Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Đn Bnha/Mha ] Nanh Bạc

Chương 1

«—³°²°¹’¯)
Mưa rả rích cào vào mặt kính cửa sổ văn phòng Hiệp hội Anh hùng, hòa cùng tiếng lật giấy tờ đều đều của vị đại diện ủy ban.
Aizawa Shota ngáp dài một tiếng, kéo cao chiếc khăn nịt cổ màu xám tro, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ chán chường.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Tóm lại là một ca dị hình biệt lập.
Aizawa ngắt lời trước khi gã công chức kịp đọc hết sấp báo cáo lý lịch dài dằng dặc.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Tại sao không đưa thẳng vào trại cải tạo vị thành niên?
...
...
Vì nó không phạm tội.
Vị đại diện đẩy chiếc kính cận, nghiêm túc đáp.
...
...
Băng đảng của bố nó coi nó như một thứ công cụ dự phòng hơn là thành viên chính thức.
...
...
Khi chiến khu phía Nam bị san phẳng, nó chỉ ngồi im trong góc phòng, nhìn đặc nhiệm lao vào với một sự bình thản đến nổi gai ốc.
Gã công chức ngừng một chút, lật sang trang tài liệu y tế lập lờ.
...
...
Nhưng Kosei hệ Sói dị hình của nó quá nhạy bén, lại sinh trưởng trong môi trường tội phạm từ nhỏ, chúng tôi không thể thả nó vào xã hội mà không có người kiềm chế.
...
...
Thêm vào đó, cơ chế phản ứng với thương tổn của cơ thể nó rất cực đoan.
...
...
Hồ sơ ghi nhận sơ bộ năng lực đột biến tự thân: Sẹo Khắc Hồn.
...
...
Mọi vết thương cũ sau khi lành lại đều để lại những khả năng kháng cự dị thường, giống như nó đang dùng chính các vết sẹo để tích lũy sức mạnh sinh tồn vậy.
Aizawa liếc mắt nhìn cái tên được viết nguệch ngoạc bằng mực đỏ trên bìa hồ sơ: Gin.
Không họ. Chỉ có một chữ "Ngân" lạnh lẽo như màu tóc của nó.
...
...
Hiệu trưởng Nezu đã bảo lãnh.
...
...
Và người có Kosei xóa bỏ năng lực như anh là lựa chọn duy nhất khiến Hội đồng an tâm.
Aizawa thở dài, đứng dậy gạt chiếc ghế sang một bên.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Dẫn đường đi. Tôi không có cả đêm ở đây đâu.
...
Căn phòng tạm giam không có cửa sổ, chỉ có ánh đèn huỳnh quang trắng ở góc phòng hắt xuống.
​Gin đang ngồi bệt dưới sàn, lưng dựa vào thành giường bằng sắt, một chân co lên lười biếng.
Cậu nhóc có một mái tóc xám tro bù xù, nổi bật trên đó là đôi tai sói lớn xù xì thỉnh thoảng lại khẽ giật mình theo nhịp bước chân từ hành lang ngoài cửa.
Gương mặt cậu gầy gò, một bên má dán miếng gạc y tế lớn che đi vết trầy xước chưa lành.
Điểm khiến Aizawa chú ý nhất là đôi mắt màu vàng hổ phách — nó không có sự sợ hãi, không có sự oán hận, mà chỉ có một sự tỉnh táo đến tột cùng.
Đôi mắt lờ đờ nhưng sắc lẹm của một loài thú hoang ăn thịt, không hề sợ người cầm roi, mà chỉ đang lặng lẽ chờ đợi đối phương sơ hở.
Quanh cổ cậu là một chiếc vòng định vị màu đen bản rộng, thứ xiềng xích dành cho những kẻ bị coi là "mối nguy hiểm tiềm tàng".
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Về nhà thôi.
Shota đứng ở cửa, lười biếng lên tiếng.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Tôi là Aizawa Shota, người giám hộ hợp pháp tạm thời của nhóc.
Gin ngước đôi mắt vàng sắc lẹm lên nhìn người đàn ông luộm thuộm trước mặt.
Đôi tai thú trên đầu khẽ cụp ra sau, phát ra một tiếng gừ nhẹ, đầy vẻ ngạo ngược và bất cần từ sâu trong cuống họng.
Cậu không ngạc nhiên, cũng chẳng tỏ ra mừng rỡ khi được giải thoát.
Cậu biết rõ hoàn cảnh của mình: con trai của một tội phạm đã chết, một kẻ không danh tính, một món hàng lỗi bị Hiệp hội nhặt về.
Cậu chấp nhận thực tế khắc nghiệt đó, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ để bản thân bị nghiền nát hay thuần hóa bởi những kẻ mặc trang phục anh hùng.
Cậu nhóc đứng dậy, tiếng bước chân nhẹ đến mức gần như triệt tiêu hoàn toàn dưới nền đất lạnh.
Chậm rãi khoác lên vai chiếc áo khoác màu ô-liu sờn cũ, Gin dừng lại trước mặt Aizawa.
Cậu dùng ngón tay gầy guộc vô thức miết lên những vệt sẹo lồi lõm thô ráp nơi cổ tay, rồi khẽ nhếch mép, để lộ chiếc răng nanh nhọn hoắt.
Gin
Gin
Giám hộ? Ông cứ việc xích tôi lại nếu muốn, Anh hùng ạ.
Gin
Gin
Nhưng nhớ cho kỹ...
Cậu chỉ tay vào những vệt sẹo méo mó trên người mình, ánh mắt vàng rực lên một thứ sát khí hoang dã.
Gin
Gin
Càng nhiều vết sẹo, càng ít thứ trên đời này có thể giết được tôi.
Gin
Gin
Cái xích của ông cũng vậy thôi.
Nói rồi, cậu lững thững bước qua người Aizawa, thẳng tiến ra hành lang mà không thèm đợi câu trả lời.
Aizawa lặng lẽ nhìn theo bóng lưng gầy nhưng đầy gai góc của đứa trẻ, khẽ kéo cao chiếc khăn nịt cổ.
"Con sói con này quả thực không dễ nuôi chút nào."

Chương 2

«—³°²°¹’¯)
Mưa phùn rỉ rả dội xuống lối đi hẹp dẫn lên cầu thang sắt của khu chung cư.
Aizawa thọc sâu hai tay vào túi quần, gót giày nện đều đều lên những bậc thang rỉ sét.
Đằng sau gã, tiếng bước chân của Gin nghe nhẹ bẫng.
Đôi tai thú xám trên đầu thằng nhóc cứ chốc chốc lại giật nhẹ, căng ra nghe ngóng.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Thu tai lại đi.
Aizawa không ngoảnh đầu, giọng khàn đặc.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Ở đây an toàn.
Gin khẽ hừ một tiếng, kéo cao cổ áo khoác màu ô-liu sờn rách để che đi chiếc vòng cổ màu đen.
Gin
Gin
Tôi quen thế rồi.
Cậu nhóc cộc lốc đáp, mắt vẫn đảo qua mấy góc tối.
Gin
Gin
Nhỡ có biến thì ông chết trước chứ không phải tôi.
Aizawa không buồn đáp lại sự bướng bỉnh đó.
Gã tra chìa vào ổ, đẩy cánh cửa căn hộ xám xịt ra.
Bên trong nồng mùi cà phê đóng lon và giấy lộn.
Gin dừng lại ở thềm cửa, lẳng lặng cởi đôi bốt da cũ nát ra xếp gọn một bên rồi mới bước vào trong.
Thằng nhóc đứng khựng lại một nhịp ở lối vào phòng khách, chiếc mũi nhỏ chun lại hít một hơi thật sâu để ngửi mùi, đôi mắt vàng sắc lẹm đảo nhanh một lượt khắp phòng.
Sau khi chắc chắn không có gì nguy hiểm, cậu mới tiến tới chiếc sofa dài đặt giữa phòng, ném bộp chiếc ba lô xuống sàn rồi ngồi phịch xuống.
Aizawa khóa ba chốt cửa chính.
Gã đi thẳng đến chiếc tủ âm tường cạnh lối ra vào, kéo ra một chiếc chăn bông dày rồi quay lại ném thẳng lên đùi thằng nhóc.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Chỗ ngủ của nhóc tối nay là cái sofa đó.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Phòng tắm ở góc bên phải hành lang kia.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Đừng chạm vào đồ trên bàn làm việc của tôi.
Gin giơ một tay giữ chặt chiếc chăn. Chuyển động khiến ống tay áo khoác tuột xuống, lộ ra những vệt sẹo lồi lõm quấn quanh cổ tay.
Cậu nhóc thản nhiên lấy chăn trùm ngang hông, mắt vẫn không rời khỏi gã, không nói một lời.
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Gin nhìn gã, hất cằm về phía góc bếp trống trơn:
Gin
Gin
Tôi đói.
Gin
Gin
Có gì nuốt được không?
Aizawa nhìn cái giọng ra lệnh cộc lốc của thằng nhóc, khẽ thở dài một tiếng dứt khoát.
Gã không đáp lời, lầm lũi bước vào khu bếp mở ngay bên cạnh phòng khách, mở tủ lạnh lôi ra một hộp thịt và ít cơm nguội.
Vài phút sau, gã bưng ra, đặt lên chiếc bàn trà thấp trước mặt Gin một bát cơm trộn súp miso nóng với vài lát thịt hộp cắt vội.
Gin nhìn chằm chằm bát cơm, cầm đũa lùa nhanh và thô bạo ngay tại bàn trà.
Cậu ăn như một phản xạ sinh tồn, nhưng đôi mắt màu hổ phách vẫn găm chặt vào mọi cử động của Aizawa lúc này đang đứng tựa lưng vào thành bếp, cảnh giác như thể gã sẽ lao tới giật lại thức ăn bất cứ lúc nào — thói quen của một đứa trẻ lớn lên từ căn hầm ngầm của băng tội phạm.
Nhai xong miếng cuối, Gin ném bộp chiếc bát rỗng lên bàn, dùng mu bàn tay quệt ngang miệng rồi ngả đầu ra sau thành ghế sofa.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Mai tôi phải đến UA dạy học.
Aizawa cầm chiếc cốc sứ lên, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Nhóc ở nhà. Chiếc vòng trên cổ liên kết với điện thoại của tôi.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Không có sự giám sát, đừng thử bước ra khỏi cửa nhà.
Gin không đáp. Cậu lười biếng kéo chăn trùm kín qua đầu, nằm xoài ra sofa, cắt đứt hoàn toàn giao tiếp.
Dưới lớp chăn bông dày, bóng dáng thằng nhóc cuộn tròn lại thành một cái bọc nhỏ, im lìm và hoàn toàn bất động.
Aizawa nhìn cái bọc nhỏ trên ghế, im lặng một hồi rồi lặng lẽ tiến lại bàn trà.
Gã cầm chiếc bát rỗng mang đi về phía bồn rửa bếp.
Tiếng nước chảy róc rách đều đặn vang lên trong đêm, chậm rãi nuốt chửng sự ngột ngạt giữa hai kẻ lập dị đang phải học cách chấp nhận sự hiện diện của nhau dưới một mái nhà.

Chương 3

«—³°²°¹’¯)
​Căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ của những giờ phút cuối đêm.
Gin không ngủ sâu, cậu chỉ nằm triền miên trong một trạng thái chập chờn, nửa tỉnh nửa mê.
Bản năng cảnh giác bẩm sinh khiến dây thần kinh của thằng nhóc luôn căng ra như dây đàn, chỉ cần một tiếng gió rít qua khe cửa hay tiếng ống nước kêu lọc cọc cũng đủ làm đôi tai sói dưới lớp chăn khẽ giật mình.
​Cho đến khi một tiếng lách cách cực nhỏ — tiếng kim loại va vào nhau phát ra từ phía cửa chính — Gin lập tức mở choàng mắt.
Theo phản xạ của một kẻ đã quen với việc bị săn đuổi ở những vùng biên, cậu bật phắt người ngồi dậy trên ghế sofa, chiếc chăn bông dày tuột xuống hông.
Đôi tai thú xám trên đầu dựng đứng, xoay ngược xoay xuôi để định vị chính xác nguồn âm thanh vừa phát ra.
Đôi mắt vàng sắc lẹm của cậu ngay lập tức găm thẳng về phía lối ra vào, các thớ cơ trên vai gồng cứng, sẵn sàng cho một cú vồ hoặc một cái lao người trốn chạy.
Nhưng ở đó không có họng súng nào cả.
Ánh bình minh le lói rọi qua khe cửa sổ, chiếu rõ Aizawa đang đứng chỉnh lại chiếc khóa cổ áo.
Đã mặc sẵn bộ đồ người hùng màu đen quen thuộc, quanh cổ quấn dải băng vải sợi carbon đặc trưng, tay kẹp một xấp tài liệu dày cộm
Bản mặt gã vẫn bơ phờ, đôi mắt lờ đờ hằn rõ những tia máu vì thiếu ngủ kinh niên.
Thấy thằng nhóc thức giấc với bộ dạng như một con thú hoang dính bẫy, Aizawa chỉ liếc mắt qua nhìn, vẻ mặt không chút biến động.
Giọng gã vẫn khàn đặc và đều đều như mọi khi:
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Tôi đến trường. Đồ ăn sáng tôi nấu xong rồi, để trong nồi trên bếp, tự hâm nóng lại mà ăn.
Gin không đáp, cũng không hạ thấp sự phòng bị.
Ánh nhìn của cậu lướt từ dải băng cổ của Aizawa xuống bàn tay gã, rồi dừng lại khi thấy gã rút điện thoại ra.
Aizawa bấm vài thao tác trên màn hình bằng một tay.
Ngay lập tức, chiếc vòng cổ kim loại màu đen trên cổ Gin khẽ phát ra một tiếng bíp ngắn, rung nhẹ một nhịp rồi chuyển sang chế độ đèn led xanh nhấp nháy định kỳ.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Chế độ định vị đã bật.
Aizawa thản nhiên đút điện thoại vào túi quần, cầm lấy chùm chìa khóa.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Khóa cửa tôi đã chốt bên ngoài. Đừng có ý định cạy mở.
Aizawa Shota
Aizawa Shota
Chiếc vòng đó có cảm biến chấn động, nhóc cứ thử động vào chốt cửa xem nó có giật không thì biết.
Gin
Gin
Ông nhiều lời quá.
Gin cộc lốc đáp, giọng khàn đặc và nhớp nháp vì thiếu ngủ.
Cậu vớ lấy chiếc gối tựa trên sofa, thẳng tay ném bộp xuống sàn nhà để giải tỏa sự bực dọc, đôi tai sói cụp hẳn ra sau gáy.
Aizawa không thèm chấp nhặt cái thái độ nổi loạn trẻ con đó.
Gã quay người, mở cửa bước ra ngoài rồi kéo sập cửa lại.
Tiếng xích sắt lách cách khóa vòng ngoài vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của hành lang, sau đó là tiếng bước chân nện đều xuống cầu thang rỉ sét, xa dần rồi mất hút.
Căn hộ rơi vào sự im ắng ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tường nhảy số tích tắc.
Gin ngồi im trên ghế sofa một lúc lâu, giữ nguyên một tư thế như một bức tượng đá.
Đôi tai thú trên đầu khẽ vểnh lên, căng ra nghe ngóng cho đến khi chắc chắn rằng gã đàn ông kia đã hoàn toàn rời khỏi khu nhà.
Khi những âm thanh cuối cùng của Aizawa biến mất, bờ vai căng cứng của thằng nhóc mới hơi hạ xuống, thả lỏng một chút.
Cậu chậm rãi đứng dậy, bước chân trần không kéo lê mà nhấc cao, nhẹ bẫng trên sàn nhà gỗ lạnh ngắt.
Cậu không đi vào bếp để tìm đồ ăn như lời gã dặn.
Bản năng của một đứa trẻ lớn lên từ vùng biên và những căn hầm ngầm của băng tội phạm không cho phép cậu ăn uống trước khi nắm rõ địa hình.
Đối với Gin, một môi trường mới đồng nghĩa với một mối nguy hiểm tiềm tàng mới.
Cậu cần phải kiểm tra lại "lãnh thổ" này một lần nữa khi không có kẻ giám sát.
Gin đi vòng quanh phòng khách.
Cậu dừng lại trước chiếc bàn làm việc lộn xộn của Aizawa, nơi chất đầy những xấp tài liệu học sinh và báo cáo thực địa của các anh hùng.
Đôi mắt vàng hổ phách đảo qua những dòng chữ, nhưng hai tay cậu vẫn đút sâu vào túi áo khoác, tuyệt nhiên không đưa ra chạm vào bất cứ tờ giấy nào đúng như lời giao kèo đêm qua.
Ở thế giới ngầm, luật lệ của kẻ mạnh là thứ tuyệt đối.
Khi chưa đủ sức lật đổ gã đàn ông tóc dài kia, Gin biết mình phải biết điều trong giới hạn được cho phép.
Cậu lướt qua chiếc tủ sách, kiểm tra các khe hở phía sau ghế sofa, rồi tiến về phía cửa sổ lớn hướng ra lối thoát hiểm bằng sắt.
Gin áp sát mặt vào tấm kính hoen ố vì nước mưa loang lổ.
Từ tầng ba nhìn xuống, thành phố Musutafu hiện ra dưới ánh nắng bình minh.
Dòng người qua lại đông đúc, những chiếc xe ô tô nối đuôi nhau trên đường lộ, tiếng còi xe, tiếng nói cười của những học sinh trung học vang vọng lên tận đây.
Một thế giới tràn ngập ánh sáng và sự bình yên giả tạo — thứ thế giới mà Gin chưa bao giờ thuộc về.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play