//Verity X Twixxel// Cứu Bạn Hay Ứu Chính Bản Thân?
Chap 1
đôi mắt mệt mỏi của cậu nhìn 2 người đang tình tứ trc mắt cậu mà cảm thấy ngan ngẫm
nhưng cũng có 1 phần yên tâm vì họ đang sống tôi
nhưng lúc cậu rời đi và tìm hiểu về verity và cách giết nó thì đã có chuyện j đó đã xảy ra
tiếng cánh cửa gõ mở bất ra tiếng động khá lớn
khiến hai người ở trong phải giật mình mà nhìn ra ngoài
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//hét chx đc nữa câu thì câm//
''tao đã tim ra-....''
verity
//nhìn ra ngoài cửa//
''cậu muốn nói j sao?''
nụ cười thì vẫn còn đó nhưng lại khiến cho cậu lạnh đi
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//cười chừ//
''chuyện này là chuyện riêng của tôi vs cậu ấy nên vui long đx hỏi ạ..hah..''
hắn nghe vậy liên không hỏi hỏi nữa vì hắn cũng đã bt tất cả nhưng hắn cũng chả nói
nói xong thì cậu lui rồi chạy nhanh về nhà mình
để lại 1 cắn phòng ngột ngạt
cậu đang chế tạo đồ và cất đồ để đi ngủ thì tiếng cửa mở ra cậu liền quay lại thì thấy hắn
cậu chỉ nghĩ hắn qua đây để nói gì nhưng không--..
cơ thể hắn bắt đầu biến dạng nhanh như chờ và đã tấn công cậu
may là lúc đó anh chx cất hết mà còn giữ lại cho mình một cây kiếm để chặn lại đòn cắn của hắn
hình như là anh đã afk trên lầu nha của anh nên không bt chuyện gì
cho tới khi anh quay lại thì nghe đc veri ty kêu là cậu bận sẽ không quay lại nữa
anh mơ tung canh cửa ra rồi nhanh chóng bước tới nhà cậu
chỉ con 1 vụng máu lang dài
𝓣𝓱𝓪𝓽𝓶𝓸𝓫
//ngồi thụp xuống mắt mơ to run rẩy//
"...khốn nạn..tại sao chứ.."
anh đứng dậy và đi về nhà mình như người mất hồn lúc anh về thì anh không còn hỏi hay nói vs hắn bất cứ điều j mà cứ ngủ cho qua chuyện
nhưng trong tâm anh h chỉ còn nghĩ tới twixxel đã đi đâu và cũng đã bt ai đã lm..
một cơ thể tàn tạ đang ngồi trên mặt đất đó là... "cậu"
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//ôm vết thương,anh mắt mơ hồ//
"..ực..mất màu nhiều..quá--"
anh ngã gục xuống đất và ngất đi
sau một lúc lại có 1 người nào đó tiến tới chỗ anh và cúi người xuống rồi bế anh đi
tiện cho hỏi vs có ai đu 1x4 x shed không nếu bt thì tui định lm á có thể qua ủng hộ tui khôm 👉👈
Chap 2
ánh nắng nhè nhẹ phụ lên bầu trời nó chiếu rọi cả khu rừng tiếng chim bắt đầu hót để đánh thức những người đang con ngủ mê mang
cậu mở đôi mắt vẫn con mờ mờ ra rồi nhìn xung quanh
câu hỏi hiện lên trong đầu cậu
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//bước xuống giường chân tê rang//
"đau chân vaiz tay bầm tím hết rồi chắc ngày hôm qua do đánh hăng quá"
tiếng dày cao gót bước trên nền sàng gỗ
khi đứng chc mặt cậu thì người đàn ông ây lại cao hơn cậu khoản nửa cái đầu
gã vương tay ôm lấy cậu khiến cậu có chút giật mình nhìn gã tỏ vẻ khó chịu
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//mở lời//
"này tại sao cậu ở đây v tôi nhớ cậu ở chiều không gian khc mà..?"
gã chỉ mỉm cười nhìn cậu rồi hôn nhẹ lên trán cậu, cậu ngơ ngác nhìn gã sau 1 lúc mới phản ứng lại mặt đỏ bừng
h cậu mới chú ý rằng mình không có mặc quần liền thấy có điềm nên cố đẩy gã ra
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//cố đẩy//
"ực...duma thả tôi ra!?"
𝓬𝓻𝓮𝓪𝓽𝓸𝓻
//cười r giữ chặt eo cậu hơn//
"cậu muốn thả v hôn tôi đi..hah.."
cậu nghe hắn nói v không chút ngần ngại hôn luôn..gã ngạc nhiên rồi cũng thả cậu ra
lúc cậu đc ra ra thì mới nhận ra mình vừa lm j nên mặt đỏ hơn
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//ngồi lên giường suy tư//
*...ahh~..đm h không bt tìm đường về nhà luôn..*
may là nổi thất trong nhà vẫn có nói chung nhà này rộng vl
2 phòng ngủ, 1 phòng khách, 1 phòng bếp, 1 phòng tắm.
gã vừa bỏ cậu ra là liền đi ra ngoài nên cậu cũng chả mấy quan tâm
𝓣𝔀𝓲𝔁𝔁𝓮𝓵_𝓵𝓮𝓼𝓰𝓸
//nhìn xung quanh//
"nhà nhìn đẹp mà chả có bể cá tôi muốn ngắm cá và mấy con axolot.."
gió khá lớn nên mái tóc của hắn và gã có phần hơi rối
𝓥𝓮𝓻𝓲𝓽𝔂
//cười mỉm//
" giờ thì cậu có thể đưa người cho tôi chx?"
𝓬𝓻𝓮𝓪𝓽𝓸𝓻
//khẽ nhíu//
"người của tôi chứ không phải người của cậu cậu cũng hiểu mà cậu đã lm cậu ấy bị thương nên tôi không thể đưa
anh người cứ dành những ánh mắt yêu thương trao đến cho nhau
đìu đang lướt tìm đc cái này
Chap 3
không gian bắt đầu thay đổi từ sang chuyển sang tối lặm tức cậu ngồi trong ngôi nhà lúc nhìn ra cửa sổ thì đã tối bên anh cũng v
gió thối mưa bắt đầu kéo tới h không còn bth nữa mà là 1 cuộc chiến tranh
cơ thể run rẩy không kiểm soát đc anh tìm 1 vật nào đó to và nặng ném thẳng vào cửa kính
tiếng kính nứt ra r bể thành từ mảnh
cậu né những tấm vỡ chạy nhanh ra ngoài chạy về hướng nhà của mob
bước chân cậu vội vàng cậu đi chân chần nên cũng hơi đau vì dẫm lên mặt đất nhưng cậu vẫn cố chạy
dù đã kiệt sức nhưng cậu vẫn không ngừng lại và...
cậu đã gục xuống chc cửa nhà anh mà ngất luôn
hắn và gã cùng cảm nhận đc cậu đã trốn thoát khỏi nơi của gã tao ra
vì nêu ai bị nhốt vào 1 không gian riêng sẽ không bất cứ sinh vật nào có thể cảm nhận đc
nếu người ây đã thoát ra sẽ khiến phần cảm nhận của nhưng sinh vật đấy đc hồi phục và bt đc nơi ẩn nấu của họ
gã và hắn cùng phóng tới nơi cậu đang nằm
may là hôm đó là ngày thatmob quay trở lại nhà đã thấy cậu đang ngất nên đc đưa vào trong
không bt sao hôm này mob lại nhớ đc đường mà mò về
lúc 2 người phóng về thì đã thấy anh đang ngồi cạnh góc giường còn cậu thì đang hôn mê
tiếng gõ cửa lm anh phải bước ra ngoài xem đó là ai
vừa mở cánh cửa gỗ ra đập vào mắt anh là 2 người đang ông cao khoản 1m98
𝓣𝓱𝓪𝓽𝓶𝓸𝓫
//nhìn hai người//
"tôi nhớ sevo này chỉ có tôi và người anh em của tôi thôi mà,hai người là ai?"
𝓥𝓮𝓻𝓲𝓽𝔂
//cười mỉm//
" xin chào lại 1 lần nữa,tôi là verity tôi bt tất cả mọi thứ ,tôi có thể giúp bạn mọi thứ"
𝓬𝓻𝓮𝓪𝓽𝓸𝓻
//nhìn anh rồi đáp gọn//
"tôi tên là creaton tôi là bạn đồng hành của twixxel"
anh khá ngạc nhiên vì verity là con người và cũng ngạc nhiên vì cậu lại có 1 người bạn đồng hành?"
anh gật nhẹ r cho 2 người vào
Download MangaToon APP on App Store and Google Play