Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Dấu Vết Cuối Cùng

Chương 1: Hiện trường trong căn phòng khóa kín

8 giờ 42 phút sáng.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên trước một tòa nhà văn phòng năm tầng nằm giữa trung tâm thành phố.
Bên ngoài, dây phong tỏa đã được giăng kín
Một nhóm nhân viên đứng tụ tập phía trước, ai nấy đều tái mét mặt.
nhân viên công ty
nhân viên công ty
Nghe nói giám đốc c h ế t rồi
nhân viên công ty
nhân viên công ty
Không thể nào..
nhân viên công ty
nhân viên công ty
Cửa khóa từ bên trong cơ mà
nhân viên công ty
nhân viên công ty
Hay là t ự s á t?
---
Một chiếc xe màu đen dừng lại trước hiện trường.
Cửa xe mở ra.
Một chàng trai mặc áo thun trắng,áo khoác xám nhạt bước xuống.
Dáng người cao ráo.
Mái tóc bạch kim hơi rối vì gió.
Một cảnh sát lập tức chạy tới
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Quang Anh!
Nguyễn Quang Anh cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sáng sớm đã gọi em. Chắc vụ này khó lắm?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Đội điều tra bó tay rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế thì đúng nghề của em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có cà phê không ạ?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
...
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Một cảnh sát trẻ ngơ ngác.
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Ơ... cậu đến phá án hay uống cà phê vậy?
Quang Anh nhún vai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Não cần caffeine mới chạy được
Mọi người bật cười.
Không khí căng thẳng cũng dịu đi đôi chút.
---
Tầng năm.
Phòng làm việc của giám đốc.
Biển tên ghi rõ:
Lâm Quốc Thịnh - Tổng giám đốc.
Huỳnh Minh Anh - đội trưởng đội hình sự - đang đứng trước cửa.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Cuối cùng cậu cũng tới
Quang Anh giơ ly cà phê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh gọi thì em phải tới chứ
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Đừng đùa nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tình hình thế nào?
Minh Anh chỉ vào cánh cửa.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Phòng khóa từ bên trong
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cửa chính?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Khóa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cửa sổ?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Khóa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ban công?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Không có
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lỗ thông gió?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Quá nhỏ
Quang Anh gật đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đã có ai vào chưa?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bằng cách nào?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Thợ khóa mở cửa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tốt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có làm xê dịch hiện trường không?
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Không
Quang Anh cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy là còn cứu được
---
Cánh cửa được mở ra một lần nữa.
Một mùi tanh rất nhạt tràn ra
Giữa căn phòng.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi đang nằm gục trên bàn làm việc
M á u đã khô.
Một con d a o gọt hoa quả cắm ngay ngực trái
Trên bàn còn một ly cà phê.
Một tập tài liệu.
Một chiếc đồng hồ đeo tay.
Ghế không bị đổ
Không có dấu hiệu giằng co.
Quang Anh không bước ngay vào
Cậu đứng ở cửa khoảng gần một phút
Một cảnh sát tò mò.
cảnh sát
cảnh sát
Không vào sao?
Quang Anh đáp tỉnh bơ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hiện trường biết nói
cảnh sát
cảnh sát
Nó nói gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó bảo đừng giẫm lên dấu giày
Mọi người đồng loạt nhìn xuống
Quả nhiên ngay trước cửa có một dấu bụi mờ rất khó nhận ra.
Nếu bước vào ngay sẽ xóa mất
Viên cảnh sát nuốt nước bọt
cảnh sát
cảnh sát
Tôi... tôi không thấy
Quang Anh cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bình thường mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có người nhìn cây thấy cây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có người nhìn rừng thấy rừng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn em...
Cậu chỉ xuống nền.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nhìn bụi
Sau khi lực lượng Kỹ thuật hình sự chụp ảnh toàn bộ hiện trường.
Quang Anh mới bước vào
Việc đầu tiên cậu làm lại không phải kiểm tra thi thể.
Mà là...
Ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Minh Anh nhíu mày.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Lại tìm gì nữa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Máy lạnh
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Máy lạnh đang bật.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhiệt độ 18 độ.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Rồi sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người c h ế t rất sợ lạnh
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Sao mày biết?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Áo khoác vẫn treo trên ghế
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu ông ấy chủ động ngồi làm việc ở 18 độ thì phải mặc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà áo vẫn treo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy máy lạnh được bật sau khi ông ấy c h ế t.
Minh Anh tròn mắt.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Có lý.
Quang Anh ghi nhanh vào sổ.
Giả thuyết số một: Hung thủ thay đổi hiện trường sau khi gây án.
Chưa phải kết luận.
---
Cậu ngồi xổm xuống cạnh thi thể.
Quan sát bàn tay
Không có vết phòng vệ.
Không có móng tay gãy.
Không có dấu hiệu chống cự.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dao?
Một cảnh sát đưa túi vật chứng.
Quang Anh chỉ nhìn.
Không chạm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để Giám định viên tư pháp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiểm tra xem có dấu vân tay hay không
Ánh mắt cậu chuyển sang ly cà phê.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là của nạn nhân?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Đúng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai pha?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Nghe bảo là thư ký
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mấy giờ?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Khoảng bảy giờ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bình thường ông ấy có uống hết cà phê không?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Không
Quang Anh nhìn lượng cà phê còn lại.
Khoảng một phần ba.
Cậu không nói gì.
Chỉ ghi chép.
---
Lúc này, phía ngoài dây phong tỏa.
Một cậu sinh viên đeo balo đang kiễng chân nhìn vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hai chú ơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho cháu nhìn chút được không?
cảnh sát
cảnh sát
Không được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu học ngành quản trị...
cảnh sát
cảnh sát
Không liên quan
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế cháu đứng xa nhìn
cảnh sát
cảnh sát
Cũng không
Cậu thanh niên thở dài.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khó quá...
Đúng lúc ấy.
Quang Anh bước ra ban công hành lang để gọi điện.
Vô tình nhìn thấy cậu
Hai người chạm mắt.
Đức Duy cười rất tươi rồi giơ tay vẫy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi!
Quang Anh nhìn quanh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu gọi tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là thám tử Nguyễn Quang Anh đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em hâm mộ anh lắm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nay em được gặp người thật rồi
Quang Anh bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho em đứng xem được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hiện trường không phải sở thú
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Đức Duy méo mặt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đứng yên mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên cũng chiếm oxy
Mấy cảnh sát phía sau phải quay mặt đi nhịn cười.
Đức Duy gãi đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói chuyện vui ghê
Quang Anh nhướng mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đang đuổi khéo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em vẫn muốn xem
Quang Anh nhìn cậu thêm vài giây.
Một sinh viên bình thường.
Ánh mắt rất trong.
Không giống phóng viên.
Cũng không giống người có ý đồ xấu.
Cuối cùng cậu nói với cảnh sát:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho cậu ấy đứng ngoài hàng rào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được vào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được chạm bất cứ thứ gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ nhìn
Đức Duy sáng bừng mắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ! Em hứa!
Quang Anh nhún vai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vi phạm một cái là mời về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu sinh viên cười đến mức mắt cong thành hình trăng khuyết.
Không ai ngờ rằng, cuộc gặp gỡ tình cờ này sẽ là khởi đầu của một mối quan hệ kéo dài suốt những vụ án sau này.

Chương 2: Căn phòng khóa kín

Quang Anh quay trở lại hiện trường.
Cậu khẽ kéo đôi găng tay cao su cho khít hơn rồi nhìn quanh căn phòng một lượt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có ai chạm vào thi thể sau khi mở cửa không?
Huỳnh Minh Anh lắc đầu.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Không
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Một cảnh sát trẻ giơ tay.
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Mình tôi
Quang Anh nhìn sang.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chạm ở đâu?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Cổ
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Để kiểm tra mạch
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bằng tay trần?
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Đúng vậy
Quang Anh không trách.
Chỉ gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dấu vân tay của anh đã có trong hồ sơ đội điều tra rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứ ghi lại là được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng giấu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong điều tra, thứ đáng sợ nhất không phải là sai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà là biết mình sai nhưng không nói.
Người cảnh sát cúi mặt.
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Tôi biết rồi
---
Quang Anh đeo khẩu trang, ngồi xuống trước thi thể.
Người c h ế t là nam
Khoảng năm mươi tuổi
Mặc vest chỉnh tề.
Không có dấu hiệu vật lộn.
Vết đ â m nằm ở ngực trái.
M á u đã đông.
Quang Anh không rút con d a o.
Cậu chỉ quan sát góc cắm
Lưỡi dao chếch từ trên xuống
Minh Anh hỏi.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Nói lên điều gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa nói lên điều gì cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có thể hung thủ cao hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có thể nạn nhân đang ngồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có thể hung thủ đứng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoặc nạn nhân cúi người
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng vội kết luận
---
Cậu lấy đèn pin nhỏ.
Soi kỹ phần cổ áo.
Không có vết rách.
Khuy áo vẫn nguyên.
Cà vạt không lệch.
Không có giằng co
Minh Anh khoanh tay.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Nếu bất ngờ bị đ â m?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có khả năng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoặc...
Quang Anh chỉ lên chiếc ly cà phê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nạn nhân rất tin người đối diện
---
Pháp y vẫn chưa đến.
Quang Anh tranh thủ xem hiện trường.
Bàn làm việc khá gọn.
Máy tính vẫn mở.
Một tập hồ sơ hợp đồng
Một cây bút máy.
Chiếc điện thoại đặt úp.
Đồng hồ đeo tay chỉ 8 giờ 36 phút.
Minh Anh nói:
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Đồng hồ hỏng vì dính m á u à?
Quang Anh cầm lên.
Lắc nhẹ.
Kim vẫn chạy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó vẫn hoạt động bình thường
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Vậy tại sao lại chỉ 7 giờ 36?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì đây là đồng hồ cơ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó chậm gần vài phút
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện bình thường thôi
Minh Anh bật cười.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Tôi cứ tưởng lại có mật mã
Quang Anh nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng xem phim nhiều như vậy sếp à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhiều người c h ế t thì đồng hồ vẫn chỉ là... đồng hồ
Mấy cảnh sát xung quanh cười thành tiếng.
---
Quang Anh tiến đến cửa sổ.
Khóa trong.
Không có dấu hiệu cạy.
Khung cửa phủ một lớp bụi mỏng.
Không có dấu tay mới.
Cậu cúi xuống kiểm tra mép cửa
Một sợi tóc
Một vài hạt bụi xi măng.
Không có gì đặc biệt.
---
Tiếp theo là cửa chính.
Ổ khóa nguyên vẹn.
Không có vết cạy.
Minh Anh mở hồ sơ.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Thợ khóa xác nhận
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Khóa không bị phá
Quang Anh gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghĩa là...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mọi người sẽ nghĩ đây là phòng kín
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng trên đời gần như không tồn tại phòng kín hoàn hảo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu có
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì là chúng ta nhìn sót
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoặc khái niệm 'phòng kín' ngay từ đầu đã sai
---
Bên ngoài dây phong tỏa.
Đức Duy đứng kiễng chân.
Hai mắt gần như dán vào cửa kính.
Một bác bảo vệ nhìn cậu.
Bác bảo vệ
Bác bảo vệ
Cậu nhóc học trường cảnh sát à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ không
Bác bảo vệ
Bác bảo vệ
Thế sao nhìn chăm chú dữ?
Đức Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con thích suy luận
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nên muốn xem anh ấy làm việc
Bảo vệ nhìn theo.
Bác bảo vệ
Bác bảo vệ
Thằng nhóc đó nổi tiếng lắm
Bác bảo vệ
Bác bảo vệ
Nghe bảo chưa có vụ nào thua
Đức Duy nhỏ giọng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng là ngầu thật
---
Trong phòng.
Một nữ thư ký được mời vào lấy lời khai.
Tên cô là Lê Thu Hà, hai mươi tám tuổi.
Quang Anh kéo ghế.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chị cứ bình tĩnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ hỏi vài câu
Thu Hà khẽ gật đầu.
---
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người phát hiện đầu tiên?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Là tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mấy giờ?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Khoảng tám giờ mười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao chị lên phòng?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Mang hồ sơ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cửa?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Khóa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chị gọi?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Ông ấy không trả lời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Tôi gọi điện
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Chuông reo trong phòng
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Không ai nghe.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai là người quyết định phá cửa?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Tôi báo bảo vệ
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Bảo vệ báo công an
---
Quang Anh ghi chép.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Buổi sáng chị gặp nạn nhân lúc nào?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Khoảng bảy giờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông ấy nói gì?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Bảo pha một ly cà phê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có ai vào cùng không?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chị chắc chứ
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Có camera hành lang
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Từ lúc tôi đi ra không còn ai đi vào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Camera còn hoạt động tốt chứ?
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Lê Thu Hà
Vừa mới được sửa chữa lại nên tôi nghĩ chắc cũng tốt
Khóe môi Quang Anh khẽ cong lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần đầu tiên hôm nay tôi nghe được một tin vui.
---
Đứng ngoài, Đức Duy thấy Quang Anh cười thì lẩm bẩm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hiện trường án mạng mà anh ấy vẫn cười được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng là người kỳ lạ.
Nhưng càng nhìn, Duy lại càng bị cuốn hút.
Quang Anh không hề tỏ ra lạnh lùng như lời đồn.
Trái lại, trong lúc làm việc, anh luôn biết cách pha vài câu đùa để giảm căng thẳng, nhưng ngay khi quay lại hiện trường, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén như đổi thành một con người khác.
Cậu không hề biết rằng, chính từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Chương 3: Căn phòng khóa kín

Mười phút sau.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.
Một nữ pháp y trẻ bước vào cùng hai kỹ thuật viên.
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Xin lỗi, tôi đến muộn
Quang Anh đứng tránh sang một bên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không muộn lắm đâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bởi người c h ế t cũng không chạy đi đâu được
Nữ pháp y khựng lại một giây rồi bật cười.
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Đúng là nghe đồn không sai
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Cậu lúc nào cũng đùa được
Quang Anh nhún vai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Căng thẳng quá dễ bỏ sót chi tiết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi được rồi, hiện trường giao cho chị đó
---
Quá trình khám nghiệm sơ bộ bắt đầu.
Nữ pháp y nhẹ nhàng kiểm tra đồng tử, nhiệt độ cơ thể, độ cứng tử thi rồi quay sang Quang Anh.
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Độ cứng tử thi đã xuất hiện gần như toàn thân
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nhiệt độ thi thể thấp hơn môi trường
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Ước tính t ử v o n g khoảng một tiếng rưỡi đến hai tiếng
Quang Anh nhìn đồng hồ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lúc này là chín giờ ba mươi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có nghĩa thời gian tử vong khoảng...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sáu giờ bốn mươi lăm đến bảy giờ mười lăm
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Có thể cho là vậy.
Quang Anh gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cảm ơn
Cậu ghi ngay vào sổ:
Thời gian t ử v o n g sơ bộ: 6:45 - 7:15.
Ngay bên dưới, cậu gạch chân thêm một dòng
Thư ký khai gặp nạn nhân lúc 7:00.
---
Huỳnh Minh Anh đứng cạnh nhìn cuốn sổ.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Có vấn đề gì sao Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cô thư ký kia nói bảy giờ còn gặp nạn nhân
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Pháp y lại cho rằng nạn nhân có thể c h ế t từ sáu giờ bốn mươi lăm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng đây mới chỉ là khoảng thời gian
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa thể kết luận lời khai sai
Minh Anh gật đầu.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Cũng đúng
---
Một kỹ thuật viên bất ngờ lên tiếng.
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Đội trưởng
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Có dấu vân tay
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Tất cả đều ở đúng vị trí
Quang Anh quay lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý của anh là...
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Con d a o chỉ có dấu vân tay của nạn nhân
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Cốc cà phê có dấu vân tay của nạn nhân và thư ký
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Cửa phòng cũng chỉ có dấu của nạn nhân
Minh Anh thở ra.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Khả năng t ự s á t cũng khá cao
Quang Anh im lặng.
Một lúc sau mới hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cho em hỏi, anh thuận tay nào vậy?
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh á
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh thuận tay nào?
Kỹ thuật viên ngơ ngác.
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Tay phải
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đ â m thử xem
Kỹ thuật viên
Kỹ thuật viên
Cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giả sử anh tự đ â m mình thử cho em xem
Kỹ thuật viên cầm cây bút, diễn lại động tác
Quang Anh chỉ vào vị trí.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu tự đ â m.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Góc đ â m sẽ gần như ngang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn vết thương trên nạn nhân
Cậu nhìn sang nữ pháp y.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này chị ơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có thể mô tả góc vết thương được không?
Nữ pháp y xem lại.
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Nguyễn Trần Ngọc Ni
Lưỡi d a o đi từ trên xuống khoảng hai mươi độ
Quang Anh khẽ gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu t ự s á t trong tư thế ngồi, rất khó tạo ra góc như vậy
Minh Anh nhíu mày.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Ý cậu là có người khác s á t h ạ i à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa chắc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có thể nạn nhân đứng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có thể quỳ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có thể bị đẩy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn kết luận phải khám nghiệm đầy đủ
---
Đúng lúc ấy, một cảnh sát chạy vào
cảnh sát
cảnh sát
Đội trưởng
cảnh sát
cảnh sát
Đã trích xuất camera hành lang
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Cho xem
Mọi người tập trung trước màn hình máy tính
Video bắt đầu từ 6 giờ 30.
6:52
Thư ký Lê Thu Hà bưng một khay cà phê đi vào phòng.
Đúng như lời khai.
7:01.
Cô bước ra.
Sau đó...
Hành lang hoàn toàn trống.
Không một ai đi vào.
Cho đến tận 8:12, khi thư ký quay lại.
Không khí trong phòng bỗng im lặng.
Một cảnh sát thì thầm.
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Không có ai vào...
cảnh sát điều tra
cảnh sát điều tra
Vậy chẳng lẽ ông ấy thật sự là t ự s á t?
Quang Anh vẫn chăm chú nhìn màn hình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lùi lại.
Người điều khiển tua ngược.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lùi thêm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lùi nữa
Video dừng ở đúng khoảnh khắc 7:01:18.
Quang Anh chỉ lên góc màn hình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Các anh nhìn thấy gì không?
Mọi người nheo mắt.
Một lúc sau vẫn đồng loạt lắc đầu.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Không thấy gì.
Quang Anh cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đó mới là vấn đề
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao hành lang này...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có bốn bóng đèn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng chỉ còn ba bóng sáng?
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên hành lang ngoài đời.
Quả nhiên.
Một bóng đèn ngay trước cửa phòng giám đốc đã tắt.
Minh Anh khó hiểu.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Liên quan gì?
Quang Anh chống cằm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng camera chuyển sang chế độ hồng ngoại khi ánh sáng dưới một mức nhất định
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu bóng đèn này tắt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hình ảnh sẽ khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có thể che mất một số chi tiết rất nhỏ
Minh Anh nhìn lại đoạn video.
Huỳnh Minh Anh
Huỳnh Minh Anh
Có người lợi dụng điểm mù của camera?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có thể đó chứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có người đã cố tình để chúng ta tin rằng camera nhìn thấy tất cả
Cậu gập cuốn sổ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thứ đáng tin nhất trong một vụ án...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải camera
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng không phải lời khai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà là những gì không ai để ý
---
Ở bên ngoài hàng rào phong tỏa.
Đức Duy nhìn Quang Anh qua ô cửa kính.
Cậu không nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện.
Nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt tập trung và cách Quang Anh phân tích từng chi tiết nhỏ, cậu đã cảm thấy vô cùng khâm phục.
Thì ra...
Phá án không phải cứ tìm được hung thủ là xong
Mà phải chứng minh vì sao mọi chuyện xảy ra
Đức Duy siết nhẹ quai balô.
Trong lòng cậu dần nảy sinh một quyết tâm.
Mình muốn trở thành người như anh ấy.
Nhưng cậu không hề biết, con đường phía trước còn dài hơn rất nhiều.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play