[ Nguyên Thụy ] Xiềng Xích Độc Chiếm: Lời Nói Dối Của Áo Cưới
GTNV
Trương Quế Nguyên
Gia thế: Lão đại đứng đầu bang hội thế giới ngầm kiêm Tổng tài Tập đoàn đá quý Trương Thị danh tiếng lẫy lừng.
Tính cách: Chiếm hữu cao, tàn nhẫn, thâm trầm, ngoài lạnh trong nóng. Vì hận thù che mắt mà trở nên mù quáng, nhưng thực chất yêu Hàm Thụy đến cốt tủy.
Vai trò: Người khơi mào mọi bi kịch (ngược thụ tơi tả) và cũng là người phải trả giá đắt nhất để dỗ vợ về sau.
Trương Hàm Thụy
Gia thế: Cựu thiếu gia Trương gia (phân nhánh khác), sau khi gia đình phá sản thì bị Quế Nguyên "mua" về làm người hầu cận/thế thân.
Tính cách: Kiên cường chịu đựng, bên ngoài mong manh như pha lê nhưng bên trong cực kỳ bướng bỉnh. Yêu Quế Nguyên sâu sắc nhưng bị tổn thương đến mức tuyệt vọng.
Vai trò: Trung tâm chịu đựng mọi sự "ngược" trong phần đầu, sau đó "hắc hóa" bỏ trốn, khiến công điên cuồng hối hận.
Dương Bác Văn
Cánh tay phải của Quế Nguyên, lạnh lùng, quyết đoán, sùng bái bạo lực nhưng cực kỳ dung túng cho người yêu.
Tả Kỳ Hàm
Bạn thân của Hàm Thụy. Tính cách thẳng thắn, hoạt bát, luôn tìm cách bảo vệ Hàm Thụy và là người duy nhất dám mắng Dương Bác Văn.
Lý Gia Sâm
Thiên tài Y học của tổ chức, ngoài mặt là bác sĩ ôn nhu nhưng nội tâm mang tính cách "phúc hắc", thích trêu chọc.
Trương Dịch Nhiên
Một cậu thiếu niên rụt rè, là bệnh nhân đặc biệt được Gia Sâm chữa trị và "giam lỏng" bằng tình yêu ngọt ngào.
Dương Hàm Bác
Chuyên gia công nghệ thông tin/Hacker hàng đầu của bang hội. Tính tình có chút ngạo kiều, trẻ con nhưng đụng chuyện là cực ngầu.
Ngụy Tử Thần
Nhị thiếu gia của một gia tộc đối tác, điềm đạm, hiểu chuyện, luôn là người dỗ dành mỗi khi Hàm Bác giận dỗi.
Nhiếp Vỹ Thần
Lão đại khu cảng biển, tính cách phóng khoáng, thích dùng tiền và quyền lực để giải quyết vấn đề.
Trần Tư Hãn
Cảnh sát ngầm hoặc luật sư chính trực, luôn đối đầu với Vỹ Thần trên danh nghĩa nhưng lại luôn bị anh áp đảo trên giường.
Trần Dịch Hằng
Đại thiếu gia ngành giải trí, phong lưu thành tính nhưng khi gặp chân ái thì lập tức quay xe làm "thê nô".
Trần Tuấn Minh
Ngôi sao trẻ đang lên, ngây thơ, đáng yêu, là bảo bối được Trần Dịch Hằng bảo hộ nghiêm ngặt trước sóng gió showbiz.
Vương Lỗ Kiệt
Sát thủ hàng đầu, ít nói, trung thành, thân thủ phi phàm.
Trí Ân Hàm
Thiếu gia thanh thuần, mắc bệnh tim từ nhỏ, được Lỗ Kiệt bảo vệ trong một phi vụ và từ đó bám dính lấy anh không buông.
Cặp đôi Vương Tuấn Khải \ Vương Nguyên:
Vai trò: Cựu đại lão vạn người mê của giới hắc bang, hiện đã lui về giữ vị trí tối cao cố vấn. Vương Tuấn Khải bá đạo che chở cho Vương Nguyên thanh cao, dịu dàng. Họ là người đứng ra hòa giải và định hướng cho Trương Quế Nguyên khi anh đi sai đường.
Cặp đôi Mã Gia Kỳ \ Đinh Trình Hâm
Vai trò: Cặp đôi quyền lực đứng đầu liên minh thương mại tối cao. Mã Gia Kỳ thâm trầm che chở cho Đinh Trình Hâm sắc sảo, quyến rũ. Đinh Trình Hâm rất thương Hàm Thụy, nhiều lần ra tay cứu nguy cho thụ chính khỏi đòn ghen của Quế Nguyên.
Cặp đôi Ngao Tử Dật \ Lý Thiên Trạch
Vai trò: Cặp đôi nắm giữ mạch máu thông tin quốc tế. Ngao Tử Dật vui vẻ nhưng thâm sâu, Lý Thiên Trạch thanh lịch, là người giúp đỡ Hàm Thụy làm giả thân phận để bỏ trốn ra nước ngoài.
Cặp đôi Trương Chân Nguyên \ Diêu Cảnh Nguyên
Vai trò: Chuyên gia đàm phán và ngoại giao quốc tế. Trương Chân Nguyên vững chãi như núi, Diêu Cảnh Nguyên ôn hòa như nước, giữ vai trò giữ hòa khí giữa các bang phái khi xung đột xảy ra.
Cặp đôi Nghiêm Hạo Tường \ Hạ Tuấn Lâm
Vai trò: Ông trùm tài chính kiểm soát ngân bối thế giới ngầm. Nghiêm Hạo Tường bá đạo, nuông chiều Hạ Tuấn Lâm (đanh đá, thông minh) hết mực. Cặp đôi này tài trợ cho Hàm Thụy khi cậu lập nghiệp ở nước ngoài.
Cặp đôi Lưu Diệu Văn \ Tống Á Hiên
Vai trò: Cặp đôi tổng tài trẻ tuổi tài cao, bạn chí cốt của Quế Nguyên. Lưu Diệu Văn hay "khịa" Quế Nguyên về cách yêu đương sai lầm, còn Tống Á Hiên (ngọt ngào, ấm áp) luôn là chỗ dựa tinh thần, khuyên nhủ Hàm Thụy không nên từ bỏ hy vọng sống.
Lâm Thư Diệp (Trà xanh phản diện chính): Thanh mai trúc mã giả tạo của Quế Nguyên. Kẻ đứng sau dàn dựng vụ tai nạn năm xưa để đổ tội cho Hàm Thụy, liên tục dùng mưu kế hèn hạ để Quế Nguyên hành hạ Hàm Thụy nhiều hơn.
Hắc Lão Đại (Uông bang chủ): Kẻ thù truyền kiếp của Trương gia, luôn tìm cách bắt cóc Hàm Thụy để uy hiếp Quế Nguyên, tạo ra những pha "ngược thân" đầy máu và nước mắt.
Trương Hàm Nguyên
Gia thế: Người thừa kế duy nhất của Trương gia, sinh ra khi mẹ (Hàm Thụy) đang bỏ trốn ở nước ngoài.
Tính cách: Thừa hưởng sự thông minh, lạnh lùng của bố và nét đẹp thanh tú, kiên cường của mẹ. Rất bám mẹ và cực kỳ "khó tính" với ông bố Quế Nguyên trong quá trình anh theo đuổi lại vợ.
Vương Hạ Vũ
Gia thế: Con trai của một gia tộc đồng minh lớn (thuộc thế hệ đàn anh nuôi dưỡng).
Tính cách: Nhiệt tình, rạng rỡ như ánh mặt trời, là người duy nhất có thể làm tan chảy tảng băng Nam Cực mang tên Trương Hàm Nguyên.
Vai trò: Tạo nên một tình yêu thanh xuân ngọt ngào, bù đắp lại những đau thương của thế hệ trước trong phần kết của truyện.
CHƯƠNG 1: ĐÊM TỐI GIAM CẦM VÀ LỜI SỈ NHỤC
Biệt thự ngoại ô của Trương gia — một dinh thự xa hoa nhưng lạnh lẽo, bao phủ bởi màn mưa tầm tã của thành phố Trùng Khánh. Ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ phòng khách rộng lớn, nơi Trương Hàm Thụy đang quỳ rạp dưới sàn nhà vuốt đá lạnh ngắt. Bộ quần áo mỏng manh trên người cậu đã ướt sũng, cơ thể không ngừng run rẩy. Trên chiếc ghế sofa da cao cấp đối diện, Trương Quế Nguyên ngồi vắt chéo chân, tay lắc nhẹ ly rượu vang đỏ thẫm như máu, ánh mắt nhìn cậu lạnh lùng như nhìn một món đồ chơi rách nát.
Trương Quế Nguyên
(Đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm chát chúa)
Biết hôm nay là ngày gì không?
Trương Hàm Thụy
(Khàn giọng, đôi môi trắng bệch vì lạnh)
Cậu Nguyên... hôm nay... là ngày giỗ của Trương lão gia.
Trương Quế Nguyên
(Cười lạnh, đứng dậy bước từng bước nặng nề đến trước mặt cậu, dùng mũi giày da nâng cằm Hàm Thụy lên)
Mày còn nhớ cơ à? Tao cứ tưởng loại người tâm địa rắn rết như mày, sớm đã quên mất chính tay mày đã đẩy ba tao xuống vực sâu rồi chứ?
Trương Hàm Thụy
(Nước mắt rơi xuống hòa cùng nước mưa còn đọng trên mặt, lắc đầu lia lịa)
Em không có! Em đã nói một trăm lần, một ngàn lần rồi... Vụ tai nạn đó không liên quan đến em! Em không hề đưa tập tài liệu mật đó cho đối thủ! Tại sao anh không bao giờ tin em?
Trương Quế Nguyên
(Cúi người xuống, thô bạo túm lấy tóc Hàm Thụy giật mạnh ra sau, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu vì thù hận của mình)
Tin mày? Bằng chứng rành rành ra đó, chính camera đã ghi lại cảnh mày rời khỏi phòng làm việc của ông ấy trước khi hỏa hoạn xảy ra! Trương Hàm Thụy, sự ngây thơ giả tạo này của mày khiến tao buồn nôn!
Trương Hàm Thụy
(Đau đớn đến mức da đầu tê dại, hai tay níu lấy cổ tay anh)
Đau... Quế Nguyên, xin anh... Em thật sự bị oan mà...
Trương Quế Nguyên
(Hất mạnh cậu ngã nhào ra sàn)
Đau? Cái đau của mày có bằng một phần mười cái chết của ba tao không? Có bằng sự sụp đổ của Trương gia ba năm trước không? Mày nên nhớ, mạng của mày hiện tại là do tao bỏ tiền ra mua lại từ đống nợ nần của ba mày. Mày ở đây, chỉ có một tư cách duy nhất: Kẻ tội đồ chuộc tội!
Trương Hàm Thụy
(Nằm rạp dưới đất, tiếng ho khan kéo dài)
Khụ... khụ... Nếu anh hận em như vậy, tại sao không giao em cho cảnh sát? Tại sao lại giữ em lại bên mình để hành hạ thế này?
Trương Quế Nguyên
(Rút một chiếc khăn tay ra lau ngón tay vừa chạm vào cậu, rồi thẳng tay ném chiếc khăn vào mặt Hàm Thụy)
Vào tù thì dễ dàng cho mày quá rồi. Tao muốn mày phải sống không bằng chết, muốn mày nhìn thấy kẻ mày yêu thương nhất — là tao — sẽ chà đạp mày dưới chân mỗi ngày như thế nào!
Rầm! Tiếng cửa lớn bật mở. Dương Bác Văn bước vào, người sũng nước mưa, nét mặt nghiêm nghị
Dương Bác Văn
Trương Tổng, người bên phía Uông bang chủ lại bắt đầu động tay động chân ở khu cảng phía Nam rồi. Nhiếp Vỹ Thần đang chặn tụi nó lại nhưng tình hình có vẻ không ổn.
Trương Quế Nguyên
(Quay người lại, lấy chiếc áo khoác măng tô đen khoác lên vai, khí chất lạnh lùng bức người)
Lũ chuột nhắt đó lại muốn tìm chết. Kêu Dương Hàm Bác hack toàn bộ hệ thống định vị của tàu tụi nó cho tôi. Tôi muốn tụi nó một đi không trở lại.
Dương Bác Văn
Rõ! Còn về... Tả Kỳ Hàm? Cậu ấy lại trốn khỏi căn hộ tôi chuẩn bị rồi. Có cần tôi phái người bắt về không?
Trương Quế Nguyên
(Nhìn lướt qua Hàm Thụy)
Cứ bắt về đi. Bạn thân của Trương Hàm Thụy thì tính cách cũng bướng bỉnh giống nhau cả thôi, không dùng biện pháp mạnh thì không ngoan ngoãn được.
Dương Bác Văn
(Nhìn Hàm Thụy đang run rẩy dưới sàn, khẽ thở dài nhưng không dám can thiệp)
Vâng. Xe đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi.
Trương Quế Nguyên
(Bước đến cửa, dừng lại nhưng không ngoái đầu)
Trương Hàm Thụy, đêm nay quỳ ở đây cho tao. Chưa có lệnh của tao, đứa nào dám đỡ mày dậy, tao chặt tay đứa đó.
Tiếng động cơ xe gầm rú rồi xa dần trong màn mưa, bỏ lại Hàm Thụy cô độc trong căn phòng khách rộng lớn vắng lặng
Đêm muộn tại căn hộ của Lý Gia Sâm
Trái ngược với không khí bão táp ở Trương gia, căn phòng căn hộ cao cấp của bác sĩ Lý Gia Sâm sực nức mùi thuốc sát trùng và hương trà hoa cúc nhẹ nhàng. Trương Dịch Nhiên đang ngồi co chân trên giường bệnh, gương mặt gầy gò hơi tái nhưng ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi khi nhìn người đàn ông đang thong thả đeo găng tay y tế trước mặt.
Lý Gia Sâm
(Cầm kim tiêm lên, khẽ mỉm cười ôn nhu nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt)
Dịch Nhiên, đến giờ tiêm thuốc rồi. Ngoan, đưa tay ra cho anh nào.
Trương Dịch Nhiên
(Rụt người lại sát góc tường, lắc đầu quầy quậy)
Bác sĩ Lý... tôi không muốn tiêm nữa. Thể xác tôi đã khỏe rồi, tôi muốn xuất viện, tôi muốn đi tìm Hàm Thụy... Cậu ấy đang gặp nguy hiểm!
Lý Gia Sâm
(Thở dài một tiếng đầy kiên nhẫn, bước đến bên giường, một tay dễ dàng khóa chặt hai cổ tay của Dịch Nhiên giữ chặt trên đỉnh đầu cậu)
Em lại không ngoan rồi. Anh đã nói bao nhiêu lần, ở bên cạnh anh thì không được nhắc đến tên người đàn ông khác, kể cả là bạn thân của em. Sức khỏe của em là do một tay anh cứu về, mạng của em thuộc về anh. Em muốn đi đâu?
Trương Dịch Nhiên
(Uất ức đến phát khóc)
Anh không phải bác sĩ... anh là ác quỷ! Anh giam lỏng tôi!
Lý Gia Sâm
(Mũi tiêm lạnh ngắt đâm vào da thịt, giọng nói trầm ấm như dỗ dành đứa trẻ)
Ngoan, ngủ một giấc đi. Khi em tỉnh dậy, thế giới của em sẽ chỉ cần có một mình Lý Gia Sâm này là đủ.
Biệt thự Trương gia — 3 giờ sáng
Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Hàm Thụy đã quỳ liên tục hơn năm tiếng đồng hồ. Đôi chân cậu đã hoàn toàn mất đi tri giác, toàn thân nóng hừng hực như lửa đốt — cậu đã phát sốt rồi. Đầu óc cậu quay cuồng, những ký ức ngọt ngào của ba năm trước khi Quế Nguyên còn chiều chuộng, ôm cậu vào lòng khẽ gọi "Hàm Thụy nhỏ của anh" hiện về như một thước phim quay chậm, đối lập tàn nhẫn với hiện tại.
Trương Hàm Thụy
(Lẩm bẩm trong cơn mê sảng)
Quế Nguyên... em không làm... thật sự không phải em... Đừng bỏ rơi em...
Cạch! Cửa phòng mở ra một lần nữa. Không phải Quế Nguyên trở về, mà là Đinh Trình Hâm — người đàn ông quyền lực của giới kinh doanh, mặc chiếc áo choàng lông sang trọng, phía sau là hai vệ sĩ
Đinh Trình Hâm
(Nhìn thấy Hàm Thụy ngã quỵ dưới sàn, sắc mặt lập tức sa sầm xuống)
Cái thằng nhóc Quế Nguyên này, nó thật sự muốn bức tử người ta mới chịu thôi sao? Đỡ cậu ấy lên mau!
Bảo vệ
(Do dự)
Đinh thiếu... Trương Tổng có lệnh, không ai được phép đỡ...
Đinh Trình Hâm
(Ánh mắt sắc như dao lướt qua)
Trương Quế Nguyên có lệnh, còn lời của Đinh Trình Hâm này tụi mày coi như gió thoảng bên tai hả? Kêu Mã Gia Kỳ tới đây cho tao, xem hôm nay Trương Quế Nguyên dám đụng vào một sợi tóc nào của tao không! Đỡ người lên phòng khách phụ, gọi bác sĩ đến mau!
Trương Hàm Thụy
(Trước khi ngất đi hoàn toàn, chỉ kịp cảm nhận được một vòng tay ấm áp đỡ lấy mình, cậu thều thào)
Đinh ca... cứu em... em chịu hết nổi rồi...
Đinh Trình Hâm
(Khẽ vuốt tóc Hàm Thụy, xót xa)
Ngoan, không sao rồi. Có các anh ở đây, để xem thằng nhóc thối đó làm càn được đến bao giờ.
Bên ngoài, tiếng sét đánh ngang trời, dự báo cho một chuỗi những ngày tháng ngược luyến tàn tâm tăm tối nhất sắp sửa đổ xuống đầu họ...
CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ HÀO MÔN VÀ KHẨU SÚNG KHÔNG ĐẠN
4 giờ sáng tại Biệt thự Trương gia. Không khí trong phòng khách phụ lúc này căng thẳng đến mức nghẹt thở. Trương Hàm Thụy đã được Đinh Trình Hâm cho người truyền dịch, gương mặt cậu vẫn trắng bệch, nằm mê man trên chiếc giường nhỏ.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Trương Quế Nguyên sặc sụa mùi khói súng và hơi mưa lạnh trở về. Thấy người của mình dám làm trái lệnh, khuôn mặt anh tối sầm lại, sát khí ngút trời. Đi ngay sau anh là Mã Gia Kỳ — người vừa nhận được cuộc gọi khẩn của người thương liền tức tốc chạy đến để giữ cái đầu lạnh cho cả hai bên.
Trương Quế Nguyên
(Nhìn hai vệ sĩ đang đứng run rẩy ở cửa, giọng nói lạnh thấu xương)
Ai cho phép tụi mày đem nó lên đây? Lời của tao bây giờ ở cái nhà này không còn trọng lượng nữa đúng không?
Đinh Trình Hâm
(Bước ra từ phòng trong, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc sảo đối diện trực tiếp với Quế Nguyên)
Là tao cho phép. Quế Nguyên, mày định dùng cái thói hắc bang đó để mạng người ra đùa giỡn trong nhà mình đấy à? Nó đang sốt gần 40 độ, mày muốn nó chết đúng không?
Trương Quế Nguyên
(Nắm chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay giật nảy)
Đinh ca, em kính trọng anh và Mã ca là đàn anh. Nhưng đây là chuyện riêng của Trương gia. Thằng khốn đó đã gián tiếp giết chết ba em, nó có chết mười lần cũng không đủ đền mạng!
Mã Gia Kỳ
(Bước lên một bước, đặt tay lên vai Quế Nguyên, lực tay rất mạnh như một lời cảnh cáo)
Quế Nguyên, bình tĩnh lại. Chuyện ba của chú, tụi anh cũng rất tiếc nuối. Nhưng hung thủ thực sự là ai vẫn còn nhiều điểm nghi vấn. Chú dùng cực hình giam cầm thế này, lỡ như sau này nhận ra mình sai, chú tính sao?
Trương Quế Nguyên
(Cười gằn, ánh mắt lộ rõ vẻ cực đoan)
Sai? Chính mắt em nhìn thấy chứng cứ! Em không bao giờ sai với loại người tâm cơ như nó. Hôm nay ai cản em, em cũng phải lôi nó xuống đất quỳ tiếp!
Quế Nguyên định xông vào phòng trong thì Đinh Trình Hâm đứng chặn ngay cửa, không hề nhượng bộ
Đinh Trình Hâm
Mày bước qua xác tao trước đi rồi vào. Hôm nay có Đinh Trình Hâm này ở đây, mày đừng hòng đụng vào một sợi tóc của Hàm Thụy.
Trương Quế Nguyên
(Tức giận đến cực điểm, rút khẩu súng lục giắt sau hông ra, chĩa thẳng về phía trước)
Anh đừng ép em!
Mã Gia Kỳ
(Sắc mặt lập tức thay đổi, rút súng của mình ra chắn trước mặt Đinh Trình Hâm, thanh âm trầm xuống đầy nguy hiểm)
Trương Quế Nguyên! Chú gan to lắm rồi, dám chĩa súng vào người của tao? Thử bóp cò xem, Trương Thị của chú có qua nổi đêm nay với liên minh của tao không!
Không khí ngưng đọng, một tiếng động nhỏ cũng có thể kích nổ trận chiến giữa hai thế lực hào môn lớn nhất vùng
Trương Hàm Thụy
(Từ trong phòng thều thào, giọng nói yếu ớt cắt ngang bầu không khí nghẹt thở)
Đinh ca... Cậu Nguyên... Đừng... đừng đánh nhau... khụ... khụ...
Hàm Thụy gượng dậy, bước chân loạng choạng ngã nhào ra cửa phòng, tay vẫn còn cắm kim truyền dịch khiến máu chảy ngược ra ngoài
Trương Hàm Thụy
(Quỳ sụp xuống chân Quế Nguyên, hai tay run rẩy bấu lấy gấu quần anh)
Em quỳ... Em ra phòng khách quỳ... Anh đừng trách Đinh ca... là tại em... tất cả là lỗi của em...
Trương Quế Nguyên
(Nhìn thấy máu từ tay Hàm Thụy rỉ ra, trong lòng bỗng nhói lên một cái kỳ lạ, nhưng ngoài mặt vẫn hung tợn cất súng vào)
Biết điều thì cút ra ngoài kia quỳ cho tao! Đừng ở đây giở trò khổ nhục kế để các anh tao thương hại!
Đinh Trình Hâm
(Xót xa định đỡ cậu)
Hàm Thụy, em không việc gì phải sợ nó!
Trương Hàm Thụy
(Lắc đầu, nước mắt từ khóe mắt khô khốc rơi xuống)
Cảm ơn anh... nhưng đây là số mệnh của em. Em phải trả... trả cho đến khi anh ấy vừa lòng...
Một căn hầm tối tăm tại cảng biển phía Nam
Tiếng sóng biển đập vào mạn thuyền ầm ĩ. Trong một căn hầm chứa container bỏ hoang, Tả Kỳ Hàm bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ, quần áo xộc xệch, khóe môi có vết máu bầm. Dương Bác Văn đứng ngược sáng, tay cầm chiếc roi da, khuôn mặt không chút cảm xúc nhìn người thiếu niên bướng bỉnh trước mặt.
Tả Kỳ Hàm
(Nhổ một ngụm nước bọt có máu xuống đất, ánh mắt đầy căm hận)
Dương Bác Văn! Thằng khốn nhà anh! Có giỏi thì giết tôi luôn đi, chứ đừng có hở ra là bắt trói tôi như súc vật thế này!
Dương Bác Văn
(Bảo hạ thủ lui ra ngoài, đóng cửa lại, chậm rãi bước đến gần)
Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Ngoan ngoãn ở trong căn hộ tôi mua, mua sắm, tiêu tiền, làm gì cũng được. Tại sao cứ thích trốn đi tìm Trương Hàm Thụy? Em muốn nhúng tay vào chuyện của Trương Tổng để chuốc họa vào thân à?
Tả Kỳ Hàm
(Hét lên)
Hàm Thụy là bạn thân nhất của tôi! Cậu ấy sắp bị thằng điên Trương Quế Nguyên đó hành hạ đến chết rồi! Anh là chó săn của hắn, anh không có trái tim, nhưng tôi thì có! Tôi phải cứu cậu ấy!
Dương Bác Văn
(Bóp cằm Tả Kỳ Hàm, lực tay mạnh đến mức ép cậu phải nhìn thẳng vào mình)
Em lo cho cái mạng của em trước đi! Nếu không phải tôi ra tay trước để bắt em về đây, thì người của Uông bang chủ đã bắt em để uy hiếp tôi rồi. Em có biết ngoài kia nguy hiểm thế nào không hả?
Tả Kỳ Hàm
(Nước mắt uất ức rơi ra)
Tôi thà chết bên ngoài còn hơn bị anh giam cầm trong cái lồng kính vàng đó! Tôi hận anh!
Dương Bác Văn
(Nội tâm dao động, khẽ thở dài, cúi xuống cởi trói cho cậu nhưng lập tức đè cậu vào lòng ôm chặt)
Hận tôi cũng được. Nhưng em phải sống. Đêm nay ở lại đây với tôi, ngày mai tôi đưa em về. Đừng chọc giận tôi nữa, Kỳ Hàm... Tôi không muốn phải dùng roi với em.
Phòng làm việc của Trương Quế Nguyên — 6 giờ sáng
Sau khi Mã Gia Kỳ đưa Đinh Trình Hâm rời đi vì không muốn làm tình hình thêm căng thẳng, Quế Nguyên ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh mắt dán chặt vào màn hình camera giám sát phòng khách. Qua màn hình, anh thấy Hàm Thụy lại quỳ rạp xuống sàn đá lạnh, cơ thể thỉnh thoảng lại co giật vì cơn sốt chưa dứt hẳn.
Tiếng gõ cửa vang lên, Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm bước vào. Hạ Tuấn Lâm vừa vào đã đập mạnh một xấp tài liệu tài chính lên bàn của Quế Nguyên.
Hạ Tuấn Lâm
(Giọng nói đầy châm biếm)
Trương Tổng tài, nghe danh anh tra tấn người yêu cũ ghê gớm lắm, hôm nay tụi này tới xem thử. Anh có cần tôi đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng nước ngoài của anh để anh tỉnh táo lại chút không?
Trương Quế Nguyên
(Mệt mỏi day thái dương)
Nghiêm ca, anh quản người của anh lại đi. Đừng để anh ấy tới đây gây sự với em.
Nghiêm Hạo Tường
(Kéo ghế cho Hạ Tuấn Lâm ngồi, rồi nhìn Quế Nguyên)
Tuấn Lâm nói không sai đâu Quế Nguyên. Anh mới check lại dòng tiền của Trương gia ba năm trước từ ngân hàng Thụy Sĩ. Có một tài khoản ẩn đã chuyển đi một lượng lớn cổ phần ngay trước vụ cháy, nhưng số tài khoản đó không phải của Trương Hàm Thụy, mà là được đăng ký dưới tên một người ở Đông Nam Á.
Trương Quế Nguyên
(Nhíu mày, bật dậy)
Ý anh là sao? Không phải do nó cấu kết với bên ngoài sao?
Hạ Tuấn Lâm
(Cười lạnh)
Cái đầu của anh chỉ để trang trí thôi à? Hàm Thụy lúc đó yêu anh đến chết đi sống lại, có bao nhiêu tiền đều đưa cho anh lập nghiệp, cậu ấy cần gì phải làm cái chuyện tự hủy hoại gia đình mình? Anh bị con hồ ly Lâm Thư Diệp kia dắt mũi rồi mà không biết!
Trương Quế Nguyên
(Trống ngực đập liên hồi, một nỗi sợ hãi vô hình dâng lên)
Không... không thể nào... Chính mắt tôi thấy video nó cầm tài liệu...
Nghiêm Hạo Tường
Video có thể cắt ghép, góc quay có thể đánh lừa. Bọn anh đang cho người truy vết chủ nhân thực sự của tài khoản kia. Trong thời gian này, chú tém tém cái tay lại đi. Kẻo đến lúc sự thật phơi bày, chú có quỳ rách gối cũng không đem người ta trở về được đâu.
Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm bỏ lại câu nói đầy ẩn ý rồi rời đi. Trương Quế Nguyên đứng sững sờ giữa phòng, nhìn chằm chằm vào bóng dáng gầy gò, nhỏ bé của Hàm Thụy trên màn hình giám sát. Đôi tay anh bắt đầu run rẩy...
Bình minh lên, nhưng sương mù dày đặc vẫn bao phủ Trương gia, giống như sự thật tăm tối vẫn chưa thể tìm thấy lối ra...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play