Gu Tao Là Mày Đấy ? | Caprhy | Captain × Rhyder |
Khởi đầu.
1. nội dung có yếu tố nguời lớn, thuốc lá, gây thương tích, bạo lực. tệ nạn, bệnh. đặc biệt ngh┈iện. không xúc phạm bất kỳ ai.
2. muốn đọc cứ đọc.
3.không muốn đọc thì nhấn vào nút thoát ở góc trái màn hình nhé, đọc truyện khác, không nhượng.
ở lại xem với like kèm bình luận thì cảm ơn😋.
—'𝐭𝐡ấ𝐲 𝐦ặ𝐭 𝐦ì𝐧𝐡 đ𝐚𝐮 𝐫á𝐭 𝐯ì 𝐧𝐡ữ𝐧𝐠 𝐜ú 𝐭ự 𝐯ả 𝐥𝐢ê𝐧 𝐡𝐨à𝐧. Đú𝐧𝐠 𝐥à 𝐭𝐫ê𝐧 đờ𝐢 𝐧à𝐲, 𝐜á𝐢 𝐠ì 𝐜ũ𝐧𝐠 𝐜ó 𝐭𝐡ể 𝐱ả𝐲 𝐫𝐚…'
Không có tiếng cười đùa, không có những câu hỏi han vụn vặt về một ngày trôi qua như thế nào.
Chỉ có tiếng dao nĩa va lách cách vào đĩa sứ đắt tiền và âm thanh đều đều, sắc lạnh của những kỳ vọng.
Ông Nguyễn | bố.
Bài kiểm tra toán hôm nay thế nào ?
❥N. Quang Anh. | Mèo bột.
.. ổn ạ.
Ông Nguyễn | bố.
Bạn cùng bàn được bao nhiêu điểm? Thằng bé nhà họ Hoàng nghe nói vừa lọt vào top 3 toàn trường.
Ông Nguyễn | bố.
Đừng để những chuyện vô bổ làm ảnh hưởng đến thành tích. Anh trai con ngày trước chưa từng để bố phải bận tâm về thứ hạng
Người mẹ của Em, một luật sư luôn ám ảnh với sự hoàn hảo, đặt ly nước lọc xuống, cẩn thận lau khóe miệng
Bà Nguyễn | mẹ
Ngày mai mẹ đã đăng ký cho con thêm một lớp bổ trợ lý.
Bà Nguyễn | mẹ
Lịch trình tuần này mẹ đã gửi qua điện thoại, nhớ tuân thủ đúng giờ. Đừng làm gì ảnh hưởng đến hình ảnh của gia đình
Chỉ có thế. Một cuộc hội thoại rập khuôn lặp đi lặp lại suốt mười mấy năm trời. Trong mắt người ngoài, đó là một gia đình kiểu mẫu hoàn hảo, giàu có và nề nếp.
Nhưng sâu bên trong, nó là một nhà giam không song sắt. Không ai quan tâm hôm nay Em có mệt mỏi không, có bị bạn bè cô lập không, hay có đang vỡ vụn từ bên trong hay không.
Tất cả những gì họ cần ở Em là một cỗ máy học tập,
một món đồ trang sức hoàn mỹ để tự hào, một bản sao thứ hai của người anh trai xuất chúng đang học y khoa.
Sự ngột ngạt ấy dần biến thành một lớp vỏ bọc ngoan ngoãn, câm lặng và vô hình ở trường học. Nhưng Em không phải là cỗ máy.
Khi áp lực bị nén lại quá lâu trong một không gian thiếu vắng hoàn toàn tình yêu thương, nó sẽ tìm cách phát tiết bằng con đường méo mó nhất.
nổi loạn, bốc đồng.
Đêm đó, trong căn phòng ngủ khóa kín cửa, sự bức bối dâng lên đến tận cổ họng
khiến hơi thở của Em trở nên khó nhọc.
Nhìn hình ảnh phản chiếu của một học sinh gương mẫu, nhạt nhòa và vô hồn trong gương, một sự nổi loạn ngầm, bốc đồng và điên rồ đột ngột nảy sinh.
Em chỉ muốn phá vỡ sự hoàn hảo rác r**i này. Chỉ muốn làm một điều gì đó đi ngược lại hoàn toàn với những quy chuẩn đạo đức mà ông bà Nguyễn áp đặt.
Em muốn chứng minh rằng cơ thể này là của chính mình, không phải là tài sản của gia đình.
Những ngón tay run rẩy đưa lên, tháo lỏng chiếc cravat, lần lượt c*i bung những cúc áo sơ mi trên cùng.
Ánh đèn phòng mờ ảo rọi xuống bờ vai gầy, xương quai xanh mỏng manh và một phần vai trễ nải lộ ra sau lớp vải.
Ở ngay đỉnh ng*c trái của Em, một nốt ruồi đen nhỏ xíu, sắc nét nằm chễm chệ trên làn da trắng
bệch.
Camera điện thoại nháy sáng. Một tài khoản ẩn danh mang chuỗi ký tự vô nghĩa được Em lập vội vàng trên X. Nút "Đăng" được nhấn xuống.
❥N. Quang Anh. | Mèo bột.
"ổn không..”
Không vì h*m muốn nhục d*c, cũng không để tìm kiếm ai đó, mà chỉ đơn thuần là một tiếng thét câm lặng, một liều thuốc phi*n rẻ tiền để em tìm kiếm cảm giác mình đang sống và nắm quyền kiểm soát chính bản thân.
Nhưng cái giá của sự bốc đồng luôn đắt hơn những gì người ta tưởng tượng.
[ Sáng hôm sau, tại lớp 12B. ]
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, âm thanh ồn ào lập tức lấp đầy phòng học.
Ở dãy bàn cuối cùng, Đức Duy tựa lưng vào tường, hai chân gác lười biếng lên thanh ngang của chiếc ghế phía trước.
Cậu đang cắm tai nghe, một tay đút túi quần, tay kia hờ hững lướt màn hình điện thoại.Cậu đang cắm tai nghe, một tay đút túi quần, tay kia hờ hững lướt màn hình điện thoại.
Giao diện X hiện lên hàng loạt bài đăng vô thưởng vô phạt. Đức Duy định tắt màn hình để ngủ tiếp thì ngón tay cái bỗng khựng lại.
Một bức ảnh thiếu sáng rập rờn hiện ra. Làn da trắng, cổ áo mở rộng đầy kh**u kh*ch và nốt ruồi đen ngay ng*c trái??
đe doạ, sợ hãi.
cậu - Đức Duy
em - Quang Anh
Đồng tử của Đức Duy lập tức co rụt lại. Cậu bóp chặt cạnh điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Trí nhớ tuyệt vời của một kẻ hay đánh nhau lập tức đưa cậu về lại kho chứa đồ thể dục tuần trước.
Khi đó, chiếc áo đồng phục rộng thùng thình của Em vô tình vướng vào móc sắt, kéo tuột xuống, và cái chấm đen nhỏ xíu ở vị trí hiểm hóc ấy đã đập thẳng vào mắt cậu trước khi em hoảng hốt che lại.
Ánh mắt sắc lạnh như dao của Đức Duy chậm rãi ngước lên, ghim thẳng vào bóng lưng tĩnh lặng, ngoan ngoãn của Em đang ngồi cặm cụi ghi chép ở dãy bàn phía trên.
✧H. Đức Duy. | Captain.
Mẹ kiếp..
Đức Duy chửi thề một tiếng nhỏ trong cổ họng.
Một kẻ ngày ngày khoác lên mình bộ dạng cạy miệng không ra nửa lời, tưởng như đụng vào là vỡ, hóa ra sau lưng lại dám làm cái trò l*ng l* điên rồ này?
Cho ai xem? Thích gây sự chú ý đến thế à?
Một cảm giác bứt rứt, khó chịu đến cùng cực trào lên trong ngực Duy. Cậu không hề có ý định tố giác, nhưng cậu muốn tự tay xé nát cái lớp mặt nạ giả tạo của Em.
Cậu muốn xem kẻ ngoan ngoãn kia sẽ hoảng loạn đến mức nào khi biết có người đã nắm thóp mình.
Chiều hôm đó, khi học sinh đã túa ra về hết, chỉ còn lại Em đang lúi húi trực nhật, tiếng chốt cửa bỗng vang lên một tiếng cạch khô khốc.
Đức Duy đứng chặn ngay lối ra. Khuôn mặt mang theo vẻ ngông cuồng và đe dọa không thèm che giấu.
Cậu rút điện thoại từ trong túi quần, ném bộp lên mặt bàn. Chiếc điện thoại trượt một đoạn dài rồi dừng lại ngay trước mặt Em.
Trên màn hình sáng rực, bức ảnh nh*y cảm nọ vẫn đang hiện rõ mồn một.
❥N. Quang Anh. | Mèo bột.
C..cái này.. cậu..
✧H. Đức Duy. | Captain.
Mày nghĩ đăng mấy cái rác rưởi này lên mạng thì ngầu lắm à.?
✧H. Đức Duy. | Captain.
hửm?
Giọng Đức Duy trầm đục, vang lên giữa căn phòng trống.
Em Cứng đờ. Khuôn mặt trong tích tắc chuyển sang trắng bệch không còn một giọt máu.
Đôi mắt mở to trân trân nhìn vào màn hình, rồi ngước lên nhìn Duy với sự hoảng loạn tột độ, cả cơ thể bắt đầu run rẩy một cách không kiểm soát được.
Nỗi sợ hãi về việc gia đình biết chuyện đánh sập toàn bộ hàng rào phòng ngự của Em.
❥N. Quang Anh. | Mèo bột.
tớ.. tớ..
Nhìn bộ dạng thảm hại đó, Đức Duy nhếch mép. Cậu bước tới, ép sát em vào mép bàn, mùi th**c lá nhàn nhạt trên đồng phục cậu phả thẳng vào không khí.
✧H. Đức Duy. | Captain.
Xóa ngay. Trước khi tao nổi điên lên và đem nó dán thẳng lên bảng thông báo của trường.
❥N. Quang Anh. | Mèo bột.
tớ.. tớ xoá ngay..
Dưới ánh mắt giám sát sắc như dao của Đức Duy , những ngón tay run lẩy bẩy của em phải lôi điện thoại ra, tự tay xóa vĩnh viễn tài khoản đó.
Nhìn sự tuyệt vọng và khuất phục trong đôi mắt kia, Đức Duy cảm thấy một sự thỏa mãn đầy méo mó. Cậu đã nắm được điểm yếu chí mạng của kẻ này.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play