//Secret Agent X Secretary - Animal Hospital // Mật Danh..
Chap 1: Đồng nghiệp mới?
<..> vị trí
//..// hành động
*..* suy nghĩ
📲 nhắn tin
_ .. _ thời gian
__________________________
Tiếng máy in bắt đầu khởi động
_ Secreraty _
// thở dài // Hồ sơ bệnh án hôm nay nhiều dữ vậy trời...
_ Secreraty _
Nào là kiểm tra ADN, nào là phân loại bệnh nhân... Một mình tôi gánh cái phòng hành chính này chắc luôn.
_ Secreraty _
Mời vào ạ! // sửa hồ sơ //
Cửa mở ra, một bóng người sừng sững cao 1m9 che hết cả ánh sáng bước vào.
_ Secreraty _
// Ngước cổ mỏi cả mắt, nghẹn họng // À... Ờm... Xin hỏi anh đến khám bệnh hay...?
_ Secreraty _
Nếu là khám bệnh thì anh nên ra quầy chứ không nên vào phòng thư ký đâu? // nghiêng đầu, rời mắt khỏi đóng tài liệu mà nhấc điện thoại bàn lên //
_ Secret Agent _
// Chìa hồ sơ ra, giọng trầm ấm lạnh lùng // Tôi đến nộp hồ sơ ứng tuyển làm Bảo vệ ca đêm.
_ Secreraty _
Ờ ờ chờ tôi xíu nha // quay mặt đi, bấm số quầy tiếp khách //
_ Head Nurse _
Mạch ổn định, huyết áp bình thường. Chuẩn bị trích xuất mẫu ADN nha Nurse!
_ Nurse _
Mời anh đi thôi tôi ạ ! // chạy tới phòng 4 //
_ Intern _
📲 Alo? Sao thế anh Secre?
_ Secreraty _
📲 Alo hai em Intern ơi! Check lại thông tin bệnh nhân phòng số 4 giúp anh nhé, sao hồ sơ mập mờ quá vậy?
_ Intern _
📲Dạ tụi em làm thẻ xong cho vào phòng khám rồi anh Secre ơi~
_ Secreraty _
// vò đầu bức tai //📲 Mấy đứa này làm ăn bất cẩn quá... Ủa mà khoan, ai đang đứng trước bàn làm việc của mình thế này?
_ Secreraty _
// cúp điện thoại //
Secre ngước lên nhìn thấy anh Mèo Đen m9 đeo bảng tên ứng tuyển bảo vệ, đang nhìn chằm chằm vào mình.
_ Secret Agent _
// Thở dài // Tôi tới ứng tuyển...
_ Secreraty _
À thế anh tìm Bác sĩ Harlow giú-
_ Secret Agent _
Ngài Harlow bảo tôi đi đến phòng Thư ký tìm cậu..
_ Secreraty _
À ừm // nhận lấy hồ sơ ứng tuyển của Agent //
Cầm xấp hồ sơ ứng tuyển, ngón tay run run lật lật, mắt liếc nhìn qua kính cận
_ Secreraty _
Ờm... Anh tên là Agent? Cao... 1m90?! Hèn chi... // lật xem tiếp //
_ Secret Agent _
// Đứng khoanh tay, mắt dán chặt, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cậu thư ký nhỏ nhắn bên dưới // Đúng vậy. Hồ sơ của tôi có vấn đề gì sao?
_ Secreraty _
À không... Anh chờ tôi một chút, tôi phải gọi điện xin ý kiến cấp trên.
Secre vội vàng nhấc điện thoại bàn lên, bấm số gọi cho phòng viện trưởng .
_ Secreraty _
📲Alo? Thư ký Secre đây! Cho hỏi có ngài Harlow ở đó không?
_ Dr.Harlow _
// Giọng khàn khàn qua điện thoại // 📲Alo, Bác sĩ Harlow đây. Thư ký Secre đấy à? Có chuyện gì thế?
_ Secreraty _
// Nói nhỏ vào ống nghe, mắt vẫn lén nhìn Agent // 📲Sếp ơi... Ở phòng hành chính có một người đến ứng tuyển bảo vệ ca đêm.
_ Secreraty _
📲Nhưng mà... cậu ta nhìn đáng sợ lắm sếp ơi! Người to như Titan, lại còn mang theo cả súng và đang NHÌN CHẰM CHẰM vào tôi kìa!!
_ Secreraty _
📲Tôi có nên nhận không sếp? Với lại cậu ta còn bảo là sếp bảo cậu ta tìm tôi!
_ Dr.Harlow _
// Bất lực thở dài thườn thượt qua đầu dây bên kia // 📲Cậu thư ký ơi là cậu thư ký... Cậu ta chính là người do tổ chức điều phối xuống làm đồng nghiệp mới của cậu đấy, cứ ký nhận cho cậu ta nhận việc đi!
_ Dr.Harlow _
📲 Với nãy tôi tiếp khách nên hơi bận. Đành bảo cậu ta đi tìm cậu!
_ Secreraty _
Ơ từ từ! Em chưa nói xong!?
Lão Harlow cúp máy cái rụp
_ Secreraty _
// Secre từ từ đặt ống nghe xuống sau cuộc gọi với sếp Harlow, hít một hơi sâu để lấy lại phong độ chuyên nghiệp //
_ Secreraty _
Khụ... Viện trưởng đã duyệt rồi ạ. Hồ sơ của anh hoàn toàn hợp lệ. // Secre lấy con dấu cạch một phát, rồi ký tên sột soạt vào giấy tiếp nhận //
_ Secreraty _
// Đẩy tờ giấy về phía Agent // Kể từ hôm nay anh chính thức là Bảo vệ ca đêm của bệnh viện. Đây là thẻ công tác tạm thời của anh.
_ Secret Agent _
// Đón lấy chiếc thẻ, khẽ gật đầu chào theo đúng tác phong lịch sự, chất giọng trầm thấp, đều đều không chút gợn sóng // Cảm ơn cậu, cậu thư ký. Tôi sẽ bắt đầu ca trực từ tối nay.
_ Secreraty _
// Mắt liếc nhìn bộ vest đen thắt cà vạt chỉn chu, sang trọng từ đầu đến chân của Agent, có chút tò mò nhưng vẫn giữ lịch sự // Ờm... Anh cứ mặc bộ vest này làm việc luôn cũng được ạ, nhìn rất lịch sự và hợp tác phong. Ca trực của anh sẽ bắt đầu từ 8h tối nhé.
_ Secret Agent _
Được, chào cậu.
Agent lịch sự xoay người bước ra khỏi phòng, bóng lưng diện vest to lớn, sừng sững khuất sau cánh cửa
_ Secreraty _
// Nhìn theo cánh cửa đóng lại, khẽ thở phào nhẹ nhõm, tự lầm bầm một mình // Người đâu mà cao to như hộ pháp, đi làm bảo vệ ca đêm mà mặc vest lịch lãm như quản gia hào môn thế kia..
_ Secreraty _
Nhưng mà tác phong nhìn chuyên nghiệp ghê, mong là anh ta gác đêm sẽ giúp bệnh viện yên ổn hơn chút.
Tiếng giày tây của Agent nện đều đều xuống nền gạch hành lang bệnh viện
Tíc... Tắc... Tíc... Tắc...
Đồng hồ treo tường điểm đúng 20h00 đêm
_ Secret Agent _
// Chỉnh lại chiếc bộ đàm giắt bên hông vest, nhìn dãy hành lang vắng lặng tối tăm // Bắt đầu ca trực
Agent bước qua quầy thu ngân ở sảnh chính, nơi anh chàng Mèo Xám Security đang ngồi gác
_ Security _
// Cầm ly cà phê, giơ tay chào thân thiện // Hế lô đồng nghiệp mới! Bộ vest đen gile thắt cà vạt bén ngót nha bồ. Đi tuần ca đầu vui vẻ, có biến gì cứ hú tôi qua bộ đàm!
_ Secret Agent _
// Khẽ gật đầu xã giao // Cảm ơn, tôi đi kiểm tra các dãy phòng bệnh phía Tây.
Agent xoay người bước đi, bóng lưng diện vest sừng sững khuất dần vào bóng tối của dãy hành lang cách âm
Tiếng lá cây xào xạc bên ngoài khung cửa sổ bệnh viện, bầu không khí bắt đầu chuyển lạnh.
_ Secret Agent _
// Ánh mắt đặc vụ sắc sảo lướt qua các phòng bệnh // * Bệnh viện này nhìn bề ngoài thì bình thường, nhưng cấu trúc các dãy phòng phía sau lại được thiết kế rất kỳ lạ... *
Tiếng gõ bàn phím từ phòng hành chính đằng xa vọng lại
_ Secret Agent _
// Liếc mắt nhìn qua ô cửa kính phòng hành chính, thấy cậu thư ký Secre m7 vẫn đang cắm cúi ôm xấp hồ sơ ADN vừa in ban sáng //
_ Secret Agent _
// lẩm bẩm // Cậu thư ký đó... giờ này vẫn chưa chịu về sao?
Đúng lúc này, từ phía cuối dãy hành lang tối mịt của tầng hầm, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột xực lên.
Tiếng gầm gừ quái dị, trầm đục vang lên rất nhỏ từ phía căn phòng cấm
Tiếng con Anomoly sổng chuồng, gầm rú điên cuồng
_ Patient _
ÁAAAAA // cố đẩy Anomoly ra //
_ Nurse _
// Hốt hoảng ôm chặt lấy bệnh nhân, lấy thân mình che chắn // Bác ơi bình tĩnh! Đừng sợ, có cháu ở đây rồi!
_ Head Nurse _
// Lập tức lao tới chắn trước mặt Nurse, tay vớ lấy chiếc khay y tế bằng kim loại để phòng thủ, ánh mắt sắc lẹm // Con quái vật này ở đâu ra thế này?! Nurse, lùi lại sau chị mau!
_ Nurse _
// Giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ chặt bệnh nhân // Chị Head cẩn thận! Nó... nó lao tới kìa!!!
Con Anomoly nhe nanh vuốt, chồm người lao thẳng về phía hai cô y tá
__________________________
Chap 2: Ơ? Truyện gì vừa xảy ra vậy?
<..> vị trí
//..// hành động
*..* suy nghĩ
📲 nhắn tin
_ .. _ thời gian
___________________________
Một tiếng súng nổ vang lên khô khốc xé toạc màn đêm.
Bóng dáng diện vest đen gile sừng sững m9 của Agent lao thẳng qua cửa sổ phòng bệnh, tung một cú đá sấm sét ngay giữa không trung đạp bay con quái vật găm chặt vào tường.
_ Head Nurse _
// Nghẹn họng, ngơ ngác nhìn bóng lưng Titan diện vest đứng chắn trước mặt // Cậu... cậu bảo vệ mới?!
_ Secret Agent _
// Một tay giắt súng sau lưng, tay kia chỉnh lại chiếc cà vạt đen phẳng phiu không một nếp nhăn, giọng trầm thấp lạnh lùng // Hai người bế bệnh nhân lùi lại ngay. Ở đây để tôi xử lý.
_ Nurse _
// Mắt rưng rưng vì xúc động, gật đầu lia lịa // Dạ... dạ! Cảm ơn anh Agent! Chị Head Nurse ơi tụi mình đẩy xe đi mau!
Head Nurse nhanh chóng phối hợp cùng Nurse đẩy xe bệnh nhân chạy thoát ra ngoài hành lang.
_ Secret Agent _
// Ánh mắt đặc vụ lóe lên tia nhìn sắc sảo, nhìn con Anomoly đang lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, khẽ bẻ khớp tay rắc rắc // Muốn quậy banh bệnh viện này sao? Để xem mày chịu nổi mấy đòn của tao.
_ Anomoly _
GÀOÒÒÒ!!! // Con Anomoly bị trúng đòn đau, điên cuồng giãy giụa bò dậy từ đống đổ nát, nhe nanh vuốt đỏ ngầu lao trực diện vào Agent //
_ Secret Agent _
Khẽ bẻ khớp cổ rắc rắc, ánh mắt đặc vụ sắc lẹm không một chút nao núng // Muốn quậy banh bệnh viện này sao? Lên đây.
Tiếng nắm đấm và những cú đá uy lực của Agent va chạm kịch liệt với lớp da sần sùi của con biến dị.
Trong lúc đó, tiếng súng nổ và tiếng động ầm ầm vang dội đã lọt thẳng vào căn phòng hành chính cách đó không xa.
_ Secreraty _
// Đang cắm cúi ôm đống hồ sơ ADN, giật nảy mình làm rơi cây bút xuống bàn // Tiếng gì kinh khủng vậy?! Hình như phát ra từ phòng bệnh số 4?!
_ Secreraty _
// Lo lắng tột độ, vội vàng vứt xấp giấy tờ xuống // Không xong rồi, có chuyện lớn rồi! Mình phải qua xem sao!
Secre lo sốt vó, bất chấp nguy hiểm lật đật chạy thục mạng hướng về phía phòng bệnh đang bốc khói.
_________________________
Con Anomoly bị Agent quật ngã văng ra, đập mạnh vào tủ thuốc làm lọ thủy tinh rơi loảng xoảng.
_ Secret Agent _
// Né chuẩn xác một cú cào chí mạng từ bộ vuốt sắc lẹm của quái vật, vạt áo vest đen bay lên trong gió đầy ngầu lòi // Hết giờ chơi rồi.
Agent rút súng nã thêm hai phát đạn chuẩn xác găm thẳng vào khớp chân con Anomoly khiến nó rú lên đau đớn rồi đổ gục xuống sàn.
Khói súng bốc lên hòa lẫn với cát bụi mịt mù.
_ Secret Agent _
// Thong thả tra súng vào bao sau lưng, một tay đưa lên phủi phủi chút bụi bám trên vai áo gile, hơi thở vẫn bình thản như chưa hề có trận chiến //
Tiếng cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
_ Secreraty _
// Thở hổn hển, mặt cắt không còn giọt máu, chạy xộc vào phòng // Mọi người ơi có sao khôn-- Á!!!
Secre phanh gấp lại, hai mắt trợn tròn qua gọng kính cận nhìn hiện trường hoang tàn.
_ Secreraty _
// Nhìn con quái vật Anomoly khổng lồ đang nằm bất động dưới sàn, rồi ngước cổ lên nhìn bóng dáng diện vest sừng sững m9 của Agent // Cái... cái gì thế này?! Anh... anh bảo vệ mới?!
_ Secret Agent _
// Chầm chậm quay đầu lại, ánh mắt đặc vụ sắc lạnh lập tức dịu xuống khi nhìn thấy cậu thư ký nhỏ bé đang run rẩy // Cậu thư ký? Sao lại chạy vào đây? Nguy hiểm.
_ Secreraty _
// Cứng đờ người, não bộ bắt đầu quá tải vì hoảng sợ, miệng lắp bắp // Tôi... tôi nghe tiếng súng... Ủa mà anh... một mình anh hạ gục con quái vật biến dị cấp cao này luôn hả?!
_ Secret Agent _
// Bước lại gần Secre, lồng ngực to lớn áp sát làm cậu bé m7 càng thấy mình nhỏ thỏm // Nhiệm vụ của bảo vệ thôi. Cậu có bị thương ở đâu không?
_ Secreraty _
// Mặt ngơ ngác hoàn toàn, theo bản năng lắc đầu lia lịa // K-Không... Tôi không sao...
Đúng lúc này, từ phía camera an ninh góc phòng, chiếc đèn hồng ngoại của Dr. Harlow khẽ chớp đỏ, âm thầm ghi lại toàn bộ sự ngầu lòi của Agent.
_ Secreraty _
// Tự dưng ôm đầu, bộ não 'não cá vàng' bắt đầu kích hoạt chế độ tự bảo vệ sau hoảng loạn // Ủa... Mà nãy tôi định chạy qua đây làm gì ấy nhỉ? Đầu óc trống rỗng luôn rồi...
_ Secret Agent _
// Nhìn biểu cảm ngơ ngác đáng yêu của Secre khóe môi khẽ nhếch lên, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Secre // Ngoan, quên đi thì tốt. Về phòng hành chính gom hồ sơ rồi tôi đưa cậu về nhà.
_ Secreraty _
// Mặt đỏ bừng lên vì cái chạm đột ngột, lí nhí // Ờ... Ờm... Vậy làm phiền anh..
Gent từ từ và chầm chậm rút bàn tay của mình ra khỏi bọc vai của Secre. Anh hơi quay đầu, ánh mắt đặc vụ sắc lạnh khẽ lướt nhìn hiện trường hoang tàn, đổ nát của phòng bệnh số 4 lần cuối để chắc chắn không còn mối nguy hiểm nào.
_ Secret Agent _
Đi thôi. Đừng đứng ở cái nơi đổ nát này nữa, không an toàn đâu.
_ Secreraty _
//Lật đật lấy hai tay ôm cái đầu vẫn còn hơi choáng váng và quay cuồng sau cú sốc vừa rồi, vội vàng bước những bước nhỏ đi theo sau bóng lưng diện bộ vest đen sừng sững m9 của Agent //
_ Secreraty _
Dạ... dạ tôi đi liền... Ơ nhưng mà anh Agent ơi, con quái vật Anomoly khổng lồ đang nằm bất động đằng kia kìa... Cứ để mặc nó nằm ở sàn phòng bệnh như vậy thì có sao không anh? Nhỡ nó tỉnh lại thì toang mất...
_ Secret Agent _
// Vừa đi vừa chỉnh lại vạt áo gile thẳng thớm, chất giọng trầm ấm, đều đều tạo cảm giác vô cùng đáng tin cậy // Cậu không cần phải lo lắng về chuyện đó. Lát nữa tôi ra sảnh sẽ báo cho anh Security Sr ở quầy thu ngân.
_ Secret Agent _
Anh Security tốt nghiệp Học viện Cảnh sát, nghiệp vụ rất vững. Anh ấy sẽ tự khắc liên hệ với bên xử lý môi trường đặc biệt đến dọn dẹp sạch sẽ cái xác.
Hai đứa nhỏ cùng nhau bước ra khỏi phòng bệnh số 4 đầy mùi khói súng, chầm chậm hướng về phía sảnh hành chính vắng lặng.
_ Secreraty _
// Mắt ngơ ngác nhìn xấp hồ sơ ADN bừa bộn, vương vãi trên bàn làm việc, hai tay ôm đầu tự lầm bầm một mình đầy bất lực // Ủa... Kì lạ thật sự nha... Nãy rõ ràng mình đang đứng đây cầm kim trích mẫu ADN của bệnh nhân mới để xác định bệnh mà ta... Sao tự dưng cái đoạn sau quên sạch bách diễn biến rồi?!
_ Secreraty _
// Thở dài thườn thượt, vò đầu bứt tai // Đầu óc trống rỗng không nhớ một cái gì luôn á! Đúng là cái chứng não cá vàng thiên bẩm này hại thân tôi quá mà!
_ Secret Agent _
// Đứng tựa lưng vào mép bàn, thong thả khoanh hai tay trước ngực. Anh nhìn em bé Secre đang luống cuống, lóng ngóng gom từng tờ giấy tờ giấy tờ, ánh mắt đặc vụ khẽ trầm xuống //
_ Secret Agent _
* Cậu ấy tự động quên đi trận chiến kinh hoàng vừa rồi lại là chuyện tốt. Thân phận đặc vụ mật cấp cao và đống bí mật nguy hiểm của mình... tuyệt đối chưa thể lộ ra trước mặt cậu ấy lúc này. *
_ Secret Agent _
// Chờ Secre gom xong, khẽ lên tiếng bằng giọng khàn trầm // Gom xong hết đống hồ sơ đó chưa cậu thư ký?
_ Secret Agent _
Đưa đây tôi cầm đỡ cho một nửa. Tôi dắt cậu ra thẳng cổng bệnh viện để về nhà.
_ Secreraty _
// Ôm chặt đống hồ sơ còn lại trước ngực, ngước cổ lên nhìn anh bảo vệ Titan m9, nở nụ cười hì hì //
_ Secreraty _
Dạ xong rồi ạ! Cảm ơn anh Agent nhiều nha. Hôm nay ngày đầu đi làm mà đã làm phiền anh cứu mạng, lại còn hộ tống tôi về thế này...
_ Secret Agent _
// Đón lấy xấp giấy tờ từ tay em bé, khẽ nhếch khóe môi, buông hai từ ngắn gọn nhưng đong đầy sự nuông chiều //
_ Secret Agent _
Không phiền.
_ Secreraty _
Thật sự không phiền sao? // đẩy nhẹ vai Agent một cái //
_ Secret Agent _
Không phiền đâu..
_ Secreraty _
Thế cảm ơn nhé!! Tôi còn tính bắt xe Bus về!
_ Secreraty _
Thế mà có người hộ tống về rồi! ^^ // hớn hở, nhảy chân sáo //
_ Secret Agent _
// phì cười //
Đêm đã về khuya, hành lang bệnh viện ngầm bật đèn lập lòe tối tăm.
Agent thong thả bước đi song song bên cạnh.
Dùng chính thân hình của mình như bức tường thành để che chắn hoàn toàn cho Secre khỏi những ánh nhìn dòm ngó.
Dò xét đáng nghi từ các phòng thí nghiệm ngầm của lão Hươu Harlow.
_____________________________
Chap 3: Hộ tống ra bến xe..
<..> vị trí
//..// hành động
*..* suy nghĩ
📲 nhắn tin
_ .. _ thời gian
_________________________
Hai bóng lưng một m7 một m9 song song bước đi dưới ánh đèn nhập nhoạng của sảnh bệnh viện. Secre ôm đống giấy tờ, thỉnh thoảng lại lén ngước mắt nhìn sang sườn mặt góc cạnh, lạnh lùng của anh bảo vệ mặc vest bên cạnh.
_ Secreraty _
* Anh ta tuy nhìn như Titan đáng sợ thật, nhưng... lồng ngực rộng thế kia, đứng cạnh cảm giác an toàn ghê á. Mà bộ đồ vest này thắt cà vạt chỉn chu quá, đi làm bảo vệ có hơi phí không ta? *
_ Secret Agent _
// Tai thính như mèo, khẽ liếc xuống đỉnh đầu của Secre, giọng trầm thấp //
_ Secret Agent _
Cậu thư ký, đi đứng cho cẩn thận. Cứ vừa đi vừa ngẩn người ra như vậy là lại vấp té bây giờ.
_ Secreraty _
// Giật nảy mình vì bị bắt quả tang đang nhìn lén, mặt đỏ bừng vội cúi gằm xuống //
_ Secreraty _
D-Dạ tôi biết rồi! Tại tôi đang cố nhớ xem nãy mình làm gì ấy mà... hì hì...
_ Secret Agent _
Đã bảo là không cần nhớ.
Agent thong thả đưa tay mở cánh cửa lớn của cổng bệnh viện, đón lấy làn gió đêm mát rượi thổi qua.
Anh đứng nép sang một bên nhường đường cho Secre bước ra trước.
Ánh mắt đặc vụ luôn đảo quanh để đảm bảo không có tai mắt của lão Hươu Harlow bám theo.
_ Secret Agent _
Về nhà ngủ một giấc đi. Ngày mai gặp lại, Secre.
_ Secreraty _
// Nghe anh nhà gọi thẳng tên mình bằng chất giọng khàn trầm thâm tình, tim bỗng hụt mất một nhịp, lúng túng vẫy tay chào //
_ Secreraty _
Dạ... chào anh Agent! Anh trực ca đêm vất vả nhé!
Cậu thư ký ôm hồ sơ chạy biến đi trong đêm.
Hoàn toàn không hay biết rằng anh đặc vụ Titan vẫn đứng chôn chân tại cổng.
Dõi mắt nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi em khuất hẳn sau ngã rẽ mới quay trở lại bệnh viện.
Agent chầm chậm quay người bước lại vào sảnh bệnh viện, đóng sập cánh cửa sắt lại.
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc giữa đêm vắng. Anh đi lên phòng trực, tháo chiếc bộ đàm giắt bên hông vest ra.
Ánh mắt đặc vụ trầm tư nhìn về phía ngã rẽ mà Secre vừa khuất bóng.
_ Secret Agent _
// Một tay nới lỏng nhẹ chiếc cà vạt đen, tự lẩm bẩm với chính mình bằng giọng khàn đặc //
_ Secret Agent _
Cậu thư ký... Secre...
_ Secret Agent _
Thật sự không nhớ một chút gì sao? Khả năng tự xóa ký ức sau hoảng loạn của cậu ấy nhạy bén đến mức này...
_ Secret Agent _
Nhưng như vậy cũng tốt.
_ Secret Agent _
Thế giới của cậu nên là đống giấy tờ bệnh án yên bình đó..
_ Secret Agent _
Chứ không phải là những phát súng.
_ Secret Agent _
Máu và lũ Anomoly gớm ghiếc này.
_ Secret Agent _
Chuyện bảo vệ bệnh viện này và cậu... cứ để một mình tôi gánh vác là được rồi.
Đứng bên bậu cửa sổ phòng trực suốt đêm.
Để mặc cho làn khói xám bay bổng hòa vào màn đêm cách âm của bệnh viện ngầm.
Âm thầm đếm ngược thời gian chờ đến ca trực ngày để lại được nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ôm hồ sơ sổ sách đi qua đi lại trước mặt mình.
Tíc... Tắc... Tíc... Tắc...
Đồng hồ treo tường bệnh viện chầm chậm điểm 6h00 sáng.
Tiếng bước chân dồn dập cắt ngang sự yên tĩnh của tầng hầm.
_ Security _
// Xách theo chiếc bộ đàm trực cố định ở quầy thu ngân, hớt hải chạy vào phòng trực của Agent //
_ Security _
Ê Agent! Nghe bảo đêm qua phòng bệnh số 4 có biến hả bồ? Tôi gác ở quầy thu ngân phía sảnh chính nên không nghe thấy tiếng động gì hết trơn!
_ Secret Agent _
// Vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như tiền, thản nhiên dụi tắt điếu thuốc //
_ Secret Agent _
Không có gì nghiêm trọng. Một con Anomoly sổng chuồng định quậy phá, tôi đã nã đạn găm chân và hạ gục nó rồi.
_ Security _
// Mắt mèo xám trợn tròn, giơ ngón tay cái thán phục //
_ Security _
Đúng là dân chuyên nghiệp có khác! À mà nghe nói lúc đó cậu thư ký Secre cũng chạy qua đó hả? Cậu ấy có bị làm sao không?
_ Secret Agent _
// Khi nghe đến tên Secre, ánh mắt đặc vụ khẽ dao động một chút nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh //
_ Secret Agent _
Cậu ấy không sao.
_ Secret Agent _
Nhưng vì hoảng sợ nên hiện tại bộ não đã tự động xóa ký ức, không nhớ gì về vụ tấn công đêm qua cả.
_ Secret Agent _
Anh ra bảo bên xử lý môi trường dọn cái xác đi, và tuyệt đối đừng nhắc lại chuyện này trước mặt Secre.
_ Security _
// Hiền lành gật gật đầu, tốt nghiệp Học viện Cảnh sát nên hiểu ngay vấn đề bảo mật //
_ Security _
Ok bồ, tôi hiểu rồi.
_ Security _
Để tôi ra quầy thu ngân xử lý thủ tục dọn dẹp.
_ Security _
Bồ trực cả đêm vất vả rồi, chuẩn bị bàn giao ca trực ngày cho hai cô nàng y tá đi.
Rèèèè... Rèèèè... Xạch... Xạch...
Tiếng máy in quen thuộc lại bắt đầu chạy rè rè tại phòng làm việc của Secre lúc 8h00 sáng.
_ Secreraty _
// Đeo chiếc kính cận chỉnh tề, tay ôm xấp hồ sơ mới in, khẽ đưa tay lên xoa xoa thái dương //
_ Secreraty _
U là trời...
_ Secreraty _
Sao sáng nay ngủ dậy cái đầu mình nó cứ ong ong, trống rỗng kì lạ vậy ta...
_ Secreraty _
Cảm giác như đêm qua mình đã quên mất một chuyện gì đó cực kỳ quan trọng ấy...
_ Secreraty _
// Thở dài, tự cốc đầu mình một cái //
_ Secreraty _
Đúng là cái chứng não cá vàng này càng ngày càng nặng mà!
_ Secreraty _
Thôi kệ đi, lo phân loại đống bệnh án ADN này của Dr. Harlow trước đã.
Cửa phòng hành chính nhẹ nhàng đẩy ra.
_ Nurse _
// Tay bưng một ly sữa ấm và vài chiếc bánh ngọt, hiền lành tốt bụng bước vào //
_ Nurse _
Cậu ăn sáng chút đi nè, sắc mặt hôm nay nhìn hơi nhợt nhạt đó nha!
_ Secreraty _
// Mừng rỡ đón lấy ly sữa //
_ Secreraty _
Oa, cảm ơn Nurse nha!
_ Secreraty _
Cậu lúc nào cũng tốt bụng hết á.
_ Secreraty _
Mà hôm nay có ca phẫu thuật nào lớn không cậu?
_ Nurse _
// Cười hì hì, vẻ mặt cực kỳ chill //
_ Nurse _
Hôm nay có ca trích mẫu ADN đặc biệt của Dr. Harlow á, lát nữa chị Head Nurse sẽ qua phòng phẫu thuật phụ sếp một tay. Chị ấy bảo tớ cứ thong thả trực sảnh là được rồi, có chị ấy bảo kê hết rồi mà, hì hì!
_ Secreraty _
// Gật gù //
_ Secreraty _
Sướng nhất cậu rồi nha. À mà... anh bảo vệ mới mặc vest tên Agent hôm qua ấy, anh ta đổi ca trực đêm rồi hả cậu?
_ Nurse _
Đúng rồi, anh Agent trực từ 8h tối hôm qua tới 6h sáng nay lận. Nghe anh Security Sr quầy thu ngân bảo đêm qua anh Agent ngầu lắm, một mình dẹp gọn một vụ rắc rối ở phòng bệnh số 4 luôn á!
_ Secreraty _
// Nghe đến hai từ 'Agent', lồng ngực tự dưng khẽ thắt lại một cái, trong đầu bỗng hiện lên loáng thoáng một bóng lưng diện vest đen to lớn sừng sững che chở cho mình //
_ Secreraty _
Dẹp loạn... ở phòng số 4 sao? Sao nghe quen quen...
Tiếng giày tây nện đều đều ngoài hành lang ngắt ngang dòng suy nghĩ của Secre.
Secre ngước mắt nhìn qua ô cửa kính, vạt áo vest đen gile chỉn chu thắt cà vạt của Agent chầm chậm đi ngang qua phòng hành chính.
Anh không vào phòng, nhưng khi đi ngang qua cửa kính, đôi mắt Mèo Đen thâm trầm khẽ liếc nhìn vào trong, bắt trúng ánh mắt ngơ ngác của cậu thư ký.
_ Secret Agent _
// Chỉ nhìn Secre một cái thật sâu để chắc chắn cậu vẫn bình an vô sự, rồi khẽ gật đầu chào khách sáo theo đúng tác phong đồng nghiệp mới quen, sau đó thong thả bước đi tiếp. //
_ Secreraty _
// Mặt tự dưng hơi nóng lên, tim đập chệch một nhịp, lí nhí chào lại // Chào... chào anh...
_ Nurse _
// Tò mò nhìn theo // Ơ, anh Agent mặc vest nhìn lạnh lùng quá ha Secre, đúng chuẩn khối băng di động luôn. Mà sao anh ta đi qua một cái là tớ thấy cậu cứ nghệt mặt ra vậy?
_ Secreraty _
// Luống cuống ôm đống giấy tờ che mặt, chống chế //
_ Secreraty _
L-Làm gì có! Tại tớ thấy anh ta cao quá nhìn áp lực thôi! Cậu lo qua phòng phẫu thuật giúp chị Head Nurse đi kìa, tớ làm việc tiếp đây!
Secre cắm cúi gõ bàn phím xành xạch, nhưng trong lòng lại ngập tràn một cảm giác mập mờ.
Tò mò khó tả về anh chàng bảo vệ Titan mặc bộ vest đen thắt cà vạt bén ngót kia...
Sợi dây duyên nợ ban ngày mập mờ giữ khoảng cách của hai đứa nhỏ chính thức bắt đầu bén rễ từ đây!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play