Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lời Hứa Trong Chiếc Hộp Gỗ

Mùa Hè Năm Ấy

Mười năm trước...
Mùa hè ở một ngôi làng nhỏ luôn rộn ràng tiếng ve. Ánh nắng vàng phủ khắp cánh đồng lúa, những cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của đất và cỏ non.
Giữa con đường đất quen thuộc, hai đứa trẻ đang chạy đuổi bắt nhau.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Khải Phong! Mau lên! Có giỏi thì bắt tớ đi!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Cậu chạy chậm lại một chút được không?
An Nhiên quay đầu làm mặt quỷ.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Không thích! Ai bảo cậu chạy chậm.
Khải Phong cười bất lực rồi tiếp tục đuổi theo. Chạy được một lúc, cậu nhanh tay nắm lấy cổ tay An Nhiên.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Bắt được rồi nhé!
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Không tính! Cậu chơi gian!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ chơi gian chỗ nào?
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Cậu cao hơn tớ!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Thế cũng tính à?
An Nhiên phồng má rồi bật cười. Hai đứa nhìn nhau cười đến đau cả bụng.
Một lúc sau, cả hai ngồi dưới gốc cây cổ thụ quen thuộc ở đầu làng. Đây là nơi mỗi ngày sau khi tan học họ đều đến chơi.
Khải Phong lấy trong túi ra hai cây kẹo.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Cho cậu này.
Đôi mắt An Nhiên sáng lên.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Thật hả?
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Ừ.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Cậu không ăn à?
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ còn một cây nữa.
An Nhiên vui vẻ nhận lấy rồi bóc vỏ.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Sau này lớn lên, cậu vẫn sẽ mua kẹo cho tớ chứ?
Khải Phong gật đầu không chút do dự.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Chỉ cần cậu thích.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Hứa nha!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Hứa.
An Nhiên chìa ngón út ra.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Ngoéo tay.
Khải Phong bật cười rồi cũng đưa ngón út của mình.
Hai ngón tay nhỏ móc vào nhau dưới ánh hoàng hôn.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Nuốt lời là làm chó!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Được.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Khải Phong.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Sao?
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Mai cậu nhớ ra đây sớm nha.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Có chuyện gì à?
An Nhiên mỉm cười đầy bí ẩn.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Bí mật!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Lại bí mật nữa.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Mai cậu sẽ biết.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Được, tớ nhất định sẽ đến.
Hai đứa đứng dậy phủi bụi trên quần áo rồi vẫy tay tạm biệt nhau.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Mai gặp lại!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Ừ, mai gặp!
Đêm hôm đó, căn nhà họ Hàn vẫn còn sáng đèn.
Trong phòng khách, Hàn Chấn Vũ đặt tập hồ sơ xuống bàn.
Hàn Chấn Vũ
Hàn Chấn Vũ
Dự án ở thành phố đã được phê duyệt. Đối tác yêu cầu chúng ta có mặt ngay sáng mai.
Cố Mộc Hy khẽ thở dài.
Cố Mộc Hy
Cố Mộc Hy
Gấp vậy sao?
Hàn Chấn Vũ
Hàn Chấn Vũ
Nếu bỏ lỡ lần này, công ty sẽ mất cơ hội phát triển.
Bà gật đầu.
Cố Mộc Hy
Cố Mộc Hy
Em hiểu rồi. Em đi thu dọn hành lý.
Đúng lúc ấy, Khải Phong bước xuống cầu thang.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Bố... mẹ... mình đi đâu vậy?
Hàn Chấn Vũ im lặng vài giây rồi xoa đầu con trai.
Hàn Chấn Vũ
Hàn Chấn Vũ
Khải Phong... gia đình mình sẽ chuyển lên thành phố ngay trong đêm.
Khải Phong sững người.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Nhưng... con còn hẹn An Nhi ngày mai...
Không ai trả lời.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống căn nhà nhỏ đối diện.
Khải Phong siết chặt bàn tay.
"An Nhiên... xin lỗi. Tớ đã hứa sẽ gặp cậu..."

Lời Tạm Biệt Muộn Màng

Ánh nắng ban mai vừa chiếu xuống ngôi làng nhỏ, Kiều An Nhiên đã ôm khư khư một chiếc hộp gỗ được bọc bằng tấm vải màu xanh nhạt. Đó là món quà cô bé đã dành dụm tiền suốt nhiều tháng mới mua được.
Cô vừa chạy vừa cười.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
"Khải Phong chắc sẽ bất ngờ lắm..."
Đến gốc cây quen thuộc, An Nhiên nhìn quanh.
Không có ai.
Cô ngồi xuống chờ.
Năm phút...
Mười phút...
Ba mươi phút...
Vẫn không thấy bóng dáng cậu bé quen thuộc.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Khải Phong...?
An Nhiên đứng dậy, ôm chiếc hộp chạy sang nhà họ Hàn.
Nhưng cánh cổng đã khóa.
Cô gõ cửa liên tục.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Cô Mộc Hy ơi! Chú Chấn Vũ ơi!
Không ai trả lời.
Đúng lúc ấy, một bà cụ hàng xóm bước ra.
bà hàng xóm
bà hàng xóm
Cháu tìm nhà họ Hàn à?
An Nhiên lễ phép gật đầu.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Dạ... Khải Phong có ở nhà không bà?
Bà cụ thở dài.
bà hàng xóm
bà hàng xóm
Gia đình họ chuyển lên thành phố từ tối qua rồi.
Chiếc hộp gỗ trong tay An Nhiên suýt rơi xuống đất.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
...Chuyển đi?
bà hàng xóm
bà hàng xóm
Ừ. Họ đi gấp lắm, tối qua thấy xe đến chở đồ luôn.
An Nhiên đứng lặng.
Cô cúi đầu nhìn chiếc hộp gỗ rồi mím chặt môi.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Nhưng... cậu ấy hứa hôm nay sẽ gặp cháu mà...
Nước mắt từng giọt rơi xuống mặt hộp.
Đúng lúc ấy...
Từ phía đầu làng, tiếng ô tô vang lên.
Một chiếc xe màu đen dừng lại trước cổng.
Cửa xe bật mở.
Một cậu bé vội vàng chạy xuống.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
An Nhiênnn!!
An Nhiên ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe vì khóc bỗng mở to.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Khải Phong...!
Khải Phong chạy đến trước mặt cô, thở hổn hển.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ... xin lỗi. Tớ xin bố quay lại... Tớ không thể đi mà chưa gặp cậu.
An Nhiên lau nước mắt, cố nở nụ cười.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Tớ còn tưởng... cậu thất hứa...
Khải Phong lắc đầu.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ đã hứa với cậu thì sẽ không nuốt lời.
An Nhiên im lặng vài giây rồi đưa chiếc hộp gỗ đang ôm trong lòng ra trước mặt cậu.
NovelToon
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Cái này... là quà tớ tặng cậu.
Khải Phong ngạc nhiên nhận lấy.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Cho tớ thật sao?
An Nhiên gật đầu.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Sau này... nếu nhớ tớ thì mở nó ra nhé.
Khải Phong ôm chặt chiếc hộp gỗ.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ sẽ giữ nó thật cẩn thận.
Phía sau, Hàn Chấn Vũ khẽ lên tiếng:
Hàn Chấn Vũ
Hàn Chấn Vũ
Khải Phong, đến lúc phải đi rồi.
Khải Phong nhìn An Nhiên, trong lòng tràn ngập lưu luyến
An Nhiên khẽ mỉm cười, nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.
Cô đưa ngón út ra.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Ngoéo tay lần cuối nhé...

Đừng Quên Tớ Nhé

Khải Phong nhìn ngón út nhỏ bé đang đưa về phía mình, khẽ mỉm cười rồi cũng đưa tay ra.
Hai đứa trẻ ngoéo tay dưới ánh nắng sớm.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Ngoéo tay rồi đó nha.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Ừm.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Nuốt lời là làm chó.
Khải Phong bật cười.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Được.
An Nhi cúi đầu nhìn chiếc hộp gỗ trong tay cậu.
Chiếc hộp không lớn, được làm từ gỗ sồi, bên ngoài còn được buộc một sợi ruy băng màu xanh dương.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ mở được không?
An Nhi vội lắc đầu.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Không được!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Sao vậy?
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Đợi khi nào cậu nhớ tớ... hẵng mở.
Khải Phong ngơ ngác.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Nhưng bây giờ tớ có nhớ cậu đâu.
An Nhi phồng má.
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Ý tớ là... sau này ấy!
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Được rồi.
Khải Phong ôm chiếc hộp vào lòng như một báu vật.
Lúc này, Hàn Chấn Vũ bước đến.
Hàn Chấn Vũ
Hàn Chấn Vũ
Khải Phong, chúng ta phải đi thôi.
Khải Phong khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời An Nhi.
Cậu bước lên xe, rồi bất ngờ hạ cửa kính xuống.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
An Nhi!
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Hả?
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
Tớ nhất định sẽ quay lại tìm cậu!
An Nhi mỉm cười thật tươi, cố giấu đôi mắt đã đỏ hoe.
Cô lấy hết can đảm, lớn tiếng nói:
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
"Khải Phong... đừng quên tớ nhé!"
Khải Phong ôm chặt chiếc hộp gỗ.
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
"Tớ sẽ không quên đâu!"
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
An Nhi đứng giữa con đường nhỏ, vẫy tay cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm đen phía cuối con đường.
Gió khẽ thổi.
Chiếc lá vàng rơi xuống trước mặt cô.
An Nhi lẩm bẩm:
Kiều An Nhiên
Kiều An Nhiên
Nhất định... chúng ta sẽ gặp lại.
Trên xe, Khải Phong cúi đầu nhìn chiếc hộp gỗ.
Cậu khẽ mở nắp.
Một giai điệu trong trẻo chậm rãi vang lên.
Bên trong còn có một mảnh giấy nhỏ, nét chữ còn nguệch ngoạc của trẻ con.
"Đừng quên tớ nhé!
Kiều An Nhi.
Khải Phong mỉm cười, cẩn thận gấp mảnh giấy lại rồi đặt vào trong hộp.
Cậu tự nhủ:
Hàn Khải Phong
Hàn Khải Phong
"Dù có bao lâu đi nữa... tớ nhất định sẽ giữ lời hứa."
Ở phía xa, chiếc xe dần khuất bóng.
Không ai biết rằng...
Một người đang mang theo lời hứa để bước tới tương lai.
Một người sẽ sớm đánh mất cả tuổi thơ của mình vì những biến cố không ngờ tới.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play