Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chỉ Còn Mình Em Đợi

۝ _giới Thiệu_۝

tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Hello mban nhaa🩷
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Tui ra bộ truyện này dựa lên bộ truyện Nợ đời vay trả nhấ
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
hem bt có xh k ta nhm tui gth nv đâyy🐑
______________
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng là anh cả trong gia đình sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đã quen với cuộc sống vất vả. Cậu không có nhiều lời để nói, chỉ lặng lẽ làm việc và gánh vác mọi khó khăn trên vai. Bề ngoài Hùng có vẻ lạnh lùng, cứng rắn và ít bộc lộ cảm xúc, nhưng bên trong lại là một người sống tình nghĩa, luôn đặt những người mình yêu thương lên trước bản thân. Dù cuộc sống nhiều lần xô đẩy, cậu vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Với Hùng, nghèo khó không phải là điều đáng sợ nhất. Điều cậu sợ là đánh mất những người quan trọng trong cuộc đời mình. Chính vì vậy, cậu sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ họ, dù Phải đánh đổi bằng tất cả. 22 tuổi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy là em út trong gia đình và cũng là người được mọi người hết mực yêu thương. Sinh ra trong cảnh nghèo khó, cậu sớm quen với những ngày tháng thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ để hoàn cảnh khiến mình đánh mất sự lương thiện. Duy mang tính cách hiền lành, dịu dàng và sống rất tình cảm. Cậu luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ đến bản thân, sẵn sàng hy sinh để gia đình và những người mình yêu quý được bình yên. Dù cuộc sống nhiều lần thử thách, Hoàng Đức Duy vẫn tin rằng chỉ cần còn gia đình và những người luôn ở bên mình, mọi khó khăn rồi sẽ có thể vượt qua. Chính sự ấm áp và kiên cường ấy đã khiến cậu trở thành trái tim của câu chuyện. 18tuổi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đăng Thành An là anh hai trong gia đình. Lớn lên trong cảnh nghèo khó, An sớm gác lại những ước mơ của mình để cùng các em gánh vác cuộc sống. Với cậu, gia đình luôn là điều quan trọng nhất. An là người hiền lành, ấm áp và luôn mang đến cảm giác bình yên cho mọi người. Dù cuộc sống có vất vả đến đâu, cậu vẫn giữ nụ cười trên môi để động viên Hoàng Đức Duy và Lê Quang Hùng. Ít ai biết rằng phía sau vẻ ngoài lạc quan ấy là những đêm mất ngủ vì lo tiền bạc và tương lai của cả gia đình. Thế nhưng, An chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Cậu luôn tin rằng chỉ cần ba anh em còn nắm chặt tay nhau thì sẽ có thể vượt qua mọi khó khăn. 20tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh là em út của Nhà Hội Đồng Tam. Mang vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói và khó gần, cậu luôn khiến người khác có cảm giác xa cách ngay từ lần gặp đầu tiên. Ánh mắt sắc lạnh cùng thái độ điềm tĩnh khiến không ai dám xem thường cậu. Quang Anh không thích thể hiện cảm xúc hay dựa dẫm vào người khác. Cậu tin vào sức mạnh của bản thân và luôn giải quyết mọi chuyện bằng hành động thay vì lời nói. Dù lạnh lùng với người ngoài, cậu lại vô cùng coi trọng gia đình, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ những người mình yêu thương. Ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ là một trái tim từng chịu nhiều tổn thương. Chính những biến cố trong quá khứ đã khiến Quang Anh trở nên khép kín, nhưng cũng giúp cậu trưởng thành và kiên cường hơn. Với Quang Anh, gia đình là điều duy nhất không bao giờ được phép đánh mất.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương là anh hai của Nhà Hội Đồng Tam. Nổi tiếng với tính cách lạnh lùng, ít nói và vô cùng nghiêm khắc, anh luôn giữ gương mặt bình thản đến mức khó ai đoán được mình đang nghĩ gì. Chỉ cần một ánh mắt của Đăng Dương cũng đủ khiến người khác phải dè chừng. Là người đứng sau quán xuyến mọi việc trong gia đình, Đăng Dương luôn đặt kỷ luật và danh dự của Nhà Hội Đồng Tam lên hàng đầu. Anh không dễ tin tưởng ai, càng không dễ tha thứ cho những kẻ phản bội. Với anh, lòng trung thành đáng giá hơn mọi lời hứa. Dù luôn tỏ ra vô cảm, Đăng Dương lại âm thầm bảo vệ những người em của mình bằng mọi giá. Anh không giỏi thể hiện sự quan tâm, nhưng mỗi hành động đều chứng minh rằng gia đình là giới hạn cuối cùng không ai được phép chạm đến.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu là anh cả của Nhà Hội Đồng Tam, người đứng đầu và cũng là chỗ dựa vững chắc của cả gia đình. Với phong thái điềm tĩnh, lạnh lùng và quyết đoán, anh luôn khiến mọi người phải nể phục ngay từ lần gặp đầu tiên. Minh Hiếu ít nói, sống nguyên tắc và không bao giờ để cảm xúc chi phối quyết định của mình. Anh luôn đặt danh dự và sự an toàn của gia đình lên trên tất cả. Dù phải đối mặt với bao nhiêu sóng gió, anh vẫn bình thản bước tiếp, trở thành người dẫn đường cho các em. Trong mắt người ngoài, Minh Hiếu là một người khó gần và đầy uy quyền. Nhưng chỉ những người thân mới biết, sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một người anh luôn âm thầm hy sinh, sẵn sàng gánh lấy mọi đau khổ để bảo vệ gia đình.
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Tr ơi mỏi tay quá
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
NovelToon
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
vừa coi vừa viết hyhy
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
hết r pp
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Nhm chuyện của tui là tí H nhoo🐑
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Pp

۝ _hôn ước!?_۝

tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Hello
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
mn bcvv
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
hmm
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Vừa mưa vừa nghe bóng phù hoa nó kiểu suy
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Th vô
___________
Cơn mưa kéo dài từ chiều đến tận đêm. Từng giọt nước rơi xuống mái hiên tạo nên âm thanh đều đặn, khiến căn nhà Hội Đồng Tam chìm trong một bầu không khí vừa bình yên vừa có gì đó khó tả. Bên trong phòng khách, mọi người vẫn sinh hoạt như thường lệ. Trần Minh Hiếu ngồi trên ghế, chăm chú đọc một cuốn sách cũ. Anh cả luôn là người điềm tĩnh nhất, dù xảy ra chuyện gì cũng giữ được sự bình tĩnh khiến mọi người yên tâm. Trần Đăng Dương từ bếp bước ra, đặt lên bàn vài cốc nước nóng rồi cười.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mưa kiểu này uống chút trà nóng mới dễ chịu.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Hôm nay mưa lớn hơn mọi ngày.
Nguyễn Quang Anh khẽ gật đầu, nâng cốc lên nhấp một ngụm rồi nhìn màn mưa ngoài hiên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng tốt. Lâu rồi ba huynh đệ mình mới có một buổi tối yên tĩnh như thế này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bình thường ai cũng bận việc, hiếm lắm mới có ngày cả ba người cùng ngồi thế này.
Nghe vậy, Trần Minh Hiếu khép cuốn sách lại.
Ngoài hiên là tiếng mưa rơi không ngớt. Trong nhà là ánh đèn dầu lập lòe cùng hơi nước nóng bốc lên từ những chiếc cốc trên bàn. Hiếu vẫn lặng lẽ lật sang trang sách mới, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đừng chủ quan. Mưa lớn thường kéo theo nhiều chuyện ngoài ý muốn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Hai người nhìn nhau rồi khẽ gật đầu.//
Trong đại sảnh chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng củi cháy tí tách trong lò sưởi và tiếng lật sách đều đặn của Minh Hiếu. Đăng Dương rót thêm nước nóng vào ba chiếc chén.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Huynh Hiếu.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Sao?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đệ vừa sai người kiểm tra kho lương. Mọi thứ đều ổn cả.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// khẽ gật đầu.//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Làm tốt lắm.
Quang Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cầm lấy một quân cờ rồi xoay nhẹ trong tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu ngày nào cũng bình yên thế này thì tốt biết mấy.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//khẽ mỉm cười//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bình yên vốn là thứ khó giữ nhất.
Đúng lúc ấy... Một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên giữa màn mưa.
"Cốc... cốc... cốc..."
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhíu mày.//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Giờ này còn có người đến?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để đệ ra xem
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// đứng dậy.//
Anh cầm lấy chiếc đèn lồng treo bên cửa, chậm rãi bước ra ngoài. Tiếng mưa mỗi lúc một lớn hơn, che lấp cả tiếng bước chân. Khi cánh cửa phủ được mở ra... Trước mặt anh là ba bóng người đứng dưới màn mưa, quần áo đã ướt sũng nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng. Quang Anh khựng lại vài giây. Đó là những vị khách sẽ làm thay đổi Nhà Hội Đồng mãi mãi.
Quang Anh khựng người vài giây. Trước cổng phủ là ba thiếu niên đứng dưới màn mưa trắng xóa. Y phục trên người họ đã ướt đẫm, mái tóc dính sát vào gương mặt vì nước mưa. Dù trông vô cùng chật vật, cả ba vẫn đứng ngay ngắn, không hề tỏ ra sợ hãi. Quang Anh nâng cao chiếc đèn lồng, ánh mắt lặng lẽ quan sát. Người đứng giữa khẽ chắp tay hành lễ.
???
???
Xin hỏi... đây có phải là phủ Hội Đồng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đáp bằng giọng trầm tĩnh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phải.
Người thiếu niên ấy thở phào như trút được gánh nặng.
Đúng lúc ấy, Trần Đăng Dương từ bên trong bước ra. Thấy một thiếu nữ người đứng giữa cơn mưa, anh hơi sững lại.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sao còn đứng ngoài đó? Mau vào đi.
Quang Anh nhận ra sự do dự ấy, khẽ hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì sao?
???
???
Ta... y phục đều ướt cả. Sợ làm bẩn phủ.
Nghe vậy, Đăng Dương chỉ cười nhẹ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ là vài vệt nước mưa mà thôi. Người làm bẩn một ngôi nhà chưa bao giờ là nước mưa. Mà là lòng người.
???
???
//ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy ngạc nhiên.//
Đăng Dương nghiêng người sang một bên.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vào đi!
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
//chậm rãi bước vô//
Ái nữ duy nhất của Quan Phó Kiều, sinh ra trong danh môn vọng tộc, từ nhỏ đã được nuông chiều và lớn lên trong nhung lụa. Nàng sở hữu dung mạo xinh đẹp, khí chất cao quý, tinh thông cầm, kỳ, thi, họa nên được nhiều người trong kinh thành ngưỡng mộ. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài dịu dàng ấy lại là một con người đầy tham vọng và kiêu ngạo. Nữ Hân luôn tin rằng chỉ cần là thứ mình muốn thì nhất định phải có bằng được. Từ nhiều năm trước, trong một lần gặp gỡ tình cờ, nàng đã đem lòng yêu mến Nguyễn Quang Anh. Tình cảm ấy ngày một sâu đậm, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt và khoảng cách mà Quang Anh luôn giữ với nàng. Không chấp nhận việc trái tim mình bị từ chối, Kiều Nữ Hân dần trở nên cố chấp. Nàng xem bất kỳ ai đến gần Quang Anh đều là cái gai trong mắt và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để loại bỏ họ. Đối với người ngoài, nàng là một tiểu thư hiền thục, đoan trang. Nhưng đối với những người cản đường mình... Kiều Nữ Hân chính là nữ nhân nguy hiểm nhất là ai đụng vô người mình thích Hôn ước với Nguyễn Quang Anh không chỉ là lời hứa giữa hai gia tộc, mà còn là thứ nàng sẽ bảo vệ bằng mọi giá, dù phải đánh đổi tất cả.
nhưng mà Quang Anh có thích nó đâu
Chỉ là hôn ước thôi
nhưng mà Quang Anh cũng có thể thêm vợ
Vô lại hồi ức lúc Quang Anh 5 tuổi
Mười năm trước... Kinh thành vừa trải qua một trận đại dịch lớn. Khi ấy, phủ Hội Đồng và phủ Quan Phó đã cùng nhau cứu giúp bá tánh, phát cháo và thuốc men suốt nhiều tháng. Nhờ vậy, hai gia tộc ngày càng thân thiết. Một ngày nọ, Quan Phó Kiều dẫn theo ái nữ nhỏ tuổi là Kiều Nữ Hân đến phủ Hội Đồng. Khi ấy, Nguyễn Quang Anh chỉ mới là một thiếu niên. Trong lúc mọi người đang trò chuyện, Nữ Hân vô tình chạy ra hậu viện chơi một mình. Không may, nàng trượt chân rơi xuống hồ sen. Nghe tiếng kêu cứu, Quang Anh lập tức lao xuống nước, cứu nàng lên bờ.
Nữ Hân lúc ấy chỉ biết ôm chặt lấy Quang Anh mà bật khóc. Từ khoảnh khắc đó... Trong trái tim nàng chỉ còn hình bóng của người thiếu niên ấy. Tối hôm đó, hai vị trưởng bối ngồi đối ẩm trong đại sảnh. Quan Phó Kiều bật cười. Gia chủ Hội Đồng nhìn Quang Anh rồi nhìn sang Nữ Hân đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh.
Thiên Ân( Quan Huyện Phó)
Thiên Ân( Quan Huyện Phó)
Hai đứa trẻ thật có duyên.
Bà hội Đồng Tam
Bà hội Đồng Tam
Nếu đã có duyên như vậy...
Bà hội Đồng Tam
Bà hội Đồng Tam
Hay chúng ta kết thành thông gia.
Hai người cùng nâng chén trà. Chỉ bằng một lời hứa... Hôn ước giữa Nguyễn Quang Anh và Kiều Nữ Hân chính thức được định xuống. Lúc ấy, Quang Anh chỉ lặng lẽ cúi đầu. Chàng không phản đối. Nhưng cũng chưa từng gật đầu đồng ý. Năm tháng trôi qua... Kiều Nữ Hân ngày một lớn, tình cảm dành cho Quang Anh cũng ngày càng sâu đậm. Nàng luôn xem mình là vị hôn thê tương lai của chàng. Mỗi dịp lễ, nàng đều sai người mang quà sang phủ Hội Đồng. Từ đó, hôn ước ấy không còn đơn thuần là lời hứa giữa hai gia tộc. Mà đã trở thành sợi dây ràng buộc số phận của cả Nguyễn Quang Anh và Kiều Nữ Hân, mở đầu cho những biến cố sẽ xảy ra sau này.Mỗi khi có yến tiệc trong kinh thành, ánh mắt nàng cũng chỉ hướng về Quang Anh. Thế nhưng... Nguyễn Quang Anh trước sau vẫn luôn giữ khoảng cách. Đối với chàng, Kiều Nữ Hân chỉ là người có hôn ước do trưởng bối định đoạt. Ngoài sự tôn trọng cần có, chàng chưa từng hứa hẹn điều gì. Chính sự lạnh nhạt ấy khiến Nữ Hân dần sinh ra chấp niệm. Nàng tự nhủ với bản thân
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
"Dù chàng có yêu ta hay không... người được gả vào phủ Hội Đồng cuối cùng cũng chỉ có thể là Kiều Nữ Hân."
____hết___
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
hết r pp
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Nhm cho tí cốt truyện là ngược trước ngọt sau nhóoo
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Pp mn nha🩷

۝ _Sóng Gió Trước Cửa Phủ_۝

tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Hello
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Bữa h bị bệnh nên hem viết đc
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
NovelToon
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Yas
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Tg xin đổi tên nhó
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
_________________
Tiếng gà vừa cất lên, phủ Hội Đồng Tam đã rộn ràng người ra kẻ vào. Trần Minh Hiếu – trưởng nam của nhà họ Trần – ngồi trên sập gỗ lim, ánh mắt lạnh lùng lật từng trang sổ sách. Chỉ một ánh nhìn của anh cũng đủ khiến gia nhân cúi đầu, không ai dám hé nửa lời. Ngoài sân, Trần Đăng Dương đang luyện kiếm. Từng đường kiếm mạnh mẽ, dứt khoát như muốn chém tan mọi phiền muộn. Ở góc hành lang, Nguyễn Quang Anh vẫn lặng lẽ ngồi đọc sách. Khác với hai người anh, cậu điềm tĩnh, ít nói nhưng mỗi lời cất lên đều khiến người khác phải suy nghĩ. Đúng lúc ấy, một tên gia nhân hớt hải chạy vào.
thằng Tuấn
thằng Tuấn
Thưa các cậu! Quan phó đã đưa tiểu thư Kiều Nữ Hân đến phủ!
Nghe đến cái tên ấy, Đăng Dương khựng lại. Minh Hiếu khép cuốn sổ. Chỉ có Quang Anh vẫn bình thản như chưa hề nghe thấy. Kiều Nữ Hân bước xuống kiệu trong bộ áo gấm đỏ thêu chỉ vàng, phía sau là hàng dài nha hoàn. Nàng mỉm cười, cúi đầu với Hội đồng Tam.
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
Tiểu nữ xin thỉnh an!
Ánh mắt nàng dừng lại nơi Quang Anh lâu hơn một chút. Ai trong phủ cũng biết, giữa hai nhà từng có hôn ước từ khi cả hai còn nhỏ. Nhưng chỉ Quang Anh hiểu... Đó là hôn ước do người lớn định đoạt, chưa bao giờ là điều cậu mong muốn. Kiều Nữ Hân nhẹ giọng:
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
Quang Anh ca, lâu rồi không gặp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// chỉ khẽ gật đầu.//
con Sen
con Sen
Tiểu thư.
Sự xa cách ấy khiến nụ cười trên môi Kiều Nữ Hân thoáng cứng lại. Từ xa, Trần Minh Hiếu lặng lẽ quan sát. Anh có linh cảm...
Sự xuất hiện của Kiều Nữ Hân sẽ là khởi đầu cho những sóng gió chưa từng có trong phủ Hội Đồng Tam.
Đã ba năm... Ba năm kể từ lần gặp cuối cùng. Ngày ấy cậu vẫn còn là một thiếu niên. Còn bây giờ... Quang Anh khoác trên mình trường bào màu trắng, dáng người cao ráo, gương mặt điềm tĩnh và ánh mắt sâu như mặt hồ mùa thu.
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
//bất giác mỉm cười.//
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
Quả nhiên danh bất hư truyền. Phủ Hội Đồng Tam vẫn uy nghi như ngày nào.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
//bước lên nghênh đón.//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mời cô Hân vào đại sảnh dùng trà.
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
//gật đầu//
Sau khi an tọa, hạ nhân nhanh chóng dâng trà và điểm tâm. Không khí tưởng như yên bình. Nhưng ai cũng cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm căn phòng.
Kiều Nữ Hân
Kiều Nữ Hân
Hôm nay tôi đến đây... ngoài việc thăm hỏi, còn muốn nhắc lại chuyện hôn ước giữa hai nhà.
Lời vừa dứt... Đại sảnh bỗng im phăng phắc.Minh Hiếu lặng lẽ quan sát sắc mặt Quang Anh. Còn Quang Anh... Cậu chỉ bình tĩnh đặt chén trà xuống. Ánh mắt không hề dao động. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại báo hiệu...Một cơn sóng lớn đang dần kéo đến với phủ Hội Đồng Tam.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//kẽ câu mày//
______hết____
tg mất acc fifai😔
tg mất acc fifai😔
Yas hnay xuyên nên viết 2 chap:33

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play