Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

˗ˏˋ꒰ MarHoon ꒱ ‧₊˚ | Strawberry Cake.

₊‧ 01 ୨୧ .

.
Mùa hè ở Seoul năm nay đến sớm hơn thường lệ, mang theo cái nắng vàng ươm như mật đổ xuống những con phố quanh co và mùi gió sông thoang thoảng chút hơi ẩm mát lành.
Martin uể oải gục đầu xuống chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ của tiệm bánh ngọt Berry Sweet, ngón tay lơ đãng xoay xoay chiếc chìa khóa xe máy. Tiếng nhạc êm dịu phát ra từ chiếc loa nhỏ ở góc tường không đủ để xua đi sự lười biếng đang bao trùm lấy anh vào một buổi chiều tháng sáu oi ả.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Martin.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Martin!
Một giọng nói vang lên từ phía gian bếp, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. James, anh cả của gia đình, người sở hữu tiệm bánh này đang bước ra với một chiếc hộp giấy thắt nơ hồng xinh xắn trên tay. Anh vẫn đang mặc tạp dề bám một chút bột mì trắng xóa, mồ hôi lấm tấm trên trán.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Gì thế anh James?
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Em đang tận hưởng giây phút bình yên cuối ngày mà.
Martin chống cằm than thở, đôi mắt khẽ híp lại đầy vẻ làm nũng.
James không mắc bẫy, anh đặt mạnh chiếc hộp lên bàn, vỗ vai cậu em trai một cái rõ đau.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Tận hưởng cái gì chứ?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Đi giao giùm anh đơn này đi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Ơ... Sao anh không đi giao mà kêu em?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Anh còn đang làm mẻ bánh khác cho khách gấp lắm.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Anh không giao được mới nhờ em đấy.
Martin nhíu mày, bĩu môi nhìn ra ngoài trời nắng chang chang.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
“Nắng thế...”
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Sao anh không bảo thằng Keonho đi?
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Nó là em út, việc chạy vặt này phải là của nó chứ?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Keonho nó đang đi học ở trường rồi, lát nữa còn có khóa tập Taekwondo nữa.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Ở nhà còn mỗi em rảnh rỗi thôi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Đi nhanh đi, khách người ta hối dữ lắm rồi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Bánh dâu tươi để lâu ngoài nắng là hỏng vị đấy!
James vừa nói vừa đẩy Martin ra phía cửa, không quên nhét vào tay anh tờ giấy ghi địa chỉ.
Martin cằn nhằn vài tiếng trong cổ họng, nhưng nhìn gương mặt mệt mỏi vì đứng lò suốt cả ngày của anh trai, anh cũng không nỡ từ chối. Anh thở dài, đội chiếc mũ bảo hiểm lên, cẩn thận ôm lấy hộp bánh dâu rồi dắt xe ra khỏi tiệm.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Đi nhanh về nhanh đấy.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Dạ em biết rồi.
Đơn hàng lần này được giao đến một trung tâm thể thao nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở quận Seocho. Martin chạy xe men theo bản đồ, nhưng những con hẻm ngoằn ngoèo đặc trưng của Seoul cứ như một mê cung đánh đố lòng kiên nhẫn của anh.
Sau mười phút lòng vòng, Martin dừng xe bên lề đường, tháo mũ bảo hiểm ra và nhìn quanh với vẻ hoang mang. Đúng lúc đó, anh nhìn thấy một cậu nhóc mặc bộ đồng phục học sinh đang đứng dựa lưng vào bức tường gạch cũ, cúi đầu nhìn mũi giày.
Martin xuống xe, bước lại gần và cất tiếng hỏi bằng giọng lịch sự.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
À em ơi cho anh hỏi, phòng tập Taekwondo ở đâu vậy?
Cậu nhóc ngẩng đầu lên nhìn Martin, không trả lời ngay mà chỉ khẽ lắc đầu, đưa ngón tay trỏ lên chỉ vào tai mình, rồi các ngón tay bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, tạo thành những ký hiệu.
: ?
: ?
꒰ Em không nghe được ạ. ꒱
Martin khựng lại một nhịp. Sống ở một thành phố bận rộn như Seoul, anh hiếm khi gặp người khiếm thính ngoài đời lắm, nhưng may mắn thay, hồi còn học đại học, anh từng tham gia một câu lạc bộ tình nguyện và đã được học qua ngôn ngữ ký hiệu căn bản.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
​“Mình không nghĩ là phải dùng ngôn ngữ ký hiệu cho trường hợp này đấy.”
Martin thầm nghĩ trong đầu, một cảm giác vừa bất ngờ vừa thú vị len lỏi vào tim. Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười thật ấm áp, rồi giơ hai tay lên để ra dấu đáp lại.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À, cho anh hỏi phòng tập Taekwondo ở đâu á? ꒱
Đôi mắt của cậu nhóc lập tức sáng bừng lên khi thấy người đối diện hiểu được mình, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Cậu nhóc hào hứng giơ tay chỉ về phía con hẻm nhỏ bên cạnh.
: ?
: ?
꒰ Dạ, anh đi thẳng ở lối đó rồi quẹo phải ạ. ꒱
Martin nhìn theo hướng tay chỉ, nhẹ nhõm thở phào. Anh nhanh chóng chuyển động ngón tay để gửi lời chào.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Anh cảm ơn nha! ꒱
Cậu nhóc vẫy vẫy tay chào Martin với ánh mắt đầy thiện cảm.
​Martin tìm được phòng tập Taekwondo chỉ sau vài phút rẽ phải theo chỉ dẫn. Tiếng thét vang dội của các võ sinh hòa cùng tiếng chân đạp mạnh lên thảm đấu vang vọng ra tận cửa kính.
Martin đẩy cửa bước vào, anh định bụng sẽ tìm người đặt bánh, giao nhanh rồi về tiệm nằm điều hòa.
Thế nhưng, bước chân của Martin hoàn toàn khựng lại khi ánh mắt anh vô tình va phải một bóng hình đang đứng cạnh hàng ghế khán giả.
Đó là một cậu thiếu niên có vóc dáng mảnh khảnh, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt. Cậu ấy đang đứng nghiêng người, chăm chú dõi theo một cậu nhóc đang thực hiện bài đá phản công trên thảm.
Góc nghiêng của cậu ấy đẹp đến mức khiến Martin quên cả thở, hàng mi dài khẽ rủ, sống mũi cao và làn da trắng ngần dưới ánh đèn của phòng tập.
Đúng lúc đó, cậu nhóc trên thảm đấu thực hiện thành công một cú đá xoay người tuyệt đẹp. Cậu thiếu niên kia thấy thế liền vui vẻ, gương mặt bừng sáng. Cậu chạy nhanh đến rìa thảm đấu, hai bàn tay đưa lên ngực, các ngón tay chuyển động nhanh nhẹn.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Em làm tốt lắm! Hôm nay em thể hiện rất tốt đó nha! ꒱
Vừa ra dấu, cậu vừa nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy khiến tim anh lỡ đi một nhịp.
​Cậu nhóc võ sinh kia cười híp mắt, dùng tay đáp lại đầy phấn khích.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Thật sao ạ? Em vui quá. ꒱
Cậu thiếu niên đưa tay xoa xoa mái tóc đẫm mồ hôi của em trai mình, rồi khẽ vén tay áo lên nhìn chiếc đồng hồ nhỏ. Gương mặt cậu thoáng chút vội vã. Cậu tiếp tục dùng ngôn ngữ ký hiệu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Em cứ tập tiếp đi, lát anh đến đón. Bây giờ anh bận chút việc phải đi trước rồi. ꒱
​Cậu nhóc võ sinh ngoan ngoãn gật đầu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Dạ, anh đi cẩn thận. ꒱
Cả hai vẫy tay chào nhau đầy lưu luyến. Martin vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ôm khư khư hộp bánh dâu, ánh mắt dính chặt vào từng cử chỉ của cậu thiếu niên kia. Trong đầu Martin lúc này tự động nảy ra một suy nghĩ chắc nịch: Cậu ấy cũng là người khiếm thính. Một người khiếm thính có nụ cười đẹp nhất mà mình từng thấy trên đời.
: ?
: ?
꒰ À dạ anh ơi, anh giao bánh đúng không ạ? ꒱
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Martin. Anh giật mình quay sang, thấy một cậu nhóc võ sinh khác, bạn của cậu nhóc ban nãy, đang đứng trước mặt mình. Nhận thấy môi cậu nhóc không mấp máy nhiều mà chỉ dùng ký hiệu ngôn ngữ để hỏi, Martin lập tức dùng hai tay giơ hộp bánh ra, ra dấu đáp lại.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À phải, đây là bánh của em. ꒱
Cậu nhóc võ sinh nhận lấy hộp bánh, gật đầu cảm ơn rồi gửi tiền cho Martin, sau đó nhanh chóng chạy về phía nhóm bạn của mình, trong đó có cả cậu em của cậu thiếu niên kia.
​Martin đưa mắt nhìn ra cửa, bóng dáng người kia đã khuất sau tấm cửa kính tự động từ lúc nào. Sự tiếc nuối dâng lên nghẹn ngào trong cổ họng. Không kiềm chế được sự tò mò, Martin bước lại gần cậu nhóc võ sinh ban nãy, khẽ chạm vào vai cậu để thu hút sự chú ý rồi vụng về ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Em ơi, người hồi nãy... là người quen của em à? ꒱
​Cậu nhóc tròn mắt, nghiêng đầu đầy khó hiểu, bàn tay khẽ cử động.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Dạ? Anh đang hỏi em ạ? ꒱
Martin cuống cuồng xua xua tay, gương mặt hơi ửng đỏ vì ngượng ngùng, anh vội vã đính chính bằng ký hiệu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À không phải, ý anh là cái người hồi nãy nói chuyện với em á. ꒱
Nhìn thấy điệu bộ lúng túng của anh, cậu nhóc liền hiểu ra ý đồ, tay ra dấu rất nhanh.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ À, đó là anh trai em. Anh hỏi làm gì ạ? ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À thì... Anh trai em tên gì thế? ꒱
Martin ngập ngừng ra dấu, tai anh đã bắt đầu nóng ran lên.
Cậu nhóc võ sinh nhìn biểu cảm của Martin thì tủm tỉm cười trêu chọc, ngón tay thoăn thoắt di chuyển tạo thành câu hỏi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Anh đang định tán tỉnh anh trai của em đấy à? ꒱
​Bị một đứa nhóc nói trúng tim đen, Martin đỏ bừng mặt. Anh lúng túng lắc đầu, hai tay xua xua liên tục.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ A-À không phải, anh chỉ muốn hỏi tên thôi... ꒱
Cậu nhóc gật gù cái đầu nhỏ, ánh mắt đầy vẻ lém lỉnh, tiếp tục trêu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Có thật là anh chỉ muốn hỏi tên thôi không? ꒱
Đến nước này thì Martin không thể chối quanh được nữa. Anh hít một hơi sâu, gãi gãi gáy, gương mặt tràn ngập vẻ ngượng ngùng của một chàng trai vừa biết rung động. Anh nhìn thẳng vào cậu nhóc, chậm rãi ra dấu thú nhận.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Chắc là vậy... Vậy anh trai em tên gì thế, có thể cho anh xin số điện thoại được không? ꒱
Cậu nhóc nhìn thấy sự chân thành của Martin thì bật cười, cậu khẽ lắc đầu, bàn tay chuyển động nhịp nhàng đưa ra câu trả lời.
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Em là Eom Seonghyeon, còn anh trai em là Kim Juhoon. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Còn số điện thoại... anh tự đi mà xin đi nhé! ꒱
Nói rồi, Seonghyeon nháy mắt một cái thật kêu, rồi quay lưng chạy vụt về phía đám bạn đang vẫy gọi, để lại Martin đứng ngẩn ngơ giữa phòng tập.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Kim Juhoon...
Martin mấp máy đôi môi, lẩm bẩm cái tên ấy trong lòng như một câu thần chú. Anh bước ra khỏi phòng tập, lòng nặng trĩu một nỗi thất vọng nhè nhẹ. Seoul rộng lớn thế này, người ta đi lướt qua nhau một lần, biết đến bao giờ mới có cơ hội gặp lại để mà tự đi xin số đây?
Khoảng ba mươi phút sau, khi Martin đang trên đường trở về tiệm bánh dọc theo con lộ lớn gần sông, anh bỗng thấy một bóng người quen thuộc ở phía xa.
Trên vỉa hè rộng lớn, cậu thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi xanh ban nãy đang dắt một chiếc xe máy điện màu trắng sữa.
Tuy nhiên, chiếc xe dường như đang gặp sự cố nghiêm trọng. Màn hình điện tử của xe tắt ngóm, Juhoon vừa dắt vừa loay hoay vặn thử tay ga nhưng chiếc xe vẫn trơ ra. Cậu thỉnh thoảng lại cúi xuống nhìn bảng mạch phía dưới yên, rồi lại nhìn đồng hồ, gương mặt tràn ngập sự lo lắng, mồ hôi nhễ nhại hai bên thái dương.
Martin lập tức giảm ga, tấp xe vào lề đường. Tim anh đập thình thịch liên hồi vì phấn khích. Anh gạt chân chống, bước nhanh về phía Juhoon. Khi chỉ còn cách một bước chân, Martin vươn tay ra, nhẹ nhàng khều vào vai cậu.
Juhoon giật mình quay phắt lại, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ cảnh giác và ngơ ngác.
Nhìn thấy biểu cảm giật mình của đối phương, Martin chợt nhận ra mình hơi thất lễ khi tiếp cận một người không nghe thấy từ phía sau. Anh vội vàng giơ hai tay lên ngang ngực, chuyển động ngón tay một cách thành kính nhất có thể để xin lỗi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Xin lỗi vì đã làm cậu giật mình. ꒱
Juhoon ngẩn người giây lát khi thấy chàng trai cao lớn, lãng tử trước mặt đang dùng ngôn ngữ ký hiệu với mình. Sự cảnh giác trên mặt cậu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự ngạc nhiên. Juhoon khẽ mỉm cười, đôi tay thon dài chuyển động đáp lại.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ À không sao. Mà cậu là ai thế? Sao lại khều vai tớ? ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À, tớ là người giao bánh lúc nãy. Tớ đang chạy ngang qua đường này thì thấy cậu. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Hình như chiếc xe của cậu bị hư rồi phải không? ꒱
Juhoon nhìn xuống chiếc xe tội nghiệp của mình, khẽ thở dài rồi gật đầu cái rụp. Gương mặt cậu ỉu xìu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Để tớ kiểm tra giúp cho. ꒱
Không đợi Juhoon đồng ý, Martin đã tiến tới, ngồi xổm xuống bên cạnh chiếc xe điện. Anh cẩn thiện tháo nhẹ nắp đậy bình ắc quy, kiểm tra dây cầu chì và hệ thống ngắt điện tự động. Anh ngẩng đầu lên, hai tay thoăn thoắt ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Ồ, bộ điều khiển IC bị chập mạch và hệ thống điện của xe bị ngắt hoàn toàn rồi. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Dù không phải chuyên môn sâu nhưng tớ cũng biết sửa chút ít về mấy loại xe điện này, để tớ giúp cậu nhé. ꒱
Juhoon đứng bên cạnh, nhìn bờ vai vững chãi và đôi bàn tay khéo léo của Martin đang giúp mình. Cậu vội vàng ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Cậu nói thật sao? Vậy thì nhờ cậu nhé. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Cái này mất bao nhiêu thời gian để sửa xong vậy? ꒱
Martin đứng dậy, phủi phủi tay, khẽ nhíu mày tính toán rồi ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À, chập mạch điện tử thế này phải mang về tiệm có máy đo dòng điện mới xử lý được. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Chắc phải tầm 3 đến 4 tiếng mới xong. ꒱
​Nghe đến con số ba, bốn tiếng, đôi vai Juhoon lập tức sụp xuống. Gương mặt cậu lộ rõ vẻ hoảng hốt và bất lực. Martin nhận ra ngay sự bất thường đó, anh liền lo lắng ra dấu hỏi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Cậu đang có chuyện gấp sao? ꒱
Juhoon vội vã gật đầu lia lịa, đôi mắt cậu ánh lên sự bồn chồn như sắp khóc đến nơi. Cậu có một cuộc hẹn rất quan trọng liên quan đến công việc làm thêm của mình, nếu trễ hẹn thì mọi thứ sẽ hỏng bét.
Nhìn thấy vẻ bối rối đáng thương của Juhoon, một ý nghĩ nảy lên trong đầu Martin. Anh không hề đắn đo, liền chỉ tay về phía chiếc xe máy đang dựng ở lề đường của mình, rồi ra dấu một cách dứt khoát.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Nếu thế thì cậu cứ dùng xe máy của tớ đi, còn chiếc xe điện này tớ sẽ dắt bộ về tiệm sửa giúp cậu. ꒱
Juhoon sững sờ. Cậu nhìn chiếc xe máy xịn xò của Martin, rồi lại nhìn chàng trai mới gặp lần đầu này. Hai bàn tay cậu bối rối xua loạn xạ, gương mặt đỏ ửng vì ngại.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ À, k-không được đâu! Như thế phiền cậu lắm, chúng ta mới gặp nhau mà... ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Không sao đâu mà, tớ không thấy phiền gì hết. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Với lại cậu cũng đang gấp mà đúng không? Chần chừ ở đây là trễ giờ thật đấy, đi nhanh đi! ꒱
Juhoon mím chặt môi, nhìn chiếc đồng hồ đã chỉ sát giờ hẹn, rồi lại nhìn ánh mắt của Martin. Cậu biết mình không còn lựa chọn nào khác. Juhoon khẽ gật đầu, gương mặt tràn ngập lòng biết ơn sâu sắc. Cậu đưa tay ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Vậy... cảm ơn cậu nhiều nhé. ꒱
​Nói rồi, Juhoon chủ động chìa bàn tay của mình ra trước mặt Martin.
Martin nhìn bàn tay đang chìa ra của cậu, trong lòng thầm nghĩ.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
“À, cậu ấy muốn bắt tay xã giao để cảm ơn sao?”
Thế là anh cũng vui vẻ đưa bàn tay của mình ra, nắm lấy tay Juhoon. Lòng bàn tay Juhoon mềm và hơi mát, khiến tim Martin lại một lần nữa đập lệch nhịp.
Nhìn thấy Martin nắm chặt lấy tay mình, Juhoon ngẩn ra một giây, rồi cậu bật cười trừ, gương mặt đỏ lựng lên vì sự hiểu lầm này. Cậu khẽ rút tay ra, rồi làm điệu bộ giả vờ đang bấm bấm lên lòng bàn tay, sau đó ra dấu lại.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ À không phải, ý tớ là... cho tớ xin phương thức liên lạc của cậu. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Để có gì tớ còn biết đường mà liên lạc trả xe chứ? ꒱
Martin đứng hình vài giây, anh ngượng ngùng cười xòa, vội vàng móc chiếc điện thoại trong túi quần ra đưa cho Juhoon. Juhoon đón lấy, nhanh nhẹn gõ số điện thoại và ID tài khoản nhắn tin của mình vào máy Martin, sau đó đưa ngược lại cho anh.
​Sau khi trao đổi phương thức liên lạc xong, Juhoon nhận chìa khóa xe máy từ Martin. Cậu leo lên xe, đội mũ bảo hiểm cẩn thận, trước khi vít ga đi còn không quên quay lại vẫy tay và ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Tớ đi nhé! Cảm ơn cậu. ꒱
Martin đứng bên lề đường, một tay dắt chiếc xe điện hỏng của Juhoon, một tay vẫy chào theo bóng xe máy đang xa dần. Chiếc điện thoại trong túi anh khẽ rung lên một thông báo đã kết bạn thành công.
Trên màn hình hiển thị cái tên: Kim Juhoon.
Mùa hè của Martin, bỗng chốc ngập tràn hương vị ngọt ngào của những quả dâu chín mọng.
.
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
nay cho cdang yêu cấm chat rồi .(=ㅇ༝ㅇ=).
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
vừa cày lại xong cái viết luôn, nỏi loạn ngày mưa
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
chap đầu hơi dài 3013 chữ =))
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
NovelToon

₊‧ 02 ୨୧ .

.
Sau khi bóng dáng Juhoon cùng chiếc xe máy của anh khuất hẳn nơi ngã tư đại lộ, Martin đứng lại bên lề đường, ngơ ngẩn nhìn màn hình điện thoại một lúc lâu.
Cái tên Kim Juhoon như thể đang tỏa ra một loại năng lượng kỳ diệu, khiến khóe môi anh cứ tự động cong lên. Anh khẽ lắc đầu để kéo mình về thực tại, rồi bắt đầu dắt chiếc xe máy điện màu trắng sữa của Juhoon đi bộ về tiệm.
Đoạn đường từ Seocho về lại tiệm bánh Berry Sweet bình thường chạy xe chỉ mất mười phút, nhưng hôm nay dắt bộ dưới cái nắng cuối chiều của Seoul, Martin cảm thấy như mình đang đi bộ xuyên qua cả thành phố.
Tuy nhiên, thay vì cằn nhằn hay than vãn như mọi khi, anh lại thấy lòng mình nhẹ tênh. Mỗi bước đi, anh lại nhớ đến ánh mắt tròn xoe ngơ ngác khi bị khều vai, nụ cười dịu dàng, và cả cái chạm tay mềm mại, lành lạnh lúc nãy của Juhoon.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Aiz, mình bị làm sao thế này không biết...
Martin lầm bầm, tự gõ vào đầu mình một cái rõ đau khi nhận ra bản thân đang cười ngớ ngẩn giữa đường.
Khi Martin đẩy chiếc xe điện vào khoảng sân nhỏ trước tiệm bánh, James đang đứng lau kính ở cửa ra vào. Thấy em trai đi bộ về, lại còn dắt theo một chiếc xe lạ hoắc, James tròn mắt kinh ngạc, vội buông chiếc khăn lau bước ra.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Này Martin, xe máy của em đâu?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Rồi em dắt cái xe điện của ai về đây?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Đi giao bánh dâu mà giao luôn cả xe của mình cho người ta rồi à?
Martin mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui. Anh dựng chân chống xe điện xuống, vừa thở hổn hển vừa nói.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Em cho người ta mượn xe rồi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Xe điện của bạn ấy bị hỏng hệ thống IC ngay giữa đường, bạn ấy lại có việc gấp lắm nên em đổi xe cho bạn ấy đi trước.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Em dắt xe này về để sửa giúp.
James khoanh tay trước ngực, nhìn cậu em trai bằng ánh mắt hoài nghi pha chút buồn cười.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Bạn? Bạn nào mà tốt số thế?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Em nổi tiếng lười biếng và kỹ tính với xe cộ mà hôm nay lại hào phóng dắt bộ cả cây số để sửa xe hộ một người lạ sao?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Khai thật đi, em thích con gái nhà ai rồi đúng không?
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Không phải con gái...
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
À mà anh đừng hỏi nữa, để em dắt xe vào góc sân đã.
Martin đỏ mặt, lảng tránh ánh mắt trêu chọc của anh cả.
Đúng lúc đó, cậu em út trong nhà cũng vừa đi học về. Keonho vẫn còn mặc chiếc quần bơi và khoác chiếc áo khoác thể thao của trường, trên vai đeo ba lô, mái tóc hơi ẩm ướt vì vừa bước ra khỏi hồ bơi. Thấy không khí trong sân có vẻ nhộn nhịp, Keonho tò mò chạy lại, ngó nghiêng chiếc xe điện.
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
Ồ, xe điện dáng này đang hot lắm nè.
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
Xe của ai thế anh Martin?
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
Anh mới đổi gu từ xe phân khối lớn sang xe này từ bao giờ vậy?
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Không phải của anh, vào nhà tắm rửa đi nhóc.
Martin vừa nói vừa đẩy Keonho vào trong, cắt đuôi sự tò mò của hai anh em.
Buổi tối hôm đó, sau khi tiệm bánh đóng cửa, Martin không đi ngủ ngay như mọi khi. Anh bật chiếc đèn nhỏ trong sân, lúi húi mở hộp dụng cụ ra để kiểm tra chiếc xe điện của Juhoon. Do có chút kiến thức về đồ điện tử từ hồi còn đi học, Martin nhận ra hệ thống dây nối của bộ điều khiển IC bị lỏng do va đập, dẫn đến chập mạch nhẹ và kích hoạt chế độ ngắt nguồn tự động.
Anh tỉ mỉ dùng mỏ hàn nối lại các mối điện, lau sạch bụi bẩn bám trên thân xe, rồi cẩn thận dùng khăn sạch lau lại toàn bộ lớp sơn màu trắng sữa cho đến khi chiếc xe sáng bóng dưới ánh đèn đêm.
Ting.
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên phá tan không gian yên tĩnh của sân sau. Martin giật mình, vội vàng lau tay vào chiếc giẻ lau rồi rút điện thoại ra.
Hóa ra Instagram của anh đang có người nhắn.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
@jh.hoonie : "Chào cậu, tớ là Juhoon đây. Tớ đã lo xong việc và về đến nhà an toàn bằng xe của cậu rồi."
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
@jh.hoonie : "Xe của cậu chạy êm lắm, cảm ơn cậu rất nhiều nhé! Xe điện của tớ có phiền cậu quá không?"
Nhìn dòng tin nhắn hiện lên, tim Martin bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Anh định gõ bàn phím trả lời, nhưng rồi sực nhớ ra đối phương là người khiếm thính. Anh sợ mình dùng từ ngữ không khéo léo hoặc quá dài dòng sẽ khiến Juhoon khó hiểu.
Dù thực tế người khiếm thính vẫn đọc tin nhắn bình thường, nhưng Martin lúc này đang trong trạng thái "bối rối khi yêu" nên suy nghĩ có chút ngốc nghếch.
Anh quyết định bấm máy quay một đoạn video ngắn.
Trong video, Martin hướng camera về phía chiếc xe điện đã được lau chùi sạch sẽ, bật khóa nguồn khiến màn hình điện tử sáng bừng lên. Sau đó, anh xoay camera về phía mình, giơ hai ngón tay lên, mỉm cười thật tươi và dùng ngôn ngữ ký hiệu ra dấu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Xe đã sửa xong rồi nhé. Ngày mai tớ mang qua cho cậu. ꒱
Anh gửi đoạn video đi và nín thở chờ đợi. Chỉ chưa đầy một phút sau, đầu dây bên kia đã phản hồi. Không phải bằng tin nhắn, mà Juhoon cũng gửi lại một đoạn video ngắn.
Trong clip, Juhoon đang ngồi ở một góc phòng học nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp nhuộm lên mái tóc mềm của cậu. Cậu nhìn thẳng vào màn hình, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt, lộ ra hai chiếc răng thỏ vô cùng đáng yêu. Đôi tay thon dài của cậu chuyển động.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Cậu giỏi thật đấy! Tớ không ngờ cậu lại sửa được nhanh như vậy. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Ngày mai tớ không có tiết học, tớ có thể đến tiệm bánh của cậu để đổi xe được không? ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Seonghyeon đã nói cho tớ biết cậu làm việc ở tiệm bánh Berry Sweet rồi. ꒱
Martin xem đi xem lại đoạn video ngắn ngủi ấy đến năm lần. Nụ cười của Juhoon giống như một viên kẹo đường thả vào lòng anh, ngọt ngào và tan chảy. Anh nhanh chóng gõ chữ trả lời.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
@martin.edw : "Được chứ, ngày mai tớ sẽ đợi cậu ở tiệm. Tớ sẽ làm một món quà bất ngờ cho cậu."
Sáng hôm sau, Martin thức dậy sớm hơn cả James. Anh chạy tót vào gian bếp, nhìn mẻ dâu tây tươi vừa được giao đến từ trang trại vào sáng sớm. Những quả dâu đỏ mọng, căng tròn và rất thơm.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Anh James, dạy em làm bánh kem dâu đi!
Martin chạy đến bên James, nắm lấy tay ông anh lắc lắc.
James suýt nữa thì làm rơi cây đánh trứng, quay lại nhìn Martin như nhìn sinh vật lạ ngoài hành tinh.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
C-Cái gì cơ?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Em nói cái gì cơ?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Bình thường bảo em vào phụ anh cân bột em còn trốn lên trốn xuống.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Hôm nay lại đòi học làm bánh kem dâu?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Trời sắp bão lớn ở Seoul rồi à?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Phải gọi Keonho dạy coi mới được!
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Kìa anh, em nghiêm túc mà.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Dạy em loại căn bản nhất thôi, loại bánh gato nhỏ có kem tươi và dâu tây ở trên ấy.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Đi mà anh haii.
Martin nài nỉ.
Nhìn thấy sự kiên trì hiếm hoi của em trai, James thở dài nhưng trong mắt đầy vẻ chiều chuộng.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Được rồi, thắt tạp dề vào đi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Chỉ một lần này thôi đấy.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Dạ, anh hai em là nhất!
Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, gian bếp của Berry Sweet ngập tràn một bầu không khí bận rộn. Martin lóng ngóng cân từng gam bột, đánh bông lòng trắng trứng cho đến khi mỏi nhừ cả tay, rồi cẩn thận đứng canh bên lò nướng. Đến công đoạn phết kem, đôi bàn tay anh hơi run nhưng vẫn cố gắng hoàn thành.
Anh tỉ mỉ phết từng lớp kem trắng muốt lên cốt bánh, rồi chọn ra những quả dâu đều đặn và đẹp nhất, cẩn thận xếp chúng thành hình một bông hoa nhỏ ở chính giữa.
Chiếc bánh không được hoàn hảo như bánh của James làm, lớp kem có chỗ còn hơi gồ ghề, nhưng nó chứa đựng tất cả sự chân thành và tâm huyết của Martin. Anh ngắm nghía thành quả của mình, lòng thầm nghĩ không biết Juhoon khi ăn thử sẽ có biểu cảm như thế nào.
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
Ô, bánh anh làm à?
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
Làm cho em đúng hông, để em ăn-
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
Không phải của út đâu, lo đi học đi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⋅ ˚
Anh ba keo kiệt khó ưa.
.
Khoảng mười một giờ trưa, khi cái nắng mùa hè bắt đầu chói chang, tiếng chuông gió ở cửa tiệm Berry Sweet khẽ vang lên leng keng.
Martin đang đứng ở quầy thu ngân lập tức ngẩng đầu lên. Qua tấm cửa kính, anh nhìn thấy Juhoon đang dắt chiếc xe máy của anh vào sân.
Juhoon đẩy cửa bước vào tiệm. Ngay khi bước vào, cậu khẽ hít hà một hơi, đôi mắt sáng lên khi ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của bơ sữa và dâu tây đang bao trùm khắp không gian. Cậu nhìn thấy Martin đang đứng sau quầy, liền mỉm cười thật tươi, giơ tay lên vẫy vẫy.
Martin bước ra khỏi quầy, đi tới trước mặt Juhoon.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Chào cậu, Juhoon. Cậu đến đúng giờ thật đấy. ꒱
Juhoon khẽ nghiêng đầu, đôi tay chuyển động đáp lại, điệu bộ vô cùng lịch sự.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Chào cậu, Martin. Tớ đến để trả xe cho cậu đây. Xe của tớ... thực sự phiền cậu nhiều quá. ꒱
Martin lắc đầu, anh đi ra phía sau quầy và bưng ra chiếc hộp giấy thắt nơ hồng, bên trong là chiếc bánh kem dâu do chính tay anh làm lúc sáng. Anh đặt chiếc hộp lên bàn, nhẹ nhàng đẩy về phía Juhoon.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Không phiền chút nào cả. Đây là quà gặp mặt tớ tự tay làm tặng cậu. ꒱
Juhoon nhìn chiếc bánh kem nhỏ xinh qua lớp màng kính trong suốt của chiếc hộp. Cậu ngước lên nhìn Martin, đôi mắt mở to đầy vẻ bất ngờ và cảm động.
Cậu không ngờ một chàng trai có vẻ ngoài cool ngầu như Martin lại có thể tinh tế và khéo tay đến vậy.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Nó đẹp quá. Tớ thực sự rất thích dâu tây. Cảm ơn cậu rất nhiều, Martin. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Đây là chiếc bánh kem đầu tiên tớ được tặng từ một người bạn mới quen đấy. ꒱
Nhìn thấy hai chữ "bạn mới" được Juhoon ra dấu, tim Martin lại khẽ run lên một nhịp.
.
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
ạc ạc chap này ít so với chap đầu, hjhj.
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
Sea so cute ♡

₊‧ 03 ୨୧ .

.
​Buổi trưa mùa hè ở Seoul hệt như một thước phim điện ảnh quay chậm dưới lớp kính lọc màu hoài cổ.
Juhoon ngồi lọt thỏm trong góc quán gần cửa sổ, chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt khẽ lay động theo luồng gió mát mẻ từ máy điều hòa. Cậu cẩn thận mở nắp hộp bánh kem dâu, hương thơm ngọt lịm của bơ sữa tươi và vị chua thanh của những quả dâu chín mọng lập tức phủ đầy cánh mũi.
Juhoon khẽ nheo mắt, bờ vai gầy chùng xuống, rũ bỏ hết sự mệt mỏi sau một buổi sáng bận rộn.
Từ phía quầy pha chế, Martin đứng bất động, chiếc khăn lau ly trên tay anh đã ngừng chuyển động từ lâu. Ánh mắt anh dính chặt vào góc nghiêng của Juhoon.
Dưới ánh nắng, hàng mi của Juhoon rủ xuống tạo thành một khoảng bóng râm nho nhỏ trên gò má trắng ngần. Đôi môi mỏng mím nhẹ, thỉnh thoảng lại cong lên khi cậu ngắm nghía chiếc bánh.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
“Cậu ấy giống như một thiên sứ vậy...”
Martin thầm nghĩ.
​Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm mình sao cho trông thật tự nhiên nhất.
Anh nhớ lại lời dặn của các tình nguyện viên hồi đại học: Khi giao tiếp với người khiếm thính, hãy để họ nhìn rõ khẩu hình miệng và biểu cảm gương mặt của bạn, điều đó sẽ giúp họ cảm thấy được tôn trọng và an tâm.
Martin bước lại gần, kéo chiếc ghế đối diện Juhoon ra rồi ngồi xuống. Anh không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng gõ ngón tay xuống mặt bàn hai cái để thu hút sự chú ý.
Juhoon ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Martin. Cậu vội vàng nở nụ cười, hai chiếc răng thỏ lộ ra trông vô cùng đáng yêu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Cậu ăn thử xem có vừa vị không? Tớ tự tay làm cốt bánh và đánh kem đấy. Dù... trông nó có hơi xấu một chút. ꒱
Juhoon nhìn chăm chú vào đôi bàn tay to lớn của Martin. Những động tác của Martin có chút gượng gạo, giống như một đứa trẻ đang cố gắng học thuộc lòng từng chữ cái, nhưng chính sự vụng về ấy lại chứa đựng một sự chân thành đến mức làm người ta cảm động.
Juhoon cầm chiếc thìa gỗ nhỏ lên, xúc một miếng bánh có cả kem tươi lẫn một lát dâu đỏ mọng đưa vào miệng.
​Vị béo ngậy, mát lạnh của kem tươi tan chảy ngay trên đầu lưỡi, hòa quyện với vị chua ngọt thanh mát của dâu tây. Juhoon khựng lại một giây, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Cậu vội vàng đặt thìa xuống, hai tay đưa lên một cách đầy hào hứng để đáp lại.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Ngon lắm! Thật sự rất ngon. Cốt bánh mềm như mây vậy, còn kem thì không bị quá ngọt. Martin, cậu nói dối tớ đúng không? ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Tay nghề thế này mà bảo không tốt sao? Cậu chắc chắn là một thợ làm bánh chuyên nghiệp giấu nghề rồi! ꒱
Nhìn những ngón tay của Juhoon chuyển động nhanh nhẹn, Martin bất giác mỉm cười.
Trong đầu anh lúc này là một sự khẳng định chắc nịch: Juhoon không thể nghe, cũng không thể nói. Nhưng thế giới bên trong của cậu ấy lại sống động và rực rỡ biết bao.
Để không làm Juhoon cảm thấy tủi thân hay có khoảng cách, Martin tự nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được phát ra âm thanh. Anh muốn dùng chính ngôn ngữ ký hiệu này để hòa nhập vào thế giới của cậu.
Martin mỉm cười, lắc đầu rồi đôi tay ra dấu chậm rãi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Tớ không nói dối đâu. Đây thực sự là chiếc bánh đầu tiên tớ tự làm từ đầu đến cuối đấy. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Bình thường tớ lười lắm, chỉ phụ anh trai giao hàng thôi. Chắc là vì có dâu tây tươi, và... vì muốn cậu ăn ngon miệng nên ông trời mới giúp tớ đấy thôi. ꒱
Nhìn dòng ký hiệu “vì muốn cậu ăn ngon miệng”, hai gò má của Juhoon bỗng chốc đỏ ửng lên. Cậu cúi đầu, dùng thìa gỗ khều khều lớp kem tươi trên mặt bánh để giấu đi sự thẹn thùng.
Juhoon khẽ liếc nhìn khuôn mặt điển trai, góc cạnh của Martin. Trong lòng cậu lúc này cũng đang cuộn trào những dòng suy nghĩ tương tự.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
“Cậu ấy dịu dàng quá, nhưng cậu ấy lại bị khiếm thính.”
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
“Chắc hẳn cậu ấy đã phải trải qua nhiều khó khăn lắm mới có thể giữ được nụ cười ấm áp như thế này.”
Juhoon thầm nghĩ, lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc lẫn một chút xót xa mơ hồ.
Juhoon ngẩng đầu lên, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng, ngón tay thoăn thoắt di chuyển.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Cậu thật là... Mà này Martin, sao cậu lại biết ngôn ngữ ký hiệu thế? ꒱
​Martin hơi khựng lại một nhịp, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của Juhoon, đôi tay chuyển động thành thật.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Hồi đại học tớ có tham gia một câu lạc bộ tình nguyện, ở đó tớ được dạy ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp với các bạn nhỏ. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Tớ không ngờ có ngày những ký hiệu này lại giúp tớ gặp được một người đặc biệt như cậu. ꒱
Juhoon nhìn chằm chằm vào hai chữ “đặc biệt”, tim cậu khẽ rung lên một nhịp. Cậu đặt hai tay lên đùi, khẽ mím môi. Trong thế giới của Juhoon, từ trước đến nay chỉ xoay quanh việc chăm sóc em trai Seonghyeon và những lo toan bộn bề của cuộc sống.
Cậu chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, một người xa lạ lại bước vào cuộc đời cậu một cách đột ngột đến thế.
Cậu ngước nhìn Martin.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Martin, cậu cũng là một người rất đặc biệt. Cảm ơn cậu vì chiếc bánh, và cả chiếc xe nữa. Tớ không biết phải đền đáp cậu thế nào đây. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ À phải rồi, giá tiền sửa xe là bao nhiêu thế? Để tớ trả. ꒱
Martin xua xua tay.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Không cần đâu mà, tớ không tính phí đâu. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Vậy đâu có được! Cậu đã sửa xe cho tớ, còn làm bánh tặng tớ... Tớ muốn đền đáp cho cậu. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Nếu cậu muốn đền đáp, thì từ nay về sau, cho phép tớ được làm bạn của cậu nhé? Mỗi khi cậu muốn ăn bánh dâu, tớ sẽ làm cho cậu. ꒱
Juhoon nhìn Martin, nụ cười rạng rỡ lại xuất hiện trên môi cậu. Cậu gật đầu thật mạnh, rồi giơ ngón tay út ra trước mặt Martin.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Được, hứa nhé! Chúng ta là bạn. ꒱
​Martin nhìn ngón tay út của Juhoon, anh khẽ nuốt nước bọt, rồi cũng giơ ngón út của mình ra, ngoắc chặt lấy ngón tay cậu.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
E hèm!
​Một tiếng ho khan vang lên từ phía cửa bếp. James bước ra, trên tay cầm hai ly nước ép dâu mát lạnh.
Anh đặt hai ly nước xuống bàn, mỉm cười lịch sự với Juhoon rồi quay sang nhìn Martin bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
​Vì nghĩ rằng Juhoon không nghe thấy, và bản thân Martin cũng đang "đóng vai" người khiếm thính trước mặt Juhoon, nên Martin lập tức đứng bật dậy. Anh giật lấy hai ly nước, rồi dùng ký hiệu tay với James.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Anh James, anh vào trong bếp làm bánh tiếp đi! Đừng có đứng đây làm phiền tụi em! ꒱
James nhìn biểu cảm cuống cuồng của cậu em trai, nhướn mày buồn cười. Anh lắc đầu, ghé sát tai Martin nói nhỏ bằng giọng trêu chọc.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Martin, em mê người ta vừa phải thôi. Người ta đang ăn bánh ngon lành mà em cứ nhìn chằm chằm thế?
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Kì lắm em ơi.
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘑𝘢𝘮𝘦𝘴 ⋅˚
Được rồi, anh không làm phiền không gian riêng tư của hai đứa nữa. Nước ép dâu anh tặng đấy, tiếp đãi người ta cho tốt vào.
Juhoon ngồi ở đối diện, nhìn thấy biểu cảm lúng túng của Martin và hành động nói thầm của James. Cậu mỉm cười thầm nghĩ.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
“Anh trai của Martin chắc là người bình thường nhỉ?”
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
“Anh ấy đang nói thầm để Martin có thể nhìn khẩu hình miệng chăng?”
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Em cảm ơn anh vì ly nước ép ạ. Tiệm bánh của anh rất đẹp. ꒱
James nhìn thấy Juhoon ra dấu với mình, dù không hiểu hết nhưng nhìn nụ cười lịch sự của cậu, anh cũng đoán được.
James gật đầu, nở nụ cười thật tươi rồi vẫy tay chào, sau đó quay lưng bước vào gian bếp, trả lại không gian yên tĩnh cho hai người.
​Martin ngồi xuống ghế, mặt vẫn còn hơi đỏ. Anh vội vàng dùng ngôn ngữ ký hiệu giải thích với Juhoon.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ À, đó là anh trai cả của tớ, tên là James. Anh ấy là chủ tiệm bánh này. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Anh ấy vừa khen cậu rất dễ thương và tặng chúng ta nước ép dâu đấy. ꒱
Juhoon đưa tay lên miệng cười khúc khích.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Anh trai cậu tốt bụng thật đấy. Gửi lời cảm ơn của tớ đến anh ấy nhé. ꒱
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Mà này Martin, tớ phải đi ngay bây giờ rồi, chiều nay tớ còn có buổi học nhóm ở thư viện trường nữa. ꒱
​Martin nghe vậy thì trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng rõ rệt. Anh nhìn đồng hồ, mới đó mà đã gần một tiếng trôi qua. Thời gian ở bên cạnh Juhoon sao lại trôi nhanh đến thế? Anh luyến tiếc đứng dậy, đi cùng Juhoon ra sân trước.
Chiếc xe máy điện của Juhoon đã được Martin sửa sang lại như mới, phần vỏ xe được lau chùi sạch bóng, không còn một vết bụi.
Juhoon dắt xe ra, cậu bất ngờ khi thấy chiếc xe của mình lại trở nên đẹp đẽ đến thế. Cậu quay sang nhìn Martin.
Juhoon trèo lên xe, đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu. Trước khi nhấn ga, cậu quay lại nhìn Martin, đôi tay chuyển động nhịp nhàng dưới ánh nắng vàng.
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⋅ ˚
꒰ Martin, cảm ơn cậu vì ngày hôm nay. Tớ sẽ nhắn tin cho cậu sau nhé. ꒱
Martin đứng bên cạnh xe, gật đầu mỉm cười.
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⋅ ˚
꒰ Đi đường cẩn thận nhé, Juhoon. Tớ sẽ chờ tin nhắn của cậu. ꒱
Juhoon mỉm cười, vẫy vẫy tay rồi vít ga cho xe chạy đi. Martin đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng gầy của Juhoon cho đến khi cậu rẽ vào con hẻm lớn. Anh đưa tay lên chạm vào lồng ngực trái của mình, nơi trái tim vẫn đang đập những nhịp liên hồi.
.
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
Công nhận mình nhiều ý tưởng vãi =))
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
Chưa end mấy bộ kia đã có bộ mới ૮₍ •⤙• ₎ა
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
Còn 5, 6 bộ sắp ra mắt
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
‧₊ ᵎᵎ 𝘚𝘦𝘢𝘢𝘩 ⋅ ˚
😭

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play