Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ở Chung Với Người Yêu Cũ [RC]

1.

Không phải mọi cuộc gặp lại đều là định mệnh. Có những lần, chỉ đơn giản là trùng hợp… nhưng lại đủ để khiến người ta không kịp chuẩn bị.
Cậu chọn chuyển trọ vào một thời điểm khá yên ổn trong cuộc sống. Không còn những tin nhắn dài, không còn những cuộc gọi khuya. Mọi thứ đã trở về đúng quỹ đạo mà cậu nghĩ mình cần.
Cho đến khi cánh cửa phòng mở ra..
Quản lý
Quản lý
Em qua nhận phòng trước 6 giờ nhé, phòng đã có người ở.
Đức Duy
Đức Duy
Vâng ạ, em sẽ qua đúng giờ
Ting
Thành An
Thành An
💬: Nhớ xem kiểm tra kĩ phòng, đừng chọn đại.
Đức Duy
Đức Duy
💬: Ừ, tao biết rồi.
Cậu đứng trước cửa phòng, kéo nhẹ tay cầm vali. Một khoảng lặng thoáng qua, như thể có điều gì đó vô hình giữ cậu lại.
Cánh cửa mở.
Ánh mắt chạm nhau. Không cần giới thiệu, không cần hỏi lại..
Chỉ là..người cũ
[ Chat riêng - Thành An ]
Đức Duy
Đức Duy
💬: Tao nhận phòng rồi.
Thành An
Thành An
💬: Tốt.
Thành An
Thành An
💬: Ổn không?
Đức Duy
Đức Duy
💬: Ổn.
Đức Duy
Đức Duy
💬: Chỉ là..có người quen
Thành An
Thành An
💬: Quen mức nào?
Đức Duy
Đức Duy
💬: Từng quen.
___________
Trong phòng, không ai lên tiếng ngay.
Người kia là người phá vỡ sự im lặng trước.
Quang Anh
Quang Anh
Lâu rồi không gặp.
Đức Duy
Đức Duy
Ừ.
Quang Anh
Quang Anh
Không nghĩ sẽ gặp lại trong hoàn cảnh này.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi cũng vậy
Không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào.
Không có trách móc, cũng không còn những lời chưa kịp nói.
Chỉ là hai người từng rất thân thuộc… giờ đứng chung một không gian, xa lạ một cách vừa đủ.
Và từ khoảnh khắc đó, việc “ở chung” không còn đơn giản là một sự sắp xếp chỗ ở nữa.
________
Quay lại.
Đức Duy
Đức Duy
Hôm nay em đợi anh hai tiếng.
Quang Anh
Quang Anh
Anh bận.
Đức Duy
Đức Duy
Lần nào cũng vậy.
Quang Anh
Quang Anh
Anh đã nói trước rồi.
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng anh chưa từng hỏi em có chờ nổi không.
Quang Anh
Quang Anh
...
Đức Duy
Đức Duy
Em mệt rồi.
Quang Anh
Quang Anh
Vậy dừng đi.
Đức Duy
Đức Duy
Anh nói nhẹ thật.
Quang Anh
Quang Anh
Ừ.
Đức Duy
Đức Duy
Vậy thì..dừng.
Mọi thứ kết thúc bằng một vài câu nói ngắn gọn, nhẹ đến mức tưởng như chẳng có gì đáng để bận tâm. Nhưng chỉ những người trong cuộc mới hiểu, càng nói ít… lại càng đau nhiều.
Không phải vì hết yêu, mà là vì không còn biết phải yêu nhau như thế nào nữa.

2.

Quay về thực tại.
Căn phòng lại rơi vào im lặng.Không ai nhắc lại chuyện cũ.Cũng không ai có ý định phá vỡ khoảng cách vừa được dựng lên.
Cậu kéo vali vào trong. Tiếng bánh xe va nhẹ xuống nền nhà nghe rõ mồn một trong không gian yên tĩnh.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi để đồ bên này được chứ?
Quang Anh
Quang Anh
Ừ, chỗ đó trước giờ vẫn để trống.
Một câu trả lời đơn giản như thể cậu chỉ là một người ở ghép bình thường.
Cậu gật nhẹ, không nói thêm.
Vali mở ra.Quần áo, sách vở, vài món đồ cá nhân được lấy ra, đặt lên giường.
Mọi động tác đều chậm rãi, có phần cẩn thận quá mức — như thể chỉ cần lỡ tay chạm vào điều gì đó quen thuộc, mọi thứ sẽ vỡ ra.
Quang Anh
Quang Anh
Tủ kia..cậu dùng một nửa đi.
Đức Duy
Đức Duy
Không cần, tôi để vali cũng được
Quang Anh
Quang Anh
Ở lâu thì cũng phải xếp thôi.
Cậu dừng lại một chút.
Đức Duy
Đức Duy
Ừ.
Một khoảng lặng nữa trôi qua.Không ai nhìn nhau, chỉ có tiếng đồ đạc được sắp xếp, lặp lại đều đều.
Quang Anh
Quang Anh
Tiền điện, tiền nước chia đôi.
Quang Anh
Quang Anh
Có gì thì nói trước, đừng để khó xử.
Đức Duy
Đức Duy
Ừ.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi cũng định nói vậy.
Quang Anh
Quang Anh
Còn giờ giấc..cậu về muộn cũng được.
Quang Anh
Quang Anh
Chỉ cần đừng ồn.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không về muộn.
Cậu đáp nhanh hơn bình thường, không khí chợt khựng lại vài giây.
Quang Anh
Quang Anh
Ừ.
Ngắn gọn. Rõ ràng.Giống như hai người xa lạ đang cố thiết lập nguyên tắc để tránh va chạm.
Không ai nói thêm gì nữa. Những quy tắc được đặt ra, đủ để sống chung. Nhưng không có quy tắc nào nói rằng phải quên đi quá khứ.
Một căn phòng, hai con người và một mối quan hệ đã kết thúc… nhưng chưa từng được giải quyết trọn vẹn.
__________
Cuộc sống chung bắt đầu theo cách đó.

3.

Buổi sáng hôm đó cậu đến lớp sớm hơn bình thường.
Lớp học vẫn chưa đông.Cậu chọn chỗ ngồi quen thuộc, đặt cặp xuống rồi cúi đầu xem điện thoại.
Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi cánh cửa lớp mở ra lần nữa.
Người kia bước vào, ánh mắt lướt qua một vòng rồi dừng lại ở chỗ cậu vài giây.
Rất ngắn.
Sau đó, không nói gì mà đi thẳng xuống cuối lớp.
Không ai chào ai Không ai gọi tên ai
Nhưng điều đó chẳng kéo dài lâu.
giáo viên
giáo viên
Hôm nay chia nhóm làm bài, các em ngồi theo cặp nhé.
Một câu nói đơn giản nhưng lại khiến không khí trong lớp xáo động.
Chưa kịp phản ứng thì người kia đã kéo ghế lên.
Dừng lại bên cạnh cậu.
Quang Anh
Quang Anh
Ngồi chung nhé?
Không phải hỏi. Chỉ là thông báo
Cậu nhìn lên gương mặt người kia rồi khẽ gật
Đức Duy
Đức Duy
Ừm.
Tiết học bắt đầu, bài tập được phát xuống.
Cả hai cùng cúi đầu làm bài.
Không nói chuyện nhiều, chỉ là-
Quang Anh
Quang Anh
Câu này sai rồi.
Cậu khựng lại.
Đức Duy
Đức Duy
Ở đâu ?
Người kia không trả lời ngay, chỉ nghiêng vở qua, dùng bút chỉ nhẹ vào một dòng.
Quang Anh
Quang Anh
Chỗ này.
Khoảng cách hai người gần hơn bình thường.
Gần đến mức cậu ngửi rõ mùi hương quen thuộc.
Đức Duy
Đức Duy
Này.
Cậu lên tiếng.
Anh đang chỉ bài bỗng khựng lại khi nghe tiếng gọi của người kia.
Vẫn quen thuộc như hàn khắc vào sâu tận đáy lòng.
Quang Anh
Quang Anh
Gì?
Đức Duy
Đức Duy
Vẫn dùng loại sữa tắm tôi mua cho à?
Người kia im lặng một chút.
Quang Anh
Quang Anh
Ừ.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi tưởng cậu sẽ đổi rồi.
Quang Anh
Quang Anh
Có thử.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng không quen.
Cậu siết nhẹ cây bút.
Đức Duy
Đức Duy
Không quen mùi hay..không quen vì người chọn?
Lần này người kia không trả lời ngay, chỉ khẽ thở ra.
Quang Anh
Quang Anh
Cả hai.
Không khí chững lại
Đức Duy
Đức Duy
Vậy sao vẫn dùng?
Người kia khẽ cúi mặt xuống vở, giọng trầm hơn một chút.
Quang Anh
Quang Anh
Vì có vài thứ..tưởng là bỏ được.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng lúc thật sự bỏ..lại thấy thiếu.
Sự im lặng một lần nữa lại bao trùm lấy cả hai.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play