Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Hồ Sơ Nam Bộ] Lầu Nhỏ Có Hiệp Khách!

Chương 1

Mùa xuân ở Hạ Thành đến muộn.
Sau khi vụ án kết thúc, căn nhà nhỏ của Trương Hải Kỳ cuối cùng cũng không còn tiếng điện thoại gấp lúc nửa đêm. Khoảng sân trước nhà được quét sạch sẽ, vài chậu hoa dại nở ven hiên, còn trong bếp thì mùi thức ăn lan khắp căn nhà.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*chạy tới chạy lui, miệng không ngừng lải nhải*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Sư phụ, trà của người.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Hai nhóc con, ra ăn cơm thôi.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Con tới ngay.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Đã có mặt!
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*giơ tay chào*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Ra ăn cơm thôi.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Tới ngay đây.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*trong phòng đi ra, nhíu mày*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Ồn ào thật đấy!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*quay sang nhìn Hải Đẩu và Hải Thiền*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Hai đứa ồn ào quá đấy!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Ảnh hưởng giấc ngủ của người già rồi kìa.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*trong bếp đi ra, cười lớn*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Lâu.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Nồi nước sôi tôi vừa mới nấu…
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Sư phụ nhìn thấy đấy.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*ngơ ngác*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Thì liên quan gì đến em.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*liếc Hải Hiệp*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*nhanh chóng im lặng*
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
*nhìn sư phụ, cười khẽ*
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*nhìn Hải Thiền*
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Muội cười gì thế?
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
*ghé tai thì thầm*
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Ý của sư thúc là…
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Sư tổ mẫu sẽ “luộc” sư phụ đó.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*hiểu ra, cười khúc khích*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*kéo ghế bên cạnh mình*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép! Ngồi đây.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
* nhìn chiếc ghế rồi lại nhìn Hải Lâu*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Còn nhiều chỗ.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Nhưng em muốn anh ngồi đây.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*im lặng ngồi xuống*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*thấy, không nói gì*
Bữa cơm bắt đầu trong tiếng cười nói. Hải Đẩu kể chuyện lúc cố bắt con cá bị ngã xuống mương. Hải Thiền cười đến mức suýt làm rơi bát. Ngay cả Trương Hải Kỳ cũng hiếm khi thoải mái như vậy.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*tập trung gắp thức ăn cho Tép*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép! Cá này ngon, mới câu khi sáng.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép! Canh này rất ngọt, em hầm sáng giờ.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép…
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*thở dài*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Hải Lâu, đủ rồi!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Sao vậy?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Anh không thích à!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Không phải.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Tôi ăn không hết.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*chống cằm, cố tình quan sát thật kỹ*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Có lẽ vì lâu rồi không gặp, em thấy anh hơi khác.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Khác gì?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Anh ốm hơn.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Hình như cũng đẹp trai hơn.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Khụ… khụ
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*tai đỏ lên*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Tập trung ăn cơm.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Òh, được thôi.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*cúi xuống ăn cơm, khóe môi khẽ cong*
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Thấy không?
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*huých vai Hải Thiền*
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Thấy gì.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Sư phụ vậy mà thả thính trước mặt chúng ta kìa.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Ta không có nhé.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Đẹp thì khen thôi.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*nhìn thấy nụ cười của Hải Hiệp, thở dài*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Ta bắt đầu thấy đau đầu rồi.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*cười lớn*
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
*cười theo*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*ngơ ngác nhìn Tép*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Họ cười gì thế?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Không biết.
Không ai nói vì sao họ cười vì ai cũng biết rõ, Hải Hiệp cũng vậy. Chỉ là hắn không ngờ…Cuộc sống bình yên mà hắn từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ có được. Đã thật sự bắt đầu rồi!

Chương 2

Hải Hiệp trở về đã được ba ngày. Mọi thứ ở Cục hồ sơ dường như cũng dần trở lại quỹ đạo vốn có. Ngoại trừ… Một cái đuôi nhỏ luôn đi theo sau Hải Hiệp.
TÁCH!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*đặt chén trà xuống*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*ngồi xuống đối diện*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*cầm quyển sách lên*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
* chống cằm nhìn anh*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*đứng dậy định ra sân*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*đứng lên theo*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*dừng bước, quay đầu nhìn em*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Em không có việc gì làm sao?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*gật đầu nghiêm túc*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Có!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Việc gì?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Đi theo anh.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Theo tôi làm gì?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Bù lại khoảng thời gian xa cách.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*không biết trả lời thế nào*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*cười xoà*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Đùa thôi.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Em sợ anh đi mất.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*giọng rất khẽ*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Không đi nữa.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Thật nhé.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*cười rạng rỡ*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Thật.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Ngoéo tay không?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*không động đậy*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*bĩu môi*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Anh định thất hứa à?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*khẽ thở dài, đưa tay ra*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Được chưa?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*cười tươi*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
NovelToon
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Được rồi.
Đến chiều.
Mọi người cùng nhau lên núi.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Hải Đẩu và Hải Thiền nhặt ít củi về đây.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Vâng.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Dạ.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*nhìn sang Hải Hiệp*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Cậu! Ra sau núi hái thuốc.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Vâng.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Con đi cùng anh ấy.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Làm gì?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Con sợ anh ấy lạc.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*lẽo đẽo theo sau*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*bất lực lắc đầu*
Con đường sau núi vẫn như những năm trước. Chỉ khác là cây cối đã cao hơn.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Hửm.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Những năm qua…
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Anh có từng nhớ em không?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*khẽ đáp*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Có.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Bao nhiêu?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Ngày nào cũng nhớ.
Nụ cười trên môi Hải Lâu chợt khựng lại. Cậu vốn chỉ định trêu anh. Không ngờ lại nhận được câu trả lời thẳng thắn như vậy.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Còn em?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Có nhớ tôi không?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Không.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*khựng bước, ánh mắt thoáng tối lại*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*bật cười*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Bởi vì em chưa từng quên.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Nếu chưa từng quên… thì lấy đâu ra nhớ.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*nhìn em, mỉm cười*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Em học mấy câu này ở đâu?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tự nghĩ.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*cười rất đắc ý*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Có phải rất lợi hại không?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Ừm!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Vậy anh có thích không?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*nhìn gương mặt đầy mong chờ của em, khóe môi khẽ cong lên*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Rất thích.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*đỏ mặt, bước nhanh hơn*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*bật cười*
Một cơn gió xuân thổi qua, lá cây xào xạc. Hải Hiệp bình thản bước theo. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm. Anh thắng được Hải Lâu trong một màn đấu võ mồm. Và cũng là lần đầu tiên, anh thấy người luôn thích trêu mình… Lại bị chính mình trêu đến ngơ ngác.

Chương 3

Những ngày sau đó, nhà họ Trương dần trở nên náo nhiệt. Nguyên nhân rất đơn giản. Trương Hải Lâu quyết định một việc.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Từ hôm nay, em sẽ “bù lại khoảng thời gian mất mát” cho anh.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Bằng cách nào?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Bí mật.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
NovelToon
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*nựng má em*
Sáng sớm.
Hải Hiệp đang ngồi dưới gốc cây đọc sách. Hải Lâu ôm một túi trái cây đi ngang qua.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Hửm.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Không có gì.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Chỉ muốn gọi anh thôi.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*im lặng nhìn em vài giây*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*cúi xuống đọc sách tiếp*
Một lúc sau.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Chuyện gì?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Anh có biết là em vừa đi qua đây không?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Anh biết.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Em tìm anh sao.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Không.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Em đi tiếp đây.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*quay người đi mất*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
* nhìn theo bóng lưng em*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*không biết nên cười hay bất lực*
Buổi trưa.
Hải Thiền và Hải Đẩu đang ngồi nhặt rau trong bếp.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
*ghé sát lại*
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Huynh!
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Sư phụ dạo này lạ quá.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Cứ nhìn chằm chằm sư thúc mãi!
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*gật đầu*
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Giờ em mới biết hả.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Sư phụ như vậy đã hơn 1 tuần rồi.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*nghiêm túc suy nghĩ*
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Mà sư thúc cũng lạ.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Lạ chỗ nào?
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Nếu là người khác ngồi nhìn mình chằm chằm như vậy…
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Đã khó chịu đuổi đi rồi.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
*gật đầu mạnh*
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Đúng nhỉ!
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Vậy mà sư thúc chẳng nói gì.
Ngoài sân.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
* đang đọc sách*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*chống cằm nhìn anh*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*thở dài khép sách lại*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Em nhìn đủ chưa?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Chưa.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Còn bao lâu.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Chắc… cả đời.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*khoé môi không tự chủ mà cong lên trong giây lát*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Có gì đáng nhìn?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Đẹp trai!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Hôm qua, anh thấy em cũng khen một người khác như thế!
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*nhướn mày nhìn em*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
NovelToon
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Em mở mắt nói dối đó!
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
NovelToon
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*khẽ cười*
Đấu võ, anh chưa từng thua. Đấu trí, anh càng ít khi thất bại. Nhưng mỗi lần nói chuyện với em… Người thua luôn là anh.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
* từ trong nhà đi ra*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*trên tay cầm một ấm trà*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Cậu rảnh lắm à?
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Không làm gì chỉ ngồi ngắm người.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
* cười rất tự nhiên*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Ngắm người đẹp cũng là một loại tu luyện.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Luyện gì?
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Luyện mắt ạ.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
* liếc sang Hải Hiệp*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Cậu không quản à?
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
* bình tĩnh rót trà*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Quản không được.
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
*gật đầu cảm thông*
Trương Hải Kỳ
Trương Hải Kỳ
Ta cũng quản không được.
Chiều hôm đó.
Hải Thiền và Hải Kỳ lên núi nhặt củi như mọi khi.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép! Đợi em.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Nhanh lên.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Tép! Nếu một ngày em già đi thì sao.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Thì em vẫn là em thôi.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Nhưng em xấu…
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*cười, đưa tay phủi chiếc lá rơi trên tóc em*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Anh không để tâm.
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
Có em bên anh là được rồi.
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*ngây người*
Trương Hải Hiệp 🦐
Trương Hải Hiệp 🦐
*đã đi xa một đoạn*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
*chạy theo*
Trương Hải Lâu🧂
Trương Hải Lâu🧂
Đợi em.
Trong bụi cây.
Hải Thiền và Hải Đẩu đang ôm bó củi đứng chết lặng. Hai người vốn định xuống núi. Không ngờ lại vô tình nghe hết.
Trương Hải Thiền
Trương Hải Thiền
Huynh! Hình như nhà mình sắp có hỉ rồi.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
*búng trán Hải Thiền*
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Muội ngốc!
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Chuyện đó là đương nhiên.
Trương Hải Đẩu
Trương Hải Đẩu
Chỉ là sớm hay muộn thôi.
Hai người nhìn nhau. Sau đó cực kỳ ăn ý, lặng lẽ ôm bó củi… Đi đường vòng. Không làm phiền hai người phía trước nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play