Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CapRhy — Phía Sau Phát Súng

Hai thế giới

Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Bộ thứ 4
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Fic này thuần kể, mọi người lưu ý giúp tớ nha
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Idea tớ đọc được trên tik, có biến đổi theo ý bản thân ạ
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Nên thấy idea tớ giống ai thì nhắn tớ nha, tại tớ quên idea của ai rồi 😭
.
Tiếng mưa tầm tã của mùa hạ trút xuống thành phố, gột rửa đi lớp bụi bẩn trên đường phố nhưng chẳng thể làm dịu đi không khí ngột ngạt bên trong văn phòng Đội Trọng án.
Nguyễn Quang Anh, chiếc áo sơ mi xanh cảnh phục hơi nhăn ở ống tay, đang chăm chú nhìn vào tấm bản đồ găm chi chít những chiếc ghim đỏ trên bảng xốp.
Đôi mắt cậu vốn dĩ trong vắt, có nước ở vùng dưới tròng, lúc này lại hằn lên vài tia máu vì thiếu ngủ nhưng vẫn tràn đầy nét kiên định, có hồn đến lạ kỳ.
Ở tuổi của cậu, việc liên tục lập chiến công và được đứng vào hàng ngũ ban chuyên án triệt phá băng đảng tội phạm.
Golden Circle tổ chức mafia khét tiếng nhất thời điểm hiện tại — là một vinh dự, nhưng cũng là một áp lực khổng lồ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ăn chút gì đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhìn cậu sắp biến thành bộ xương khô trong phòng nghiệm xác của An rồi đấy
Trần Đăng Dương, cậu bạn thân đồng thời là trinh sát nhạy bén của đội.
Vừa bước vào, thô bạo nhét một ổ bánh mì còn nóng vào tay Quang Anh.
Dương vừa đi làm nhiệm vụ giám sát địa bàn về, tóc tai còn dính chút nước mưa, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng quắc.
Quang Anh nhận lấy bánh mì nhưng mắt vẫn không rời khỏi hồ sơ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bên phía cảng ICD tối qua có biến động gì không?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vẫn thế
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bọn Golden Circle bọc lót kỹ lắm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng nghe nói dạo gần đây, gã trùm vừa caan nhắc một thằng nhóc lên làm cánh tay phải
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tên là gì nhỉ... Đ.D?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nghe đồn ra tay tàn nhẫn, cực kỳ được lòng lão đại
Dương tặc lưỡi, ngồi sụp xuống ghế.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.
Mai Thanh An bước vào trong chiếc blouse trắng quen thuộc, trên tay cầm tập hồ sơ nghiệm thu từ viện pháp y.
Cậu bạn thứ ba trong nhóm có vẻ ngoài điềm đạm, nhưng lời nói lúc nào cũng sắc lẹm.
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Nạn nhân tối qua ở bờ sông là người của băng đối thủ
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Một phát đạn găm thẳng tim, không một dấu vết phản kháng
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Chứng tỏ kẻ ra tay là một sát thủ chuyên nghiệp cấp cao của tổ chức kia
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Hai cậu cẩn thận
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Bọn chúng bắt đầu thanh trừng nội bộ để chuẩn bị cho một thương vụ lớn rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm..
Quang Anh siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù có là ai, chỉ cần tiếp tay cho cái ác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nhất định sẽ tự tay còng đầu hắn
.
Ở một góc khác của thành phố, nơi ánh đèn neon lập lòe của những quán bar xa xỉ không thể chiếu tới.
Một căn kho bỏ hoang nồng nặc mùi ẩm mốc và rỉ sét.
Hoàng Đức Duy ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, một chân gác lên cạnh bàn, chiếc áo khoác da màu đen loang lổ vài vệt máu khô.
Anh chậm rãi châm một điếu thuốc, đốm lửa đỏ rực lên trong bóng tối, soi rõ gương mặt góc cạnh, lạnh lùng đến đáng sợ.
Dưới chân anh, một gã đàn ông đang quỳ lạy, mặt mũi sưng húp, không ngừng run rẩy.
Duy không nói một lời, chỉ nghiêng đầu ra hiệu.
Một tên đàn em lập tức hiểu ý, lao lên lôi gã kia ra ngoài.
Tiếng van xin lịm dần sau cánh cửa sắt.
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Lần này em làm hơi quá tay rồi đấy, Duy
Từ trong góc tối, một bóng người bước ra.
Nguyễn Trung Hiếu — Đội trưởng đội đặc nhiệm, người đáng lẽ phải ở sở cảnh sát điều tra.
Lúc này lại xuất hiện ở giang sơn của băng Golden Circle.
Nhưng ánh mắt anh nhìn Duy không có sự bài xích, chỉ có sự lo lắng tột cùng của một người anh trai, một người bạn chí cốt.
Duy rít một hơi thuốc sâu, phả khói ra không trung, giọng khàn đặc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ác, gã trùm sẽ không tin
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đã bò đến vị trí này rồi, anh Hiếu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sắp tới ngày hốt trọn ổ rồi
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Nhưng em đang hủy hoại chính mình
Hiếu nhíu mày.
Anh là người trực tiếp giữ đường dây liên lạc ngầm của Duy với cấp cao.
Mỗi lần nhìn Duy nhúng chàm, lòng Hiếu như lửa đốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hủy hoại hay không, ngay từ ngày ký vào đơn tham gia lực lượng ngầm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đã không còn đường lui
Duy cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi và cô độc đến tột cùng.
Anh đang sống như một con quỷ để phục vụ cho công lý.
Một nghịch lý nực cười.
Điện thoại của Duy rung lên.
Một tin nhắn ẩn danh được gửi tới . Duy liếc nhìn rồi ném sang cho Hiếu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bên phía Công tố viên có động tĩnh gì à?
Duy hỏi.
Hiếu nhìn màn hình, khẽ thở dài.
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Tin từ Pháp Kiều
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Kiều nói hồ sơ các vụ án gần đây của Golden Circle
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Đang bị một cảnh sát trẻ bên Đội Trọng án lật lại rất gắt gao
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Cậu ta tên Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Kiều dặn em phải cẩn thận, cậu nhóc này là thiên tài phá án mới nổi
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Điên cuồng theo đuổi công lý lắm
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Đừng để cậu ta đánh hơi ra em trước khi chúng ta kịp lật bài ngửa với gã trùm
Duy nghe cái tên "Nguyễn Quang Anh", khẽ bật cười, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn đang đập liên hồi vào mặt kính.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để xem, ánh sáng của cậu ta... có thể chiếu tới cái vũng bùn này không
Duy dập tắt điếu thuốc, đứng dậy mặc lại chiếc áo khoác da.
Anh không hề biết rằng, cái tên mà Pháp Kiều vừa cảnh báo, chính là người sẽ định đoạt cả mạng sống lẫn linh hồn anh sau này.
Hai thế giới, một bên là ánh mặt trời rực rỡ của công lý, một bên là bóng đêm vấy máu của tội lỗi, đã bắt đầu chuyển động bánh răng để lao vào nhau.
_________
End chap 1
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Fic kia còn 2 chap nữa end ngoại truyện nhưng vẫn cứ chạy bên này
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
NovelToon
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Tui chiều nàng đấy nhá
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Không là ủ fic đến khi nào end nháp rồi đăng dần 😔

Giao điểm đầu tiên

Một tuần sau cơn mưa hạ định mệnh ấy, thành phố bị bao phủ bởi cái nóng hầm hập của những ngày chớm tháng Sáu.
Sự ngột ngạt không chỉ nằm ở thời tiết, mà nó len lỏi vào từng ngõ ngách của sở cảnh sát.
Khi ban chuyên án chính thức phát lệnh truy quét các tụ điểm giao dịch của băng Golden Circle.
Tại một quán ăn nhỏ nằm khuất trong con hẻm gần viện pháp y, chiếc bàn nhựa bốn người hôm nay chật kín.
Nguyễn Quang Anh uể oải gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy cốc trà đá mát lạnh để tìm chút tỉnh táo.
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Đã bảo là ăn chút gì đi
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Suốt ngày cắm mặt vào đống hồ sơ mật đó thì bổ béo gì
Mai Thanh An đẩy bát hủ tiếu gõ còn bốc khói nghi ngút về phía Quang Anh, giọng điệu cằn nhằn quen thuộc của một cậu bạn làm ngành y.
An vừa rời khỏi phòng nghiệm xác sau một ca giải phẫu kéo dài bốn tiếng đồng hồ.
Gương mặt lộ rõ vẻ thanh tú nhưng phảng phất nét nghiêm nghị.
Trần Đăng Dương ngồi bên cạnh, tay vừa bấm điện thoại tanh tách vừa dùng răng cắn mở nắp chai nước ngọt, bổ sung thêm.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thằng An nói đúng đấy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nghe bảo bên Đội đặc nhiệm của Hiếu bắt đầu rục rịch quân số rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trận này lớn, mày không có sức là làm mồi cho tụi Golden Circle liền
Quang Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong vắt khẽ chớp, khói từ bát hủ tiếu bốc lên làm nhòe đi một tầng nhìn của cậu.
Cậu khẽ thở dài, cầm đôi đũa lên xoay xoay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao chỉ đang thắc mắc một chuyện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tất cả các báo cáo về hành tung của gã trùm Hắc Long dạo này đều quá hoàn hảo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàn hảo đến mức giống như có ai đó cố tình rải đường cho chúng ta đi vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứ như... trong nội bộ của tụi nó có người đang giật dây
An và Dương khựng lại một nhịp, nhìn nhau.
Sự nhạy bén của một cảnh sát xuất sắc ở Quang Anh đôi khi khiến người bên cạnh phải rùng mình.
.
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê vắng vẻ ở tầng thượng khu chung cư cũ, ba con người thuộc một "thế giới khác" cũng đang ngồi lại với nhau.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Hồ sơ mật của vụ án bến cảng ICD đã được chuyển qua tòa án
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nhưng tao đã tìm cách trì hoãn việc phê duyệt lệnh bắt giam các đối tượng liên quan
Pháp Kiều khuấy nhẹ ly cà phê đen không đường, chiếc kính gọng vàng phản chiếu ánh đèn vàng mờ của quán.
Với tư cách là một công tố viên sắc sảo, mỗi lời Kiều nói ra đều có sức nặng ngàn cân, nhưng lúc này giọng cậu lại đầy vẻ lo âu.
Kiều liếc nhìn người đàn ông đang im lặng nãy giờ ở góc bàn.
Hoàng Đức Duy ngồi đó, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt.
Trên mu bàn tay anh có một vết xước dài mới băng bó, hậu quả của trận thanh trừng băng nhóm đối thủ ba ngày trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trì hoãn được bao lâu?
Duy lên tiếng, giọng trầm thấp và có phần khàn đặc vì khói thuốc.
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Tối đa là ba ngày
Nguyễn Trung Hiếu gõ ngón tay xuống mặt bàn, nét mặt của vị Đội trưởng đặc nhiệm đầy vẻ căng thẳng.
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Bên Đội Trọng án có một cậu nhóc tên Quang Anh đang dí theo vụ này rất sát
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Nếu Duy không nhanh chóng lấy được danh sách phân phối hàng
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Cuối cùng của lão đại để chúng ta hốt trọn ổ
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Thân phận của em sẽ bị lộ trước cả khi kịp lật bài
Duy khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút độ ấm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba ngày là quá đủ để một kẻ chết thay xuất hiện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Yên tâm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gã trùm đã bắt đầu nghi ngờ có gián điệp, em sẽ biến nghi ngờ đó thành vũ khí
.
Đêm hôm đó, một cuộc vây ráp bất ngờ diễn ra tại một câu lạc bộ đêm thuộc quyền quản lý của Golden Circle.
Tiếng nhạc xập xình chói tai lập tức bị dập tắt bởi tiếng còi cảnh sát và tiếng hét hỗn loạn của đám đông.
Quang Anh cùng Dương dẫn đầu mũi trinh sát lao vào từ cửa sau, nhanh chóng khống chế những tên bảo kê đang định tẩu tán tang vật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng im!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảnh sát đây!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Các cô cậu đã bị bao vây, mau đi theo hiệu lệnh của chúng tôi
Quang Anh đuổi theo một bóng đen cao lớn lao ra phía lối thoát hiểm ngách.
Bóng đen ấy di chuyển cực nhanh, quen thuộc địa hình như lòng bàn tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Tsk, nhanh quá "
" abc " — suy nghĩ, nói thầm
Qua những khúc quanh tối tăm của con hẻm nhỏ phía sau câu lạc bộ, Quang Anh cuối cùng cũng dồn được gã vào một góc tường cụt.
Cậu giơ súng lên, chĩa thẳng về phía trước, hơi thở dồn dập.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giơ hai tay lên quay lại!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không còn đường chạy đâu
Bóng đen ấy từ từ xoay người lại.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tù mù của con hẻm.
Hoàng Đức Duy đứng đó, hai tay đút vào túi áo khoác da, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi trước họng súng đang chĩa vào mình.
Giây phút ánh mắt hai người chạm nhau, không gian như ngưng đọng lại.
Duy nhìn xoáy vào đôi mắt của cậu cảnh sát trẻ trước mặt.
Đôi mắt sáng, trong veo và tràn đầy niềm tin vào thứ công lý mà anh đã từ bỏ từ lâu để bước vào bóng tối.
Một cảm giác kỳ lạ, trớ trêu chạy dọc sống lưng Duy.
Còn Quang Anh, cậu khựng lại khi nhìn thấy gương mặt của người đàn ông đối diện.
Không có nét bặm trợn của một tên giang hồ chợ búa, ở Duy toát ra một thứ áp lực lạnh lùng, cô độc và vô cùng nguy hiểm của một kẻ đứng trên đỉnh cao của cái ác.
Duy không nói một lời, anh khẽ nhúc nhích ngón tay.
Quang Anh lập tức siết chặt cò súng, đề phòng.
Nhưng Duy chỉ bật cười một tiếng rất nhỏ, một tiếng cười giễu cợt số phận.
Anh bất ngờ cúi thấp người, gạt phắt một thùng xốp bên cạnh lao thẳng về phía Quang Anh.
Bộp.
Quang Anh né tránh theo bản năng, cú đá của Duy sượt qua vai cậu.
Hai người lao vào một trận giáp lá cà chớp nhoáng.
Duy ra đòn tàn nhẫn nhưng thực chất mọi chiêu thức đều chỉ để phòng thủ và tìm đường thoát.
Khi ép được Quang Anh vào tường, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet.
Duy nhìn thẳng vào mắt cậu, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảnh sát nhỏ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế giới này không có màu trắng thuần khiết như em nghĩ đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hả..?
Trước khi Quang Anh kịp định thần, Duy đã thúc một gối vào bụng cậu, lực đạo vừa đủ để cậu đau đớn lùi lại nhưng không chấn thương nghiêm trọng.
Khi Đăng Dương cùng đồng đội chạy đến nơi, bóng dáng của Duy đã biến mất vào màn đêm sâu thẳm.
Chỉ còn lại Quang Anh đứng ôm bụng dưới ánh đèn đường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Giao điểm đầu tiên của hai đường thẳng song song đã được thiết lập, bằng máu, sự ngột ngạt và một lời cảnh báo đầy ám ảnh.
________
End chap 2
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Cái bìa xấu không trời
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
Decor bìa lần nào nhìn xấu lần đấy
Chiếc lốp bền bỉ
Chiếc lốp bền bỉ
💔

Vết nứt dưới ánh đèn

Cú thúc gối của người đàn ông mặc áo khoác da đêm đó không làm Nguyễn Quang Anh chấn thương phần mềm quá nặng.
Nhưng nó để lại một vết bầm tím ngắt ngay mạn sườn và một sự dằn vặt khôn nguôi trong tâm trí cậu.
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Đau thì kêu lên, cứ gồng cái mình làm gì không biết
Trong phòng y tế của sở, Mai Thanh An lạnh lùng ấn mạnh bông gòn thấm cồn iod vào vết thương trên bụng Quang Anh.
Dù mở miệng là cằn nhằn, nhưng động tác của An sau đó lại vô thức nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Cậu bạn pháp y này bình thường đối diện với những thi thể lạnh ngắt thì bình tĩnh vô ái nộ, nhưng cứ hễ thấy bạn thân mình mang thương tích về là chân mày lại nhíu chặt.
Quang Anh khẽ rít một hơi qua kẽ răng, hai tay bấu chặt vào mép giường bệnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không sao...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là, tên đó thực sự rất khác
Trần Đăng Dương đang tựa lưng vào khung cửa sổ, tay gọt dở quả táo, nghe vậy thì ngước lên.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Khác chỗ nào?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thằng nhóc Đ.D mà giang hồ đồn đại đó hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nghe nói gã trùm của Golden Circle cưng nó lắm, việc bẩn nào cũng qua tay nó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải
Quang Anh lắc đầu.
Đôi mắt có nước dưới tròng khẽ xao động khi nhớ lại khoảnh khắc hai gương mặt sát nhau trong con hẻm tối.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lúc gạt súng của tao, anh ta có cơ hội bẻ gãy cổ tay tao để thoát thân
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh ta chỉ chọn cách đẩy tao ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và cả ánh mắt của anh ta nữa...
Mai Thanh An
Mai Thanh An
?
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Nó có gì đặc biệt à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó không giống ánh mắt của một kẻ cuồng sát
An ném miếng bông gòn vào sọt rác, kéo tấm rèm che lại, nhàn nhạt nói.
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Tội phạm thì vẫn là tội phạm thôi, Quang Anh
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Đừng dùng cái sự nhạy cảm của một nghệ sĩ để nhìn một kẻ tiếp tay cho cái ác
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Trên bàn mổ của tao
Mai Thanh An
Mai Thanh An
Nạn nhân của Golden Circle chưa bao giờ có cơ hội nói chữ 'khác biệt'
Lời nói của An như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự hoài nghi của Quang Anh, ép cậu phải kéo mình về đúng vạch kẻ của công lý.
.
Ở một góc khác, văn phòng của Công tố viên Pháp Kiều đón hai vị khách không mời vào lúc nửa đêm.
Kiều ném sấp tài liệu vừa ký xong xuống bàn, day day hai bên thái dương mệt mỏi.
Cậu ngước nhìn Hoàng Đức Duy đang đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống dòng xe cộ thưa thớt bên dưới.
Hôm nay Duy không mặc áo khoác da, chỉ có chiếc áo hoodie đen trùm đầu, trông anh gầy và cô độc hơn hẳn khi đứng dưới ánh đèn thành phố.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nghe nói suýt nữa thì em bị Đội Trọng án tóm?
Kiều lên tiếng, giọng điệu có vài phần trách móc nhưng nhiều hơn là lo lắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gặp chút trục trặc nhỏ
Duy không quay đầu lại, chất giọng trầm khàn đều đều.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gặp phải cậu nhóc Nguyễn Quang Anh mà anh nói
Nguyễn Trung Hiếu ngồi trên ghế sofa, tay đang cầm bản đồ nhiệt của các tuyến đường vận chuyển, ngẩng lên nhíu mày.
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Em có làm cậu ta bị thương không?
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Đội Trọng án đang lồng lộn lên vì vụ đó đấy
Nguyễn Trung Hiếu
Nguyễn Trung Hiếu
Cậu nhóc đó là báu vật của bên ấy, em mà mạnh tay là bên đó cắn chết không buông đâu
Duy khẽ nhếch môi, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính cửa sổ theo một nhịp điệu vô định.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thương nặng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ đẩy ra thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu ta... dai như đỉa, nhưng mắt rất sáng
Pháp Kiều đẩy gọng kính, thở dài.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Sáng là phải
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Cậu ta là thủ khoa khóa trước, hồ sơ sạch sẽ, gia đình gia giáo, một lòng hướng về công lý
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Duy này..
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Người như cậu ta chính là khắc tinh của những kẻ sống trong bóng tối như em
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Đừng có dây dưa, cũng đừng để cậu ta chú ý quá mức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết
Duy hạ mắt, che đi tia cảm xúc phức tạp vừa lướt qua.
Anh biết rõ hơn ai hết.
Những người như Nguyễn Quang Anh giống như ánh mặt trời ban trưa, rực rỡ và chói mắt.
Còn anh, một kẻ đã nhúng chàm, thân phận cảnh sát ngầm này giống như một chiếc án tù không ngày hạn định, sống giữa ranh giới của quỷ và người.
Ánh mặt trời nếu chiếu quá gần vào vũng bùn, chỉ có thể khiến vũng bùn ấy khô cạn và biến mất mà thôi.
.
Hai ngày sau, một vụ rò rỉ thông tin nội bộ của Golden Circle diễn ra đúng như kế hoạch của Duy.
Một kho hàng nhỏ chứa chất cấm của tổ chức bị mật báo cho cảnh sát.
Quang Anh cùng Dương được phân công trực tiếp đến hiện trường để thu thập chứng cứ.
Khi cuộc vây ráp kết thúc, hiện trường chỉ còn lại đống đổ nát và mùi hóa chất nồng nặc.
Quang Anh đi dọc theo dãy hành lang đổ nát của khu nhà kho, đèn pin trên tay quét qua từng ngóc ngách.
Bất ngờ, một tiếng động nhỏ phía sau bức tường đổ nát khiến cậu cảnh giác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai đó?
Quang Anh rút súng, bước chân nhẹ nhàng áp sát.
Từ trong góc tối, một bóng người cao lớn bước ra, hai tay giơ lên ngang vai một cách thong thả.
Vẫn là chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp, vẫn là khí chất lạnh lẽo quen thuộc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại gặp nhau rồi, cảnh sát nhỏ
Duy lên tiếng, khóe môi khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ dưới vành mũ.
Quang Anh siết chặt tay súng, tim đột nhiên đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xuất hiện quá đỗi thản nhiên của người này.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh là Đ.D?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao mỗi lần có vụ án của Golden Circle, anh đều xuất hiện?
Duy không trả lời câu hỏi đó.
Anh tiến lên một bước, họng súng của Quang Anh lập tức dí sát vào ngực anh, ngay vị trí của trái tim.
Duy dừng lại, khoảng cách đủ gần để anh nhìn thấy làn nước trong vắt lấp lánh trong đôi mắt đầy kiên định của cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi xuất hiện để xem...
Duy ghé sát tai cậu, hơi thở ấm nóng tương phản hoàn toàn với bầu không khí lạnh lẽo xung quanh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Công lý của em có thể đi xa đến đâu
Nói rồi, Duy dùng một lực cực nhanh gạt tay súng của Quang Anh, không hề có ý định tấn công.
Anh chỉ ném lại một chiếc thẻ nhớ nhỏ vào lòng bàn tay cậu rồi nhanh chóng xoay người, nhảy qua ô cửa sổ vỡ nát, biến mất vào màn đêm bạt ngàn.
Quang Anh đứng lặng người, bàn tay nắm chặt chiếc thẻ nhớ còn vương chút hơi ấm từ ngón tay anh.
Cậu không đuổi theo.
Lần đầu tiên trong đời cảnh sát, cậu thả đi một mục tiêu ngay trước mắt mình.
Giữa họ, một vết nứt nhỏ trong thế giới quan của đôi bên đã âm thầm xuất hiện.
_________
End chap 3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play