Ánh Trăng Nghiêng Vào Tim Em
Chương 1: Lần Đầu Rung Động
Buổi chiều mùa hạ, ánh nắng nghiêng qua cửa sổ phòng khách.
Thanh Nghi ôm gối ngồi trên sofa, đôi mắt dán vào màn hình TV nhưng tâm trí hoàn toàn không ở đó.
Tô Dịch Thành Phong
//ném cặp lên ghế// Thanh Nghi, anh về rồi.
Tô Mộ Thanh Nghi
//không ngẩng đầu// Vâng.
Ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Cố Thừa Cảnh Dương
Xin chào.
Thanh Nghi giật mình ngẩng lên.
Người đứng phía sau anh trai cô cao ráo, gương mặt thanh tú, ánh mắt dịu dàng. Chiếc áo sơ mi trắng khiến anh trông cực kỳ sạch sẽ.
Tô Dịch Thành Phong
Đây là bạn anh, đến mượn tài liệu.
Cố Thừa Cảnh Dương
//khẽ cười// Em là Thanh Nghi?
Thanh Nghi sững mất hai giây.
Tô Mộ Thanh Nghi
//siết chặt gối// V… vâng.
Tô Dịch Thành Phong
//nhíu mày// Sao tự nhiên nói lắp?
Tô Mộ Thanh Nghi
//trừng mắt// Anh im đi.
Nụ cười ấy như ánh nắng đầu hạ, dịu dàng đến mức làm tim người khác mềm đi.
Cố Thừa Cảnh Dương
Em gái cậu thú vị thật.
Tô Dịch Thành Phong
Con bé hung dữ lắm.
Tô Mộ Thanh Nghi
//phồng má// Ai hung dữ chứ!
Lúc này từ trong bếp, mẹ cô bước ra.
Lâm Nhược Vân Chi - mẹ nu9
Thành Phong, dẫn bạn lên phòng đi.
Cố Thừa Cảnh Dương
//lễ phép cúi đầu// Cháu chào cô.
Lâm Nhược Vân Chi - mẹ nu9
//mỉm cười// Ngoan lắm.
Khi hai người chuẩn bị lên lầu—
Một quyển sách từ tay Thanh Nghi rơi xuống đất.
Khi hai người chuẩn bị lên lầu—
Anh cúi người nhặt giúp cô.
Khoảng cách lập tức gần đến mức Thanh Nghi có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà nhàn nhạt trên người anh.
Cố Thừa Cảnh Dương
//đưa sách cho cô// Cẩn thận nhé.
Thanh Nghi cảm giác mặt mình nóng bừng.
Tô Mộ Thanh Nghi
C… cảm ơn anh.
Cảnh Dương xoa nhẹ đầu cô.
Cố Thừa Cảnh Dương
Em gái nhỏ ngoan thật.
Thanh Nghi đứng im, mặt đỏ bừng lên.
Thành Phong ở phía trên gọi vọng xuống.
Tô Dịch Thành Phong
Cảnh Dương, nhanh lên.
Cố Thừa Cảnh Dương
Đến đây.
Thanh Nghi vẫn đứng im tại chỗ, trái tim hỗn loạn.
Cô đưa tay chạm lên đỉnh đầu vừa bị xoa.
Tô Mộ Thanh Nghi
Tiêu rồi…
Lâm Nhược Vân Chi - mẹ nu9
Sao thế con?
Tô Mộ Thanh Nghi
//che mặt// Con… hình như thích một người mất rồi.
Chương 2: Bí Mật Nhỏ Của Thanh Nghi
Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu vào lớp học.
Thanh Nghi chống cằm nhìn ra cửa sổ, trong đầu vẫn là gương mặt của Cố Thừa Cảnh Dương.
Cả cái xoa đầu nhẹ nhàng hôm qua nữa.
Chỉ nghĩ thôi, tim cô đã đập loạn.
Một quyển vở đập nhẹ lên bàn.
Hứa Vũ An Nhiên
//ngồi xuống bên cạnh// Này, hồn bay đi đâu rồi?
Tô Mộ Thanh Nghi
//giật mình// Có đâu.
Hứa Vũ An Nhiên
//nheo mắt// Cậu nói dối.
Tô Mộ Thanh Nghi
Tớ không có.
Hứa Vũ An Nhiên
//ghé sát lại// Mặt cậu đỏ rồi kìa.
Thanh Nghi lập tức che mặt.
Tô Mộ Thanh Nghi
Nóng thôi.
Thanh Nghi cắn môi, do dự vài giây.
Tô Mộ Thanh Nghi
Tớ… thích một người rồi.
Cả lớp lập tức quay lại nhìn.
Thanh Nghi vội kéo tay cô xuống.
Tô Mộ Thanh Nghi
Nhỏ tiếng thôi!
Hứa Vũ An Nhiên
//hạ giọng nhưng vẫn kích động// Ai? Là ai?
Tô Mộ Thanh Nghi
Bạn thân anh trai tớ.
Hứa Vũ An Nhiên
Kích thích vậy sao?!
Tô Mộ Thanh Nghi
Cậu bé bé miệng thôi.
Hứa Vũ An Nhiên
Đẹp trai không?
Thanh Nghi nhớ đến gương mặt kia.
Tô Mộ Thanh Nghi
//nhỏ giọng// Ừm… rất đẹp.
Cảnh Dương đang ngồi trong phòng nghỉ.
Lục Trạch Minh Hiên
//ném chai nước sang// Nghĩ gì thế?
Cố Thừa Cảnh Dương
Không có gì.
Lục Trạch Minh Hiên
Cậu hôm nay lạ lắm.
Bên cạnh, Thẩm Dịch Hàn Phong cũng nhìn sang.
Thẩm Dịch Hàn Phong
Ánh mắt mơ màng.
Lục Trạch Minh Hiên
Hay là thích ai rồi?
Cố Thừa Cảnh Dương
Nói linh tinh.
Bỗng nhiên anh nhớ đến cô gái nhỏ tối qua.
Đôi mắt tròn xoe, khuôn mặt đỏ bừng.
Lục Trạch Minh Hiên
Cậu cười thật rồi kìa.
Lục Trạch Minh Hiên
Có vấn đề.
Thanh Nghi vừa về nhà đã nghe tiếng nói trong phòng khách.
Cảnh Dương đang ngồi trên sofa.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Cố Thừa Cảnh Dương
Chào em, Thanh Nghi.
Tim cô lại mất kiểm soát.
Tô Mộ Thanh Nghi
Ch… chào anh.
Thành Phong nhìn em gái đầy nghi ngờ.
Tô Dịch Thành Phong
Sao em lại nói lắp nữa?
Thanh Nghi siết chặt nắm tay.
Nếu còn tiếp tục như vậy…
Sớm muộn gì cô cũng bị phát hiện mất.
Chương 3: Trái Tim Không Nghe Lời
Buổi tối, phòng khách sáng đèn.
Thanh Nghi đứng ở cửa, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng tim vẫn đập loạn.
Tô Dịch Thành Phong
//nhíu mày// Em đứng đực ra đó làm gì?
Tô Mộ Thanh Nghi
//lúng túng// Ai… ai đứng đực ra?
Bên cạnh, Cố Thừa Cảnh Dương nhìn cô, đáy mắt thoáng ý cười.
Cố Thừa Cảnh Dương
Lại đây ngồi đi.
Chỉ một câu đơn giản thôi cũng khiến tai Thanh Nghi đỏ lên.
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống sofa đối diện.
Vân Chi từ bếp đi ra, đặt đĩa trái cây xuống bàn.
Lâm Nhược Vân Chi - mẹ nu9
Cảnh Dương, ăn chút trái cây đi con.
Cố Thừa Cảnh Dương
Cảm ơn cô.
Thanh Nghi cúi đầu giả vờ nhìn điện thoại.
Thực ra ánh mắt cứ lén nhìn anh.
Một miếng táo được đưa đến trước mặt cô.
Cố Thừa Cảnh Dương
//nhẹ giọng// Không ăn sao?
Khoảng cách gần đến mức tim cô như muốn nhảy ra ngoài.
Tô Mộ Thanh Nghi
Em… em tự lấy được.
Thành Phong lập tức nhìn sang.
Tô Dịch Thành Phong
Lạ thật.
Tô Dịch Thành Phong
Bình thường em chẳng phải giành ăn nhanh lắm à?
Tô Mộ Thanh Nghi
//trừng mắt// Anh câm miệng!
Lúc này chuông điện thoại Cảnh Dương vang lên.
Anh nhìn màn hình rồi đứng dậy.
Cố Thừa Cảnh Dương
Tôi nghe điện thoại một lát.
Thanh Nghi theo bản năng liếc nhìn.
Ánh đèn đêm phủ lên người anh, khiến dáng vẻ càng thêm dịu dàng.
Tô Dịch Thành Phong
//nhìn chằm chằm// Em có gì giấu anh không?
Tô Mộ Thanh Nghi
Không có.
Tô Dịch Thành Phong
Vậy sao mặt đỏ thế?
Tô Dịch Thành Phong
Điều hòa 22 độ.
May mà lúc này điện thoại cô rung lên.
Là tin nhắn từ Hứa An Nhiên Vũ.
Hứa Vũ An Nhiên
Sao rồi? Gặp nam thần chưa? 💬
Tô Mộ Thanh Nghi
Đang ở nhà tớ. 💬
Hứa Vũ An Nhiên
AAAAA sống chưa? 💬
Tô Mộ Thanh Nghi
Sắp chết rồi. 💬
Một bóng người dừng trước mặt cô.
Anh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại cô.
Cố Thừa Cảnh Dương
Sắp chết rồi?
Cô quên mất chưa tắt màn hình.
Tô Mộ Thanh Nghi
//luống cuống giấu điện thoại// Không… không phải…
Cảnh Dương cúi thấp hơn một chút.
Giọng nói trầm ấm mang theo ý cười.
Cố Thừa Cảnh Dương
Vậy là sao?
Thanh Nghi cảm giác đầu óc trống rỗng.
Rõ ràng khoảng cách không gần lắm.
Nhưng cô lại thấy hô hấp mình rối loạn.
Cố Thừa Cảnh Dương
Đừng căng thẳng như vậy.
Hình như cô thích anh nhiều hơn mất rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play