệu đó, cậu chỉ thấy một kẻ giết người cẩn trọng.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng cậu không nhìn ra hắn là một kẻ thuận tay trái, bị tật ở chân phải và mật mã kia không phải hắn để lại, mà là cái bẫy của kẻ đứng sau gài bẫy chính hắn.
Hoàng Đức Duy
Tại sao anh biết? Trên bảng không hề có chi tiết thuận tay trái.
Nguyễn Quang Anh
Vết đâm hướng từ dưới lên phải, góc nghiêng ba mươi lăm độ.
Nguyễn Quang Anh
Nếu thuận tay phải, góc nghiêng phải là bốn mươi lăm độ hướng sang trái.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, trí nhớ của cậu là máy ảnh, nhưng bộ não của cậu... chưa đủ nhạy bén để làm một cảnh sát nằm vùng.
Hoàng Đức Duy
Anh đang đánh giá thấp tôi?
Quang Anh nhếch môi cười nhẹ, nhìn thẳng vào mắt Duy
Nguyễn Quang Anh
Tôi là đang đánh giá thực tế.
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống đi.
Duy siết chặt nắm tay dưới ngăn bàn, khớp xương kêu răng rắc.
Cậu ngồi xuống, ánh mắt găm chặt vào bóng lưng thâm trầm của vị Đại úy trẻ tuổi.
Một sự căm ghét rõ ràng, nhưng kèm theo đó là một lực hút vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực.
Cậu thề rằng mình chưa từng gặp người này, vậy mà tại sao ánh mắt xa lạ, đau đớn xen lẫn nghi ngờ của anh ta lại khiến tim cậu nhói lên từng hồi?
Giờ thực hành chiến thuật tác chiến tại nhà thi đấu đa năng. Tiếng gió rít qua ô cửa thông gió hòa cùng tiếng thét huấn luyện.
Nguyễn Quang Anh
Lên sàn.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, trận này cậu đấu với tôi.
Quang Anh cởi bỏ cảnh phục, chỉ mặc chiếc áo phông đen bó sát làm lộ rõ những khối cơ bắp rắn chắc và vài vết sẹo mờ nơi bắp tay
Anh quấn băng bảo vệ quanh cổ tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Duy
Hoàng Đức Duy
Đại úy, anh là giảng viên có kinh nghiệm nhiều năm.
Hoàng Đức Duy
Như vậy có hơi bất công với tôi không?
Nguyễn Quang Anh
Ngoài đời thực, tội phạm sẽ hỏi cậu câu đó sao?
Nguyễn Quang Anh
Lên đây! Không dùng đạo cụ, chỉ dùng cận chiến thân thủ.
Khí chất cô độc thường ngày biến mất, thay vào đó là sự sắc bén của một con sói nhỏ bị dồn vào đường cùng
Cậu không nói một lời, lao lên trước
Nguyễn Quang Anh
Tốc độ tốt, nhưng bộ pháp quá lỏng lẻo!
Quang Anh né nghiêng người trong gang tấc. Thân hình anh như một bức tường thép, chặn đứng cú đá quét trụ của Duy
Ngay sau đó, anh áp sát, một tay khóa chặt cổ tay Duy, tay kia thúc mạnh vào mạn sườn cậu
Nguyễn Quang Anh
Muốn tôi buông?
Nguyễn Quang Anh
Tự dùng lực mà thoát.
Nguyễn Quang Anh
Khóa tay kiểu này cậu đã được học từ năm hai, quên rồi à?
Hoàng Đức Duy
Tôi không quên bất cứ thứ gì cả!
Duy nghiến răng, mượn lực xoay người, chấp nhận chịu đau ở cổ tay để thoát khỏi thế gọng kìm. Cậu áp sát, cả hai ngã xuống thảm đấu, lăn lộn vài vòng
Trong một khoảnh khắc hỗn loạn, Quang Anh lật người, đè chặt hai tay Duy trên đỉnh đầu, đầu gối khóa cứng hông cậu
Hoàng Đức Duy
Thả... thả ra...
Hơi thở của cả hai dồn dập, phả vào mặt nhau. Khoảng cách gần đến mức Duy nhìn rõ những tia máu hằn sâu trong mắt Quang Anh
Đó không phải là ánh mắt của một giảng viên nhìn học viên, đó là ánh mắt của một kẻ đang nhìn một báu vật bị đánh mất, đầy đau đớn, đầy phẫn nộ, và cả sự hoài nghi đến tột cùng
Hoàng Đức Duy
Ánh mắt này là sao?
Hoàng Đức Duy
Đại úy, anh hận tôi đến thế à?
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ cậu là ai mà khiến tôi phải hận?
Hoàng Đức Duy
Vậy thì buông tôi ra!
Hoàng Đức Duy
Chúng ta đang ở trên sàn đấu, không phải phòng tra tấn!
Nguyễn Quang Anh
Nhớ kỹ cảm giác bị áp chế này.
Nguyễn Quang Anh
Kẻ thù sẽ không cho cậu cơ hội nói nhảm đâu.
Quang Anh đột ngột buông tay, đứng dậy quay lưng đi, che giấu sự run rẩy kịch liệt nơi đầu ngón tay
Bản danh sách mật từ Bộ Công an cứ ám ảnh anh
Mọi bằng chứng rò rỉ thông tin đều dẫn đến số hiệu 8402
Đứa trẻ mà anh từng thề dùng cả mạng sống để bảo vệ 5 năm trước, giờ đây lại là nghi phạm lớn nhất của đường dây phản bội
Một giọng nói vang lên cắt ngang suy nghĩ của anh
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn!
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Anh từng quen tôi trước đây đúng không?
Bước chân của Quang Anh khựng lại. Anh không quay đầu.
Nguyễn Quang Anh
Chưa từng.
Hoàng Đức Duy
Anh nói dối!
Hoàng Đức Duy
Mỗi lần anh nhìn tôi, cơ thể tôi lại phản ứng.
Duy đột ngột quỳ sụp xuống thảm đấu. Hai tay cậu ôm chặt lấy đầu, những mạch máu trên trán nổi lên dữ dội
Hoàng Đức Duy
Đau… đau quá
Chứng đau đầu kinh niên lại tái phát, nhưng lần này nó hung hãn hơn gấp bội, như thể có một mũi khoan đang đục khoét vào mảnh ký ức trống rỗng 3 năm trước của cậu
Những hình ảnh mờ ảo về một vụ nổ, tiếng còi hú, và một giọng nói trầm ấm cứ thế hiện lên rồi biến mất
Nguyễn Quang Anh
Duy! Hoàng Đức Duy!
Sự lạnh lùng trên mặt Quang Anh vỡ vụn trong tích tắc
Theo bản năng thuần túy, anh lao đến, gạt phăng mấy học viên đang định tiến lại gần, thẳng tay bế xốc Duy lên ôm chặt vào lòng
Nguyễn Quang Anh
Tất cả tránh ra hết!
Nguyễn Quang Anh
Gọi bác sĩ học viện ngay!
Hoàng Đức Duy
Đại úy... bỏ tôi xuống... tôi tự đi được...
Nguyễn Quang Anh
Ngậm miệng lại nếu em còn muốn giữ cái mạng này!
Từ "em" buột miệng ra trong cơn hoảng loạn khiến cả hai cùng khựng lại
Duy mê man trong vòng tay săn chắc, cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn và dồn dập của người đàn ông đang bế mình chạy dọc hành lang
Mùi hương tuyết tùng xộc vào mũi, xoa dịu cơn đau đang hành hạ cậu. Duy nhắm mắt, bàn tay vô thức bấu chặt vào vạt áo phông của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Anh… đừng đi...
Nguyễn Quang Anh
Tôi không đi đâu cả.
Nguyễn Quang Anh
Ngoan, nhắm mắt lại.
Giọng nói kia đột ngột trở nên dịu dàng đến đáng sợ, như một giấc mơ xa xỉ mà Duy luôn tìm kiếm trong những đêm mất ngủ triền miên
Phòng y tế Học viện đã tắt đèn, chỉ còn ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ
Duy tỉnh dậy, cơn đau đầu đã dịu đi, nhưng cổ họng khát khô. Cậu nhìn sang chiếc bàn nhỏ cạnh giường
Một bình nước giữ nhiệt màu bạc đã đặt sẵn ở đó từ lúc nào
Hoàng Đức Duy
Ai để lại đây vậy? Mùi này...
Duy mở nắp, hơi ấm cùng mùi hương thảo mộc thanh nhẹ tỏa ra. Là trà hoa cúc kết hợp với tâm sen và mật ong - bài thuốc dân gian chuyên trị chứng mất ngủ kinh niên
Cậu nhấp một ngụm, vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm cô độc
Bỗng… một bóng đen cao lớn bước ra từ góc tối của căn phòng
Nguyễn Quang Anh
Nửa đêm rồi còn không ngủ, học viên Hoàng?
Quang Anh tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt giấu sau màn đêm
Hoàng Đức Duy
Đại úy? Anh chưa về sao?
Nguyễn Quang Anh
Tôi trực ban.
Nguyễn Quang Anh
Tiện đường đi ngang qua xem cậu đã chết chưa để còn báo cáo lên Ban giám hiệu.
Hoàng Đức Duy
Bình trà này... là của anh đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Là… của bác sĩ để lại.
Nguyễn Quang Anh
Cậu đừng có tự dát vàng lên mặt mình!
Hoàng Đức Duy
Anh lại nói dối rồi.
Hoàng Đức Duy
Bác sĩ ở đây chỉ cho tôi uống thuốc giảm đau Tây y, họ không rảnh để pha trà thảo mộc lỉnh kỉnh thế này.
Hoàng Đức Duy
Hơn nữa... mùi trà này giống hệt mùi hương trên người anh lúc ở phòng tập.
Anh bước lại gần giường bệnh, bóng của anh bao trùm lấy Duy. Anh cúi xuống, lấy lại bình trà từ tay cậu, vặn chặt nắp lại.
Nguyễn Quang Anh
Trí nhớ tốt quá đôi khi không phải là chuyện hay đâu, Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nó sẽ khiến cậu nhớ cả những thứ không nên nhớ.
Hoàng Đức Duy
Ý anh là gì?
Hoàng Đức Duy
Ba năm trước... tôi đã quên mất một khoảng thời gian.
Hoàng Đức Duy
Anh có biết gì về nó không?
Hoàng Đức Duy
Ý tôi là… về quá khứ của tôi ấy
Nguyễn Quang Anh
Tôi không biết.
Nguyễn Quang Anh
Và cậu cũng không cần biết.
Nguyễn Quang Anh
Nhiệm vụ của cậu bây giờ là tốt nghiệp, ra khỏi đây và sống một cuộc đời bình thường.
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi không bình thường!
Hoàng Đức Duy
Mỗi đêm tôi đều mơ thấy lửa, thấy máu và thấy một người quay lưng lại với tôi dưới trời mưa.
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn, anh nhìn tôi bằng ánh mắt đó, có phải vì người trong giấc mơ của tôi...
Hoàng Đức Duy
Chính là anh…?
Một khoảng lặng chết chóc kéo dài giữa hai người
Quang Anh siết chặt bình nước trong tay đến mức lớp vỏ kim loại khẽ biến dạng
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt nhưng tràn đầy sự hoang mang của Duy, kìm nén ham muốn được ôm cậu vào lòng mà nói ra toàn bộ sự thật
Nhưng lý trí của một đặc vụ nằm vùng đã kéo anh lại
Kẻ phản bội vẫn chưa lộ mặt. Duy đang bị theo dõi
Bất kỳ sự thân mật nào lúc này cũng sẽ đẩy cậu vào chỗ chết!
Nguyễn Quang Anh
Cậu tưởng tượng phong phú lắm đấy Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Có thời gian diễn kịch thì lo mà tập luyện đi.
Nguyễn Quang Anh
Hôm khác trên thao trường, tôi sẽ không nương tay như hôm nay đâu.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần anh nương tay!
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, tôi đủ tư cách đứng cạnh anh!
Nguyễn Quang Anh
Tôi đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Cậu... không đủ tư cách, cũng không nên bước vào tọa độ của tôi.
Hoàng Đức Duy
Không đủ tư cách!?
Quang Anh quay lưng bước đi, tà áo cảnh phục khẽ bay trong gió đêm
Cửa phòng y tế khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc, để lại một mình Duy trong căn phòng ngập tràn ánh trăng và dư vị ngọt ngào, ấm áp còn sót lại của ngụm trà thảo mộc
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ tìm ra anh thật sự giấu tôi chuyện gì, Đại uý Nguyễn Quang Anh ạ...
Hoàng Đức Duy
Dù anh có trốn sau chiếc mặt nạ nào đi chăng nữa.
Duy lẩm bẩm, đôi mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng cao lớn kia đang bước đi cô độc dưới màn mưa phùn của Học viện
Trò chơi đấu trí này mới chỉ bắt đầu, và cả hai đều biết, họ không thể quay đầu lại được nữa
CHƯƠNG 2
Sương mù buổi sớm bao phủ khắp sân tập Học viện Cảnh sát
Tiếng còi báo thức vang lên xé toạc không gian tĩnh mịch
Trong phòng ký túc xá nam khu B, tiếng thu dọn quân trang lạch cạch vang lên gấp gáp
Trần Vũ
Này Duy, tỉnh hẳn chưa đấy? Hôm qua ông ngất làm cả chi đội hú vía.
Hoàng Đức Duy
Tôi không sao. Bình thường thôi.
Trần Vũ
Bình thường cái gì?
Trần Vũ
Thằng Tùng phòng bên nó thề danh dự là nhìn thấy Đại úy Nguyễn bế xốc ông chạy như bay dọc hành lang.
Trần Vũ
Mặt thầy lúc đó hầm hầm như muốn giết người đến nơi ấy.
Trần Vũ
Ông với thầy... có thù oán gì từ trước à?
Hoàng Đức Duy
Không có!!!
Hoàng Đức Duy
Đã bảo là chưa gặp bao giờ mà!
Trần Vũ
Đùa mà… làm gì căng thẳng thế!
Trần Vũ
Vậy… tại sao thầy cứ nhằm vào ông mà ghim thế?
Trần Vũ
Từ giảng đường đến sàn đấu võ, tôi nhìn mà còn thấy nghẹt thở thay ông.
Hoàng Đức Duy
Haiz… chịu thôi.
Hoàng Đức Duy
Chắc tại tôi xui xẻo lọt vào mắt xanh của "sát thủ giảng đường" rồi.
Trần Vũ
Mà cái bình giữ nhiệt trên bàn của ai đấy?
Trần Vũ
Hôm qua ông đi tay không xuống phòng y tế cơ mà?
Duy khựng lại khi đang thắt thắt lưng cảnh phục
Ánh mắt cậu dời sang chiếc bình giữ nhiệt màu bạc đặt ngay ngắn góc bàn, bên trong vẫn còn thoang thoảng mùi trà hoa cúc dịu nhẹ
Hoàng Đức Duy
B-Bình của bác sĩ.
Trần Vũ
Điêu vừa thôi nhé.
Trần Vũ
Bác sĩ học viện toàn phát thuốc cảm với dầu gió, đào đâu ra cái bình xịn sò, còn có cả khắc chữ chìm thế kia?
Trần Vũ
Đâu, để tôi xem nào...
Hoàng Đức Duy
Trả đây. Đừng có động vào!!
Trần Vũ
Ái chà, giữ như giữ vàng.
Trần Vũ
Gớm, ông đây không thèm chấp cưng nhé.
Trần Vũ
Đi mau đi, hôm nay tiết đầu của Đại úy Nguyễn đấy.
Trần Vũ
Muộn một giây là xác định chạy mười vòng sân dưới sương muối.
Tiếng giày da nện đều đều trên bục giảng
Nguyễn Quang Anh đứng thẳng trước tấm bảng đen, trên người là bộ cảnh phục mùa đông phẳng phiu không một nếp nhăn
Ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua ba mươi mốt học viên phía dưới, dừng lại ở vị trí quen thuộc nơi góc phòng đúng ba giây rồi dời đi
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay chúng ta chuyển sang chuyên đề mới: Tâm lý học tội phạm nâng cao – Kỹ thuật thao túng và Cài cấy ký ức.
Cả lớp rào rào mở sổ ghi chép. Duy ngồi thẳng lưng, cây bút mực trong tay xoay nhẹ một vòng đầy điêu luyện
Đôi mắt cậu khóa chặt vào từng cử động của vị Đại úy trẻ
Nguyễn Quang Anh
Các cậu đều nghĩ ký ức là thứ bất biến? Đúng không?
Trần Vũ
Báo cáo Đại úy, theo nghiên cứu thần kinh học, ký ức cốt lõi của con người rất khó bị thay đổi nếu không có tổn thương vật lý nghiêm trọng vào đại não.
Nguyễn Quang Anh
Học viên Trần Vũ nói đúng một nửa.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng trên phương diện tội phạm học thực chiến, ký ức là thứ dễ phản bội con người nhất.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần một liều thuốc thử nghiệm phù hợp, kết hợp với ám thị tâm lý tần số cao, tôi có thể biến một người lương thiện thành một kẻ sát nhân mà chính hắn ta cũng tin rằng mình đang thực thi công lý.
Nhân vật phụ
Báo cáo Đại úy, chuyện đó nghe giống phim viễn tưởng quá.
Nhân vật phụ
Đúng vậy! Thực tế làm sao có chuyện một người giết người mà không tự nhận thức được?
Nguyễn Quang Anh
Các cậu nghĩ đó là viễn tưởng?
Quang Anh khẽ bật cười, một nụ cười không có chút nhiệt độ. Anh bước xuống khỏi bục giảng, đi dọc theo lối đi giữa hai hàng bàn học.
Nguyễn Quang Anh
Hãy tưởng tượng một quân cờ gián điệp được lập trình hoàn hảo.
Nguyễn Quang Anh
Hắn sống, học tập, và cống hiến như một cảnh sát chân chính. Hắn yêu nước, hắn trung thành, hắn có bạn bè, có người yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng sâu trong tiềm thức của hắn, có một cánh cửa khóa kín.
Nguyễn Quang Anh
Khi kẻ giật dây rung chuông hoặc bật một đoạn nhạc kích hoạt... cánh cửa mở ra.
Nguyễn Quang Anh
Quân cờ gián điệp thức tỉnh, thực hiện nhiệm vụ phá hoại, sau đó lại quên sạch và tiếp tục làm một cảnh sát tốt.
Quang Anh dừng lại ngay bên cạnh bàn của Duy
Khoảng cách gần đến mức Duy có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ cơ thể anh
Nguyễn Quang Anh
Học viên Hoàng Đức Duy. Theo cậu, làm thế nào để phát hiện ra một quân cờ như vậy?
Duy buông cây bút trong tay xuống, đối diện với ánh mắt sâu thẳm đầy dò xét của Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Báo cáo Đại úy.
Hoàng Đức Duy
Dựa vào tính logic của hành vi. Cho dù ký ức bị xóa hay cài cấy, cơ thể và thói quen sinh hoạt vẫn sẽ để lại dấu vết.
Hoàng Đức Duy
Trí nhớ có thể lừa dối, nhưng bản năng thì không.
Nguyễn Quang Anh
Bản năng?
Nguyễn Quang Anh
Cậu tự tin vào bản năng của mình lắm sao?
Hoàng Đức Duy
Ít nhất thì bản năng của tôi chưa từng sai.
Nguyễn Quang Anh
Vậy nếu tôi nói với cậu, tất cả những gì cậu đang nhớ về bản thân mình trong ba năm qua...
Nguyễn Quang Anh
… Đều là giả thì sao?
Căn phòng đột nhiên rơi vào im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa
Duy nheo mắt, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an dữ dội
Câu hỏi của Quang Anh như một mũi tên bắn trúng vào góc khuất nhất trong lòng cậu
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn là đang lấy tôi làm ví dụ, hay là anh đang ám chỉ điều gì khác?
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ đang giảng bài.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nhạy cảm quá rồi đấy, học viên Hoàng.
Hoàng Đức Duy
Là do câu hỏi của anh mang tính công kích cá nhân quá cao!
Hoàng Đức Duy
Ai ở đây cũng biết tôi từng bị mất trí nhớ sau một tai nạn.
Hoàng Đức Duy
Anh muốn thử thách trí nhớ của tôi, hay muốn bới móc quá khứ của tôi!?
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu trong sạch, việc gì phải sợ tôi bới móc?
Quang Anh cúi thấp người xuống, ghé sát tai Duy, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe
Nguyễn Quang Anh
Hay là... chính cậu cũng đang hoài nghi chính mình?
Mùi hương tuyết tùng quen thuộc lại xộc vào mũi Duy, mạnh mẽ và độc đoán
Đầu cậu khẽ nhói lên, nhưng cậu kiên quyết không lùi lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh
Hoàng Đức Duy
Tôi không sợ! Càng không có gì phải giấu!
Nguyễn Quang Anh
Hy vọng đến cuối kỳ cậu vẫn giữ được sự cứng đầu này.
Quang Anh đứng thẳng dậy, quay lưng bước về phía bục giảng như chưa từng có chuyện gì xảy ra
Nguyễn Quang Anh
Bài tập tình huống hôm nay: Phân tích tâm lý và tìm ra sơ hở trong lời khai của một nghi phạm tình nghi là gián điệp hai chiều.
Nguyễn Quang Anh
Thời gian làm bài ba mươi phút. Bắt đầu.
Mặt trời lên cao, xua tan bớt cái lạnh của mùa đông
Giờ nghỉ trưa, khuôn viên Học viện đông đúc hẳn lên
Duy cầm khay cơm đi đến góc khuất dưới cây lộc vừng già, định ngồi một mình như mọi khi thì một bóng người cao lớn đã ngồi xuống đối diện
Nguyễn Quang Anh
Nghe nói cậu không thích ăn hành?
Duy ngước lên, suýt chút nữa thì làm rơi đôi đũa
Nguyễn Quang Anh đang ngồi đó, trên khay cơm của anh là một bát canh hoàn toàn sạch hành, giống hệt khay của cậu
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn? Đây là khu vực ăn uống của học viên.
Nguyễn Quang Anh
Tôi thích ngồi đây.
Nguyễn Quang Anh
Có luật nào cấm giảng viên không được ăn cơm cùng thủ khoa khóa không?
Hoàng Đức Duy
Không ai cấm cả.
Hoàng Đức Duy
Nhưng sự xuất hiện của anh làm tôi nghẹn cơm.
Nguyễn Quang Anh
Cậu ghét tôi đến thế cơ à?
Quang Anh thản nhiên gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng, động tác nhã nhặn nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần của một người từng trải qua sương gió
Hoàng Đức Duy
Anh luôn tìm cách làm khó tôi trên lớp, ép tôi đến giới hạn trên sàn đấu, giờ lại ngồi đây hỏi tôi có ghét anh không!?
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn, anh có sở thích ngược đãi học viên à?
Nguyễn Quang Anh
Tôi đang mài giũa cậu.
Nguyễn Quang Anh
Một viên ngọc không qua gọt giũa thì chỉ là một hòn đá đẹp mà thôi.
Hoàng Đức Duy
Tôi là người, không phải đá!
Hoàng Đức Duy
Hơn nữa, cách mài giũa của anh giống như muốn đập nát tôi hơn!
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu dễ bị đập nát như vậy, thì ba năm trước cậu đã không sống sót bước ra khỏi vụ nổ đó rồi.
Cậu đặt mạnh đôi đũa xuống khay, tiếng động vang lên khá lớn khiến vài học viên bàn bên quay lại nhìn
Hoàng Đức Duy
Anh điều tra tôi?
Nguyễn Quang Anh
Đó là thủ tục bắt buộc khi tôi tiếp quản lớp đặc tình này.
Nguyễn Quang Anh
Hồ sơ của cậu rất sạch sẽ, Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Xuất sắc, cô độc, không người thân, không bạn bè thân thiết.
Nguyễn Quang Anh
Một lý lịch hoàn hảo đến mức... nhân tạo.
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ tôi là gián điệp sao?
Nguyễn Quang Anh
Tôi không nghĩ. Tôi tìm bằng chứng.
Quang Anh dừng đũa, ánh mắt anh đột nhiên thay đổi
Nó không còn là sự lạnh lùng của một vị giảng viên, mà là sự giằng xé, đau đớn đến tột cùng của một người đàn ông đang phải tự tay lột trần vết thương cũ
Anh nhìn Duy, nhìn vào gương mặt bướng bỉnh kia, lòng đau như cắt
Cừu nhỏ của anh, tại sao em lại quên anh!?
Tại sao mọi dấu vết phản bội của tổ chức lại đều trùng khớp với thời gian em xuất hiện ở đây!?
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, nếu một ngày cậu phát hiện ra bản thân mình đã làm những chuyện không thể tha thứ... cậu sẽ làm thế nào?
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ tự tay còng tay mình lại.
Hoàng Đức Duy
Nhưng trước đó, tôi phải chắc chắn mình có tội.
Hoàng Đức Duy
Còn hiện tại, tôi vô tội.
Nguyễn Quang Anh
Được, mong là vậy.
Nguyễn Quang Anh
Ăn hết phần cơm của cậu đi. Gầy như thế này thì chiều nay chịu sao nổi bài tập thể lực.
Quang Anh đứng dậy, cầm lấy khay cơm của mình đi thẳng
Duy nhìn theo bóng lưng anh, lòng nặng trĩu
Cậu cúi xuống nhìn khay cơm, phát hiện dưới cạnh khay có một vỉ thuốc giảm đau và một hộp sữa nhỏ vị dâu - thứ duy nhất cậu thích uống hồi còn nhỏ mà không ai ở Học viện này biết
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh... rốt cuộc anh là ai?
Thao trường bắn súng của Học viện
Tiếng súng nổ đôm đốp vang lên liên hồi, mùi thuốc súng khét lẹt nồng nặc trong không khí
Nhân vật phụ
Mục tiêu số bốn, Hoàng Đức Duy. Chuẩn bị.
Duy bước lên bục bắn, đeo tai nghe chống ồn
Cậu nâng khẩu súng ngắn lên, nheo một mắt, ngắm thẳng vào bia cách đó hai mươi lăm mét
Nguyễn Quang Anh
Bia số bốn: Hai điểm mười, một điểm chín, hai điểm tám. Tổng bốn mươi lăm điểm.
Nguyễn Quang Anh
Khá, nhưng chưa đạt yêu cầu của lớp đặc tình.
Quang Anh đứng sau lưng cậu từ lúc nào, tay cầm bảng điểm, giọng nói lạnh tanh
Nguyễn Quang Anh
Cậu bị lệch về phía bên phải.
Nguyễn Quang Anh
Tâm lý không ổn định, tay run.
Hoàng Đức Duy
Báo cáo Đại úy, gió hôm nay thổi từ hướng Tây Nam, tốc độ ba mét trên giây.
Hoàng Đức Duy
Tôi đã tính toán độ lệch.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần lý do.
Nguyễn Quang Anh
Tội phạm không đứng yên cho cậu tính toán tốc độ gió.
Nguyễn Quang Anh
Khóa tay lại, giữ thẳng vai.
Quang Anh bước lên, áp sát vào sau lưng Duy
Anh vòng hai tay qua người cậu, thô bạo nắm lấy hai cổ tay Duy, ép cậu phải nâng súng lên một lần nữa. Tấm lưng của Duy dán chặt vào lồng ngực vững chãi của Quang Anh, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của anh truyền qua lớp áo cảnh phục mỏng
Nguyễn Quang Anh
Giữ nguyên tư thế này.
Nguyễn Quang Anh
Thở đều. Đừng có phân tâm.
Hoàng Đức Duy
... Đ-Đại úy, anh đứng thế này tôi không bắn được.
Nguyễn Quang Anh
Tại sao không bắn được?
Nguyễn Quang Anh
Vì cậu yếu đuối, hay… vì cậu đang bị tôi làm cho dao động?
Giọng nói của Quang Anh ngay bên tai, hơi thở ấm áp phả vào gáy Duy khiến toàn thân cậu khẽ run lên. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng
Bản năng của Duy không hề bài xích sự đụng chạm này. Ngược lại, nó đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn
Sự mâu thuẫn giữa lý trí và cơ thể khiến Duy phát điên
Hoàng Đức Duy
Buông ra! Tôi tự làm được.
Nguyễn Quang Anh
Tôi ra lệnh cho cậu bắn.
Nguyễn Quang Anh
Ngắm vào hồng tâm, coi đó là kẻ thù duy nhất của cậu trên đời này.
Duy nghiến răng, tập trung toàn bộ tinh thần vào điểm đỏ phía trước
Ngón tay cậu đặt trên cò súng, cùng lúc đó, bàn tay to lớn của Quang Anh cũng siết nhẹ lấy ngón tay cậu
Viên đạn xé gió lao đi, găm thẳng vào chính giữa hồng tâm
Nguyễn Quang Anh
Thấy chưa?
Nguyễn Quang Anh
Khi cậu chịu phục tùng, kết quả sẽ tốt hơn.
Quang Anh buông tay ra, lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua bờ vai đang phập phồng vì thở dốc của Duy
Trong mắt anh thoáng hiện một tia hài lòng, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng sự lạnh lùng thường trực
Nguyễn Quang Anh
Học viên Hoàng Đức Duy, đạt mười điểm. Người tiếp theo.
Duy hạ súng xuống, các ngón tay vẫn còn run rẩy vì dư chấn của phát bắn và... của cái ôm từ phía sau kia
Cậu nhìn sang Quang Anh, người đàn ông đó đã lại nghiêm túc chấm điểm cho học viên khác, như thể sự thân mật vừa rồi chỉ là một bài huấn luyện bình thường
Hoàng Đức Duy
Tên khốn lạnh lùng.
Duy lẩm bẩm chửi thầm, quay người bước về hàng ghế chờ
Thư viện Học viện vắng vẻ không một bóng người
Duy ngồi trong góc khuất, xung quanh là hàng chồng sách về giải phẫu bệnh lý và tâm lý học tội phạm
Cậu đang cố tìm kiếm bất kỳ thông tin nào về chứng mất trí nhớ do chấn thương tâm lý, nhưng tâm trí cậu cứ liên tục hiện lên hình ảnh của Nguyễn Quang Anh
Ánh mắt đau đớn, lo lắng đó, từ "em" buột miệng trong cơn hoảng loạn và cả vỉ thuốc giảm đau cùng hộp sữa dâu trưa nay...
Tất cả đều là những nghịch lý không có lời giải
Nguyễn Quang Anh
Vẫn chưa tìm ra câu trả lời sao?
Một giọng nói trầm thấp vang lên phá vỡ sự im lặng của thư viện. Duy giật mình ngẩng đầu lên
Quang Anh đang đứng tựa vào kệ sách bên cạnh, trên tay cầm hai ly cà phê nóng giấy
Hoàng Đức Duy
Đại úy? Sao anh biết tôi ở đây?
Nguyễn Quang Anh
Trí nhớ tốt của cậu không giúp cậu nhận ra là cậu luôn ngồi đúng một vị trí này từ đầu năm học đến giờ à?
Quang Anh bước lại gần, đặt một ly cà phê xuống trước mặt Duy
Mùi cà phê thơm nồng quyện với mùi sách cũ tạo nên một bầu không khí kỳ lạ
Nguyễn Quang Anh
Cà phê đen, ít đường. Đúng vị của cậu chứ?
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn, anh thực sự làm tôi thấy sợ đấy.
Hoàng Đức Duy
Anh biết quá nhiều về thói quen của tôi.
Hoàng Đức Duy
Đến mức tôi bắt đầu nghĩ anh là một tên biến thái thích theo dõi học viên.
Quang Anh khẽ mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu
Nguyễn Quang Anh
Nếu tôi bảo tôi biết cậu từ trước khi cậu bị tai nạn ba năm trước thì sao?
Cây bút trong tay Duy rơi cạch xuống bàn
Cậu chồm người về phía trước, hai tay chống xuống bàn, mắt mở to
Hoàng Đức Duy
Anh nói thật sao!?
Hoàng Đức Duy
Ba năm trước tôi là ai? Tôi đã làm gì?
Hoàng Đức Duy
Tại sao tôi lại bị tai nạn?
Nhìn sự khát khao và hoang mang trong mắt người yêu cũ, tim Quang Anh thắt lại
Anh rất muốn nói cho cậu biết cậu là "Cừu nhỏ" của anh, là người đã cùng anh thề nguyện dưới lá cờ cảnh sát
Nhưng lý trí đặc vụ nhắc nhở anh: Kẻ phản bội đã tẩy não Duy vẫn đang ẩn mình trong học viện này
Nếu anh kích hoạt ký ức của Duy quá sớm mà không có sự chuẩn bị, bộ não của Duy sẽ bị tổn thương vĩnh viễn bởi tác dụng phụ của thuốc
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ đùa thôi.
Nguyễn Quang Anh
Cậu dễ tin người thế à, học viên Hoàng?
Ánh sáng trong mắt Duy lập tức bị dập tắt
Cậu ngồi sụp xuống ghế, cười tự giễu
Hoàng Đức Duy
Đùa vui lắm sao, Đại úy?
Hoàng Đức Duy
Trêu đùa một người không có quá khứ, anh cảm thấy thỏa mãn lắm à?
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ muốn thử xem tâm lý của cậu kiên định đến đâu.
Nguyễn Quang Anh
Một cảnh sát đặc nhiệm tương lai không được phép để cảm xúc cá nhân chi phối bởi vài lời nói kích động.
Hoàng Đức Duy
Tôi là con người, không phải máy móc!
Hoàng Đức Duy
Tôi có quyền được biết mình là ai!!!
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì tự mình tìm đi.
Nguyễn Quang Anh
Tìm bằng chính năng lực của cậu, chứ không phải đi cầu xin thông tin từ người khác.
Quang Anh đứng dậy, cầm lấy ly cà phê của mình
Nguyễn Quang Anh
Muộn rồi, về phòng ngủ đi
Nguyễn Quang Anh
Đêm nay trời sẽ lạnh lắm đấy.
Quang Anh quay lưng bước đi khuất sau những kệ sách cao ngất. Duy ngồi lại một mình, nắm chặt ly cà phê nóng trong tay
Sức ấm từ chiếc ly truyền vào lòng bàn tay, nhưng lòng cậu lại lạnh giá
Cậu nhìn xuống chồng sách trước mặt, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn bắt đầu rơi bám vào mặt kính
Một cảm giác cô độc quen thuộc lại bao vây lấy cậu
Nhưng lần này, trong sự cô độc đó, đã có thêm bóng hình của một người đàn ông mang tên…
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn Quang Anh…
Hoàng Đức Duy
Anh là tọa độ duy nhất của tôi... đúng không?
Duy lẩm bẩm, uống cạn ly cà phê đắng ngắt
Cậu biết, trò chơi này cậu đã lún quá sâu rồi, và cho dù phía trước là vực thẳm, cậu cũng phải bước tiếp để tìm ra sự thật
CHƯƠNG 3
Tiếng còi báo động xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Học viện Cảnh sát
Tiếng bước chân rầm rập vang lên dồn dập khắp các hành lang khu ký túc xá
Nhân vật phụ
Chuyện gì thế?
Nhân vật phụ
Chẳng biết nữa! Báo động chiến đấu bất ngờ à?
Nhân vật phụ
Chịu thôi, mau mặc quân phục vào! Ba phút nữa không có mặt ở sân tập là bị phạt bò lê lết đấy!
Trần Vũ
Duy! Ông làm cái gì mà đứng đực ra đấy? Cài lệch cúc áo rồi kìa!
Hoàng Đức Duy
Tôi biết rồi. Cứ xuống trước đi.
Duy vuốt lại cổ áo, nhìn thẳng vào tấm gương ố vàng trong phòng tắm
Trong đầu cậu vang lên một chuỗi âm thanh lách cách như tiếng kim đồng hồ bị kẹt
Cậu lắc đầu mạnh để xua đi sự choáng váng rồi lao nhanh xuống cầu thang
Trên sân tập, sương muối phủ một lớp mờ ảo dưới ánh đèn cao áp
Ba mươi mốt học viên lớp đặc tình đứng thành hàng lối chỉnh tề, hơi thở tạo thành những làn khói trắng trong không khí lạnh giá
Phía trước họ, Nguyễn Quang Anh đứng khoanh tay, chiếc áo khoác dạ đen dài càng làm tăng thêm vẻ cao lớn, áp bức
Nguyễn Quang Anh
Ba phút mười hai giây…
Nguyễn Quang Anh
Các cậu nghĩ mình đang đi tản bộ à!?
Nhân vật phụ
Báo cáo Đại úy, đây là báo động không có lịch trước!
Nguyễn Quang Anh
Ra chiến trường, tội phạm có gửi lịch trước cho các cậu không?
Quang Anh chậm rãi bước đi trước hàng quân. Tiếng đế giày nện xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay tôi không phạt các cậu chạy. Chúng ta sẽ chơi một trò chơi nhỏ.
Nguyễn Quang Anh
Trò chơi có tên là "Tìm kẻ nói dối".
Nhân vật phụ
Báo cáo Đại úy, cụ thể là thế nào ạ?
Nguyễn Quang Anh
Trong số ba mươi mốt người các cậu ở đây, có một người lúc tối đã lẻn vào phòng lưu trữ hồ sơ của bộ môn Tội phạm học.
Nguyễn Quang Anh
Hệ thống an ninh đã ghi nhận có sự xâm nhập trái phép, nhưng kẻ đó rất khôn ngoan, hắn đã xóa sạch dữ liệu camera trong vòng mười phút.
Cả hàng quân xôn xao. Những ánh mắt nghi ngại bắt đầu liếc nhìn nhau
Trần Vũ
Đại úy, ý anh là gián điệp sao? Học viện chúng ta làm sao có gián điệp được!?
Nguyễn Quang Anh
Gián điệp không viết chữ lên trán, học viên Trần Vũ.
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ, tôi sẽ đưa ra một câu hỏi cho từng người.
Nguyễn Quang Anh
Ai trả lời sai, hoặc có biểu hiện tâm lý bất thường, lập tức cuốn gói khỏi lớp đặc tình.
Quang Anh dừng bước ngay trước mặt Duy. Ánh mắt anh sâu hoắm, nhìn xoáy vào đôi mắt đang hơi híp lại vì ban đêm của cậu
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Mười một giờ mười lăm phút đêm qua, cậu đang ở đâu?
Hoàng Đức Duy
Báo cáo, tôi ở phòng y tế.
Hoàng Đức Duy
Đến mười một giờ ba mươi phút thì trở về phòng ký túc xá B402 và ngủ cho đến khi có còi báo động.
Nguyễn Quang Anh
Có ai làm chứng không?
Hoàng Đức Duy
Bác sĩ trực ban đã về từ mười một giờ.
Hoàng Đức Duy
Nhưng trên bàn phòng y tế có một ly cà phê giấy đã cạn, trên thành ly có vệt nước bọt của tôi.
Hoàng Đức Duy
Anh có thể đem đi xét nghiệm ADN.
Hoàng Đức Duy
Trong phòng cũng có camera, Đại uý có thể kiểm tra
Quang Anh khẽ nheo mắt. Sự sắc sảo của Duy luôn là thứ khiến anh vừa tự hào vừa lo sợ
Nguyễn Quang Anh
Cậu trả lời rất trôi chảy.
Nguyễn Quang Anh
Giống như đã học thuộc lòng từ trước vậy.
Hoàng Đức Duy
Tôi có chứng Hyperthymesia, Đại úy Nguyễn.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần học thuộc lòng, những gì tôi đã làm đều tự động ghi lại thành một cuộn phim trong đầu.
Nguyễn Quang Anh
Vậy cậu có nhớ, lúc mười một giờ hai mươi phút, có một bóng người đi qua cửa sổ phòng y tế hướng về phía tòa nhà hiệu bộ không?
Duy khựng lại. Cậu lục tìm trong trí nhớ siêu phàm của mình
Đêm qua, cửa sổ phòng y tế hướng ra sân sau, sương mù dày đặc...
Hoàng Đức Duy
Báo cáo, không có.
Hoàng Đức Duy
Đêm qua sương mù dày, tầm nhìn dưới năm mét.
Hoàng Đức Duy
Từ giường bệnh nhìn ra cửa sổ chỉ thấy một màu trắng đục.
Hoàng Đức Duy
Nếu có người đi qua, tiếng bước chân trên nền lá khô sẽ vang lên trước.
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng gió.
Nguyễn Quang Anh
Cậu chắc chắn chứ?
Hoàng Đức Duy
Tôi chắc chắn 100%
Hoàng Đức Duy
Nếu Đại úy không tin, có thể kiểm tra máy ghi âm môi trường của phòng y tế.
Quang Anh im lặng nhìn cậu vài giây, sau đó đột ngột quay người đi
Nguyễn Quang Anh
Giải tán! Tất cả về phòng nghỉ ngơi.
Nguyễn Quang Anh
Riêng học viên Hoàng Đức Duy, lên văn phòng của tôi.
Tiếng xì xào lại rộ lên. Duy mím môi, bước ra khỏi hàng quân, đi sau bóng lưng cao lớn của vị Đại úy
Văn phòng của Đại úy Nguyễn Quang Anh nằm ở cuối hành lang tầng bốn tòa nhà chuyên đề
Căn phòng bày biện tối giản, chỉ có một bàn làm việc, một tủ tài liệu khóa kín và một bộ sofa da cũ. Mùi hương tuyết tùng và trà thảo mộc thoang thoảng khắp phòng
Nguyễn Quang Anh
Đóng cửa lại. Ngồi xuống đi.
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn, anh lại muốn thẩm vấn tôi về vụ rò rỉ hồ sơ sao?
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ tôi đang thẩm vấn cậu?
Quang Anh đặt một chiếc túi giấy lên bàn, từ bên trong lấy ra một hộp bánh bao giữ nhiệt còn nóng hổi và một hộp sữa dâu
Duy nhìn hộp bánh bao đang bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn hộp sữa dâu, chân mày khẽ nhướng lên
Hoàng Đức Duy
Đây là hình phạt mới à?
Hoàng Đức Duy
Hay là bữa ăn trước khi ra pháp trường?
Nguyễn Quang Anh
Nói nhảm cái gì đấy? Bảo ăn thì cứ ăn đi.
Nguyễn Quang Anh
Lúc nãy ở trên sân tập tôi thấy sắc mặt cậu rất tệ, môi trắng bệch ra kìa.
Nguyễn Quang Anh
Hôm qua vừa ngất xong, sáng nay đã muốn hành hạ bản thân tiếp à?
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn, anh làm thế này khiến tôi rất khó xử.
Hoàng Đức Duy
Trên lớp thì hành hạ tôi như kẻ thù, sau lưng lại chăm sóc tôi như...
Nguyễn Quang Anh
Như cái gì?
Hoàng Đức Duy
Giống như… chúng ta là người yêu cũ vậy.
Cây bút bi trên tay Quang Anh suýt chút nữa thì gãy làm đôi. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp đến mức Duy không thể đọc nổi
Có sự hoảng hốt, có sự đau đớn, và cả một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên rồi tắt lịm
Nguyễn Quang Anh
Cậu vừa nói cái gì?
Hoàng Đức Duy
Tôi nói đùa thôi mà. Anh phản ứng mạnh thế làm gì?
Hoàng Đức Duy
Chẳng lẽ... anh thực sự có tình ý với tôi à?
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, cậu có tin tôi viết học bạ cho cậu hạnh kiểm yếu vì tội xúc phạm giảng viên không!?
Hoàng Đức Duy
Tôi nói thật mà…
Hoàng Đức Duy
Ánh mắt anh nhìn tôi, chưa bao giờ giống ánh mắt của một người thầy nhìn học trò cả. Nó chứa quá nhiều thứ.
Hoàng Đức Duy
Nghi ngờ có, đề phòng có, nhưng...
Hoàng Đức Duy
… Đôi khi tôi lại thấy anh nhìn tôi như thể muốn khóc đến nơi ấy.
Quang Anh quay mặt đi, né tránh ánh nhìn sắc lẹm của Duy
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, châm một điếu thuốc. Làn khói xám mờ ảo che khuất đi biểu cảm trên gương mặt anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu tự tin thái quá rồi.
Nguyễn Quang Anh
Tôi nhìn cậu như vậy, là vì cậu đang là nghi phạm lớn nhất trong vụ rò rỉ thông tin mật của Học viện.
Hoàng Đức Duy
Đêm qua thực sự có người đột nhập à?
Nguyễn Quang Anh
À không… không có.
Nguyễn Quang Anh
Đêm qua là tôi tự tay ngắt camera, bịa chuyện để thử phản ứng của cậu thôi.
Duy đứng bật dậy, hai tay chống xuống bàn, tức giận đến mức lồng ngực phập phồng
Hoàng Đức Duy
Anh lừa tôi?
Hoàng Đức Duy
Anh đem cả chi đội ra làm trò đùa chỉ để thử tôi thôi sao?
Nguyễn Quang Anh
Nếu không làm vậy, làm sao tôi biết được cậu có thực sự mất trí nhớ hay không?
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, cậu có biết mật mã HEX 43 45 4E 54 45 52 trên bảng hôm trước nghĩa là gì không?
Hoàng Đức Duy
Là từ 'CENTER' chứ gì nữa?
Hoàng Đức Duy
Tôi đã dịch rồi mà!
Nguyễn Quang Anh
Đó là mật danh của một trạm trung chuyển thông tin thuộc đường dây tội phạm xuyên quốc gia mà Bộ Công an đang triệt phá…
Nguyễn Quang Anh
Và ba năm trước, trước khi cậu bị tai nạn, cậu chính là người cuối cùng tiếp cận với trạm trung chuyển đó.
Đầu Duy đột ngột đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào. Cậu lùi lại một bước, một tay ôm lấy trán, hơi thở trở nên dồn dập
Hoàng Đức Duy
Anh... anh nói cái gì?
Hoàng Đức Duy
Tôi... tôi không biết gì về cái trạm đó cả! Ba năm trước tôi chỉ là một tân binh!
Nguyễn Quang Anh
Cậu không biết, hay là nhân cách khác của cậu không cho cậu biết?
Quang Anh bước nhanh tới, giữ lấy hai vai Duy
Ánh mắt anh tràn ngập sự giằng xé. Anh muốn ép cậu nói ra sự thật, nhưng nhìn thấy cậu đau đớn, bản năng bảo vệ trong anh lại trỗi dậy mạnh mẽ
Nguyễn Quang Anh
Duy, nhìn tôi này! Nhìn vào mắt tôi!
Nguyễn Quang Anh
Cậu thực sự… không nhớ tôi là ai sao?
Hoàng Đức Duy
Bỏ ra... anh bỏ ra!
Hoàng Đức Duy
Đầu tôi... đau quá...
Duy khuỵu gối xuống, mặt mày xám ngoét
Những hình ảnh đứt gãy lại điên cuồng hiện lên trong đại não cậu: tiếng còi cảnh sát hú vang, một vụ nổ kinh hoàng hất tung mọi thứ, và một bàn tay đẫm máu đang cố nắm lấy tay cậu trong vô vọng
Nguyễn Quang Anh
Khốn kiếp! Đừng nghĩ nữa!
Nguyễn Quang Anh
Duy, nghe tôi nói, thở đều vào!
Quang Anh không màng đến thân phận giảng viên nữa, anh kéo mạnh Duy vào lòng, ôm chặt lấy cậu
Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng xoa gáy cậu, truyền vào đó một sự ấm áp và kiên định kỳ lạ
Nguyễn Quang Anh
Ngoan, đừng cố nhớ nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nhắm mắt lại, nghe nhịp tim của tôi này. Thở theo nhịp của tôi.
Duy vùi mặt vào bờ vai vững chãi của Quang Anh. Mùi hương tuyết tùng nồng nậm như một liều thuốc an thần, từ từ dập tắt những cơn sóng dữ trong đầu cậu
Nhịp tim của Quang Anh đập rất nhanh, rất mạnh, chứa đựng một sự sợ hãi tột cùng
Hoàng Đức Duy
Đại úy... anh đang sợ sao?
Nguyễn Quang Anh
K-Không!
Nguyễn Quang Anh
Tôi không sợ.
Hoàng Đức Duy
Anh lại nói dối.
Hoàng Đức Duy
Tim anh đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài rồi kìa.
Nguyễn Quang Anh
Cậu im miệng lại cho tôi!
Nguyễn Quang Anh
Cứ lúc nào mở mồm ra là làm tôi tức điên lên được.
Duy khẽ bật cười, một nụ cười yếu ớt
Cậu tham lam hít hà mùi hương trên người anh, cảm giác an toàn này quả thực quá đỗi xa xỉ đối với một kẻ cô độc như cậu
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn, anh ôm chặt quá, tôi sắp nghẹt thở rồi.
Quang Anh giật mình, vội vàng nới lỏng vòng tay ra, nhưng hai tay vẫn giữ chặt lấy bắp tay Duy để giữ cho cậu không bị ngã
Gương mặt anh đã lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng vành tai hơi đỏ lên đã tố cáo tâm trạng của anh
Nguyễn Quang Anh
Đã đỡ hơn chưa?
Hoàng Đức Duy
Rồi. Cảm ơn anh.
Nguyễn Quang Anh
Bánh bao sắp nguội rồi, ăn mau đi rồi về phòng.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không muốn ngày mai lại phải bế cậu xuống phòng y tế một lần nữa đâu.
Nguyễn Quang Anh
Tai mắt trong Học viện nhiều lắm, tôi không muốn mang tiếng là có quan hệ bất chính với học viên.
Hoàng Đức Duy
Quan hệ bất chính?
Hoàng Đức Duy
Chúng ta đã có quan hệ gì đâu mà bất chính?
Hoàng Đức Duy
Hay là anh muốn...
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy!
Nguyễn Quang Anh
Cậu có muốn tôi phạt cậu chống đẩy một trăm cái ngay tại phòng này không!?
Hoàng Đức Duy
Thôi, tôi ăn là được chứ gì.
Hoàng Đức Duy
Đại úy thật là dữ dằn mà.
Duy bĩu môi, ngồi xuống sofa, ngoan ngoãn cầm chiếc bánh bao lên cắn một miếng lớn
Quang Anh đứng bên cạnh nhìn cậu ăn, ánh mắt từ từ dịu xuống, tràn ngập một thứ tình cảm thâm trầm sâu sắc mà cậu không hề hay biết
Sáng hôm sau, tại giảng đường bộ môn Tội phạm học
Trần Vũ
Này Duy, nghe tin gì chưa? Trưa nay Ban giám hiệu có cuộc họp khẩn cấp đấy.
Nhân vật phụ
Đúng vậy! Nghe nói có tài liệu mật gì đó của Học viện bị tuồn ra ngoài thật rồi.
Hoàng Đức Duy
Đêm qua Đại úy Nguyễn bảo là anh ta tự ngắt camera để thử tôi mà?
Trần Vũ
Ông điên à? Đại úy Nguyễn điên đâu mà làm trò đó?
Trần Vũ
Đêm qua là hệ thống bị hacker tấn công thật, phòng lưu trữ hồ sơ bị lục tung lên kia kìa!
Cây bút trong tay Duy rơi xuống sàn. Cậu sững sờ nhớ lại lời nói của Quang Anh đêm qua
Anh ta đã nhận hết trách nhiệm về mình, dựng lên một lời nói dối để bảo vệ cậu, để cậu không bị Ban giám hiệu đưa vào danh sách tình nghi ngay lập tức
Đúng lúc đó, cửa giảng đường mở ra. Kẻ đứng đầu bộ môn – Hiệu phó Học viện bước vào cùng hai cảnh vệ
Hiệu Phó Nghiêm
Học viên Hoàng Đức Duy, số hiệu 8402.
Hiệu Phó Nghiêm
Cậu bị nghi ngờ có liên quan đến vụ rò rỉ tài liệu mật cấp quốc gia đêm qua.
Hiệu Phó Nghiêm
Đề nghị cậu đi theo chúng tôi để phối hợp điều tra.
Cả giảng đường ồ lên. Duy đứng dậy, gương mặt không một chút sợ hãi, thẳng tắp nhìn vị Hiệu phó
Hoàng Đức Duy
Báo cáo Hiệu phó, tôi không làm.
Hoàng Đức Duy
Đêm qua tôi có bằng chứng ngoại phạm.
Hiệu Phó Nghiêm
Bằng chứng của cậu không có hiệu lực.
Hiệu Phó Nghiêm
Người đi cùng cậu đêm qua... chính là đồng phạm lớn nhất.
Từ phía sau gã Hiệu phó, Nguyễn Quang Anh bước vào, trên tay anh là một chiếc còng số tám bằng thép lạnh ngắt
Anh nhìn Duy bằng ánh mắt xa lạ, sắc bén và tàn nhẫn như một người hoàn toàn khác
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, chính tay tôi sẽ áp giải cậu.
Nguyễn Quang Anh
Đừng chống cự.
Duy nhìn chiếc còng số tám trên tay Quang Anh, tim cậu đột ngột thắt lại một cái đau đớn
Sự tin tưởng vừa mới nhen nhóm đêm qua, giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh dưới ánh nhìn lạnh lùng của anh
Hoàng Đức Duy
Đại úy Nguyễn... hóa ra đây mới là tọa độ thực sự của anh sao?
Quang Anh không trả lời, anh bước tới, thô bạo kéo hai tay Duy ra sau và khóa lại bằng một tiếng "cạch" khô khốc
Nhưng trong khoảnh khắc hai cơ thể chạm nhau, anh đã dùng ngón tay ấn nhẹ vào lòng bàn tay Duy ba cái - một ám hiệu mật mà Duy chưa từng được học, nhưng cơ thể cậu lại tự động ghi nhớ
Trò chơi bẫy trong bẫy này, giờ mới thực sự bắt đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play