Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[WENHAN/ VĂN HÀM ] CHIẾC XÍCH BẠC

chap 0 : gt nhân vật

giới thiệu nhân vật trước he
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tổng tài bá đạo, tàn nhẫn, chiếm hữu bệnh hoạn Thân thế: Người thừa kế duy nhất của Chu thị – tập đoàn tài phiệt đứng đầu ngành bất động sản và vận tải đường biển toàn cầu. Tính cách: Thâm trầm, tàn nhẫn, một khi đã muốn gì thì phải có bằng được. Từng yêu Tả Kỳ Hàm đến mức định vứt bỏ gia tộc, nhưng sau khi bị phản bội (bởi màn kịch), tình yêu biến thành sự hận thù hằn học và lòng chiếm hữu điên dại. Vũ khí hành hạ: Chiếc xích bạc chế tác riêng găm chặt vào cổ chân Hàm Hàm.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Thiếu gia mỏ hỗn, nóng nảy, ra tay tàn độc Thân thế: Nhị thiếu gia của Trần gia, nắm giữ chuỗi sòng bạc và hệ thống giải trí ngầm lớn nhất Châu Á. Tính cách: Khét tiếng nóng nảy, "mỏ hỗn" nói câu nào là xát muối vào lòng người khác câu đó. Hận Trương Quế Thụy vì dám vứt bỏ nhẫn đôi của mình vào sọt rác. Hành động theo cảm xúc và cực kỳ tàn nhẫn khi ghen. Cách thức trừng phạt: Cắt nước, cắt cơm, dùng những lời sỉ nhục bần hàn để chà đạp lòng tự trọng của Thụy.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ác ma lạnh lùng, ít nói nhưng ra tay thâm hiểm Thân thế: Tam thiếu gia Trương thị, ông trùm đứng sau các dự án công nghệ và chế tạo vũ khí. Tính cách: Bên ngoài luôn mang vẻ thư sinh, điềm tĩnh và ít nói, nhưng bên trong lại là một kẻ có tâm lý vặn vẹo nhất. Gã không gào thét như Văn hay Kiệt, gã trừng phạt bằng sự ghẻ lạnh, bỏ mặc và những cái xích chặt tay chân khiến người ta phát điên.
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Kiên cường, chung thủy, mang trọng bệnh Hoàn cảnh: Sinh viên nghèo nuôi mẹ già chạy thận. Vì cứu mẹ mà chấp nhận đóng vai kẻ hám tiền để rời xa Chu Chí Văn. Sau 3 năm trốn ở làng chài, cậu bị mắc bệnh lao phổi nặng, cơ thể gầy gộc, yếu ớt. Số phận trong arc giam cầm: Bị Chu Chí Văn khóa xích dưới hầm tối, liên tục ho ra máu, bị trà xanh tát bôm bốp và cuối cùng chọn cách cứa cổ để giải thoát.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Nghệ sĩ tài năng, nội tâm nhạy cảm, dễ vỡ Hoàn cảnh: Từng là sinh viên khoa Hội họa với đôi bàn tay vẽ tranh thiên tài. Vì cứu bố khỏi tù tội mà phải phản bội Trần Thiên Kiệt. Số phận trong arc giam cầm: Bị chà đạp danh dự, phải quỳ dập đầu đến chảy máu trán để xin thuốc cho bạn. Cuối cùng dùng drap giường bện thành dây thừng treo cổ tự sát.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Ngoan ngoãn, cam chịu, đáng thương Hoàn cảnh: Mồ côi từ nhỏ, luôn rụt rè và coi Hàm, Thụy là gia đình duy nhất. Yêu Trương Hàm Nguyên bằng cả sinh mạng nhưng bị gã coi như món đồ chơi hết hạn. Số phận trong arc giam cầm: Đỡ lọ axit loãng cho Thụy dẫn đến cánh tay bị bỏng nặng, hoại tử mưng mủ vàng. Cuối cùng điên cuồng lao đầu vào tủ sắt để tự sát.
Liễu Như Yên
Liễu Như Yên
Vị hôn thê hụt của Dương Bác Văn Tiểu thư Liễu gia, ngoài mặt thanh cao nhưng bên trong thâm độc. Kẻ bày mưu dàn dựng hiện trường giả để Văn khóa ngắn xích của Hàm.
Liễu Hoa
Liễu Hoa
Em gái Như Yên - Ả điên cuồng Kẻ trực tiếp cầm lọ axit loãng vào mật thất định rạch mặt Thụy, gián tiếp hại Hằng bị bỏng nặng.
sơ sơ z heng
end

chap 1 : ĐÊM MƯA ĐỊNH MỆNH

Trước khi địa ngục mở cửa, bọn họ đã từng có một tình yêu đẹp đến mức khiến người ta ghen tị. Tả Kỳ Hàm, Trương Hàm Thụy và Trần Dịch Hằng chỉ là những cậu sinh viên nghèo nhận học bổng, ngày ngày đi làm thêm đến quên ăn quên ngủ để trang trải cuộc sống. Còn Dương Bác Văn , Trương Quế Nguyên và Vương Lỗ Kiệt là những người thừa kế đứng trên đỉnh cao của danh vọng. Họ yêu nhau bằng tất cả sự thuần khiết của tuổi trẻ, bất chấp khoảng cách giàu nghèo. Tại quán cà phê nhỏ ven đường, Tả Kỳ Hàm đang vụng về băng lại ngón tay bị đứt cho Dương Bác Văn
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Nhẹ nhàng thổi vào vết thương, mắt rơm rớm/ Anh là thiếu gia tập đoàn lớn, sao cứ thích đến mấy chỗ làm thêm bần hàn này của em làm gì để rồi bị mảnh ly cứa trúng thế này?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Dùng bàn tay còn lại ôm lấy eo Hàm, kéo cậu sát vào lòng, ánh mắt nghiện ngập sự dịu dàng của cậu/Vì ở đây có em. Hàm Hàm, chỉ cần có em ở bên cạnh, Chu Chí Hâm này nguyện vứt bỏ hết tất cả hào nhoáng ngoài kia. Đừng bao giờ buông tay anh, nhé
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Gục đầu vào ngực Văn , khẽ mỉm cười/ Em làm sao nỡ...
Ở chiếc bàn bên cạnh, Trương Hàm Thụy đang vừa cười vừa đút bánh ngọt cho Vương Lỗ Kiệt , còn Trần Dịch Hằng thì đang tựa đầu vào vai Trương Quế Nguyên nhìn dòng người qua lại. Họ ngỡ rằng tình yêu này sẽ là vĩnh cửu. Nhưng họ quên mất, thế giới của người giàu chưa bao giờ dung thứ cho kẻ nghèo
Ngay đêm hôm đó, cơn mưa xối xả trút xuống thành phố. Ba chiếc siêu xe Limousine đen bóng đồng loạt đỗ xịch trước cửa phòng trọ rách nát của nhóm Bot. Không phải các Top đến, mà là ba vị phu nhân quyền lực cùng hai ả trà xanh Liễu Như Yên và Liễu Hoa bước xuống.
Trong căn phòng chật chội mùi ẩm mốc, ba vị phu nhân ném ba xấp tài liệu và những tấm séc trị giá hàng triệu USD lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Mẹ Văn
Mẹ Văn
/Dùng quạt che miệng, ánh mắt khinh bỉ quét qua căn phòng/Tả Kỳ Hàm, nhìn cho kỹ đây. Đây là giấy nợ của bệnh viện, nếu cậu không ký vào đơn từ bỏ thằng Văn , ngày mai máy thở của mẹ cậu sẽ bị ngắt. Tôi muốn xem cái tình yêu cao thượng của cậu có cứu sống được bà ta không?
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay bám lấy gấu váy của phu nhân, nước mắt hòa cùng nước mưa thấm đẫm gương mặt /Phu nhân... con xin bà... đừng chạm vào mẹ con... Con cầu xin bà...
Mẹ Kiệt
Mẹ Kiệt
/Liếc nhìn Thụy/ Còn cậu, Trương Hàm Thụy. Bố cậu đang bị tình nghi tham ô vì một dự án khống do Trương gia cài vào. Chỉ cần một cái gật đầu của tôi, ông ta sẽ rũ xương trong tù. Cậu chọn đi: Lỗ Kiệt hay mạng sống của bố cậu?
Liễu Như Yên
Liễu Như Yên
/Bước đến, dùng gót giày cao gót giẫm lên bàn tay đang run rẩy của Hàm, cúi xuống thì thầm đầy độc địa/Cậu nhìn lại mình xem? Một đứa thấp hèn. Sự xuất hiện của cậu là vết nhơ của anh Văn . Mau biến mất đi, đồ rác rưởi!
Nhóm em khóc đến khàn cả giọng, tiếng sấm chớp ngoài trời như đang chế giễu sự bất lực của những kẻ không có tiền quyền. Để bảo vệ người thân, bảo vệ chính tương lai của người mình yêu, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bán đứng linh hồn cho quỷ dữ.
11 giờ đêm, tại quán bar VIP. Dương Bác Văn , Vương Lỗ Kiệt và Trương Quế Nguyên lao vào phòng bao sau khi nhận được tin nhắn hẹn gặp từ người yêu. Đập vào mắt họ là một cảnh tượng khiến tim họ rỉ máu
Tả Kỳ Hàm đang ngồi trong lòng một gã đàn ông trung niên lạ mặt (được các phu nhân thuê), trên tay cầm ly rượu vang đỏ, gương mặt trang điểm đậm, nụ cười lả lơi nhưng đôi mắt lại trống rỗng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Lao đến, thô bạo giật phắt Hàm ra khỏi gã đàn ông, đôi mắt hằn lên tia máu/Tả Kỳ Hàm!!! Em đang làm cái quái gì thế này?! Thằng khốn này là ai?!
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Cố nuốt ngược nước mắt vào trong, đẩy mạnh Hâm ra, nở nụ cười khẩy tàn nhẫn nhất có thể/Dương thiếu gia, anh nhìn không ra sao? Đây là đại gia mới của tôi. Anh ấy cho tôi một căn biệt thự ở trung tâm và 2 triệu USD tiền mặt. Thứ mà một thằng thiếu gia chưa có quyền hành gì như anh không bao giờ cho tôi được!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Bàng hoàng, lùi lại một bước, giọng run lên/Em... em nói cái gì? Em vì tiền mà phản bội anh? Đêm nay chúng ta còn vừa hứa...
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Cắt ngang lời anh, quay đi để anh không thấy giọt nước mắt đang rơi/Lời hứa của kẻ nghèo chỉ là lời nói suông thôi Chu thiếu gia. Tôi chơi đùa với anh đủ rồi. Anh và hai người bạn của anh... cút khỏi mắt chúng tôi đi!
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
/Đứng bên cạnh, ném thẳng chiếc nhẫn đôi của Vương Lỗ Kiệt vào sọt rác/Lỗ Kiệt , anh nghèo nàn đến mức chỉ tặng nổi tôi chiếc nhẫn bạc này sao? Tôi chán ngấy việc phải ăn mì tôm cùng anh rồi!"
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
/Gầm lên, định lao vào bóp cổ Thụy nhưng bị Quế Nguyên cản lại/ MẸ KIẾP!!! TRƯƠNG QUẾ THỤY!!! MÀY DÁM!!!
Nhóm em thô bạo đẩy các anh ra khỏi phòng, bước lên xe của gã đại gia rời đi trong màn mưa, bỏ lại ba vị thiếu gia đứng chết lặng giữa phố đêm. Nước mưa xối xả dội xuống khuôn mặt đầy tổn thương và phẫn nộ của họ.
Dương Bác Văn quỳ bệt xuống lòng đường bẩn thỉu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức bật máu, tiếng cười điên dại vang lên trong tiếng mưa.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Ánh mắt chầm chậm ngước lên, tràn ngập một màu đen tối, chiếm hữu biến thái và hận thù tột độ/ Tả Kỳ Hàm... em giỏi lắm... Em dám vì tiền mà bỏ rơi tôi... Em dám để thằng đàn ông khác chạm vào người...
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
/Đập nát chiếc điện thoại/ Tao sẽ giết chết tụi nó... Tao sẽ khiến tụi nó phải hối hận!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không... không được giết. Tao phải bắt em ấy về. Tao sẽ dùng tiền đè chết em ấy, tao sẽ giam em ấy vào nơi tối tăm nhất, để cả đời này em ấy chỉ có thể nhìn thấy một mình Dương Bác Văn tao! Kì Hàm... em đợi đấy, địa ngục của em... bắt đầu rồi!
Màn đêm lãng mạn ngày xưa biến mất, nhường chỗ cho một kế hoạch truy lùng tàn bạo suốt ba năm dài đằng đẵng...
End

chap 2 : BA NĂM LÀNG CHÀI RÁCH NÁT

Ba năm. Một nghìn một trăm ngày trôi qua dài đằng đẵng đối với ba linh hồn tội nghiệp. Sau đêm diễn kịch tàn nhẫn ấy, nhóm em hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc, ôm số tiền từ bản hợp đồng nhục nhã của các phu nhân để chạy trốn đến một làng chài hẻo lánh cực Nam. Số tiền ấy, họ không dám tiêu một đồng cho bản thân, tất cả đều đổ vào máy thở của mẹ Hàm và tiền thuốc men duy trì sự sống cho bố Thụy.
Hiện tại, họ sống trong một căn nhà cấp bốn vách đất dột nát sát vách biển. Tiếng sóng vỗ ầm ầm mỗi đêm như nhắc nhở họ về quá khứ đầy máu và nước mắt.
Tại góc sân đầy mùi tanh của cá, Trần Dịch Hằng với đôi bàn tay từng chỉ biết cầm cọ vẽ, giờ đây đầy những vết chai sạn, đang còng lưng gỡ từng chiếc lưới cá rách rưới.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
/Khẽ ho khan, quệt mồ hôi trên trán, nhìn sang Thụy/Thụy ơi... thuốc tháng này của bác trai mua được chưa? Tớ vừa giao xong mẻ cá, người ta ép giá dữ quá...
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
/Gương mặt gầy rộc đi, đôi mắt sâu hoắm vì thức đêm, đôi bàn tay đang nhào bột làm bánh/Mua được rồi Hằng ạ... Nhưng còn tiền viện phí tháng sau của mẹ Hàm nữa. Hàm đâu rồi? Sao từ sáng đến giờ không thấy cậu ấy?
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Bước vào từ cửa, chiếc áo sờn rách thấm đẫm nước biển, bờ vai gầy run lên vì lạnh/ Tớ đây... Tớ vừa xin được việc bốc vác ngoài bến tàu đêm. Người ta trả cao hơn một chút...
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
/Lao đến, nắm lấy bờ vai gầy trơ xương của Hàm, khóc nghẹn/Hàm ơi, cậu điên rồi sao?! Cậu đang bị lao phổi nhẹ, bác sĩ bảo không được làm việc nặng trong đêm lạnh mà! Cậu muốn chết à?!
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Nở một nụ cười thê lương, ánh mắt nhìn ra biển xám xịt/Chết sao được... Tớ còn phải sống để nuôi mẹ. Với lại... đôi khi bận rộn đến kiệt sức, tớ mới không nhớ đến anh ấy. Ba năm rồi... tớ cứ nhắm mắt lại là thấy ánh mắt hận thù của Chí Hâm đêm hôm đó. Tim tớ... đau như ai cào xé...
Ba đứa trẻ ôm lấy nhau khóc nức nở giữa căn nhà rách nát. Họ ngỡ rằng sự hy sinh của mình đã đổi lại bình yên cho gia đình. Họ đâu biết rằng, ở kinh thành tài phiệt, ba con thú dữ đã trưởng thành, nắm trọn quyền lực tối cao và đang điên cuồng lật tung cả đất nước để tìm họ.
Tại mật thất của tập đoàn Dương thị ở kinh đô. Không gian ngập tràn mùi rượu ngoại đắt tiền và khói xì gà nồng nặc. Dương Bác Văn , Vương Lỗ Kiệt và Trương Quế Nguyên ngồi trên ghế da đại bàng, gương mặt ai nấy đều u ám, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
/Ném mạnh chiếc ly pha lê vào bức tường kính, mảnh vỡ găm thẳng vào da thịt tay anh, máu chảy ra nhưng anh không màng/ Ba năm! Tao đã lật tung từng cái sòng bạc, từng cái biệt thự của lũ đại gia để tìm thằng Thụy! Không có! Tụi nó rốt cuộc trốn ở cái xó xỉnh nào?!
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
/Cầm chiếc máy tính bảng, ngón tay gõ nhịp đều đều lên bàn, nụ cười trở nên vặn vẹo, khát máu/Tụi nó không ở với đại gia nào cả. Ba năm qua, tụi nó dùng chứng minh thư giả, sim rác... Nhưng tụi nó quên mất một điều, tài khoản bệnh viện của mẹ thằng Hàm vẫn nhận tiền từ một bưu cục ở vùng biển phía Nam.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Đang đứng trước cửa kính nhìn xuống thành phố, nghe đến đó liền khựng lại. Gã chậm rãi quay người lại, chiếc áo măng tô đen bay nhẹ, đôi mắt gã lúc này không còn một tia ấm áp nào, chỉ có một màu đen tối tăm, chiếm hữu đến biến thái/ "Tìm thấy rồi sao?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Định vị bưu cục nằm ở làng chài X. Tụi nó đang ở đó. Sống như những con chuột dưới cống rãnh
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm đục vang lên trong căn phòng trống làm người ta rợn tóc gáy/Ha... Haha... Tả Kỳ Hàm ơi là Tả Kỳ Hàm. Em bảo em cầm 2 triệu USD đi hưởng vinh hoa phú quý với đại gia kia mà? Sao lại trốn ở cái nơi bẩn thỉu đó? Em dám lừa tôi... Em dám trốn tôi ba năm qua...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Đi đến bên chiếc tủ kính, lấy ra ba sợi xích được đúc bằng bạc nguyên chất, sáng loáng nhưng lạnh ngắt/Tôi không cần biết uẩn khúc gì. Tôi chỉ biết em ấy là của tôi. Dù có phải bẻ gãy đôi chân của em ấy, xích em ấy lại bên giường, tôi cũng phải mang em ấy về! Đi, chuẩn bị trực thăng tư nhân. Đêm nay, tao phải đi bắt con chim sổ lồng về chịu phạt!
1 giờ đêm tại làng chài. Không gian chỉ có tiếng sóng biển và tiếng gió rít qua khe cửa rách. Nhóm em đang chìm vào giấc ngủ mê mệt sau một ngày lao động kiệt lực.
Đột ngột, một tiếng gầm rú kinh hoàng của động cơ trực thăng xé toạc bầu trời đêm. Ánh đèn pha công suất lớn từ ba chiếc trực thăng tư nhân rọi thẳng xuống mái tôn rách nát của căn nhà, sáng rực như ban ngày. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục vệ sĩ áo đen bao vây toàn bộ làng chài.
RẦM !!!!
Cửa chính bằng gỗ mục nát bị một cước đạp bay, bụi bay mù mịt.
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Bừng tỉnh, hoảng loạn chắn trước giường bệnh của mẹ/Ai... ai đó?!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Sải bước bước vào. Chiếc áo măng tô đen dài quét trên nền đất bẩn thỉu. Gã đứng đó, tháo chiếc kính râm ra, để lộ đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhiều đêm, nhìn chằm chằm vào Hàm như một con thú nhìn thấy con mồi/Hàm Hàm... Ba năm rồi, em trốn giỏi lắm.
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Gương mặt bỗng chốc trắng bệch, không còn một giọt máu, toàn thân run bần bật/ Bác Văn... Sao anh... sao anh tìm được đến đây... Không... anh đi đi! Cút đi!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Tiến lên một bước, thô bạo túm lấy cổ áo Hàm giật mạnh về phía mình, lực tay mạnh đến mức khiến Hàm khó thở, tiếng ho khan sù sụ vang lên/Cút? Em bảo tôi cút sao? Nhìn xem em sống ở cái ổ chuột bẩn thỉu này à? Đại gia của em đâu? Gọi nó ra đây đấu với tôi xem nào?!
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Nước mắt tuôn rơi như mưa, cố sức đấm vào ngực anh/Buông tôi ra! Tôi không muốn gặp anh! Đồ điên! Dương Bác Văn, anh buông tôi ra!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Nụ cười gã trở nên điên dại, gã bóp chặt lấy cằm Hàm nâng lên, ép cậu phải nhìn vào mắt mình/Muốn tôi buông? Cả đời này em đừng hòng! Tôi đã nói rồi, em trốn một mét, tôi săn một mét. Em trốn đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ đào tận gốc để bắt em về làm đồ chơi cho tôi!
Ở gian phòng bên cạnh, tiếng la hét, khóc lóc của Thụy và Hằng cũng vang lên đau đớn.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
/Thô bạo vác Trương Hàm Thụy lên vai mặc cho Thụy đấm đá, cào cấu đến rách cả da lưng anh/Trương Hàm Thụy! Em cắn tôi? Được lắm! Để xem về đến nhà, trên chiếc giường của tôi, em còn mạnh miệng được thế này không!
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
/Gào khóc, máu từ những vết thương cũ trên tay rỉ ra/Vương Lỗ Kiệt! Đồ khốn nạn! Buông tôi ra! Bố tôi còn đang bệnh... cứu tôi với... Hàm ơi... Hằng ơi...
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
/Cúi xuống bế xốc Trần Dịch Hằng đang khóc đến mức ngất lịm đi vì hoảng sợ, gã thì thầm vào tai cậu bằng chất giọng lạnh tanh/Ngoan, ngủ một giấc đi bảo bối của anh. Khi em tỉnh dậy, em sẽ thấy mình ở trong chiếc lồng vàng do chính tay anh làm ra. Cả đời này, em không có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời nữa đâu.
Dương Bác Văn lạnh lùng rút từ trong túi ra một sợi xích bạc, không một chút thương xót, gã khóa chặt một đầu vào cổ chân gầy gò của Tả Kỳ Hàm. Tiếng "cạch" của ổ khóa vang lên, dập tắt hoàn toàn mọi hy vọng tự do của cậu.
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
/Cảm nhận được cái lạnh thấu xương của sợi xích bạc, cậu sụp đổ hoàn toàn, gào lên trong sự u uất tột cùng/Dương Bác Văn... tôi hận anh... tôi hận anh đến chết!!!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/Bế xốc Hàm lên, lao ra ngoài màn mưa, hướng thẳng lên trực thăng/Hận đi! Cứ hận tôi đi! Nhưng em phải ở bên tôi để mà hận!
Ba chiếc trực thăng bay vút lên bầu trời đêm, bỏ lại ngôi làng chài tiêu điều và tiếng khóc oán hận thấu tận trời xanh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play