[WenHan/VănHàm] Chiếm Hữu Đến Điên Loạn..!
sự trừng phạt của kẻ điên
Mưa tầm tã trút xuống khu rừng ngoại ô, xóa sạch mọi dấu vết. Tả Kỳ Hàm dùng hết sức bình sinh chạy thục mạng qua những bụi gai sắc nhọn, quần áo rách rưới, lòng bàn chân rướm máu. Cậu vừa trốn thoát khỏi căn biệt thự của Dương Bác Văn sau hai ngày bị giam lỏng. Tiếng sấm chớp đùng đoàng phía sau như tiếng thúc giục của tử thần.
Một chiếc SUV đen bóng lao thẳng ra từ góc cua, ánh đèn pha sáng rực rọi thẳng vào mắt Tả Kỳ Hàm khiến cậu lóa mắt, ngã quỵ xuống vũng bùn. Cửa xe mở ra. Dương Bác Văn bước xuống, trên tay cầm một chiếc ô đen, bộ âu phục phẳng phiu không dính một giọt nước mưa. Ánh mắt anh nhìn cậu lạnh lẽo và u tối đến đáng sợ.
Dương Bác Văn chậm rãi bước đến, che ô cho cậu, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng rét buốt hơn cả mưa đêm
Dương Bác Văn
Hàm Hàm, em chạy giỏi thật đấy. Em nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi sao?
Tả Kỳ Hàm run rẩy vì lạnh và sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự ko khuất phục
Tả Kỳ Hàm
// cậu ngước mặt lên//Dương Bác Văn! anh có giỏi thì giết tôi đi! đừng hòng nhốt tôi một lần nào nữa!
anh khẽ bật cười, nụ cười vặn vẹo trong màn đêm. anh cúi xuống, một tay bóp chặt lấy cằm Kỳ Hàm, lực mạnh đến mức tưởng như muốn làm nát xương quai hàm của cậu. anh kéo mạnh cậu đứng dậy, mặc cho cậu đau đớn giãy giụa.
Dương Bác Văn
giết em? tôi yêu em đến phát điên, sao có thể giết em được? nhưng em hư quá, phải chịu phạt thôi.
nửa tiếng sau, Tả Kỳ Hàm bị ném thẳng xuống sàn đá lạnh ngắt của căn hầm ngầm tăm tối dưới biệt thự. căn phòng này không có cửa sổ, chỉ có bốn bức tường bê tông xám xịt. Dương Bác Văn tự tay dùng một sợi xích sắt nặng nề, khóa chặt cổ chân gầy gò của cậu vào chiếc giường sắt đặt giữa phòng.
tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Tả Kỳ Hàm
//lùi lại phía sau// a-anh đừng lại đây
Dương Bác Văn
//tiến đên và dùng dây xích chói tay và chân em lại//
Tả Kỳ Hàm
buông tôi ra Dương Bác Văn, tên biến thái này thả tôi ra!
Dương Bác Văn đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống con mồi đang kiệt sức của mình. anh thong thả tháo chiếc kính cận ra, lau đi giọt nước mưa vương trên mắt kính, gương mặt lộ rõ vẻ chiếm hữu cực đoan.
Dương Bác Văn
từ hôm nay, em sẽ ở lại đây. không có sự cho phép của tôi, em đừng mong nhìn thấy ánh mặt trời. hãy học cách ngoan ngoãn đi, Hàm Hàm
sự trừng phạt cho lời khước từ
t/g
Halo chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhó
cánh cửa gỗ dày nặng đóng sầm lại, cắt đứt chút hy vọng trốn chạy cuối cùng của Tả Kỳ Hàm.
tiếng khóa xích va vào nhau loảng xoảng phía ngoài vang lên như bản án tử hình giáng xuống đầu cậu.
Kỳ Hàm kiệt sức ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh ngắt, đôi vai gầy run lên bần bật vì đau đớn sau trận hành hạ.
cậu xót xa nhìn những vết lằn đỏ rực trên cổ tay do sợi dây thừng để lại khi bị bắt về. tiếng bước chân trầm ổn, đều đặn vang lên từ phía sau.
Dương Bác Văn
// bước đến + cúi xuống ép em nhìn vào mắt mình// đau ko?
Bác Văn trầm giọng hỏi, ngón tay cái khẽ miết lên bờ môi đang sưng đỏ của Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm
buông tôi ra... Dương Bác Văn, anh là đồ đi.ên
Tả Kỳ Hàm
tại sao anh lại đối xử với tôi như thế này.. tôi đã làm gì sai chứ?!
Dương Bác Văn
//bật cười//
tiếng cười trầm thấp vang vọng trong căn phòng tối tăm nghe rợn tóc gáy
anh đứng thẳng dậy, tháo hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, ánh mắt chợt tối sầm lại khi ký ức của buổi tối hôm đó ùa về
Dương Bác Văn
em làm gì sai sao? Hàm Hàm, em quên nhanh thật đấy //Anh nghiến răng, giọng nói run lên vì tức giận//
Dương Bác Văn
bữa tiệc tối hôm đó, tôi đã chuẩn bị tất cả mọi thứ để tỏ tình với em. tôi đã hạ mình, chân thành cầu xin em ở bên tôi. vậy mà em đã nói gì em còn nhớ không?
Dương Bác Văn
"Hàm Hàm, làm người yêu tôi nhé tôi sẽ cho em tất cả mọi thứ trên đời này."
Tả Kỳ Hàm
"anh tỉnh lại đi Bác Văn! tôi chỉ coi anh là bạn. sự quan tâm của anh làm tôi phát điên lên được tôi không bao giờ yêu anh"
lúc đó Văn có tính chiếm hữu rất cao.. Hàm ăn j, uống j, làm j, đều có sự giám sát của Văn
nghĩ đến đây, Kỳ Hàm run rẩy ngước lên nhìn anh, lớn tiếng cãi lại
Tả Kỳ Hàm
tôi từ chối anh thì có gì sai? tình cảm là tự nguyện, tôi không yêu anh, tôi có quyền từ chối chứ
Dương Bác Văn
EM KHÔNG CÓ QUYỀN ĐÓ//anh lao đến bóp chặt lấy hai vai cậu, nhấn mạnh cậu xuống chiếc nệm giường//
Dương Bác Văn
từ giây phút tôi nhìn trúng em, em đã không còn quyền từ chối rồi tôi đã cho em cơ hội để tự nguyện bước đến bên tôi, nhưng em lại chọn cách chà đạp lên tình cảm đó em còn dám bỏ trốn với người khác
Tả Kỳ Hàm
tôi không bỏ trốn với ai cả, tôi chỉ muốn tự do thôi //nước mắt cậu trào ra, cậu vùng vẫy trong vô vọng//
Dương Bác Văn
tự do của em là phải ở bên tôi //cúi sát mặt mình vào mặt cậu, hơi thở nóng rực phả lên làn da tái nhợt của Kỳ Hàm//
Dương Bác Văn
tôi nhốt em lại là vì chính em đã ép tôi phải làm như vậy. nếu ngọt ngào không giữ được em, tôi sẽ dùng xích sắt. em càng trốn, tôi sẽ càng bẻ gãy đôi cánh của em, để em cả đời này chỉ có thể bò dưới chân tôi mà khóc lóc
Tả Kỳ Hàm
//nghẹn ngào, nhìn người đàn ông trước mặt mà như nhìn một con quái vật// anh không phải là yêu tôi... anh chỉ là một kẻ chiếm hữu đến điên loạn...
Dương Bác Văn
//anh dịu dàng lau đi giọt nước mắt trên má cậu, nở một nụ cười tràn đầy sự chiếm đoạt tàn nhẫn//
phải, tôi điên rồi. và sự điên loạn này, đều là do một tay em ban tặng, Hàm Hàm ạ.
Trương Quế Nguyên
//📱// Văn giúp t tìm 1 người
Trương Quế Nguyên
//📱// Trương Hàm Thụy
t/g
hôm nay là ngày đặc biệt của t á
t/g
Happy birthday to me 🎉
lồng giam tăm tối và sự phản kháng tuyệt vọng
ánh sáng mặt trời thực sự đã trở thành một thứ xa xỉ đối với Tả Kỳ Hàm kể từ ngày hôm đó căn phòng ngủ vốn sang trọng giờ đây chẳng khác nào một hầm ngục lộng lẫy. những tấm rèm cửa dày bằng nhung đen được kéo kín mít, không để lọt bất kỳ một tia nắng nào từ thế giới bên ngoài. Không gian chỉ được thắp sáng bằng ánh đèn ngủ mờ ảo, tù túng đến nghẹt thở
dưới chân giường, một sợi xích bạc dài và nặng nề được khóa chặt vào cổ chân gầy gò của cậu. Mỗi lần Tả Kỳ Hàm cử động, tiếng kim loại va chạm leng keng lại vang lên
Tả Kỳ Hàm co rúm người ở góc giường, hai đầu gối kéo sát vào ngực. đôi mắt cậu sưng húp, hằn lên những tia máu vì khóc quá nhiều.
Dương Bác Văn
//📱// có thông tin về người m tìm r
Dương Bác Văn
//📱// Hồ Nam ở khu trọ đường ***
Trương Quế Nguyên
//📱// um
Trương Quế Nguyên
đến Hồ Nam
sau 1 thời gian thì đã đến Hồ Nam, theo địa chỉ Trương Quế Nguyên đã tìm thấy Trương Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên
//đạp cửa xông vào// Hàm Thụy em trốn giỏi lắm
Trương Hàm Thụy
a-...anh s-sao anh biết tôi ở đây //lùi lại theo bản năng//
Trương Quế Nguyên
trò chơi kết thúc r về nhà thôi//kéo em lại phía mih//
Trương Hàm Thụy
KO ĐÓ KO PHẢI LÀ NHÀ ĐÓ LÀ ĐỊA NGỤC //hét lên//
Trương Quế Nguyên
//kéo em ra xe//
Trương Hàm Thụy
bỏ tôi ra //vùng vẫy//
Trương Quế Nguyên
im lặng đi ồn quá đấy
Trương Hàm Thụy
thả tôi ra
Trương Quế Nguyên
lái xe ❄️
Trương Hàm Thụy
anh đưa tôi đi đâu
Trương Quế Nguyên
về nhà của chúng ta
Tiếng mở khóa vang lên xé toạc sự im lặng đáng sợ. Dương Bác Văn bước vào, mang theo luồng áp lực lạnh lẽo quen thuộc. hắn diện bộ âu phục chỉnh tề, nhưng ánh mắt lại như một loài thú dữ đang nhìn ngắm con mồi trong chuồng
Dương Bác Văn
//liếc nhìn khay đồ ăn còn nguyên vẹn, đôi lông mày hắn khẽ nhíu lại, lộ rõ vẻ không hài lòng//
Dương Bác Văn
//sải bước tiến đến cạnh giường, một tay thô bạo bóp chặt lấy cằm Tả Kỳ Hàm, ép cậu phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình//
Dương Bác Văn
Em muốn dùng cách này để thách thức giới hạn kiên nhẫn của tôi sao, Hàm Hàm?
Tả Kỳ Hàm
buông tôi ra anh là đồ điên anh nhốt tôi ở đây làm gì chứ thả tôi ra ngoài
Dương Bác Văn không giận, ngược lại còn bật cười, một nụ cười vặn vẹo. hắn ghé sát tai cậu, hơi thở nóng hổi phả vào làn da nhạy cảm
Dương Bác Văn
Thả em ra để em chạy trốn khỏi tôi sao em đừng mơ tưởng nữa, cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh tôi thôi
Tả Kỳ Hàm
tôi ghét anh tôi hận anh tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy tôi không phải là thú nuôi của anh //bật khóc//
Dương Bác Văn
//bàn tay chuyển sang vuốt ve gò má tái nhợt//
ghét tôi hận tôi không sao cả, chỉ cần trong lòng em có hình bóng của tôi, là yêu hay là hận tôi đều đón nhận. nhưng bây giờ, em phải ăn hết chỗ này cho tôi
hắn ra lệnh cho người hầu mang vào một ly sữa ấm, ép cậu phải uống
Tả Kỳ Hàm
//quay mặt đi, thẳng tay hất đổ ly sữa xuống sàn nhà// tôi không ăn tôi thà chết đói chứ không muốn nhìn thấy bản mặt của anh nữa
Dương Bác Văn
//Ánh mắt lập tức tối sầm lại+ đẩy cậu ngã xuống giường, đè chặt hai tay cậu lên đỉnh đầu// ch.ế.t em nghĩ chết là dễ dàng thế sao không có sự cho phép của tôi, em ngay cả tư cách được chết cũng không có
Tả Kỳ Hàm
//đau đớn giãy giụa dưới thân hắn, giọng nói đã lạc đi vì khóc//Dương Bác Văn, anh là đồ ác quỷ anh giết tôi luôn đi có giỏi thì anh giết tôi đi
Dương Bác Văn
//cúi đầu, cắn mạnh vào vành tai cậu cho đến khi rỉ máu// tôi không giết em, tôi yêu em còn không hết cơ mà. nhưng nếu em cứ tiếp tục cứng đầu không chịu ăn uống, tôi sẽ dùng cách của tôi để ép em nuốt xuống. em có muốn thử xem tôi sẽ dùng cách gì không, Hàm Hàm
nhìn vào ánh mắt đỏ ngầu đầy điên loạn và dục vọng chiếm hữu của hắn, Tả Kỳ Hàm hoàn toàn sợ hãi. cậu biết kẻ điên này nói được là làm được, hắn có thể làm ra những chuyện kinh khủng hơn thế này gấp trăm lần. sự sợ hãi tột cùng lấn át cả lòng tự trọng, cậu run rẩy, khóc nghẹn ngào nhìn hắn
Tả Kỳ Hàm
tôi... tôi ăn... tôi sẽ ăn... anh buông tôi ra đi...
Dương Bác Văn
//thỏa mãn nở nụ cười, nới lỏng tay rồi đỡ cậu ngồi dậy, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cậu như thể chưa có chuyện gì xảy ra// ngoan lắm, thế này mới là Hàm Hàm của tôi. chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ ko để em bị tổn thương
Download MangaToon APP on App Store and Google Play