[RhyCap] Học Cách Buông Bỏ
《CHAP 1》
cua🦀😈
bộ truyện này là do trí tưởng tượng của cua không coppy bất kì ai
cua🦀😈
nếu có sai sót gì mong mọi người hoan hỉ cho cua nha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
17 tuổi
gia đình cậu khá giả và cậu là 1 mọt sách
cậu thích thầm Quang Anh từ năm lớp 9
cậu ấm áp hòa đồng thân hiện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
17t
gia đình anh rất giàu , anh lạnh lùng và nổi tiếng bởi sự ăn chơi quậy phá và đào hoa của mình
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
17t
khắc chế cứng với trà xanh
gia đình khá giả
hơi đanh đá
được mọi người gọi là kiều
Đặng Thành An
Đặng Thành An
17t
ít nói hơi rụt rè nhưng sau khi gặp Kiều với Duy thì đã cởi mở hơn
gia thế bình thường
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
17t
dịu dàng hòa đồng, cũng là 1 tay ăn chơi có tiếng
gia đình rất giàu
lâu lâu hơi khờ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
17t
ấm áp , dịu dàng
gia đình rất giàu
Thích thầm An từ lúc mới An mới nhập học
Đức Duy thích Quang Anh từ năm lớp 9 , chuyện đó gần như cả trường đều biết
từ ly cafe đến những tờ giấy ghi chú trong giờ học hay những lần anh bị giáo viên giữ lại trực nhật người đứng ngoài cửa lớp chờ luôn là cậu
Cậu chỉ cười gượng rồi đáp lại
" biết đâu 1 ngày nào đó người ta sẽ nhìn về phía tao thì sao.."
Trần Đăng Dương
//chống càm nhìn xuống sân//
Trần Đăng Dương
//bật cười// ê Quang Anh
Trần Đăng Dương
Người yêu mày kìa
Nguyễn Quang Anh
//nằm ườn trên bàn, liếc xuống//
Hoàng Đức Duy
//Đứng dưới gốc cây , trên tay cầm ly cafe//
Hoàng Đức Duy
//mắt nhìn lên lớp 11A5//
Nguyễn Quang Anh
//thu ánh mắt lại// kệ
Trần Đăng Dương
//cười khẩy// mày biết người ta thích mày 3 năm rồi mà
Trần Đăng Dương
sao không từ chối cho đỡ khổ người ta
Nguyễn Quang Anh
//nhún vai// phiền
Nguyễn Quang Anh
với lại chơi vậy vui mà
Lê Quang Hùng
//chen vô // không thích thì nói 1 câu
Lê Quang Hùng
để người ta có hy vọng rồi lại dâp tắt
Nguyễn Quang Anh
//kéo áo che mặt// tao cũng có hứa gì đâu
Nguyễn Quang Anh
tự nó làm ai khiến ?
Đức Duy vô tình nghe được
Hoàng Đức Duy
//bàn tay cầm ly cafe khẽ siết chặt//
Hoàng Đức Duy
//lẩm bẩm// thì ra là vậy
cậu cười nụ cười ấy không phải là hạnh phúc mà lạ tự chế giễu mình
Hoàng Đức Duy
//đưa ly cafe cho 1 bạn trong lớp//
Hoàng Đức Duy
//cười gượng// cậu đưa cho Quang Anh giúp tớ nha
Quang Anh đã đứng sau cửa sổ
Nguyễn Quang Anh
//nhìn bóng lưng cậu rời đi//
nhưng vẫn chỉ cầm hộp sữa lên
đối với anh những chuyện cậu làm đã trở thành điều quá đỗi bình thường
《CHAP 2》
vẫn sẽ chào anh mỗi lần gặp
cậu bắt đầy giấu cảm xúc kỹ hơn , những mong chờ , tủi thân và tổn thương đều bị cậu chôn thật sâu không để ai nhìn ra nữa
Tiếng chuông tan học vừa vang lên
Nguyễn Thanh Pháp
//ôm bụng// đói quá Duy ơi
Nguyễn Thanh Pháp
đi ăn đi ăn đi ăn
Hoàng Đức Duy
//gấp sách lại// ừm
Đặng Thành An
//đứng dậy// cho An An đi nữa
Nguyễn Thanh Pháp
//luyên thuyên mọi chuyện//
Nguyễn Thanh Pháp
Ê nhỏ An
Nguyễn Thanh Pháp
mày mới chuyển tới mà học dữ ghê
Nguyễn Thanh Pháp
khả năng nhì khối nha
Nguyễn Thanh Pháp
ghê ghe //đẩy vai An//
Đặng Thành An
//cười//cũng bình thường thôi còn kém xa Duy
Nguyễn Thanh Pháp
//húych vai Duy//
Nguyễn Thanh Pháp
thằng này khỏi nói
Nguyễn Thanh Pháp
quái vật học tập
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Nguyễn Thanh Pháp
hôm bữa kiểm tra mày nhất khối luôn còn đi thi quá trời cuộc thi quốc gia mà toàn có giải không
Đặng Thành An
//nhìn duy ngưỡng mộ//
Đặng Thành An
vậy sau này ..mày chỉ tao học nha duy
Hoàng Đức Duy
//không suy nghĩ// okok
Hoàng Đức Duy
có gì không hiểu hỏi t
Đặng Thành An
//mỉm cười//
đó là lần đầu tiên An thấy ở ngôi trường mới này bản thân mình không còn lạc lõng
Quán cơm hôm nay đông nghẹt người
nhân vật phụ
//nhìn 3 người rồi ái ngại//
nhân vật phụ
chị hết bàn rồi , mấy đưa không ngại thì ngồi ghép nha
Nguyễn Thanh Pháp
//nhìn quanh//
còn đúng 1 bàn 6 người ở đó đã có sẵn 3 người
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Hoàng Đức Duy
//ánh mắt thoáng dao động//
Nguyễn Thanh Pháp
//không để ý// được chị
Nguyễn Thanh Pháp
Tụi e ngồi ghép bàn kia //chỉ tay về hướng bàn 6 chỗ//
Trần Đăng Dương
//cười tưới rói//
Nguyễn Thanh Pháp
//kéo ghế// cảm ơn nha
Đặng Thành An
//lí nhí// cảm ơn
Hoàng Đức Duy
//im lặng ngồi xuống đối diện Quang Anh//
Nguyễn Quang Anh
//ngước mắt lên nhìn//
chỉ đúng 1 giây giống như Duy là 1 người xa lạ
Nguyễn Thanh Pháp
//lên tiếng trước// Tui là Kiều
Nguyễn Thanh Pháp
con đây là Duy và An
Trần Đăng Dương
//cười tươi // còn tui là Dương
Trần Đăng Dương
2 thằng này là Hùng với Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chẳng buồn ngẩn đầu//
Lê Quang Hùng
chào nha //cười với An//
Đặng Thành An
//ngại//chà..chào
Nguyễn Thanh Pháp
//húych nhẹ vai Duy//
Nguyễn Thanh Pháp
"thằng này mặt lạnh dữ"
Hoàng Đức Duy
//cười nhạt//
trong lòng cậu hiểu hơn ai hết
chỉ lạnh với người không quan trọng
《 CHAP 3》
Lê Quang Hùng
//cúi xuống nhặt//
Lê Quang Hùng
//đưa An// nè
Đặng Thành An
//hơi bất ngờ//cảm ơn Hùng
Lê Quang Hùng
không gì đâu
Lê Quang Hùng
//chống càm khóe môi công lên//
Lê Quang Hùng
An chuyển đến được hơn tháng rồi hả ?
Đặng Thành An
//gật đầu// ừm
Lê Quang Hùng
//cười// kết bạn với tui không tui biết nhiều quán ăn ngon lắm
Đặng Thành An
//bật cười// được
Trần Đăng Dương
//nói chuyện với Kiều rôm rả//
Nguyễn Thanh Pháp
//nói chuyện với Dương rôm rả//
sở thích lại giống nhau kì lạ
Nguyễn Thanh Pháp
//cười//
Nguyễn Thanh Pháp
cuối cùng cũng tìm được người coi đúng gu
Trần Đăng Dương
//giơ tay// đồng minh
tiếng cười đùa vang khắp bàn
Hoàng Đức Duy
//lặng lẽ gắp miếng thịt cuối cùng định bỏ vào chén//
bỗng 1 đôi đũa khác nhanh hơn
Nguyễn Quang Anh
//gắp mất//
Nguyễn Quang Anh
//không nói 1 lời//
Hoàng Đức Duy
//khựng lại vài giây//
Hoàng Đức Duy
//cúi đầu ăn cơm trắng//
Lê Quang Hùng
đó là miếng cuối của người ta mà
Lê Quang Hùng
//lắc đầu// hết cứu
Hoàng Đức Duy
//cười gượng// không sao đâu
Nguyễn Quang Anh
//không nhìn cậu lấy 1 lần//
anh không nhìn cậu nhưng trong đầu anh biết rõ Duy sẽ không bao giờ giận mình
ba năm nay vẫn luôn là thế
Trần Đăng Dương
//lấy điện thoại ra//
Trần Đăng Dương
lập nhóm không
Nguyễn Thanh Pháp
//hưởng ứng ngay// ok
Đặng Thành An
//gật đầu// cũng được có gì sau này rủ đi ăn
Lê Quang Hùng
//nhìn Quang Anh// mày sao?
thế là 1 nhóm chat được lập
chỉ từ 1 lần ngồi ghép bàn
không ai ngờ chính cuộc gặp gỡ tình cờ ấy sẽ thay đổi
thanh xuân của 6 người...
Hoàng Đức Duy
//nhìn dòng chữ đã thêm Quang Anh vào nhóm khẽ cười//
dù chỉ là 1 nhóm chat cũng đủ khiến cậu vui cả ngày
Nguyễn Quang Anh
//lướt qua cái tên Hoàng Đức Duy trong danh sách thành viên//
Nguyễn Quang Anh
//ánh mắt dừng lại 3 giây rồi thản nhiên tắt màn hình //
vẫn chẳng đáng để tâm.....
cua🦀😈
truyện ổn không mí bạn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play