“Làm Gì Có Lời Thật Lòng Nào?” — AllRin ; Blue Lock.
#. One
Ngôi biệt thự rộng lớn chìm trong bầu không khí nặng nề đến mức ngột ngạt. Những dãy hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng vốn luôn yên tĩnh nay chỉ còn vang vọng tiếng đồ sứ vỡ vụn cùng những âm thanh chát chúa vừa mới lắng xuống. Ánh đèn pha lê vẫn rực rỡ như mọi ngày, nhưng chẳng thể xua đi cảm giác lạnh lẽo bao trùm khắp căn nhà giàu có ấy.
Bên trong căn phòng nằm ở tầng cao nhất, mọi thứ đã trở nên hỗn độn.
Chiếc bình hoa cổ giá trị nằm vỡ thành từng mảnh dưới sàn. Khung ảnh, sách vở và những món đồ trang trí đắt tiền bị hất đổ ngổn ngang. Giữa đống đổ nát ấy, một chiếc bát sứ trắng vừa bị ném mạnh xuống nền nhà, vỡ tan thành vô số mảnh sắc nhọn, vài mảnh còn lăn thêm một đoạn rồi mới chịu dừng lại.
Ở chính giữa căn phòng, Rin đứng bất động.
Mười sáu tuổi, dáng người cao gầy, hai bàn tay vẫn còn siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hơi thở của cậu gấp gáp, lồng ngực phập phồng không đều. Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ đỏ ngầu vì những cảm xúc bị dồn nén quá lâu, tựa như chỉ cần thêm một lời nói nữa thôi là mọi thứ sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
Đó không phải cơn giận bộc phát đơn thuần.
Đó là sự hỗn loạn, bất lực và uất nghẹn đang cuộn trào trong lòng một thiếu niên đã cố kìm nén quá lâu.
Bên ngoài cánh cửa khép kín, hàng người hầu đứng im phăng phắc.
Không một ai dám lên tiếng.
Gương mặt từng người đều tái mét, trắng bệch. Có người khẽ nuốt khan, có người siết chặt hai bàn tay vì căng thẳng. Tất cả chỉ biết nhìn nhau đầy lo lắng, sợ rằng nếu bước vào lúc này sẽ chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn.
Họ đều biết người đang ở trong căn phòng ấy là ai.
𝑰𝒕𝒐𝒔𝒉𝒊 𝑹𝒊𝒏 — vị hôn phu duy nhất của thiếu gia Mikage.
Người mà cả gia tộc Mikage lẫn gia đình cậu đều vô cùng coi trọng.
Và cũng là người... chưa từng để bản thân mất bình tĩnh đến mức đập nát mọi thứ như hôm nay.
Trước khi những người hầu còn đang chần chừ ngoài cửa, tiếng bước chân vội vã đã vọng lên từ cuối hành lang.
Một thiếu niên mười bảy tuổi bước nhanh vào trong, mái tóc tím khẽ lay theo từng bước chân. Ánh mắt vốn luôn điềm tĩnh của cậu quét qua căn phòng ngổn ngang rồi dừng hẳn ở bóng người đang đứng giữa những mảnh sứ vỡ.
Cũng chẳng hề bận tâm đến đống đồ đắt tiền đã bị phá hỏng.
Điều duy nhất khiến cậu để ý... là Rin.
𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐 — thiếu gia duy nhất của nhà Mikage.
Và cũng là người vẫn luôn nuông chiều vị hôn phu của mình đến mức gần như vô điều kiện.
Reo khẽ khép cửa lại, ngăn mọi ánh mắt tò mò từ bên ngoài. Cậu bước chậm hơn, cố ý giẫm tránh những mảnh sứ sắc nhọn trên sàn rồi dừng cách Rin một khoảng vừa đủ.
Không hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Không ép cậu phải bình tĩnh.
Reo chỉ khẽ đưa tay lên, chậm rãi như đang dỗ dành một con mèo vừa xù lông vì sợ hãi.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Không sao đâu... Cứ bình tĩnh, được không?
Nhưng lời nói ấy lại như chạm đúng vào sợi dây căng cứng cuối cùng trong lòng Rin.
Đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn người trước mặt.
Bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén bỗng vỡ òa.
Rin siết chặt bàn tay đến run rẩy rồi bất ngờ vung nắm đấm về phía Reo.
Những người hầu đứng ngoài cửa đồng loạt nín thở.
Thế nhưng... Reo không né.
Cậu chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn thẳng vào đôi mắt đang rối loạn của Rin, như thể từ đầu đã chuẩn bị sẵn sàng đón lấy cơn bộc phát ấy, miễn là người trước mặt có thể nhẹ lòng hơn dù chỉ một chút.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Thử kiểu này phát.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Ban đầu khá là phân vân nhưng mà lại đang thèm kiểu này nên..
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Mở đầu mướt mườn mượt luôn mà, nhề?
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Lâu rồi chưa viết thử kiểu này.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Dự định bộ này là truyện sex cơ nhưng mà nghĩ lại nên thôi.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Nhiều điểm hơi vô lý.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Các vợ đọc rồi cho anh xin nhận xét phát.
#. Two
Nắm đấm đang lao tới bỗng khựng lại. Chỉ còn cách gương mặt của Reo vài centimet.
Rin mở to mắt, cánh tay run lên từng nhịp. Cậu nhìn chằm chằm vào người trước mặt—người từ đầu đến cuối vẫn không hề né tránh—rồi các ngón tay siết chặt dần, cuối cùng lại buông lỏng.
Nắm đấm chậm rãi hạ xuống.
Rin rụt tay về bên người, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Hàng mi khẽ rung lên, cậu cúi thấp đầu, cố che đi vẻ bối rối cùng sự hối hận vừa thoáng qua trong ánh mắt.
Thấy vậy, Reo bật cười khẽ.
Không phải tiếng cười chế giễu, mà là tiếng cười nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng trong lòng.
Cậu lẩm bẩm nhỏ đến mức gần như chỉ mình nghe thấy.
Reo bước thêm vài bước, khoảng cách giữa cả hai nhanh chóng biến mất. Dẫm qua những mảnh sứ vỡ, cậu vẫn cẩn thận để không làm Rin bị thương.
Đến khi chỉ còn cách nhau một sải tay, Reo hơi dang hai tay sang hai bên, nghiêng đầu nhìn Rin với nụ cười dịu dàng quen thuộc.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Đánh xong chưa?
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Nếu chưa thì tớ vẫn đứng đây.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Nhưng nếu hết giận rồi...
Ánh mắt tím của Reo cong lên theo nụ cười.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
...thì lại đây.
Cậu vẫn giữ nguyên tư thế, hai tay mở rộng, kiên nhẫn chờ đợi như thể đang nói rằng, dù Rin vừa suýt đánh mình, vòng tay ấy vẫn luôn để dành cho cậu.
Bầu không khí căng như dây đàn ban nãy cuối cùng cũng lắng xuống, chỉ còn lại sự im lặng bao trùm căn phòng.
Rin ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ, hai khuỷu tay chống lên đầu gối. Mười ngón tay đan vào nhau rồi siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu cúi đầu, mái tóc rũ xuống che khuất đôi mắt, hơi thở đã ổn định hơn nhưng vẫn còn nặng nề.
Trước mặt cậu, Reo không ngồi lên chiếc ghế đối diện.
Cậu nhẹ nhàng quỳ xuống, vừa đủ để tầm mắt ngang với Rin đang cúi đầu. Hai tay đặt hờ trên đầu gối, giọng nói vẫn dịu dàng như từ đầu đến cuối.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Không sao rồi.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Không cần phải ép bản thân bình tĩnh ngay lập tức.
#.𝑴𝒊𝒌𝒂𝒈𝒆 𝑹𝒆𝒐
Nếu cậu chưa muốn nói... thì tớ sẽ ngồi đây.
Reo không cố kéo tay Rin ra, cũng không ép cậu nhìn mình.
Cậu chỉ kiên nhẫn ở đó, từng câu từng chữ đều chậm rãi, như sợ chỉ cần nói lớn hơn một chút cũng sẽ làm người trước mặt giật mình.
Ngoài cửa, người quản gia khẽ gật đầu ra hiệu.
Lúc này những người hầu mới dám bước vào.
Từng người một cúi đầu thật thấp, gần như không phát ra tiếng động. Họ mang theo chổi, hót rác và những chiếc hộp đựng đồ vỡ, cẩn thận nhặt từng mảnh sứ trắng sắc bén khỏi sàn nhà. Người khác dựng lại chiếc bàn bị lật, thu gom những món đồ hư hỏng, chỉnh lại rèm cửa và xếp gọn những cuốn sách nằm rải rác.
Không một ai dám nhìn thẳng vào Rin.
Cũng không ai lên tiếng bàn tán về chuyện vừa xảy ra.
Cả căn phòng chỉ còn vang lên những âm thanh rất khẽ của chổi quét qua nền đá và tiếng mảnh sứ chạm nhau lách cách trong khay đựng.
Giữa khung cảnh ấy, Reo vẫn ở nguyên vị trí trước mặt Rin.
Chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, dùng sự hiện diện của mình để nói với Rin rằng, dù căn phòng có đổ vỡ đến đâu, cậu cũng sẽ không để người trước mặt phải một mình đối diện với mọi chuyện.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Mấy chương đầu tạm thời chưa có thoại cho Rin.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Các vợ thông cảm.
#. Three
Khi bầu không khí trong phòng đã hoàn toàn lắng xuống, hơi thở của Rin cũng dần trở nên đều đặn hơn.
Cậu vẫn ngồi yên một lúc lâu, đôi bàn tay không còn siết chặt như trước. Sự hỗn loạn trong ánh mắt đã dịu đi, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi sau khi mọi cảm xúc bị dồn nén bùng vỡ.
Reo quan sát cậu thêm vài giây rồi mới khẽ mỉm cười.
Không đợi Rin phải trả lời, Reo nhẹ nhàng vòng một tay qua sau lưng, tay còn lại đỡ dưới chân cậu rồi chậm rãi bế xốc Rin lên. Động tác dứt khoát nhưng vô cùng cẩn thận, như thể sợ chỉ cần mạnh tay hơn một chút cũng sẽ khiến người trong lòng khó chịu.
Cậu chỉ lặng lẽ để Reo bế mình, hai cánh tay buông lỏng bên người.
Khi được đưa ngang qua căn phòng, Rin hơi ngửa đầu ra sau.
Ánh mắt cậu lặng lẽ lướt qua nơi vừa rồi còn ngổn ngang những mảnh sứ trắng, những món đồ đổ vỡ và dấu vết của cơn mất kiểm soát. Giờ đây, mọi thứ gần như đã được thu dọn gọn gàng, chỉ còn vài người hầu đang hoàn tất những công việc cuối cùng trong im lặng.
Rin nhìn khung cảnh ấy thêm vài giây. Rồi khẽ cụp mắt, chậm rãi dời ánh nhìn sang nơi khác.
Reo nhận ra cử chỉ ấy nhưng không nhắc đến.
Cậu chỉ điều chỉnh lại vòng tay để Rin tựa vào mình thoải mái hơn. Bàn tay đặt sau lưng khẽ chuyển xuống vỗ nhè nhẹ lên phần hông của Rin theo một nhịp đều đặn, chậm rãi và dịu dàng.
Từng nhịp vỗ đều đặn như muốn thay lời an ủi.
Không cần nói thêm điều gì.
Chỉ cần để Rin biết rằng cậu không phải một mình, và rằng khi nào cảm thấy quá mệt mỏi, Reo vẫn sẽ ở đây, bình tĩnh đưa cậu rời khỏi những cơn bão cảm xúc của chính mình.
#.𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓
Định viết cho tình một xíu mà hơi bí..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play