Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DuongHung] Phận Hầu, Phận Thương.

01.

⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪
"Thuở ấy, nhà Hội đồng Lê nức tiếng khắp lục tỉnh Nam Kỳ. Người người đi ngang qua cổng lớn đều phải cúi đầu chào một tiếng, chẳng bởi sợ quyền thế, mà bởi kính cái gia phong nghiêm cẩn đã truyền qua mấy đời."
Tiếng gà gáy vừa dứt cũng là lúc cánh cổng gỗ lim của Hội đồng Lê mở rộng.
Gia nhân trong phủ đã thức từ tinh mơ. Người quét sân gạch tàu, kẻ gánh nước giếng, người lo nhóm bếp, khói bếp bay nghi ngút quyện cùng làn sương sớm.
Giữa căn nhà lớn nguy nga, tiếng guốc gỗ gõ đều trên nền gạch.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Cậu Hai xuống chưa bây?
Một bà vú vừa hỏi, mấy người làm liền lắc đầu.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dạ... cậu Hai còn coi sổ sách.
Ai nấy chỉ biết nhìn nhau thở dài.
Đã ba hôm liền, cậu Hai Quang Hùng chẳng chịu nghỉ ngơi. Từ việc thu lúa ngoài đồng, tính toán sổ sách, cho tới chuyện buôn bán trên tỉnh, cậu đều tự tay lo liệu.
Ông Hội đồng từng nhiều lần bảo.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Hùng à, con nghỉ một bữa cũng đâu mất mùa.
Nhưng cậu chỉ cúi đầu đáp.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Dạ thưa ba, con còn làm được.
Chỉ một câu ngắn gọn.
Ấy vậy mà cả phủ đều hiểu... cậu Hai chẳng bao giờ biết mệt.
𓍼
Trong thư phòng.
Một chàng trai vận áo dài gấm trắng ngồi bên chiếc bàn gỗ mun.
Sổ sách chất thành từng chồng cao.
Đôi mắt cậu chăm chú lật từng trang giấy, tay cầm bút lông ghi chép cẩn thận.
Ngoài cửa.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Cậu hai.
Một gia nhân khẽ gọi.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Vô.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dạ... ông bà cho mời cậu xuống nhà trên.
Hùng đặt bút xuống.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Biết rồi.
Nhà trên.
Ông Hội đồng Lê ngồi giữa bộ trường kỷ, tay phe phẩy chiếc quạt mo.
Bà Hội đồng ngồi bên, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy con trai mình gầy đi thấy rõ.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Hùng.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Dạ thưa ba má.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Coi bộ con lại thức trắng đêm nữa phải hông?
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Dạ... chút việc thôi.
Ông khẽ thở dài.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Con làm riết vậy rồi mai mốt có ngày ngã bệnh.
Hùng mỉm cười.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Con còn khoẻ.
Bà Hội đồng lắc đầu.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Khỏe cái kiểu gì mà bữa cơm cũng bỏ, giấc ngủ cũng quên.
Đúng lúc ấy.
Từ ngoài sân vang lên tiếng bước chân.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Cậu ba về!
Quang Anh bước vào, cúi đầu chào ông bà.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Dạ thưa ba má.
Rồi quay sang Hùng.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Anh hai.
Khác với Hùng lúc nào cũng nghiêm nghị, Quang Anh điềm đạm hơn đôi chút. Tuy cũng gánh vác việc nhà, nhưng phần lớn mọi quyết định vẫn do Hùng định đoạt.
Theo sau Quang Anh là Đức Duy.
Mợ ba dịu dàng cúi đầu.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Dạ con chào ba má.
Bà Hội đồng mỉm cười hiền hậu.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Coi đó... vợ chồng thằng Ba còn biết dành thời gian cho nhau. Còn con...
Bà nhìn sang Hùng.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Cứ ôm cái bàn giấy hoài.
Cả nhà bật cười.
Chỉ riêng Hùng khẽ cúi đầu, bất lực cười theo.
𓍼
Ông Hội đồng bỗng nghiêm giọng.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Hôm nay, ba có chuyện muốn nói.
Cả nhà đồng loạt nhìn ông.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Ba tính kiếm cho thằng Hai một đứa hầu cận.
Hùng lập tức lên tiếng.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Dạ...không cần đâu ba.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Không cần cũng phải cần.
Ông chống gậy đứng dậy.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Con lo cho cái nhà này nhiều quá rồi.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Có người theo hầu, ít ra còn biết nhắc con ăn cơm, uống trà.
Hùng định nói thêm thì bà Hội đồng đã mỉm cười.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Má lựa sẵn rồi.
Chẳng bao lâu sau...
Một chàng trai trẻ được quản gia dẫn vào.
Anh mặc bộ bà ba xanh chàm đã sờn vai, đôi dép cũ phủ bụi đường.
Vừa bước tới gian nhà chính, anh liền quỳ xuống.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..con là Đăng Dương.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Năm nay hăm mốt tuổi.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Xin ông bà cho con được làm việc.
Giọng nói mộc mạc nhưng rõ ràng.
Ông hội đồng khẽ gật đầu.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Từ nay bây theo hầu cậu Hai.
Dương ngẩng đầu.
Ánh mắt vô tình chạm vào Quang Hùng.
Người ấy đứng đó, áo gấm chỉnh tề, dáng vẻ nghiêm nghị đến mức chẳng ai dám nhìn lâu.
Dương vội cúi đầu.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Ông Hội đồng nói tiếp.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Nhớ nghen.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Cậu Hai là người gánh cả cái nhà này.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Việc của bây không chỉ là hầu hạ.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Mà còn phải lo cho cậu ăn đúng bữa, ngủ đúng giấc.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...con nhớ.
Bà Hội đồng mỉm cười hiền từ.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Ráng nghe con.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Cậu Hai khó tính... nhưng lòng tốt lắm.
Dương khẽ đáp.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Đúng lúc ấy...
Hùng cất giọng, lạnh nhạt.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Đi theo tôi.
Chỉ ba chữ.
Không nhìn lấy Dương thêm một lần.
Dương lặng lẽ đứng dậy, cúi đầu bước theo sau.
Bóng hai người, một trước một sau, khuất dần sau dãy hành lang gỗ.
Một người là chủ.
Một người là hầu.
Chẳng ai ngờ, từ khoảnh khắc ấy, số phận của họ đã lặng lẽ buộc chặt vào nhau.
𝐄𝐧𝐝 𝐜𝐡𝐚𝐩
pờ u puu
pờ u puu
thêm một đứa con nữa🥹
pờ u puu
pờ u puu
Mong ẻm sẽ được mọi người ủng hộ🤍💛
pờ u puu
pờ u puu
Lần đầu viết thể loại này nếu có sai sót gì mong mọi người góp ý😔

02.

⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪
Từ ngày Đăng Dương bước chân vào nhà Hội Đồng Lê, mọi việc trong phủ dường như có thêm một người gánh vác.
Trời còn chưa hửng sáng, anh đã thức dậy gánh nước, quét sân, phụ bếp nhóm lò.
Làm xong mọi việc, Dương lại đứng trước thư phòng của cậu Hai, tay bưng khay trà nóng.
Anh không dám gõ cửa.
Chỉ lặng lẽ đứng chờ.
Một lúc sau.
Cộp.
Cánh cửa mở ra.
Quang Hùng vẫn vận chiếc áo dài trắng chỉnh tề như mọi ngày.
Thấy Dương đứng đó, cậu chỉ liếc qua.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Làm chi đứng đây?
Dương khẽ cúi đầu.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ... con đem trà cho cậu.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Ai biểu?
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ... bà Hội đồng dặn.
Hùng nhận lấy chén trà.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Được rồi.
Rồi cánh cửa lại khép kín.
Dương vẫn đứng ngoài sân thêm một hồi mới lặng lẽ quay đi.
𓍼
Đến giờ dùng điểm tâm.
Bà Hội đồng nhìn quanh.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Hùng đâu rồi?
Vú Sáu đáp.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dạ... cậu Hai còn trong thư phòng.
Bà thở dài.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Lại quên ăn.
Rồi bà quay sang Dương.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Con.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Từ nay nhớ nhắc cậu Hai dùng cơm đúng bữa nghen.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ thưa bà.
Dương bưng mâm cơm lên lầu.
Khẽ gõ cửa.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Cậu Hai.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Vô.
Anh đặt mâm cơm xuống.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...tới giờ dùng cơm rồi.
Hùng vẫn cúi đầu xem sổ sách.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Để đó.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Dương đứng yên.
Hùng cau mày.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Còn chuyện gì?
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Bà Hội đồng dặn... chừng nào cậu dùng cơm xong con mới được xuống.
Nghe vậy, Hùng đặt mạnh cây bút lông xuống bàn.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Tôi nói để đó.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Hay lời tôi nói không ai nghe?
Dương giật mình.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..con không dám.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Ra ngoài.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..
Anh cúi đầu bước ra.
Đến tận khi cánh cửa khép lại, Hùng mới khẽ day trán.
Bao nhiêu việc chồng chất khiến lòng cậu nặng như đá.
Chỉ là.
Cậu không biết rằng, người vừa bị mình quở trách ngoài kia vẫn đứng dưới mái hiên, lặng lẽ chờ xem cậu đã dùng cơm hay chưa.
𓍼
Buổi chiều.
Quản gia đem đến một chồng sổ sách mới.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Cậu Hai.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Để đó.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dạ... mai cậu phải lên tỉnh gặp ông chủ hãng gạo.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Biết rồi.
Đúng lúc ấy.
Dương bưng một tách trà nóng vào.
Lần này anh cẩn thận hơn.
Đặt xuống bàn rồi lui về phía sau.
Không ngờ.
Một cơn gió thổi mạnh làm vài tờ giấy bay xuống đất.
Dương vội cúi người nhặt.
Vì quá gấp, tay anh vô tình chạm vào nghiên mực.
Choang!
Chiếc nghiên quý rơi xuống nền gạch, vỡ làm đôi.
Căn phòng bỗng im phăng phắc.
Hùng ngẩng đầu.
Ánh mắt lạnh hẳn.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Có biết cái đó đáng giá bao nhiêu không?
Dương tái mặt.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...con xin lỗi cậu.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Xin lỗi?
Hùng đứng dậy.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Trong nhà này, thứ gì cũng có thể thay.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Riêng sổ sách và giấy tờ, tuyệt đối không được sơ suất.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Con...
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..con biết lỗi.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Từ nay làm gì thì để ý.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Đừng để tôi phải nhắc lần thứ hai.
Giọng nói chẳng lớn.
Nhưng từng chữ như cứa vào lòng người nghe.
Dương chỉ biết cúi đầu.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..con nhớ.
𓍼
Chiều muộn.
Đức Duy mang ít bánh lên thư phòng cho Hùng.
Vừa bước tới hiên, mợ Ba đã thấy Dương ngồi xổm ngoài bậc thềm.
Tay anh lấm lem mực tàu.
Đang cặm cụi nhặt từng mảnh nghiên vỡ.
Duy khẽ hỏi.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Dương.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..mợ Ba.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Sao không để người khác dọn?
Dương cười hiền.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ con làm bể thì con dọn.
Mợ Ba nhìn đôi bàn tay đã xước vì nhặt từng mảnh sành mà khẽ thở dài.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Cậu Hai có nặng lời với cậu không?
Dương lắc đầu.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ không.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Con làm sai thì bị cậu rầy là phải.
Duy im lặng.
Mợ hiểu rõ tính Hùng.
Bề ngoài nghiêm khắc là vậy, nhưng chưa bao giờ thật sự muốn làm tổn thương ai.
Chỉ là..
Cậu Hai mang quá nhiều gánh nặng trên vai.
Đêm xuống.
Trong thư phòng vẫn còn le lói ánh đèn dầu.
Hùng vẫn chưa rời bàn làm việc.
Ngoài hiên.
Một bóng người lặng lẽ ngồi tựa cột nhà.
Trên tay vẫn ôm chiếc áo khoác.
Chỉ chờ.
Nếu đêm khuya trở lạnh.
Sẽ khoác lên vai cậu Hai.
Mà chẳng cần một lời nhắc.
𝐄𝐧𝐝 𝐜𝐡𝐚𝐩
pờ u puu
pờ u puu
Đừng flop nha con🥲

03.

⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪
Tiếng gà vừa cất lên canh năm.
Cả phủ Hội đồng Lê còn chìm trong màn sương sớm.
Chỉ riêng dưới gian bếp, ánh lửa đã bập bùng cháy đỏ.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dương!
Một chị làm bếp gọi lớn.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ, Em đây.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Mau khiêng mấy thùng nước vô nghen.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Dương nhanh nhẹn vác hai thùng nước đầy bước vào.
Chưa kịp nghỉ tay, Vú Sáu lại lên tiếng.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Con đem bình trà này lên thư phòng cho cậu Hai.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Anh nhận lấy bình trà, bước nhanh qua dãy hành lang.
Từ ngày vào phủ đến nay đã gần nửa tháng.
Việc gì Dương cũng làm.
Việc gì cũng nhận.
Ấy vậy mà chưa một lần than mệt.
Gia nhân trong phủ nhìn thấy đều quý.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dương.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ?
Một bác làm vườn cười hiền.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Con làm riết hổng biết nghỉ sao?
Dương gãi đầu cười.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..còn trẻ mà bác.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Với lại... ông bà thương cho con chỗ ăn chỗ ở.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Con phải ráng.
Mọi người nghe vậy chỉ biết gật gù.
Đứa nhỏ này...
Hiền quá.
𓍼
Trên lầu.
Cốc...Cốc...
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Cậu Hai.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Vô.
Dương đẩy cửa bước vào.
Thư phòng vẫn ngổn ngang sổ sách.
Hùng ngồi bên cửa sổ, tay cầm cây bút lông, mắt chẳng rời từng con số.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ trà nóng.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Để đó.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Đặt bình trà xuống, Dương lặng lẽ lui ra.
Đi được vài bước.
Hùng bất chợt cất giọng.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Khoan.
Dương quay lại.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ?
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Chồng sổ kia.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Đem qua bàn bên.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Anh nhẹ nhàng ôm chồng sổ.
Định bụng xoay người.
Không ngờ chân lại vướng mép ghế.
Cả người chao đảo.
May mà vẫn giữ được chồng sổ trên tay.
Chỉ có một quyển rơi xuống đất.
Bộp.
Dương hốt hoảng.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ... con xin lỗi cậu.
Hùng khẽ nhíu mày.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Lần sau cẩn thận.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Không một lời trách mắng thêm.
Dương cúi đầu nhặt sổ.
Trong lòng bỗng nhẹ đi đôi chút.
Có lẽ.
Hôm nay cậu Hai bớt giận hơn hôm trước.
𓍼
Buổi trưa.
Cả nhà quây quần dùng cơm.
Chỉ thiếu mỗi Hùng.
Ông Hội đồng đặt đũa xuống.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Lại đâu nữa?
Quản gia đáp.
Nhân vật phụ.
Nhân vật phụ.
Dạ...cậu Hai còn coi sổ.
Ông lắc đầu.
Ông Hội Đồng Lê
Ông Hội Đồng Lê
Cái thằng...
Bà Hội đồng nhìn sang Dương.
Bà Hội Đồng Lê
Bà Hội Đồng Lê
Con lên mời cậu xuống.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
Dương đứng trước thư phòng.
Khẽ gõ.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Cậu Hai.
Không tiếng đáp.
Anh đánh bạo gọi lần nữa.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...tới giờ dùng cơm rồi.
Bên trong vang lên giọng nói quen thuộc.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Tôi chưa đói.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Bà Hội đồng biểu...
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Tôi nói chưa đói.
Giọng Hùng trầm xuống.
Dương im lặng.
Một lát sau mới nhỏ nhẹ.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Con xin phép để cơm ở đây.
Nói rồi anh đặt mâm cơm ngay ngắn trước cửa.
Chẳng dám làm phiền thêm.
𓍼
Chiều đến.
Nắng đổ dài trên sân gạch.
Đức Duy đi ngang, thấy mâm cơm vẫn còn nguyên.
Duy chau mày.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Dương.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Sao cậu Hai chưa ăn?
Dương cúi đầu.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ...cậu bận.
Duy thở dài.
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲
Anh Hùng thiệt tình..
Ngay lúc ấy.
Cánh cửa thư phòng mở ra.
Hùng bước ra ngoài.
Ánh mắt vô tình dừng trên mâm cơm đã nguội lạnh.
Rồi nhìn sang Dương vẫn đứng chờ ở hành lang.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Cậu...
Dương khẽ cúi đầu.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Cơm nguội rồi.
Hùng nói.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ... để con xuống hâm lại.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Khỏi.
Hùng bưng mâm cơm lên.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Tôi ăn được.
Nói rồi quay vào phòng.
Dương đứng ngẩn người.
Khóe môi vô thức cong lên.
Lần đầu tiên.
Cậu Hai chịu ăn hết bữa cơm mình mang lên.
Đêm ấy.
Mưa bất chợt kéo về.
Gió lùa qua hành lang lạnh buốt.
Dương ôm chiếc áo khoác đứng ngoài thư phòng.
Đợi mãi.
Đợi đến khi ngọn đèn dầu trong phòng vụt tắt.
Cánh cửa mở ra.
Hùng bước ra, vừa định trở về phòng nghỉ.
Chợt thấy Dương vẫn đứng đó.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
Sao chưa ngủ?
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Con sợ cậu lạnh.
Dương chìa chiếc áo khoác ra.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Con đem áo cho cậu.
Hùng nhìn chiếc áo một lúc lâu.
Rồi nhận lấy.
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
𝐋𝐞 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮𝐧𝐠
...Ừ.
Chỉ một tiếng đáp ngắn ngủi.
Nhưng đó là lần đầu tiên...
Cậu Hai không gạt đi sự quan tâm của người hầu trẻ.
Dương mỉm cười.
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
𝐓𝐫𝐚𝐧 𝐃𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Dạ..cậu nghỉ sớm.
Hùng không nói gì.
Chỉ lặng lẽ bước đi.
Gió đêm vẫn thổi.
Chiếc áo trên vai mang theo chút hơi ấm.
Mà chính cậu Hai cũng không nhận ra...
Mình đã bắt đầu quen với việc, mỗi khi quay đầu lại, luôn có một người đứng phía sau chờ đợi.
𝐄𝐧𝐝 𝐜𝐡𝐚𝐩
pờ u puu
pờ u puu
ừ ờ ừm ưm

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play