Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nụ Cười Người Miêu

chương 1: là một người đẹp trai

tác giả cutii👀
tác giả cutii👀
vài ghi chú cần chú ý // ... // : hành động *... * : suy nghĩ "... " : nói nhỏ |...... | : giấc mơ 📞 : gọi điện 📱 : call video
tác giả cutii👀
tác giả cutii👀
vào truyện nè
___________
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
haa~ ức~...
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*tiếng gì vậy*?
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
//đi qua con hẻm gần đó//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*là một người đẹp trai*
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
này
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
anh có sao không
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*mé bất tĩnh rồi á*
lúc sau
tại nhà cô
NovelToon
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
*đây là đâu*?
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
//mở cửa bước vào//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
tĩnh lại rồi à
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
đây là đâu
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
căn hộ nhỏ của tôi
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
tại sao anh lại ở con hẻm đó với vết thương đầy mình thế
một khoản im lặng..
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
haizz..
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
không sao, cứ nghỉ ngơi đi
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
ừm
tác giả cutii👀
tác giả cutii👀
để tui giới thiệu lại nha
tác giả cutii👀
tác giả cutii👀
nữ chính : Từ Mộc Ngôn, đang là học sinh cấp 3, ba mẹ hay đi đây đi đó không ở nhà nên cô mua căn hộ nhỏ gần trường cho dễ qua lại - Tính cách: Bên ngoài đanh đá, nhanh miệng, không chịu thua ai, hay nói thẳng nói thật, đôi khi có phần nóng vội. Nhưng trong lòng lại rất hiền hậu, nhân hậu, sẵn lòng giúp đỡ người khó khăn, trọng tình nghĩa. Không tin vào chuyện ma quỷ, huyền bí, luôn nghĩ mọi thứ đều có lý do khoa học.
tác giả cutii👀
tác giả cutii👀
nam chính : Bạch Nghĩa Từ, đã 20 tuổi, - Là trưởng tộc kế vị của một bộ tộc cổ ở vùng sâu Miêu Cương, mang dòng máu chưởng quản bí thuật nuôi trùng lâu đời nhất. ​ - Nắm giữ Tâm Kinh Trùng Hoàng — cuốn bí thư ghi lại cách nuôi và điều khiển những loại trùng có sức mạnh phi thường, vừa có thể chữa bệnh cứu người, vừa đủ sức đảo lộn cục diện. ​ - Trong tộc, anh được xem là người có thiên phú hiếm có, nhưng vì tính cách lạnh lùng, ít nói nên thường bị hiểu lầm là khó gần.
___________
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
phải ở đây để tìm lại Trùng tâm, nhất định không thể để rơi vào tay kẻ xấu
Trùng Tâm — vật gắn liền với sinh mệnh và quyền điều khiển các loại trùng quý.

chương 2: chuyện này không đơn giản

Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, người đàn ông lạ vẫn nằm yên trên giường. Vết thương trên vai đã không còn chảy máu, da thịt xung quanh thậm chí bớt sưng đỏ hơn so với đêm qua – điều khiến cô ngạc nhiên, vì vết thương sâu thế kia lẽ ra phải đau nhức và sưng tấy dữ dội hơn.
Nghĩa Từ mở mắt, ánh mắt đen sâu lặng lẽ quan sát xung quanh. Không gian rộng rãi, ấm cúng , đầy mùi hương bánh ngọt và xà phòng, hoàn toàn khác với mùi rừng cây, đất đá anh quen thuộc. Anh ngồi dậy, cử động nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ được sự cảnh giác cao độ.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
nước đây, trông anh có vẻ đã khỏe hơn nhiều rồi, nếu thấy khỏe rồi thì về nơi anh sống, chỗ tôi không tiện chứa một người đàn ông
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
tôi không hỏi anh là ai, đến từ đâu, nhưng nhớ mau lành rồi tự đi
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
// nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm rồi đặt lại ly nước xuống đầu tủ kế bên//
Ánh mắt anh dừng lại trên người cô, không nói gì, nhưng một nét cười thoáng qua khó nhận ra – nụ cười mang theo sức hút lạ thường, khiến cô ngẩn người một chút, sau đó lại lắc đầu nghĩ mình chỉ nhìn nhầm.
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
đa tạ cô đã cứu tôi
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
tôi không ở lại lâu, chỉ cần vết thương lành lại hơn thì tôi sẽ rời đi
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
được rồi
ngày hôm đó
...Bạch Nghĩa Từ, trong lòng thầm ghi nhớ ân tình cứu mạng. Ngay khi tay anh vô tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay cô lúc nhận cốc nước, một luồng rung động mỏng manh nhưng rất quen thuộc lập tức lan ra. Đó chính là tín hiệu của Trùng Tâm — thứ mà anh đã mất tìm suốt mấy ngày nay.
Anh ngước mắt nhìn Từ Mộc Ngôn, ánh mắt sâu thẳm không lộ ra chút gì bên ngoài. Không ngờ vật quan trọng nhất lại ở ngay bên cạnh người đã cứu mạng mình. Nghĩa là, Trùng Tâm không chỉ ở gần đây, mà rõ ràng đã có sự liên hệ nào đó với chính cô gái này.
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
chuyện này... không hề đơn giản..

chương 3: đối mặt thẳng với nghi ngờ

tờ mờ sáng
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
//bước ra ngoài//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
á aaaaaa
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//giật mình//
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
có chuyện gì vậy
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
là anh
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
đm mới sáng anh làm cái trò gì vậy hả
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
thì là hóng gió rồi đón bình minh thôi
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*điên*
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*nhưng mà... *
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
anh có phải là con người không vậy
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
hả?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
hả?
đồng thanh
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
"thôi chết lỡ thốt ra khỏi miệng rồi"
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
ý.. ý tôi là sao vết thương của anh chỉ trong hai ngày mà lành lặn nhanh thế
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*rõ ràng hôm đó rất nặng*
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
à.. Người vùng núi chúng tôi có cách chăm sóc cơ thể khác. Thêm nữa, cơ thể đã quen với nhiều loại thảo mộc từ nhỏ nên lành thương nhanh hơn thôi.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
*người thường thì băng bó cả tháng rồi*
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
thảo mộc nào mà kỳ dị thế
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
//ngồi xuống đối diện//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
Nói thật đi, anh còn giấu tôi bao nhiêu điều nữa? Từ cách nói chuyện, quần áo đến cả khả năng hồi phục, mọi thứ đều không giống ai.
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
quần áo?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//nhìn xuống//
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
NovelToon
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
trang phục của người chúng tôi
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
Không phải muốn giấu, chỉ là những điều tôi biết, khó mà giải thích rõ ràng cho người thành phố hiểu được. Cô tin không cũng được, nhưng tôi đảm bảo một điều: tôi không có ý làm hại cô hay gia đình cô.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
thôi được rồi, tôi tạm tin anh lần này
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
hôm nay tôi phải đi học, ở nhà thì trông nhà giúp tôi
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
tôi biết rồi//gật đầu//
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
đi học có xa không
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
không, gần đây
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
sao vậy? lo lắng cho tôi à?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//mỉm cười//
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
chỉ là… cảm thấy nơi này gần đây có chút không khí không tốt. Cô đi lại cẩn thận một chút thì hơn.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
ừm
tối
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
// bước vào nhà//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
tôi về rồi đây
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
ừm
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
Này, lúc chiều tôi gặp mấy kẻ chặn đường, tự nhiên họ lại bỏ chạy kỳ lắm. Anh có biết vì sao không?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
có lẽ họ thấy sợ rồi tự rút lui thôi. Đường phố đông người, không dám làm càn quá.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
không phải đâu, tôi trông thấy họ ôm tay như bị gì đó cắn vào.//bước tới gần, nhìn thẳng vào anh// Chẳng lẽ… là do anh?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
tôi nói rồi, không khí ở đây không tốt, tôi chỉ đảm bảo cho cô được an toàn thôi
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
anh đã làm gì? Đừng nói là dùng những thứ ma thuật hay trùng trục gì đó chứ?
cô nói trong tò mò và lo sợ
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
không phải ma thuật, mà là những điều người Miêu Cương chúng tôi truyền đời. Tôi nuôi trùng, điều khiển được chúng. Nhưng chúng chỉ tấn công những kẻ có ý xấu, không bao giờ làm hại người vô tội, nhất là người đã cứu mạng tôi.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
vậy những điều kỳ lạ trước đó... vết thương lành nhanh, đều là do trùng của anh?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
Đúng vậy. Cô có thể sợ, có thể đuổi tôi đi ngay bây giờ. Nhưng tôi nói thật: thứ tôi đang tìm – Trùng Tâm – vẫn đang ở quanh đây, và càng ở gần cô, tôi càng cảm nhận rõ nó hơn. Nếu tôi đi bây giờ, không chỉ không tìm lại được, mà có thể còn khiến những kẻ đang truy đuổi tôi tìm đến đây, gây nguy hiểm cho cả cô.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
khoan khoan...
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
chốt lại
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
anh là người miêu cương?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//gật//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
nuôi cổ trùng ?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//gật//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
bị lạc mất tâm trùng?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//gật//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
đang bị truy đuổi?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//gật//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
anh nói là nếu anh rời đi tôi sẽ càng nguy hiểm hơn?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
//gật//
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
đúng là ở hiền gặp phiền mà
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
Những người đó không ngại làm hại người vô can để tìm ra nơi tôi ẩn náu. Nếu tôi ở lại, tôi có thể bảo vệ được cô, đồng thời tìm lại Trùng Tâm càng sớm càng tốt.
Từ Mộc Ngôn
Từ Mộc Ngôn
Được rồi, tôi đồng ý để anh ở lại thêm. Nhưng có điều kiện: mọi việc anh làm đều phải nói cho tôi biết trước, không được dùng trùng để làm hại ai vô cớ, và khi tìm được thứ đó, anh phải đi ngay, không được chần chừ. Đồng ý không?
Bạch Nghĩa Từ
Bạch Nghĩa Từ
đồng ý, tôi hứa//mỉm cười//
Cùng lúc đó, trong một góc tối của căn phòng, một con trùng nhỏ có thân trong suốt như pha lê lặng lẽ bò ra từ kẽ hở, lượn quanh chân Mộc Ngôn một vòng rồi nhanh chóng biến mất vào ống tay áo của Nghĩa Từ – chính là dấu hiệu Trùng Tâm đang ngày càng gắn bó chặt chẽ hơn với cô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play