Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Alljames] Gió Hạ Nâng Đoá Linh Lan

TIỆM SÁCH NƠI CUỐI PHỐ

Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Hello
Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Cả nhà mấy lần viết tiểu thuyết không à nay thử qua truyện chat he
Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Mà không biết có ai đọc không nữa
Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Lần đầu tớ viết cái truyện chat kiểu này nên văn có cụt hay là gì thì mọi người thông cảm cho tớ nhé
Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Yêu lắm💕
Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Vô truyện hen
Đầu mùa hạ năm 1992.
Ánh bình minh vừa ló rạng sau dãy núi phía xa, những tia nắng đầu tiên lặng lẽ phủ lên thị trấn nhỏ vẫn còn chìm trong màn sương mỏng. Con đường lát đá cũ chạy dọc theo dãy nhà lợp ngói đã ngả màu theo năm tháng. Tiếng chuông xe đạp leng keng, tiếng rao buổi sớm của những gánh hàng rong cùng mùi bánh mì mới nướng hòa quyện với mùi trà mới pha, tạo nên nhịp sống bình yên và chậm rãi của một thị trấn nhỏ.
Ở cuối con phố ấy, nép mình dưới tán cây hòe già là một tiệm sách nhỏ mang tên Diệp Hạ Thư Quán.
Tấm biển gỗ đã sẫm màu vì mưa nắng. Ba chữ “Diệp Hạ Thư Quán” được khắc bằng nét bút mềm mại, tuy đã cũ nhưng vẫn đủ để người ta nhận ra nơi ấy sau bao năm tháng.
Trước hiên tiệm, vài chậu hoa linh lan trắng lặng lẽ nở rộ. Mỗi khi gió đầu hạ ghé qua, những cánh hoa nhỏ khẽ rung rinh, mang theo hương thơm thanh khiết len lỏi khắp góc phố.
Tiếng chuông gió khẽ ngân.
Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra
Một chàng trai trẻ bước ra ngoài với chiếc bình tưới trên tay. Cậu cẩn thận tưới từng chậu hoa, rồi khom người nhặt vài chiếc lá vừa rơi xuống hiên. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua tán lá, nhẹ nhàng phủ lên mái tóc đen mềm cùng chiếc sơ mi trắng đã được giặt đến bạc màu.
Tên cậu là Chao Yufan
Nhưng người trong thị trấn đều quen gọi cậu bằng một cái tên khác.
James.
Một cái tên dịu dàng và ấm áp như chính con người cậu.
Không ai còn nhớ biệt danh ấy xuất hiện từ khi nào. Chỉ biết rằng, từ những đứa trẻ chạy lon ton ngoài ngõ đến các cụ già thường ghé tiệm mượn sách, ai cũng quen miệng gọi cậu là James.
Trên môi cậu lúc nào cũng thấp thoáng một nụ cười hiền hòa.
Ấm áp như ánh nắng đầu hạ, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng vô thức thấy lòng mình dịu lại.
Sau khi mở cửa, James lấy chiếc khăn sạch lau từng kệ sách, cẩn thận chỉnh lại những cuốn sách bị lệch khỏi vị trí. Góc trong cùng của tiệm là một chiếc radio cũ kỹ đang phát bản tin buổi sáng. Tiếng phát thanh đều đều hòa cùng mùi giấy cũ và hương linh lan khiến Diệp Hạ Thư Quán luôn mang một vẻ bình yên rất riêng.
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
James, bà trả sách đây.
Một bà cụ chống gậy bước vào, chiếc xe đạp cũ dựng ngay trước cửa.
James mỉm cười đón lấy quyển sách bằng hai tay.
Chao Yufan
Chao Yufan
Bà đọc thấy thế nào ạ?
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
Hay lắm cháu.
Chao Yufan
Chao Yufan
Vậy hôm nay cháu sẽ chọn cho bà một quyển sách khác nhé.
Nói rồi, cậu xoay người bước đến kệ sách phía trong. Những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng gáy sách cũ, cuối cùng dừng lại ở một cuốn tiểu thuyết đã ngả vàng theo năm tháng.
Chao Yufan
Chao Yufan
Cháu nghĩ..
Chao Yufan
Chao Yufan
Cuốn này chắc bà sẽ thích.
Cậu cầm quyển tiểu thuyết đưa cho bà cụ bằng hai tay.
Bà cụ nhận lấy cuốn sách, mỉm cười gật đầu
Nhỏ khùng đin
Nhỏ khùng đin
Cảm ơn cháu nhiều nhé
Người trong thị trấn đều biết, Diệp Hạ Thư Quán không chỉ là một tiệm sách.
Nơi ấy còn cất giữ sự bình yên.
Có người ghé mua sách
Có người chỉ vào ngồi nghỉ chân
Cũng có người chẳng vì điều gì cả, chỉ muốn nghe tiếng radio khe khẽ, ngửi mùi giấy cũ và ngắm những chậu linh lan trắng trước hiên.
Họ vẫn luôn nghĩ hương thơm dịu nhẹ ấy đến từ những khóm hoa.
Ít ai biết rằng..
Người chủ của Diệp Hạ Thư Quán cũng mang theo một hương thơm thanh khiết tựa hoa linh lan. Nhẹ đến mức chỉ khi đứng thật gần, người ta mới có thể cảm nhận được.
Lúc ấy..
Chẳng ai biết rằng.
Giữa một thị trấn nhỏ bình yên, Diệp Hạ Thư Quán sẽ sớm trở thành điểm giao nhau của hai thế giới hoàn toàn đối lập.
Một bên là ánh nắng, những trang sách cũ và hương hoa linh lan.
Một bên là máu, quyền lực cùng những cơn bão chưa bao giờ ngừng nổi lên.
Và cũng không ai biết..
Chỉ ít lâu nữa thôi, cơn bão ấy sẽ dừng lại trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của Diệp Hạ Thư Quán.
Và cũng từ mùa hạ năm ấy..
Định mệnh của cậu sẽ xoay chuyển.

TRƯỚC KHI GIÓ THỔI VỀ HIÊN

Đêm.
Mây đen ùn ùn kéo tới, che kín cả bầu trời.
Ánh trăng dần khuất sau những tầng mây xám xịt, đến cả những vì sao cũng lặng lẽ ẩn mình, nhường chỗ cho màn đêm đặc quánh trước cơn giông.
Không gian chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Thế nhưng..
Thứ thứ xé toạc màn đêm ấy lại không phải là tiếng sấm.
Mà là..
Đoàng!
Tiếng súng chát chúa vang lên giữa khu nhà kho nằm ven bến cảng.
Âm thanh ấy phá tan màn đêm yên tĩnh, kéo theo mùi khói thuốc súng nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh lan khắp khoảng không.
Một người đàn ông ôm lấy bả vai đầy máu, loạng choạng quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Đôi mắt anh ta mở lớn.
Đầy sự hoảng loạn.
Và..
Đầy sự sợ hãi.
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
Xin..xin ngài….bỏ qua cho tôi..
Đáp lại lời cầu xin ấy chỉ là những tiếng bước chân chậm rãi đang tiến lại gần.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Âm thanh trầm đục vang vọng khắp khu nhà kho rộng lớn, từng nhịp một như đang gõ lên hồi chuông báo tử.
Từng bước…
Từng bước..
Cho đến khi đôi giày da đen bóng dừng lại ngay trước mặt người đàn ông đang quỳ dưới đất.
Người đàn ông run rẩy ngẩng đầu
Từ trong màn đêm, Martin chậm rãi bước ra.
Bộ vest đen được cắt may chỉnh tề gần như hòa vào màn đêm phía sau. Trên gương mặt anh tuấn ấy không hề tồn tại bất kỳ cảm xúc nào.
Chỉ có đôi mắt lạnh lẽo.
Đôi mắt Martin lạnh lẽo tựa như chẳng hề xem người trước mặt là một sinh mạng.
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
Xin ngài… Tôi biết sai rồi…/run rẩy lùi về sau/
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
Tôi sẽ không bao giờ phản bội nữa..
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
Xin..xin ngài..tha mạng../lắp bắp/
Martin lặng lẽ nhìn anh ta.
Một lúc sau, gã mới cất giọng, trầm thấp đến lạnh người.
Martin Edwards
Martin Edwards
Có lẽ..
Martin Edwards
Martin Edwards
Ngươi chưa từng nghe đến câu..
Martin Edwards
Martin Edwards
Một lần bất tín, vạn lần bất tin.
Đôi mắt người đàn ông mở to.
Nhân vật quần chúng
Nhân vật quần chúng
Ngài..ngài../cứng họng/
Martin chậm rãi lên đạn.
Rồi chỉa thẳng họng súng vào đầu người đàn ông.
Martin Edwards
Martin Edwards
Ta không giữ kẻ phản bội mình.
Đoàng!
Tiếng súng vang lên.
Người đàn ông ngã gục xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Máu từ vết thương chậm rãi lan rộng dưới chân gã.
Cùng lúc ấy…
Bên ngoài nhà kho, cơn mưa đầu hạ cũng bắt đầu trút xuống.
Tiếng mưa nặng hạt liên tục gõ lên mái tôn cũ kỹ, hòa cùng từng đợt gió lạnh lùa qua những ô cửa sổ đã vỡ.
Một thuộc hạ bước nhanh đến.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ, mọi chuyện đã giải quyết xong.
Martin đưa khẩu súng cho hắn.
Martin Edwards
Martin Edwards
Thu dọn.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Vâng.
Thuộc hạ vừa định rời đi thì một thuộc hạ khác hớt hải chạy vào.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ!
Martin khẽ ngước mắt.
Martin Edwards
Martin Edwards
Có chuyện gì?
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Vừa nhận được tin.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Kho hàng của cậu Juhoon ở phía Đông vừa bị tập kích.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Cậu Keonho cũng vừa bị phục kích trên đường trở về.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Còn cậu Seonghyeon…
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Người của cậu ấy hiện đang giao chiến với đối phương.
Cả khu nhà kho bỗng chốc rơi vào im lặng.
Chỉ còn tiếng mưa dồn dập bên ngoài.
Martin khẽ nhíu mày.
Martin Edwards
Martin Edwards
Cả bốn nơi..
Martin Edwards
Martin Edwards
Đều bị tấn công cùng một thời điểm?
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Vâng./cúi đầu/
Martin Edwards
Martin Edwards
Có vẻ như..
Martin Edwards
Martin Edwards
Có người đã chuẩn bị mọi chuyện từ rất lâu.
Martin chậm rãi quay người nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa.
Ánh mắt sâu thẳm dần trở nên lạnh hơn.
Martin Edwards
Martin Edwards
Truyền lệnh đến tất cả các phân bộ.
Martin Edwards
Martin Edwards
Nâng mức phòng thủ lên cao nhất.
Martin Edwards
Martin Edwards
Bất kì kẻ nào xâm nhập.
Martin Edwards
Martin Edwards
Giết không tha.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Vâng, ông chủ
Thuộc hạ vừa rời đi.
Một tia xét bất chợt xé toạc bầu trời.
Đúng!
Tiếng sấm vang rền như báo hiệu một cơn bão thật sự vừa bắt đầu.
_____________
Cùng lúc ấy.
Ở phía Đông thành phố.
Tiếng kính vỡ chói tai vang lên giữa một tòa nhà rộng lớn.
Juhoon đưa tay lau đi vệt máu nơi khóe môi.
Chiếc áo sơ mi trắng đã nhuộm đỏ một mảng nơi cánh tay.
Một thuộc hạ bước tới
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Đường rút lui đã bị chặn.
Juhoon khẽ liếc nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.
Giọng nói vẫn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Đổi tuyến.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Nhưng..
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Bọn chúng đã chờ sẵn ở tất cả các lối ra.
Juhoon khẽ cong khóe môi.
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Vậy thì..
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Tìm một con đường khác.
_________
Ở phía Nam
Một chiếc xe màu đen lao vun vút giữa màn mưa.
Keonho ngả người ra ghế sau
Máu từ bả vai nhỏ xuống từng giọt.
Người lái xe liên tục nhìn gương chiếu hậu.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ!
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Chúng vẫn còn bám theo
Keonho bật cười khẽ
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Muốn đuổi?
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Thì cứ để chúng đuổi
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Đừng để chúng mất dấu
Thuộc hạ ngẩn người
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ?
Keonho không đáp
Chỉ lặng lẽ nhìn màn mưa ngoài cửa kính
__________
Ở phía Bắc
Seonghyeon lặng lẽ đứng trước khung cửa sổ, nhìn màn mưa phủ kín bầu trời.
Một thuộc hạ bước vào
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Người của chúng ta đã truyền tin
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Phía cậu Martin, cậu Juhoon và cậu Keonho đều đã xảy ra giao tranh.
Seonghyeon khẽ nhắm mắt
Một lúc sau mới cất giọng
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Cuối cùng…
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ngày này..
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Cũng đã đến
Seonghyeon chậm rãi nhắm mắt.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Cơn bão..
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Đã bắt đầu chuyển động rồi
______
Đêm ấy
Bốn người đàn ông đứng trên đỉnh cao của thế giới ngầm.
Lần đầu tiên..
Đều trở thành mục tiêu của một cuộc thanh trừng được lên kế hoạch từ trước.
Không ai biết..
Kẻ đứng sau là ai..
Cơn mưa đầu hạ năm ấy
Sẽ đưa họ đến cùng một nơi
Một thị trấn nhỏ
Một tiệm sách mang tên Diệp Hạ Thư Quán
Nơi một đóa linh lan vẫn đang lặng lẽ nở rộ
Hoàn toàn không hay biết rằng…
Bốn cơn gió sắp sửa bước vào cuộc đời mình

KHI ĐỊNH MỆNH RẼ LỐI

Cơn mưa đầu hạ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại
Từng hạt mưa nặng trĩu rơi xuống mặt đường, tạo nên những gợn sóng li ti trên các vũng nước ven phố
Khắp thành phố..
Đâu đâu cũng chìm trong một bầu không khí căng thẳng
_________
Trong căn phòng rộng lớn của dinh thự
Martin đứng trước tấm bản đồ trải kín trên mặt bàn gỗ
Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống gương mặt lạnh lùng của anh
Một thuộc hạ bước tới, đặt xuống bàn một tập tài liệu dày
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Đã thống kế xong thiệt hại
Martin không nhìn
Martin Edwards
Martin Edwards
Nói!
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Nhà kho phía Tây bị phá huỷ
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Mười ba anh em bị thương
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Hai người không qua khỏi
Ngón tay Martin khẽ siết lại
Nhưng trên gương mặt ấy vẫn không hề xuất hiện một tia dao động
Martin Edwards
Martin Edwards
Gia đình họ
Martin Edwards
Martin Edwards
Bồi thường gấp ba
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Vâng, ông chủ
Martin Edwards
Martin Edwards
Những người bị thương
Martin Edwards
Martin Edwards
Đưa đến nơi an toàn
Martin Edwards
Martin Edwards
Mời bác sĩ giỏi nhất chữa trị
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Rõ!
Martin khép tập tài liệu lại
Ánh mắt dừng trên bốn dấu đỏ được đánh dấu trên tấm bản đồ
Bốn vị trí
Bốn hướng khác nhau
Bốn tổ chức cùng bị tập kích trong một đêm
Đó…
Không thể là trùng hợp
__________
Ở một dinh thự khác
Juhoon ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ
Bác sĩ vừa băng bó xong vết thương nơi cánh tay
hạ đứng bên cạnh khẽ cúi đầu
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ!
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Đã điều tra toàn bộ người có mặt ở kho hàng
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Có phát hiện gì không?
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Không ạ
Juhoon khẽ cười
Nụ cười nhàn nhạt
Nhưng lại khiến người đối diện lạnh sống lưng
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Không tìm được..
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Hay là không dám tìm?
Người thuộc hạ lập tức quỳ xuống
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Thuộc hạ không dám/run/
Juhoon chống cằm
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Tiếp tục điều tra
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Dù có lật tung cả thành phố…
Kim Juhoon
Kim Juhoon
Cũng phải tìm ra kẻ đứng sau
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Rõ!
________
Ở phía Nam
Chiếc xe màu đen dừng trước cổng dinh thự.
Keonho bước xuống xe.
Máu trên vai đã thấm đỏ cả lớp áo sơ mi.
Một người đàn em vội chạy tới.
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ!
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Để tôi gọi bác sĩ
Keonho phất tay
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Vết thương nhỏ
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Chưa chết được
Keonho ngước nhìn bầu trời phủ kín mây đen
Khoé môi cậu khẽ cong lên
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Cũng thú vị đấy
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Lâu rồi..
Ahn Keonho
Ahn Keonho
Mới có người dám chĩa súng về phía ta.
________
Ở phía Bắc
Seonghyeon vẫn đứng trong thư phòng.
Trên bàn là một quân cờ vua màu đen.
Anh nhẹ nhàng đặt quân cờ xuống bàn cờ.
Cạch
Một thuộc hạ bước vào
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Ông chủ!
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Đã điều tra xong.
Seonghyeon không ngẩng đầu
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Nói!
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào
Cân mọi vai thuộc hạ
Cân mọi vai thuộc hạ
Tất cả đều bị xóa sạch
Seonghyeon lặng lẽ nhìn bàn cờ trước mặt
Ngón tay anh khẽ xoay quân cờ đen trong lòng bàn tay.
Một lúc sau, anh mới bình thản cất giọng
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Xem ra..
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Đối thủ lần này đã chuẩn bị rất kỹ.
Anh đặt quân cờ xuống.
Cạch
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Vậy thì..
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Trò chơi này càng đáng để mong chờ.
________
Rạng sáng.
Tiếng chuông điện thoại bàn lần lượt vang lên trong bốn dinh thự
Reng..
Reng..
Reng..
Martin là người đầu tiên nhấc ống nghe.
Ở đầu dây bên kia.
Chỉ có một giọng nói trầm khàn như đã được cố ý thay đổi.
Bí ẩn
Bí ẩn
Nếu còn muốn sống…
Bí ẩn
Bí ẩn
Hãy rời khỏi thành phố trước khi mặt trời lặn.
Cạch
Đầu dây bên kia lập tức cúp máy
Không để lại bất kỳ lời giải thích nào
Ở ba dinh thự còn lại
Juhoon.
Seonghyeon.
Keonho.
Đều lần lượt nhận được cuộc gọi giống hệt
Chỉ vỏn vẹn một câu nói
Nhưng cũng đủ khiến bầu không khí vốn đã nặng nề càng thêm ngột ngạt.
____________
Martin chậm rãi đặt ống nghe xuống.
Juhoon lặng lẽ nhìn chiếc điện thoại bàn trước mặt.
Lần đầu tiên..
Seonghyeon vẫn bình tĩnh như thường lệ.
Bốn người cùng đưa ra một quyết định giống nhau.
Rời khỏi thành phố.
Không phải để chạy trốn.
Mà để..
Tìm ra kẻ đang ẩn mình trong bóng tối.
Họ không hề biết…
Con đường mình sắp đi sẽ dẫn đến một thị trấn nhỏ.
Nơi có một tiệm sách mang tên Diệp Hạ Thư Quán.
Nơi một đóa linh lan vẫn đang lặng lẽ nở rộ giữa mùa hạ.
Và cũng là nơi…
Định mệnh của năm con người chính thức bắt đầu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play