[LenaMiu] Khoảng Trời Dịu Dàng
chương 1
Kẻ đang ra lệnh kia chính là Jame, tiểu thư của một gia đình giàu có
Ả ghét nàng vì cho rằng nàng không không cha, với ả nàng là con hoang
Miu Natsha
D-đừng mà*van xin*
Jame
Van xin vô ít*bóp cằm nàng*
Jame
Mày có giống mẹ mày không, dan díu với đàn ông để vào được trường này để học
Với nàng có thể đối xử với nàng thế nào cũng được, nhưng đừng nhắc đến mẹ nàng
Miu Natsha
*tát ả* mày có thể đối xử với tao khốn nạn, tao cấm mày nhắc đến mẹ tao
Cả đám đánh nàng túi bụi, nàng cũng chỉ biết nằm đó cắn răng chịu đựng
Lena Lalina
Các em đang làm gì vậy*lớn tiếng*
Lena Lalina
Các em đứng lại
Cả đám bỏ chạy khi thấy cô đến gần
Lena Lalina
Em không sao chứ*đỡ nàng*
Lena Lalina
Để tôi đưa em đến phòng y tế
Miu Natsha
K-không cần đâu ạ
Cô nhanh chóng đưa nàng đến phòng y tế
Lena Lalina
Tại sao không phản khán*vừa sát trùng vừa nói*
Lena Lalina
Vậy đây không phải lần đầu*ngước lên nhìn nàng*
Miu Natsha
*cúi mặt không trả lời*
Lena Lalina
Từ sau còn như vậy cứ nói với tôi
Cô nhìn nàng có chút gì đó rất quen mắt
Có lẽ trong quá khứ cô đã từng gặp khuôn mặt này
Lena Lalina
Em về được chứ
Miu Natsha
*đội cặp lên đầu chạy* ayyyy
Lena Lalina
*kéo nàng lại*
Lena Lalina
Em có ngốc không, tôi vừa bôi thuốc em định dầm mưa về
Đối với cô giáo xa lạ này nàng rất cảnh giác
Tự nhiên ở đâu lại tốt với nàng vậy chứ
Lena Lalina
*nhìn nàng thở dài* tôi đưa em về
Miu Natsha
K-không cần đâu ạ*nói không nhìn cô*
Lena Lalina
Bộ tôi xấu lắm sao
Lena Lalina
Em nói chuyện nhưng không nhìn tôi
Miu Natsha
Có quan trọng không ạ
Lena Lalina
Ở yên đây tôi đi lấy xe
Nàng thở ra một cách nặng nề
Miu Natsha
"Ai mượn vậy trời"
Lena Lalina
*kiên nhẫn ngồi chờ*
Trên đường đi nàng chỉ cúi mặt chẳng dám nhìn cô
Cả hai cũng không nói gì trừ những lúc cô hỏi đường nàng
Miu Natsha
D-đến nhà em rồi ạ
Miu Natsha
*mở cửa định chạy vào nhà*
Lena Lalina
*xuống xe* đợi đã
Lena Lalina
Em quên áo khoác*đưa*
Miu Natsha
*cúi đầu* em cảm ơn ạ
May( mẹ nàng )
Miu về rồi hả con khụ…khụ
May( mẹ nàng )
Sao em ở đây...khụ*ho*
Miu Natsha
*vuốt lưng bà* mẹ uống thuốc chưa
Lena Lalina
Đây là mẹ em sao
May( mẹ nàng )
Miu vào nhà nhé
May( mẹ nàng )
Mẹ có chuyện cần nói với cô ấy
Miu Natsha
Nhưng…*đề phòng nhìn cô*
Lena Lalina
Nè sao nhìn tôi bằng ánh mắt đó
Miu Natsha
*hoảng* k-Không ạ*chạy vào nhà*
May( mẹ nàng )
Lâu quá rồi nhỉ
Lena Lalina
Ừ 17 năm*nhàn nhạt trả lời*
May( mẹ nàng )
Em vẫn giận chị sao...khụ
Lena Lalina
Lý do để tôi phải giận
Lena Lalina
*nhìn* chị ốm?
May( mẹ nàng )
Xin lỗi em vì năm đó bỏ đi mà không nói lời nào
Lena Lalina
Vậy thì bây giờ cũng không cần nói
May( mẹ nàng )
Em khác quá*mỉm cười nhẹ*
Lena Lalina
17 năm rồi đó May, chị nghĩ ai cũng sẽ vẫn ngây thơ như lúc đó sao
chương 2
Lena Lalina
Nếu không còn gì thì tôi xin phép
May( mẹ nàng )
Khoan đã Lena*níu tay cô lại*
Lena Lalina
*nhíu mài nhìn*
May( mẹ nàng )
Năm đó thật sự chị có lỗi với em rất nhiều
May( mẹ nàng )
Chị lỡ có thai với ba con bé, nhưng em biết đó gia đình chị lại rất cổ hủ
Lena Lalina
Và chị chọn cách bỏ tôi lại
May( mẹ nàng )
Sau khi lên thành phố hắn mới lộ bản chất thật của mình
May( mẹ nàng )
Là một kẻ vũ phu
May( mẹ nàng )
Mang thai Miu được 4 tháng thì hắn có người khác và vứt bỏ lại chị
Lena Lalina
Chị không biết quay lại à*lớn tiếng*
Lena Lalina
Có biết tôi đã đi tìm chị bao nhiêu năm rồi không*đỏ mắt*
Lena Lalina
Chị cho tôi cơ hội sống, nhưng cũng chính chị vứt bỏ tôi*rơi nước mắt*
Năm đó cô bị lạc gia đình được mẹ nàng cưu mang
Mẹ nàng chỉ lớn hơn cô 1 tuổi thôi, cô rất thương bà nhưng khi bà quyết định vứt bỏ cô lại để mà chạy theo tình yêu, khiến vô suy sụp một thời gian rất dài.
Sau này khi đã tìm lại được gia đình cô cũng có đi tìm bà, nhưng vẫn bật vô âm tính
Từ lúc gặp lại Miu cô đã có cảm giác rất quen thuộc không ngờ lại trong hoàn cảnh này
May( mẹ nàng )
*nắm tay cô khóc* xin lỗi em…xin lỗi rất nhiều
Lena Lalina
Có gì mà phải xin lỗi chứ, tôi phải cảm ơn chị mới đúng
Lena Lalina
Để cưu mang tôi chị lại quyết định bỏ học để lo cho tôi
Lena Lalina
Thật sự…em biết ơn chị rất nhiều*ôm bà khóc*
May( mẹ nàng )
*mỉm cười vuốt tóc cô* Lena của chị lớn thật rồi khụ khụ
Lena Lalina
Nhìn chị xanh xao như vậy có phải bị ốm không
May( mẹ nàng )
Chị có chuyện này muốn nhờ em khụ khụ*ho*
Lena Lalina
*vuốt lưng bà*
May( mẹ nàng )
Sau này…hãy chăm sóc Miu giúp chị nhé
Lena Lalina
*nhíu mài khó hiểu* chị lại định đi đâu
Lena Lalina
Vừa mới gặp lại đã định giao của nợ cho em mà cao chạy xa bay à
May( mẹ nàng )
*cóc đầu cô*
May( mẹ nàng )
Chị không còn bao lâu nữa khụ…
May( mẹ nàng )
Chị không nỡ rời đi khi để lại con bé một mình*rơi nước mắt*
May( mẹ nàng )
Con bé đã chịu quá nhiều tổn thương rồi
Lena Lalina
Chị bị làm sao
Lena Lalina
Em chữa cho chị
Lena Lalina
Dù phải đổi lấy mạng sống này em cũng phải chữa cho chị
May( mẹ nàng )
*lắc đầu* không kịp nữa đâu khụ…khụ cơ thể chị chị biết
May( mẹ nàng )
Hứa với chị
Lena Lalina
*cúi mặt mím môi* thật sự không thể sao
May( mẹ nàng )
Chị tin em sẽ mang lại cho con bé một gia đình
Lena Lalina
*ôm bà* em hứa với chị
Miu Natsha
*lú đầu nhìn*"sao nói chuyện lâu vậy chứ"
Lena Lalina
*rời ra lau nước mắt*
May( mẹ nàng )
Sao lại ra đây
Miu Natsha
Mẹ nói chuyện lâu*bĩu môi*
May( mẹ nàng )
*bật cười* đây là Lena em của mẹ
Miu Natsha
Là người mẹ hay nói ạ*lí nhí*
May( mẹ nàng )
Ừm*vuốt tóc nàng*
Miu Natsha
*cúi đầu* em chào cô
Lena Lalina
Gặp nhau sáng giờ mới chào
Tông giọng lạnh lùng của cô khiến nàng giật mình
May( mẹ nàng )
*đánh nhẹ cô* con bé này
Lena Lalina
Thôi em về nhé
May( mẹ nàng )
Không ở lại ăn cơm sao
Miu Natsha
Thưa cô về ạ*cúi đầu*
Miu Natsha
Vào nhà thôi mẹ ở ngoài nắng
Miu Natsha
Mẹ vẫn chưa uống thuốc đúng không
Miu Natsha
Con nói mẹ quài mà mẹ chẳng nghe con*cằn nhằn*
May( mẹ nàng )
Biết rồi bà cụ non
Cô ra xe nhưng vẫn chưa có ý định đi
Tay cô xiết chặt vào vô lăng
Tại sao số phận của bà lại khó khăn như vậy chứ
Miu Natsha
Chào cậu*ngồi vào chỗ*
Nan
Miu có sao không*xem xét*
Nan
Hôm nay nghe tụi khoá dưới đồn tớ mới biết Miu bị tụi nó kiếm chuyện
Nan
*đưa sữa cho nàng* Miu uống đi Nan mua cho Miu đó
Miu Natsha
*đẩy lại* không cần đâu tớ không uống
Nan
Miu uống đi tớ mua cho Miu*lấy để vào cặp nàng*
Luôn đứng về phía nàng dù có bị bàn tán thế nào
Miu Natsha
Hức…sao mẹ lại bỏ con lại chứ
Miu Natsha
Không có mẹ con phải sống sao đây*ôm di ảnh bà*
Lena Lalina
*đi đến* chuẩn bị xong chưa
Miu Natsha
*cúi mặt* rồi ạ
Lena Lalina
Vậy chúng ta đi*nhìn đồng hồ*
Theo nguyện vọng của bà cô sẽ chăm sóc nàng thay bà
Trên đường đi nàng thất thần nhìn ra ngoài nước mắt rơi liên tục
Lena Lalina
*đưa giấy cho nàng*
Lena Lalina
Đừng khóc, từ giờ tôi sẽ chăm sóc em
Đối với đứa trẻ này cô cũng có chút quen rồi
Ít nói tạo khoảng cách an toàn kể cả với cô
Nàng chỉ thoải mái nếu đó là mẹ mình
Lena Lalina
*xách vali cho nàng*
Miu Natsha
Cô…để em*lí nhí*
Lena Lalina
Cứ tự nhiên, nhưng đừng bày bừa tôi không thích người bừa bộn
Miu Natsha
V-vâng ạ*cúi đầu*
Lena Lalina
Mặt tôi ở dưới đó sao
Miu Natsha
*giật mình nhìn cô*
Miu Natsha
Không có ạ…chỉ là em chưa quen
Lena Lalina
*xoa đầu nàng* không sao tôi không ép em
Lena Lalina
Đây là phòng của em*mở cửa*
Lena Lalina
Đối diện là phòng tôi cần gì cứ gọi
Lena Lalina
Được rồi nghỉ ngơi đi, tôi sẽ nấu gì đó cho em
Sau khi cô đi nàng mới định thần lại
Miu Natsha
*ngồi xuống giường* vậy là từ nay phải sống ở đây sao
Miu Natsha
Cô ấy sẽ là người giám hộ của mình
Miu Natsha
*nhìn ảnh bà* mẹ ác lắm*rơi nước mắt*
Miu Natsha
Mẹ giao con cho người ta dễ như vậy sao
Nàng khóc một trận thật lớn sau đó cũng thiếp đi
Lena Lalina
*ngồi xổm xuống vuốt tóc nàng* đứa nhỏ này
Lena Lalina
Lena tôi sẽ bao vệ em*hôn trán nàng*
chương 3
Miu Natsha
Đêm qua…*sờ trán mình*
Miu Natsha
*lắc đầu* chắc chỉ là mơ thôi
Đêm qua mơ màng ngủ nàng cảm nhận được sự ấm nóng ở trán mình, nhưng cũng gạt bỏ suy nghĩ đó vì nghĩ chỉ là mơ
Miu Natsha
*nhìn mình trong gương thở dài*
Gương mặt hốc hác tiều tuỵ vì trải qua quá nhiều biến có
Miu Natsha
Chắc phải tìm việc làm thêm thôi
Sau khi vệ sinh cá nhân xong nàng cũng xuống nhà chuẩn bị đi học
Chất giọng trầm ấm trong căn bếp vang lên khi nghe thấy tiếng bước chân đi xuống
Lena Lalina
Vào ăn sáng*nhìn nàng*
Miu Natsha
Kh-không cần đâu ạ
Lena Lalina
Tôi đã nấu rồi
Miu Natsha
*rụt rè ngồi xuống*
Lena Lalina
*đặt thức ăn lên bàn*
Lena Lalina
Ăn đi, xong tôi đưa em đến trường
Miu Natsha
*xua tay* không cần đâu ạ
Lena Lalina
*nhìn nàng chăm chăm*
Miu Natsha
*cúi mặt* em làm phiền cô nhiều rồi ạ
Miu Natsha
*nhìn theo thở ra*
Ở với cô có ngày nàng bị yếu tim chết mất quá a
Sau khi ăn xong nàng tranh thủ dọn dẹp rồi nhanh chóng đến trường
Miu Natsha
Phù! May quá vẫn kịp*thở hỗn hễn*
Nan
Nan có mua sữa cho Miu nè*đặt lên bàn*
Miu Natsha
Tớ ăn rồi, cậu không cần phải mua sữa cho tớ mỗi ngày đâu
Đúng là cứng đầu, khiến nàng bất lực
Sau khi học xong nàng nhanh về nhà vì trời quá nắng rồi
Miu Natsha
Thưa cô em mới về
Lena Lalina
*ngồi ở sofa đọc sách* có cơm ở trong
Miu Natsha
Vâng ạ*nhanh chóng rời đi*
Lena Lalina
*nhìn theo thở dài*
Phải làm sao để khiến đứa nhỏ này chịu mở lòng đây
Miu Natsha
Cô ơi*rụt rè ngồi đối diện cô*
Lena Lalina
Chuyện gì*bỏ sách nhìn nàng*
Lena Lalina
Này tôi không có kiên nhẫn đâu nhé
Miu Natsha
*cúi mặt* e-em có thể mượn chiếc xe đạp cô để ở sân không ạ
Miu Natsha
*hồi hộp đợi câu trả lời*
Lena Lalina
Không cần cảm ơn tôi, nghe lời tôi là được
Lena Lalina
Nghỉ ngơi đi, chiều tôi đưa em đi mua đồ
Miu Natsha
*mở to mắt* không cần đâu ạ
Lena Lalina
Bây giờ tôi là người giám hộ của em
Miu Natsha
Em không muốn tốn tiền của cô*lí nhí*
Download MangaToon APP on App Store and Google Play