Sáu bóng dáng cứ lặng lẽ đi xuyên qua sương mù của Hồ Điệp Cốc, bước chân không nhanh cũng không chậm, như thể đã quen với việc đi trong những nơi không thuộc về dương gian.
Càng tiến sâu, hoa dại hai bên đường càng thưa dần, thay vào đó là những dây leo khô quấn quanh đá, như dấu vết của thời gian bị bỏ quên. Không khí cũng bắt đầu đổi khác, không còn vẻ mơ hồ thơ mộng ban đầu mà trở nên nặng nề, lạnh đến mức linh lực trong cơ thể cũng phải thu lại.
Rồi ở khúc quanh cuối con đường, giữa một khoảng đất bằng phẳng bất thường, họ nhìn thấy nó.
Một căn trọ cũ kỹ nằm im lìm giữa cốc.
Biển gỗ treo trước cửa đã phai màu, chỉ còn ba chữ vẫn mơ hồ đọc được: Tang Môn.
Cái tên ấy khiến người ta vô thức khựng lại một nhịp, trong tu tiên giới, “Tang Môn” không phải là chữ để đặt cho nơi ở. Nó là điềm xấu, là cửa của tang thương, là dấu hiệu của nơi sinh tử giao nhau.
Thế nhưng căn trọ vẫn đứng đó, đèn lồng trước hiên nhẹ đung đưa, ánh sáng vàng nhạt hắt ra, ấm áp đến kỳ lạ giữa một nơi lạnh lẽo như Hồ Điệp Cốc.
Không có tiếng người, không có khí tức yêu ma rõ ràng. Chỉ có sự yên tĩnh... yên tĩnh đến mức khiến sáu người đều đồng thời chậm lại nửa bước.
Thiếu niên phía sau khẽ ngẩng đầu nhìn bảng hiệu, ánh mắt thoáng qua một tia khó hiểu, như đã từng nghe cái tên này ở đâu đó từ rất lâu rồi, trong một ký ức không thuộc về hiện tại.
Gió trong cốc bất chợt đổi hướng.
Căn trọ Tang Môn vẫn mở cửa, như đang chờ họ bước vào.