| Marjames - Hoonjames | Huyết Tình Say Đắm.
𝟏
Thành phố S đón chào James bằng một cơn mưa phùn dai dẳng và bầu không khí mờ mịt sương mù đặc trưng của miền ôn đới. Nơi đây nổi tiếng với những công trình kiến trúc cổ kính mang đậm phong cách Gothic, những con đường lát đá phủ rêu xanh và nhịp sống có phần chậm rãi, tách biệt với sự xô bồ của những đô thị hiện đại.
James bước xuống khỏi chuyến xe đường dài, khẽ siết chặt chiếc áo khoác len màu kem để chống chọi lại cái lạnh đang thấm qua da thịt. Cậu vừa quyết định chuyển đến Thành phố S để bắt đầu chương trình học đại học của mình, hy vọng một môi trường yên tĩnh sẽ giúp cậu tập trung tốt hơn cho việc nghiên cứu.
James sở hữu một ngoại hình khiến người ta khó lòng rời mắt ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cậu có vóc dáng mảnh khảnh, thanh tú, khuôn mặt mang những đường nét mềm mại tựa như một bức tượng tạc từ ngọc thạch. Thế nhưng, điểm đặc biệt nhất ở James chính là làn da của cậu.
Đó là một làn da trắng ngần, mịn màng không một tì vết, phản chiếu ánh sáng một cách kỳ diệu khiến cậu lúc nào cũng như đang phát sáng giữa đám đông. Làn da ấy đã từng khiến biết bao người mê muội, khiến họ không tự chủ được mà muốn đến gần, muốn chạm vào và muốn sở hữu.
Dẫu vậy, James lại là một chàng trai khép kín, cậu không thích sự chú ý và luôn cố gắng giấu mình sau những chiếc áo cổ cao hay những chiếc mũ sùm sụp.
Khi đi ngang qua một sạp báo cũ nằm nép mình bên góc phố cổ, tầm mắt của James bị thu hút bởi một dòng tiêu đề giật gân in trên trang bìa của tờ tạp chí địa phương.
Bí ẩn về những vụ mất tích trong đêm: Lời nguyền ma cà rồng trở lại Thành phố S?
James dừng bước một chút rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười bất lực xen lẫn chút buồn cười.
Chao Yufan. | James |
Ma cà rồng sao?
Chao Yufan. | James |
Thời đại này rồi mà người ta vẫn còn tin vào mấy chuyện thần thoại
Chao Yufan. | James |
Nhảm nhí đó để câu khách du lịch à?
Cậu tự lẩm bẩm, lắc đầu nhẹ nhàng rồi tiếp tục bước đi. Là một sinh viên ngành khoa học tự nhiên, James chỉ tin vào những gì có thể giải thích bằng logic. Đối với cậu, ma cà rồng chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng phong phú của con người trong những đêm dài tăm tối mà thôi.
Cậu không hề biết rằng, chính cái suy nghĩ ngây thơ ấy và chính sự xuất hiện của cậu tại thành phố này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu mãi mãi.
Ngay khi đôi chân của James bước qua ranh giới địa phận của Thành phố S, một định mệnh tàn khốc, điên cuồng và say đắm đã chính thức được kích hoạt.
Ngay khi đôi chân của James bước qua ranh giới địa phận của Thành phố S, một định mệnh tàn khốc, điên cuồng và say đắm đã chính thức được kích hoạt.
Cùng lúc đó, tại vùng ngoại ô hoang vu hẻo lánh của thành phố, sâu dưới lòng đất của một tòa lâu đài cổ kính bị bỏ hoang hàng thế kỷ, không khí vốn dĩ im lìm, lạnh lẽo như một nấm mồ bỗng nhiên có sự biến động dữ dội. Nơi đây là hầm trú ẩn của những kẻ đứng đầu thế giới bóng đêm, nơi dòng máu vương giả ẩn mình khỏi dòng chảy của thời gian.
Trong căn phòng chính rộng lớn, hai cỗ quan tài bằng thạch anh đen nguyên khối chạm khắc hoa văn tinh xảo nằm song song nhau. Đột nhiên, nắp quan tài nặng nề khẽ rung chuyển.
Một luồng áp lực vô hình cực mạnh đẩy tung hai nắp đá sang một bên. Từ trong bóng tối sâu thẳm, hai đôi mắt đồng loạt mở ra. Một đôi mắt mang sắc đỏ rực như ngọn lửa địa ngục của Martin, và một đôi mắt mang sắc đỏ rượu vang sâu thẳm, lạnh lùng và đầy quyền lực của Juhoon.
Họ là những ma cà rồng thuần chủng cấp cao nhất, những kẻ đã chọn cách ngủ đông suốt gần một trăm năm qua vì chán ghét sự tẻ nhạt, vô vị của thế giới loài người. Họ không cần máu của những sinh vật tầm thường, và không một điều gì trên thế giới này có thể làm lung lay tâm trí của họ.
Thế nhưng, vào chính khoảnh khắc này, một mùi hương không tưởng đã xuyên qua các lớp đất đá dày đặc, len lỏi vào tận hang sâu ngõ hẻm của tòa lâu đài.
Đó là một mùi hương ngọt ngào đến mức nghẹt thở, tinh khiết và nồng nàn đến mức khiến cho dòng máu lạnh ngắt trong cơ thể của hai vị thuần chủng bỗng chốc sôi sục lên như núi lửa phun trào. Mùi hương ấy giống như một liều thuốc độc gây nghiện, đánh thức bản năng săn mồi nguyên thủy, tàn bạo nhất đã bị kiềm chế suốt hàng thế kỷ qua.
Martin là người bước ra khỏi quan tài trước. Anh sở hữu mái tóc màu đen tuyền được vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và những đường nét gương mặt góc cạnh, sắc sảo như một vị thần.
Đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, lộ ra hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, sắc lẹm đang không ngừng tiết ra thứ dịch vị khát máu. Martin đưa tay lên ngực, nơi trái tim vốn dĩ đã ngừng đập từ lâu giờ đây dường như đang nhói lên vì kích động.
Martin Edwards. | Martin |
Mùi hương này... thật là tuyệt diệu
Martin Edwards. | Martin |
Nó ngọt ngào đến mức khiến ta muốn phát điên lên được
Giọng nói của Martin trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng một sự thèm khát điên cuồng. Anh liếc mắt nhìn sang cỗ quan tài bên cạnh.
Juhoon lúc này cũng đã đứng thẳng dậy. Khác với vẻ ngạo nghễ, tàn nhẫn của Martin, Juhoon mang một phong thái đĩnh đạc, thâm trầm và tĩnh lặng như một mặt hồ không đáy. Anh mặc một bộ âu phục đen cổ điển, mái tóc hơi rủ trước trán nửa che đi ánh mắt sắc như dao cạo.
Sát khí tỏa ra từ người Juhoon đậm đặc đến mức khiến lũ dơi đang trú ngụ trên trần nhà phải run rẩy bạt vía, đồng loạt rơi rụng xuống sàn.
Juhoon khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng ghi khắc mùi hương đang bay bổng trong không khí vào tận sâu trong linh hồn mình. Ánh mắt anh khóa chặt về hướng trung tâm Thành phố S, nơi mùi hương kia đang phát ra một cách mạnh mẽ nhất.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Là của một con người
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Một kẻ sở hữu dòng máu thuần khiết
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Và đặc biệt nhất mà chúng ta từng gặp
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Trong suốt cả ngàn năm qua
Juhoon chậm rãi lên tiếng, thanh âm lạnh lẽo nhưng lại mang một ý chí chiếm hữu vô cùng kiên định.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Martin
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Kẻ này... tôi nhất định phải có được
Martin nghe vậy liền bật cười lớn, một tiếng cười lạnh lùng, âm vang khắp không gian u tối. Anh chỉnh lại chiếc măng-sét áo sơ mi một cách thanh lịch, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự khiêu khích.
Martin Edwards. | Martin |
Trùng hợp thật đấy
Martin Edwards. | Martin |
Juhoon
Martin Edwards. | Martin |
Tôi cũng không có ý định nhường món quà thượng đế ban
Martin Edwards. | Martin |
Tặng này cho bất kỳ ai đâu
Martin Edwards. | Martin |
Kể cả cậu
Hai vị chúa tể của bóng đêm, hai thợ săn tàn bạo và đáng sợ nhất, sau một thế kỷ ngủ say, giờ đây đã bị đánh thức chỉ bởi mùi hương của một cậu thiếu niên loài người. Cuộc đi săn của họ đã chính thức bắt đầu, và mục tiêu duy nhất của họ không ai khác chính là James.
Vài ngày sau khi chuyển đến, James bắt đầu buổi học đầu tiên tại trường Đại học S. Ngôi trường này rất đẹp nhưng lại mang một vẻ u uất kỳ lạ với những bức tường gạch đỏ bám đầy dây leo.
Suốt cả ngày hôm đó, James luôn có một cảm giác bất an kỳ lạ, giống như có ai đó đang dõi theo từng bước đi của mình từ trong những góc tối, nhưng mỗi khi cậu quay lại thì chẳng thấy ai ngoài các bạn học đang cười nói.
Khi buổi chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu hắt qua những khung cửa sổ lớn của hành lang trường học.
James vì mải mê ở lại thư viện để tra cứu một số tài liệu khoa học nên lúc cậu thu dọn sách vở bước ra ngoài thì trời đã bắt đầu sập tối. Hành lang dài dằng dặc bấy giờ đã vắng tanh không một bóng người, chỉ còn lại tiếng bước chân của chính cậu vang lên đều đặn.
Đột nhiên, James khựng lại. Cậu nghe thấy có tiếng bước chân khác vang lên phía sau lưng mình. Tiếng bước chân ấy vô cùng thanh lịch, nhịp nhàng nhưng lại mang một áp lực vô hình khiến lồng ngực của James thắt lại. Cậu quay người lại, và ngay khoảnh khắc đó, hơi thở của James suýt chút nữa thì ngừng trệ hoàn toàn.
Đứng cách cậu chỉ vài bước chân là hai người đàn ông cao lớn. Họ sở hữu một vẻ đẹp siêu thực, vượt xa mọi quy chuẩn của con người, khiến James trong một giây lát đã lầm tưởng họ là những siêu mẫu bước ra từ tạp chí thời trang.
Người đàn ông bên trái (Martin) khoác một chiếc áo măng tô dài, đôi mắt đỏ rực như chứa cả một biển lửa đang nhìn cậu chằm chằm, trên môi là một nụ cười nửa miệng đầy tà mị.
Người đàn ông bên phải (Juhoon) lại mang một vẻ đẹp lạnh lùng, cô độc như một tảng băng, đôi mắt màu đỏ rượu vang của anh sâu hoắm, như một hố đen vũ trụ sẵn sàng nuốt chửng lấy cậu bất cứ lúc nào.
Chao Yufan. | James |
Các... các anh là ai?
Chao Yufan. | James |
Khu vực này đã đóng cửa rồi
Chao Yufan. | James |
Người ngoài không được vào...
James lắp bắp, cậu cố gắng giữ bình tĩnh nhưng bàn tay đang siết chặt quai ba lô lại đang run rẩy không ngừng. Bản năng sinh tồn của một con người đang hét lên trong đầu cậu rằng hãy chạy đi, hai kẻ trước mặt là những sinh vật cực kỳ nguy hiểm.
Martin không trả lời câu hỏi của cậu. Anh chỉ khẽ nhếch môi, và trước khi James kịp chớp mắt, một luồng gió lạnh buốt lướt qua, Martin đã đứng ngay sát trước mặt cậu với một tốc độ nhanh đến mức không tưởng. James hoảng sợ định lùi lại nhưng chiếc lưng của cậu đã chạm phải bức tường lạnh ngắt.
Bàn tay thon dài, lạnh như băng của Martin vươn ra, nhẹ nhàng mơn trớn lên gò má trắng ngần của James. Ngón tay cái của anh thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu vuốt ve cánh môi đang run rẩy của cậu, ánh mắt dán chặt vào làn da cổ thanh mảnh của James, nơi có dòng máu nóng hổi đang chảy qua.
Martin Edwards. | Martin |
Em thật đẹp
Martin thì thầm, hơi thở của anh mang theo mùi hương của gỗ thông và sự chết chóc lạnh lẽo.
Martin Edwards. | Martin |
Làn da này
Martin Edwards. | Martin |
Mùi hương ngọt ngào này...
Martin Edwards. | Martin |
Làm sao em có thể nghĩ rằng mình có thể giấu nó khỏi chúng tôi chứ?
Martin Edwards. | Martin |
Em là của tôi
James sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, cậu định hét lên và đẩy Martin ra để bỏ chạy. Thế nhưng, cậu chưa kịp hành động thì một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ khác đã vòng từ phía sau, ôm gọn lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, kéo ép cả cơ thể James vào một lồng ngực vững chãi như đá tảng. Đó là Juhoon.
Juhoon cúi đầu xuống, vùi gương mặt hoàn hảo của mình vào hõm cổ của James. Anh tham lam hít hà mùi hương ngọt ngào, quyến rũ đang tỏa ra từ mạch máu đang đập rộn ràng của cậu. Hơi thở lạnh ngắt của Juhoon phả vào làn da nhạy cảm của James khiến cậu rùng mình một cái kịch liệt.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Ngoan nào
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Đừng cử động, cũng đừng hét lên
Giọng nói của Juhoon khàn đặc, chứa đựng một sự kiềm chế tột cùng để không cắn xuống ngay lập tức.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nếu em ngoan ngoãn
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Chúng tôi sẽ dịu dàng
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Còn nếu em muốn chạy...
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Chúng tôi không bảo đảm sẽ giữ được sự tỉnh táo của mình đâu
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Bảo bối
James trợn tròn mắt, hai tay cậu chống cự một cách yếu ớt trên ngực Juhoon. Trong khoảng cách gần gũi đến mức nghẹt thở này, dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng cuối ngày, James nhìn thấy rõ ràng: đôi mắt của cả Martin và Juhoon đã hoàn toàn chuyển sang một màu đỏ rực đầy khát máu, và từ trong khuôn miệng của họ, hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, sắc lẹm đang dần nhô dài ra, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo của tử thần.
Chao Yufan. | James |
Ma... ma cà rồng...
Lời đồn đại mà James từng cười nhạo, cho rằng đó là chuyện hoang đường, giờ đây đang bằng xương bằng thịt đứng ngay trước mắt cậu. Hai sinh vật huyền thoại tàn bạo nhất, mạnh mẽ nhất đang vây hãm lấy cậu, coi cậu như một món mồi ngon lành và quý giá nhất thế gian.
Toàn thân James hoàn toàn đông cứng vì sợ hãi, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài. Cuộc đời bình yên của cậu chính thức khép lại, nhường chỗ cho một chương mới đầy tăm tối, nguy hiểm nhưng cũng đầy rẫy sự đê mê, say đắm bên cạnh hai vị chúa tể bóng đêm.
GƠN MÁI CHẺ ĐI Ẻ CŨNG NHỚ TÊN ANH
a ra thêm bộ😭💔
GƠN MÁI CHẺ ĐI Ẻ CŨNG NHỚ TÊN ANH
k s a cân đc hết
𝟐
Cái lạnh từ hai cơ thể đang áp sát khiến từng tế bào trên da thịt James như muốn đông cứng lại. Mùi hương của gỗ thông mục và rượu vang đỏ thượng hạng bao trùm lấy thính giác của cậu, vừa nồng nàn vừa mang theo mùi vị của sự chết chóc.
Bên tai cậu, tiếng cười khẽ của Martin vang lên trầm thấp, trong khi vòng tay của Juhoon ở phía sau lại siết chặt thêm một chút, tựa như một chiếc gông cùm bằng sắt nguội khóa chặt lấy cơ thể mảnh mai của cậu thiếu niên loài người.
Chao Yufan. | James |
Buông... buông tôi ra...
James cố gắng tìm lại giọng nói của mình, nhưng âm thanh phát ra lại run rẩy, yếu ớt đến đáng thương. Cậu dùng hết chút sức lực ít ỏi còn sót lại, hai tay ra sức đẩy lồng ngực vững chãi như bàn thạch của Juhoon, đồng thời cố nghiêng đầu né tránh ngón tay thon dài, lạnh ngắt của Martin đang mơn trớn trên gò má trắng ngần của mình.
Làn da của James vốn dĩ mỏng manh và trắng muốt như sứ, dưới sự cọ xát của những ngón tay thô bạo kia nhanh chóng ửng lên một vệt đỏ hồng đầy diễm lệ, càng kích thích bản năng chiếm đoạt của hai kẻ săn mồi.
Martin nhìn vệt đỏ trên má cậu, đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục bỗng nheo lại đầy nguy hiểm.
Anh cúi thấp người, ghé sát môi vào vành tai đang đỏ ửng vì sợ hãi của James, khẽ liếm nhẹ một cái. Hành động ấy khiến James giật bắn người, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Martin Edwards. | Martin |
Em nghĩ em có quyền ra lệnh cho chúng tôi sao
Martin Edwards. | Martin |
Bảo bối?
Martin thì thầm, giọng nói tà mị chứa đựng sự ngạo nghễ tột cùng.
Martin Edwards. | Martin |
Trăm năm qua
Martin Edwards. | Martin |
Chưa từng có một sinh vật nào dám đẩy tôi ra
Martin Edwards. | Martin |
Sự chống cự của em...
Martin Edwards. | Martin |
Chỉ làm cho dòng máu ngọt ngào bên trong cơ thể này thêm phần sôi sục mà thôi
Ở phía sau, Juhoon vẫn im lặng, nhưng sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn cả lời đe dọa của Martin. Gương mặt hoàn hảo không góc chết của Juhoon vẫn vùi sâu vào hõm cổ của James. Anh khẽ mở hờ bờ môi mỏng, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, sắc lẹm đang nhẹ nhàng cọ xát lên vùng da ngay phía trên mạch cảnh của cậu.
James có thể cảm nhận được cái sắc bén của răng nanh đang găm hờ vào da mình, chỉ cần Juhoon dùng lực thêm một chút, chiếc cổ kiêu sa này sẽ lập tức bị đâm thủng, và dòng máu thánh khiết bên trong sẽ thuộc về anh.
Martin Edwards. | Martin |
Juhoon
Martin Edwards. | Martin |
Đừng một mình thưởng thức như vậy chứ
Martin hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Juhoon mang theo sự cảnh cáo ngầm.
Martin Edwards. | Martin |
Mùi hương này là do cả hai chúng ta cùng tìm thấy
Martin Edwards. | Martin |
Cậu muốn độc chiếm sao?
Juhoon lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên khỏi cổ James. Đôi mắt màu đỏ rượu vang sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Martin, thần thái lạnh lùng và uy nghiêm của một vị chúa tể vương giả lộ rõ.
Juhoon trầm giọng, thanh âm dứt khoát và đầy tính chiếm hữu.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Tôi chưa từng nói sẽ độc chiếm
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nhưng em ấy quá yếu ớt
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nếu cậu cứ thô bạo như vậy
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Món đồ chơi quý giá này sẽ vỡ nát trước khi chúng ta kịp nếm thử đấy
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Martin
Tận dụng khoảnh khắc hai con quái vật bóng đêm đang đối đầu bằng ánh mắt, James dùng hết chút can đảm và sức lực cuối cùng. Cậu biết nếu bây giờ không chạy, cậu sẽ vĩnh viễn trở thành một xác khô không hồn trong cái hành lang vắng vẻ này.
James bất ngờ cúi rạp người xuống, thoát khỏi vòng tay của Juhoon nhờ vào vóc dáng mảnh khảnh, rồi dùng hết tốc lực lao thẳng về phía cầu thang thoát hiểm cuối hành lang.
Tiếng bước chân của James dồn dập vang lên, hơi thở cậu gấp gáp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu không dám quay đầu lại, cứ cắm đầu chạy thục mạng xuống các bậc thang. Trong đầu James lúc này là một mớ hỗn độn đầy hoảng loạn. Ma cà rồng có thật! Những lời đồn đại ở Thành phố S là có thật! Họ muốn hút máu mình! Làn da trắng ngần mà ai cũng ao ước, mùi hương mà cậu luôn nghĩ là bình thường, hóa ra lại là bản án tử hình đẩy cậu vào tay hai con quỷ dữ.
Thế nhưng, đối với hai sinh vật đã sống qua hàng thế kỷ như Martin và Juhoon, cuộc trốn chạy của James chẳng khác nào một trò chơi đuổi bắt thú vị của một chú thỏ non. Họ không hề vội vã đuổi theo ngay lập tức.
Martin đứng ở đầu hành lang, nhìn theo bóng lưng gầy gộc đang khuất dần sau cánh cửa thoát hiểm, khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười đầy tàn nhẫn và phấn khích.
Martin Edwards. | Martin |
Trốn chạy sao?
Martin Edwards. | Martin |
Thật là một mèo con bướng bỉnh
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Để em ấy chạy một chút đi
Juhoon thản nhiên chỉnh lại cổ áo sơ mi đen, ánh mắt nhìn vào khoảng không gian mà James vừa đi qua, nơi mùi hương ngọt ngào vẫn còn vương vấn đậm đặc.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Càng sợ hãi
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nhịp tim càng nhanh
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Dòng máu luân chuyển càng mạnh mẽ...
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Lúc đó vị của máu mới là tuyệt hảo nhất
Trong chớp mắt, cả hai thân ảnh cao lớn hoàn toàn biến mất vào hư không, tựa như họ chưa từng xuất hiện ở đó.
Lúc này, James đã chạy xuống được tầng trệt của tòa nhà học. Cậu nhìn thấy ánh đèn đường le lói phía ngoài sân trường, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mong manh. Cậu lao ra khỏi cửa lớn, hướng về phía cổng trường.
Cơn mưa phùn lúc này đã nặng hạt hơn, những giọt nước mưa lạnh ngắt đập thẳng vào mặt James, hòa lẫn với mồ hôi hột đang lăn dài trên trán cậu. Làn da trắng sứ của cậu giờ đây càng trở nên tái đi vì kiệt sức và lạnh giá.
Chao Yufan. | James |
Sắp đến cổng rồi... sắp ra ngoài rồi...
James tự cổ vũ bản thân, đôi chân đã bắt đầu rã rời nhưng không dám dừng lại.
Thế nhưng, ngay khi James chỉ còn cách cổng trường chưa đầy mười mét, một luồng gió lốc lạnh toát bất ngờ từ đâu quét qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc. James buộc phải nhắm chặt mắt lại vì bụi. Đến khi cậu mở mắt ra, tia hy vọng cuối cùng trong lòng cậu hoàn toàn vỡ vụn.
Ngay dưới ngọn đèn đường vàng vọt, hai bóng người cao lớn đã đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Martin tựa lưng vào cột đèn, hai tay đút vào túi quần, dáng vẻ nhàn nhã như đang đứng đợi người yêu đi dạo phố. Còn Juhoon thì đứng chắn ngay giữa lối đi duy nhất ra cổng trường, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm tối nhìn xoáy vào cậu.
Martin Edwards. | Martin |
Em chạy nhanh đấy
Martin lên tiếng, giọng nói vút bay trong màn mưa.
Nhưng tiếc là, tốc độ của con người đối với chúng tôi chỉ như một thước phim quay chậm mà thôi
James tuyệt vọng lùi lại vài bước, đôi chân cậu run rẩy đến mức không còn đứng vững, cuối cùng ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt. Bộ quần áo len màu kem bị nước mưa và bùn đất làm cho nhem nhuốc, nhưng điều đó chẳng làm giảm đi vẻ đẹp mong manh, tội nghiệp của cậu.
Làn da trắng ngần bộc lộ ra dưới ánh đèn đường, ướt đẫm nước mưa, lấp lánh như một viên ngọc quý đang chờ người đến nhặt.
Juhoon chậm rãi bước đến gần James, mỗi bước chân của anh ta như đạp thẳng vào trái tim đang đập loạn nhịp của cậu. Anh dừng lại trước mặt James, cúi người xuống, một tay nắm lấy cằm cậu, ép cậu phải ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn mình.
Juhoon nói, giọng anh dịu dàng một cách đáng sợ, ngón tay lau đi những giọt nước mưa trên má cậu.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Trò chơi kết thúc rồi
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Bảo bối
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Từ giây phút này, em phải học cách chấp nhận một sự thật
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Thành phố S này là lãnh địa của chúng tôi
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Và em... chính là thuộc về chúng tôi
James nhìn vào đôi mắt đỏ rượu vang của Juhoon, rồi nhìn sang nụ cười khát máu của Martin đang tiến lại gần. Cậu biết, cuộc đời bình yên của một con người bình thường đã hoàn toàn chấm dứt. Đêm nay, tại góc sân trường vắng lặng này, cậu chính thức trở thành tù binh của hai vị chúa tể ma cà rồng.
GƠN MÁI CHẺ ĐI Ẻ CŨNG NHỚ TÊN ANH
Ráng viet để lm tròn vai trò của a😭😡
𝟑
Màn mưa đêm tại Thành phố S mỗi lúc một nặng hạt, từng giọt nước lạnh buốt quất vào da thịt James, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm tháp gì so với bàn tay đang siết chặt lấy cằm cậu. Juhoon nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi của cậu thiếu niên loài người. Ánh nước long lanh nơi khóe mắt James kết hợp với làn da trắng ngần ướt đẫm nước mưa tạo nên một cảnh tượng kích thích đến tột cùng.
James thầm thì, giọng cậu nghẹn lại nơi cuống họng. Cậu muốn cầu cứu, nhưng xung quanh không một bóng người, chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã và tiếng lá cây xào xạc trong gió chướng.
Chao Yufan. | James |
Buông... làm ơn...
Martin bước lại gần, tà áo măng tô đen bay nhẹ trong gió. Anh cúi xuống, một tay luồn vào mái tóc ướt sũng của James, ép cậu phải ngả đầu ra sau. Khoảng cách gần đến mức James có thể nhìn thấy rõ từng sợi gân máu đỏ rực đang luân chuyển trong đôi mắt của Martin.
Martin Edwards. | Martin |
Đừng phí lời cầu xin
Martin cười khẽ, thanh âm tà mị lướt qua tai cậu như một lời nguyền.
Martin Edwards. | Martin |
Đêm nay
Martin Edwards. | Martin |
Em đã thuộc về chúng tôi rồi
Martin Edwards. | Martin |
Ngoan ngoãn một chút
Martin Edwards. | Martin |
Em sẽ đỡ phải chịu đau đớn
Chưa kịp để James phản ứng, Juhoon đã luồn tay qua khoeo chân và lưng cậu, dứt khoát bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa. Thân thể gầy gộc của James lọt thỏm trong vòng tay rắn chắc của vị ma cà rồng thuần chủng. James hoảng hốt định vùng vẫy, nhưng một cái ôm siết từ Juhoon cùng ánh nhìn lạnh lùng của anh ta đã khiến cậu thức thời im lặng.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nếu em còn cử động
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Tôi không hứa sẽ giữ nguyên vẹn cơ thể này cho đến khi về nhà đâu
Juhoon trầm giọng cảnh báo.
Một luồng gió mạnh quét qua, cuốn theo những hạt mưa xối xả. James cảm thấy trời đất xung quanh đảo lộn, tốc độ di chuyển nhanh đến mức mắt cậu không thể thích nghi, chỉ có thể thấy những vệt sáng lờ mờ lướt qua.
Cậu vội vã nhắm nghiền mắt lại, hai tay theo bản năng bấu chặt vào vai áo của Juhoon để tìm kiếm chút điểm tựa duy nhất. Mùi hương gỗ thông lạnh lẽo hòa trộn với hương rượu vang từ hai người đàn ông khiến đầu óc cậu trở nên mụ mẫm, mơ màng.
Cậu vội vã nhắm nghiền mắt lại, hai tay theo bản năng bấu chặt vào vai áo của Juhoon để tìm kiếm chút điểm tựa duy nhất. Mùi hương gỗ thông lạnh lẽo hòa trộn với hương rượu vang từ hai người đàn ông khiến đầu óc cậu trở nên mụ mẫm, mơ màng.
Khi James mở mắt ra lần nữa, cậu nhận ra mình không còn ở khuôn viên trường học. Trước mắt cậu là sảnh chính của một tòa lâu đài cổ kính mang đậm kiến trúc quý tộc châu Âu thế kỷ trước. Những chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần nhà cao vút, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp nhưng cô quạnh. Những bức tranh sơn dầu cổ điển dọc hành lang vẽ những quý tộc có gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng.
Juhoon sải bước dài trên tấm thảm nhung đỏ thẫm, bế James đi thẳng lên tầng hai của dinh thự và đặt cậu xuống một chiếc giường lớn sang trọng bằng gỗ mun. Đệm giường mềm mại bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của James. Bộ quần áo ướt sũng của cậu nhanh chóng làm ướt một mảng ga giường bằng lụa satin đắt tiền.
Martin bước vào ngay sau đó, anh thong thả cởi bỏ chiếc áo măng tô đẫm nước mưa vứt sang một bên, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi đen ôm sát cơ thể hoàn hảo. Anh tiến đến bên mép giường, chống một tay xuống nệm, từ trên cao nhìn xuống James như một vị vua đang ngắm nhìn chiến lợi phẩm của mình.
Martin Edwards. | Martin |
Làn da của em... thật sự là một kiệt tác
Martin đưa những ngón tay thon dài gạt đi vài lọn tóc ướt dính trên trán James, rồi trượt dần xuống chiếc cổ thanh mảnh.
Martin Edwards. | Martin |
Thậm chí khi bị ướt
Martin Edwards. | Martin |
Nó lại càng trở nên quyến rũ hơn
Martin Edwards. | Martin |
Tôi bắt đầu ghen tị với những con người tầm thường
Martin Edwards. | Martin |
Từng được nhìn thấy em mỗi ngày rồi đấy
James co rúm người lại, cậu kéo chiếc chăn bông dày bên cạnh che chắn trước ngực, đôi mắt ngập tràn sự đề phòng.
Chao Yufan. | James |
Các anh... rốt cuộc muốn gì ở tôi?
Chao Yufan. | James |
Nếu là máu... tôi chỉ là một con người bình thường
Chao Yufan. | James |
Máu của tôi không có gì khác biệt cả...
Juhoon đứng khoanh tay ở góc phòng, ánh mắt thâm trầm đầy suy tư hướng về phía giường.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Em quá tự ti về bản thân rồi
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Mùi hương của em là thứ duy nhất có thể thức tỉnh hai chúng tôi sau một thế kỷ ngủ đông
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Dòng máu đang chảy dưới làn da trắng ngần kia...
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Đối với ma cà rồng
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Đó là một loại độc dược ngọt ngào nhất
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Là báu vật vô giá
Chao Yufan. | James |
Tôi không muốn ở đây!
Chao Yufan. | James |
Tôi phải đi học
Chao Yufan. | James |
Tôi còn cuộc sống của mình!
James hét lên, sự uất ức và hoảng sợ tích tụ từ nãy đến giờ vỡ òa. Cậu bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má trắng hồng, trông cậu lúc này mong manh và tội nghiệp đến mức có thể khơi dậy lòng thương cảm của bất kỳ ai—ngoại trừ hai sinh vật khát máu trước mặt.
Nhìn thấy James khóc, ánh mắt Juhoon khẽ dao động một chút, nhưng sự chiếm hữu ích kỷ nhanh chóng lấn át. Anh bước đến gần, ngồi xuống cạnh James, vươn tay nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải đối diện với mình.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Cuộc sống trước đây của em đã kết thúc từ khi em
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Đặt chân đến Thành phố S rồi
Juhoon dịu dàng lau đi giọt nước mắt trên khóe mi cậu, nhưng lời nói lại tàn nhẫn vô cùng.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Từ nay về sau
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Thế giới của em chỉ có tôi và Martin
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Em không thể trốn chạy
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Cũng không ai có thể tìm thấy em ở nơi này
Martin ở bên cạnh tỏ ra thiếu kiên nhẫn trước sự kháng cự của James. Mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cậu thiếu niên, hòa quyện với mùi nước mưa, càng lúc càng đậm đặc trong căn phòng kín, kích thích dây thần kinh khát máu của anh đến giới hạn cực đại. Đôi mắt Martin lại chuyển sang màu đỏ rực, răng nanh nhọn hoắt lộ ra.
Martin Edwards. | Martin |
Nói chuyện phiếm như vậy đủ rồi
Martin Edwards. | Martin |
Juhoon
Martin Edwards. | Martin |
Tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa
Martin trầm giọng, hơi thở của anh trở nên dồn dập. Anh bất ngờ lao đến, đè ngửa James xuống giường, hai tay khóa chặt hai cổ tay của cậu lên đỉnh đầu.
Chao Yufan. | James |
Buông ra!
Chao Yufan. | James |
Không!
Chao Yufan. | James |
Đừng mà!
James hoảng loạn giãy giụa, nhưng sức lực của một con người bình thường làm sao so nổi với một ma cà rồng thuần chủng.
Martin cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của James, hít một hơi thật sâu như để thưởng thức hương vị tuyệt mỹ trước khi dùng bữa. Đầu lưỡi ấm nóng của anh liếm nhẹ lên làn da cổ mịn màng, tìm kiếm vị trí của mạch máu đang đập liên hồi. James sợ hãi đến mức da gà nổi khắp người, cậu cảm nhận được sự sắc bén của chiếc răng nanh đang áp sát vào da thịt mình.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Martin
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Dừng lại
Một giọng nói lạnh lùng vang lên phá vỡ bầu không khí ám muội. Juhoon đã nắm lấy vai Martin, kéo mạnh anh ra xa khỏi người James. Ánh mắt Juhoon hiện rõ sự không hài lòng.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Cậu quên những gì tôi nói ở trường rồi sao?
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Em ấy đang rất sợ hãi
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Bộ quần áo thì ướt sũng
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nếu cậu cắn em ấy lúc này
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Cơ thể con người yếu ớt đó sẽ không chịu nổi đâu
Juhoon nghiêm giọng nhắc nhở.
Martin bực bội hất tay Juhoon ra, hừ lạnh một tiếng.
Martin Edwards. | Martin |
Cậu lúc nào cũng suy nghĩ quá nhiều
Martin Edwards. | Martin |
Chúng ta chỉ cần hút một chút máu để giải tỏa cơn khát thôi mà
Dù nói vậy, Martin vẫn lùi lại, đôi mắt đỏ rực dần thu liễm, nhưng ánh nhìn dán chặt vào James vẫn đầy sự thèm khát.
Juhoon quay sang nhìn James, người đang nằm co quắp trên giường, hơi thở đứt quãng vì sợ hãi. Anh thở dài một tiếng, đứng dậy đi tới tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại màu đen rồi ném xuống giường cạnh James.
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Thay đồ đi
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Nếu em không tự thay
Kim Jun-hoon. | Juhoon |
Martin sẽ rất sẵn lòng giúp em đấy
James nhìn bộ quần áo, rồi lại nhìn hai con quái vật đang đứng canh giữ trong phòng. Cậu biết mình không còn lựa chọn nào khác. Trong không gian xa lạ và lộng lẫy này, James lần đầu tiên cảm nhận được sự bất lực tột cùng.
Cậu chính thức bước vào cuộc sống của một tù binh, một món đồ chơi bị giam cầm trong chiếc lồng son của hai vị chúa tể bóng đêm đầy quyền lực.
GƠN MÁI CHẺ ĐI Ẻ CŨNG NHỚ TÊN ANH
dạo này lo cho bộ kia😭
GƠN MÁI CHẺ ĐI Ẻ CŨNG NHỚ TÊN ANH
nên h a viet r😡😡
Download MangaToon APP on App Store and Google Play