NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN
Tang lễ
Mưa tháng tư rơi lất phất, không đủ lớn để làm ướt áo người đứng dưới mái hiên, nhưng đủ khiến cả bầu trời trở nên nặng trĩu.
Trong nhà tang lễ, tiếng tụng kinh hoà lẫn tiếng khóc nghẹn của người thân. Mùi hương trầm thoang thoảng bao phủ khắp căn phòng, càng khiến bầu không khí thêm ngột ngạt
Ở chính giữa lễ đường là di ảnh của một cô gái mười tám tuổi.
Trong tấm ảnh, cô cười rất rạng rỡ . Đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, nụ cười khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng cảm giác như mùa xuân vừa ghé qua.
Nụ cười ấy sẽ mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám.
Cuối hàng ghế là một chàng trai mặc áo sơ mi đen đứng lặng.
Từ lúc tang lễ bắt đầu đến giờ, cậu chưa hề bước lên phía trước, cũng chưa nói một lời.
Chỉ đứng nhìn tấm ảnh ấy.
Đôi mắt vốn luôn dịu dàng như mặt hồ nay lặng đến đáng sợ.
Một người bạn học của Thiên Hy khẽ nói.
Đa nữ
Đó là Hàn Tâm đúng không?
Đa nam
Hình như là hàng xóm cũ của Hy.
Đa nam
Hai người hồi nhỏ thân lắm.
Đa nam
Nghe nói sau này gia đình cậu ấy chuyển đi.
Trong lòng Giang Hàn Tâm lúc này đã hoàn toàn sụp đổ.
Bỗng có tiếng gọi rất khẽ.
Giang Hàn Tâm
//Quay đầu//
Mẹ của Thiên Hy đang đứng đó.
Đôi mắt bà đỏ hoe vì khóc quá nhiều.
Hứa Mộng
Hai đứa lâu rồi không gặp...
Hứa Mộng
Bác cứ nghĩ sau này Hy lên đại học rồi sẽ tìm con.
Hứa Mộng
Xin lỗi con...//Nghẹn ngào//
Giang Hàn Tâm
Không phải lỗi của bác.
Bình tĩnh đến mức khiến người ta tưởng như cậu không đau buồn.
Hai bàn tay mình đang siết chặt đến bật máu.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Nhưng không đau bằng cảm giác bất lực.
Điện thoại trong túi áo sáng lên.
Màn hình vẫn dừng ở cuộc trò chuyện cuối cùng với Thiên Hy.
Tin nhắn đã được gửi từ đúng mười lăm phút trước khi cô qua đời.
Giang Hàn Tâm
//Trong lồng ngực như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim//
Giang Hàn Tâm
//Mở tin nhắn//
Đinh Thiên Hy
💬 Con mèo thích ăn cá.
Đinh Thiên Hy
💬 Nhưng hôm nay nó lại ăn táo.
Đinh Thiên Hy
💬 Mình sợ lắm.
Nếu là người khác đọc, họ sẽ cho rằng đó chỉ là nói vu vơ của một cô gái.
Giang Hàn Tâm
//Sắc mặt lập tức tái nhợt//
Giang Hàn Tâm
//Chiếc điện thoại suýt tuột khỏi tay//
Chỉ có cậu hiểu ý nghĩa của ba câu ấy.
Ký ức sáu năm trước chậm rãi hiện về.
Hai đứa trẻ mười hai tuổi ngồi dưới gốc cây lớn trước cửa nhà.
Đinh Thiên Hy
//Ôm một quyển sổ nhỏ, chăm chú viết gì đó//
Đinh Thiên Hy
Mình nghĩ ra một trò.
Đinh Thiên Hy
Nếu sau này gặp nguy hiểm mà không thể nói thẳng thì sao?
Giang Hàn Tâm
Cứ gọi cảnh sát.
Đinh Thiên Hy
Lỡ người xấu đứng ngay bên cạnh thì sao?
Giang Hàn Tâm
//Im lặng vài giây rồi gật đầu//
Đinh Thiên Hy
//Cười rất tươi//
Đinh Thiên Hy
Vậy dùng mật mã.
Đinh Thiên Hy
Mèo là mình.
Đinh Thiên Hy
Cá nghĩa là bình an.
Đinh Thiên Hy
Táo nghĩa là nguy hiểm.
Đinh Thiên Hy
Nếu một ngày mình nói mèo ăn táo...
Đinh Thiên Hy
Có nghĩa là mình đang cầu cứu.
Giang Hàn Tâm
//Bật cười//
Giang Hàn Tâm
Cậu nghĩ xa thật.
Đinh Thiên Hy
Biết đâu sau này cần.
Đinh Thiên Hy
Vậy chỉ hai đứa mình biết thôi nhé.
Giang Hàn Tâm
Ừ.//Đưa ngón út ra//
Đinh Thiên Hy
//Cười khúc khích//
Hai ngón út bé xíu móc vào nhau.
Lời hứa trẻ con năm ấy...
Lại trở thành tín hiệu cầu cứu cuối cùng của cô.
Giang Hàn Tâm
//Nhìn chằm chằm màn hình điện thoại//
Giang Hàn Tâm
//Nước mắt cuối cùng cũng rơi//
Giang Hàn Tâm
Tớ đến muộn.
Giang Hàn Tâm
//Mở tiếp tin nhắn ngay sau đó//
Đinh Thiên Hy
💬 Hoa nở rồi.
Người ngoài sẽ không hiểu.
Tang lễ kết thúc khi trời đã nhá nhem tối.
Mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn Hàn Tâm đứng trước ngôi mộ mới đắp.
Giang Hàn Tâm
//Lấy trong túi áo ra một chiếc móc khóa gỗ nhỏ//
Mặt trước khắc hình một chú mèo đang ôm con cá.
Mặt sau là dòng chữ được khắc rất ngay ngắn.
"Chúc Đinh Thiên Hy Cả Đời Bình An."
Đó vốn là quà sinh nhật mười tám tuổi.
Cậu đã chuẩn bị từ rất lâu.
Không còn cơ hội trao tận tay cô nữa.
Giang Hàn Tâm
//Nhẹ nhàng đặt chiếc móc khóa trước bia mộ//
Chiếc móc khóa khẽ lay động.
Giang Hàn Tâm
//Ngồi xuống trước ngôi mộ//
Giang Hàn Tâm
//Giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy//
Giang Hàn Tâm
Là ngày tớ định nói với cậu.
Giang Hàn Tâm
Tớ thích cậu.
Giang Hàn Tâm
Rất lâu rồi.
Giang Hàn Tâm
Nhưng cậu...
Giang Hàn Tâm
Không còn nghe thấy nữa.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ phía cảnh sát.
Kết luận điều tra. Nạn nhân tử vong do tai nạn giao thông. Không phát hiện bất thường. Hồ sơ vụ án chính thức khép lại.
Giang Hàn Tâm
//Nhìn chằm chằm dòng chữ ấy//
Giang Hàn Tâm
//Một lúc rất lâu//
Giang Hàn Tâm
//Rồi bất ngờ bật cười//
Giang Hàn Tâm
//Tiếng cười khàn đặc//
Giang Hàn Tâm
//Đầy mỉa mai//
Giang Hàn Tâm
Các người...
Giang Hàn Tâm
Thật sự tin đó là tai nạn sao?
Giang Hàn Tâm
//Mở lại hai tin nhắn cuối cùng//
Đinh Thiên Hy
💬 Con mèo ăn cá.
Đinh Thiên Hy
💬 Nhưng hôm nay nó lại ăn táo.
Đinh Thiên Hy
💬 Mình sợ lắm.
Đinh Thiên Hy
💬 Hoa nở rồi.
Giang Hàn Tâm
"Nếu chỉ là tai nạn..."
Giang Hàn Tâm
"Vì sao cô phải dùng mật mã?"
Giang Hàn Tâm
"Vì sao trước khi chết cô lại liên tục cầu cứu?"
Giang Hàn Tâm
"Đây tuyệt đối không phải tai nạn."
Giang Hàn Tâm
"Có người muốn cô phải chết."
Giang Hàn Tâm trở về căn phòng của mình.
Cậu xoá hết toàn bộ kế hoạch tương lai đã chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Sau đó tạo một thư mục mới.
Tên thư mục chỉ có ba chữ.
Bên dưới là là dòng ghi chú đầu tiên.
"Dù phải mất bao lâu mình cũng sẽ tìm ra sự thật."
Chàng trai dịu dàng ấy sẽ dành trọn tuổi trẻ để truy tìm năm cái tên đã hủy hoại cuộc đời cô gái mình yêu.
Khi sự thật được phơi bày...
Vận mệnh sẽ cho cậu một cơ hội quay ngược thời gian.
Cậu sẽ cứu Đinh Thiên Hy sống sót.
Tác giả
Cho mình xin cảm nhận.
Mười năm
Một căn nhà gỗ nằm tách biệt khỏi thành phố.
Chỉ có tiếng gió lướt qua rừng cây và ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ.
Một bức tường gần như bị phủ kính bởi một tấm bảng đen.
Trên bảng là hàng trăm tấm ảnh, tài liệu, hồ sơ, bản đồ cùng vô số sợi chỉ đỏ nối chẳng chịt.
Là tấm ảnh của Đinh Thiên Hy.
Nụ cười của cô vẫn giống hệt mười năm trước.
Xung quanh là năm tấm ảnh khác.
Giang Hàn Tâm
//Đứng lặng trước tấm bảng//
Gương mặt cậu trưởng thành hơn.
Nhưng đôi mắt vẫn dịu dàng như ngày nào.
Sự dịu dàng ấy giờ mang theo một nỗi mệt mỏi rất sâu.
Giang Hàn Tâm
//Nhìn năm cái tên rất lâu//
Giang Hàn Tâm
//Cuối cùng khẽ đưa tay tháo sợi chỉ đỏ cuối cùng xuống//
Sau lưng bỗng vang lên tiếng mở cửa.
Một người đàn ông bước vào.
Trên tay là một chiếc máy tính.
Trần Duy
Lại đứng ngắm bảng nữa à?
Giang Hàn Tâm
//Không quay đầu//
Trần Duy
Cậu thật sự không định nghỉ ngơi sao?
Trần Duy
Cũng đến lúc rồi.
Trần Duy
//Đặt chiếc máy tính xuống bàn//
Trần Duy
Tớ vừa xoá toàn bộ dữ liệu trên máy chủ.
Trần Duy
Không còn bản sao.
Trần Duy
Không còn dấu vết.
Trần Duy
Những gì cậu nhờ tớ làm suốt mười năm.
Giang Hàn Tâm
//Khẽ gật đầu//
Trần Duy
//Cười bất đắc dĩ//
Trần Duy
Tớ vẫn không hiểu.
Trần Duy
Cậu vì một người đã mất mà sống như thế.
Giang Hàn Tâm
//Một lúc sau mới trả lời//
Nhưng đủ khiến căn phòng trở nên yên tĩnh.
Trần Duy
Nhưng mỗi lần nói đều không thay đổi.
Trần Duy
//Nhìn lên bức ảnh của Thiên Hy//
Trần Duy
Đó là cô gái cậu từng thích?
Giang Hàn Tâm
Tớ vẫn thích.
Trần Duy
//Một lúc lâu mới bật cười//
Trần Duy
Đến yêu một người cũng cố chấp.
Trần Duy
//Bước tới vỗ vai cậu//
Trần Duy
Nếu có chuyện gì thì gọi.
Trần Duy
Thử sống cho mình đi.
Giang Hàn Tâm
//Chỉ khẽ mỉm cười//
Trong căn nhà chỉ còn một mình cậu.
Giang Hàn Tâm
//Chậm rãi bước tới chiếc bàn làm việc//
Ở đó đặt một chồng hồ sơ dày đặc.
Có tài liệu về điều tra số.
Để lần theo từng dấu vết nhỏ nhất.
Để học mọi thứ mình chưa từng biết.
Ngày làm nhân viên lưu trữ hồ sơ.
Ngày theo học ngành tâm lý.
Ngày thực tập ở phòng pháp y.
Ngày tham gia đội hỗ trợ phân tích dữ liệu.
Ngày thức trắng cùng Trần Duy giải mã từng ổ cứng.
Tìm ra sự thật về cái chết của Đinh Thiên Hy.
Giang Hàn Tâm
//Khẽ vuốt lên tấm ảnh đặt trên bàn//
Là ảnh hai đứa lúc mười ba tuổi.
Thiên Hy đang cười rất tươi.
Còn cậu thì đứng cạnh, ánh mắt chỉ nhìn cô.
Giang Hàn Tâm
Tớ làm xong rồi.//Giọng rất nhẹ//
Giang Hàn Tâm
Tớ tìm được tất cả rồi.
Giang Hàn Tâm
Cậu vẫn không quay về.
Giang Hàn Tâm
//Cầm chiếc móc khóa gỗ lên//
Mặt sau vẫn còn dòng chữ.
Chúc Đinh Thiên Hy Cả Đời Bình An.
Nhưng chưa từng rời khỏi người cậu.
Giang Hàn Tâm
//Bước đến bên cửa sổ//
Y hệt ngày tang lễ năm ấy.
Giang Hàn Tâm
//Ngồi xuống bệ cửa sổ//
Giang Hàn Tâm
//Lặng lẽ nhìn màn đêm//
Giang Hàn Tâm
Nếu thật sự trên đời có thần linh...
Giang Hàn Tâm
Cho tớ gặp cậu thêm một lần.
Giang Hàn Tâm
Chỉ một lần thôi.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Chiếc đồng hồ treo tường bỗng dừng lại.
Ngọn lửa trong lò sưởi cũng bất động giữa không trung.
Giọt nước ngoài cửa sổ lơ lửng.
Giang Hàn Tâm
//Chậm rãi đứng dậy//
Giang Hàn Tâm
//Đôi mắt xuất hiện sự kinh ngạc//
Điều kiện của thần linh
Chiếc đồng hồ treo tường dừng ở 22 giờ 17 phút.
Kim giây không nhúc nhích.
Giọt mưa ngoài cửa sổ lơ lửng giữa không trung.
Ngọn lửa trong lò sưởi cũng đứng yên như một bức tranh.
Giang Hàn Tâm
//Nhìn khắp căn phòng//
Giang Hàn Tâm
//Đưa tay chạm vào không khí//
Thời gian thật sự đã ngừng lại.
Một giọng nói trầm tĩnh vang lên phía sau.
Thần
Con không cần nhìn nữa.
Thần
Hôm nay chỉ có mình con còn có thể cử động.
Giang Hàn Tâm
//Lập tức quay người sang//
Phía sau không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người áo đen.
Không thể đoán được tuổi.
Gương mặt rất bình thường.
Bình thường đến mức nhìn xong là quên ngay.
Sâu như chứa cả bầu trời đầy sao.
Giang Hàn Tâm
Ông là ai?//Khẽ nói//
Thần
Con gọi ta là thần cũng được.
Thần
Hoặc người quản lý vận mệnh.
Giang Hàn Tâm
//Im lặng vài giây//
Thời gian đang đứng yên trước mắt.
Không còn gì là không thể.
Giang Hàn Tâm
Nếu thật sự là thần.
Giang Hàn Tâm
Tôi chỉ muốn hỏi một câu.
Giang Hàn Tâm
Có đau không?
Thần
//Một lúc sau mới nhẹ nhàng đáp//
Thần
Mười lăm phút cuối cùng.
Thần
Con bé luôn nghĩ con sẽ đến.
Giang Hàn Tâm
//Siết chặt nắm tay//
Giang Hàn Tâm
//Đầu ngón tay trắng bệch//
Giang Hàn Tâm
//Khẽ nhắm mắt//
Giang Hàn Tâm
Tôi vẫn đến muộn.
Thần
//Nhìn chàng trai trước mặt rất lâu//
Thần
Học mọi thứ chỉ để tìm một sự thật.
Thần
Lãng phí mười năm thanh xuân.
Thần
Con không hối hận sao?
Giang Hàn Tâm
Không.//Lắc đầu//
Giang Hàn Tâm
Dù thời gian có quay lại.
Giang Hàn Tâm
Tôi vẫn sẽ làm như vậy.
Giang Hàn Tâm
Vì cô ấy xứng đáng có một lời giải thích.
Thần
Ta cho con một cơ hội.
Giang Hàn Tâm
//Ngẩng đầu//
Giang Hàn Tâm
//Ánh mắt bình tĩnh//
Giang Hàn Tâm
Tôi sẽ cứu cô ấy.
Giang Hàn Tâm
Ngay cả khi khi cô ấy không biết.
Giang Hàn Tâm
Ngay cả khi cô ấy sẽ quên tôi.
Giang Hàn Tâm
Tôi vẫn cứu.
Thần
Nếu sau khi cứu được. //Hỏi tiếp//
Thần
Hai người không thể ở bên nhau.
Thần
Cô ấy sống hạnh phúc với một cuộc đời không có con.
Giang Hàn Tâm
Chấp nhận.//Không một chút do dự//
Giang Hàn Tâm
Nếu cô ấy sống.
Giang Hàn Tâm
Như vậy là đủ.
Thần
//Nhìn cậu thật lâu//
Thần
Con đúng là một kẻ ngốc.
Thần
Cũng người đầu tiên trả lời như vậy.
Giang Hàn Tâm
//Không đáp//
Không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện số hạt sáng.
Thần
Ta có thể đưa con trở về.
Thần
Trở về năm mười lăm tuổi.
Thần
Trở về trước khi mọi chuyện bắt đầu.
Giang Hàn Tâm
//Trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện ánh sáng//
Thần
Nếu muốn thay đổi vận mệnh.
Thần
Con phải chấp nhận điều kiện.
Giang Hàn Tâm
Xin hãy nói.//Giọng kiên định//
Thần
//Nhìn thẳng vào mắt cậu//
Thần
Con không được nói với bất kỳ ai rằng mình đến từ tương lai.
Thần
Hay chính Đinh Thiên Hy.
Thần
Con sẽ lập tức trở về hiện tại.
Thần
Mọi thay đổi sẽ biến mất.
Giang Hàn Tâm
Tôi đồng ý.//Gật đầu//
Thần
Con được phép ở cạnh con bé.
Thần
Được phép học cùng trường.
Thần
Được phép nói chuyện.
Thần
Được phép trở thành bạn.
Thần
Con không được để bất kỳ ai biết.
Thần
Con đang bảo vệ cô ấy.
Thần
Những lần ngăn nguy hiểm.
Thần
Tất cả đều phải diễn ra tự nhiên.
Thần
Không ai được phát hiện.
Thần
Vận mệnh sẽ tự sửa chữa.
Giang Hàn Tâm
//Siết chặt bàn tay//
Thần
Trước khi cái chết của Đinh Thiên Hy được thay đổi hoàn toàn.
Thần
Con không được nói với con bé sự thật.
Thần
Không được để con bé biết.
Thần
Con chính là người bảo vệ mình.
Thần
Và tất cả con phải tự làm.
Thần
Con không thấy bất công sao?//Khẽ hỏi//
Thần
Nhưng cô ấy lại không được biết.
Giang Hàn Tâm
//Mỉm cười//
Đó là nụ cười dịu dàng như mười năm trước.
Giang Hàn Tâm
Tôi cứu cô ấy.
Giang Hàn Tâm
Không phải để cô ấy biết.
Giang Hàn Tâm
Chỉ vì muốn cô ấy sống.
Thần
//Một lúc sau mới khẽ thở dài//
Thần
Được một người yêu như con.
Giang Hàn Tâm
Tôi chưa từng nói mình yêu cô ấy.
Thần
Đã thay con nói hết rồi.
Những hạt sáng trong căn phòng ngày càng nhiều.
Ánh sáng bao phủ lấy cơ thể Hàn Tâm.
Thần
Đừng để bất kỳ ai biết.
Thần
Đừng để Đinh Thiên Hy biết.
Giang Hàn Tâm
//Khẽ gật đầu//
Giang Hàn Tâm
Tôi chấp nhận.
Ánh sáng chói loà bao phủ cả căn phòng.
Thời gian bắt đầu đảo ngược.
Cuối cùng đã quay trở lại điểm khởi đầu.
Thần
Con người thật khó hiểu mà.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play