[RhyCap] Hướng Dương - Mặt Trời
Lời Hứa Dưới Nắng
em Ran
Truyện hoàn toàn không có thật , không áp dụng lên người thật ❗️
Hoa Hướng Dương thì luôn hướng về Mặt Trời , cũng giống như Hoàng Đức Duy luôn hướng về Nguyễn Quang Anh 🌻☀️
Buổi sáng đầu hạ , ánh nắng vàng rơi đầy trên bệ cửa sổ phòng bệnh
Đức Duy ngồi tựa lưng vào đầu giường , trên tay vẫn còn dán miếng băng sau lần truyền thuốc tối qua . Em nhìn những chậu hoa hướng dương ngoài ban công bệnh viện , khẽ mỉm cười
Hoàng Đức Duy
Tụi nó lúc nào cũng hướng về mặt trời...
Giọng nói nhỏ đến mức chính em cũng gần như không nghe thấy
Cửa phòng mở ra , Quang Anh bước vào . Trên tay là một hộp cháo còn nóng cùng bó hướng dương nhỏ được gói rất cẩn thận
Nguyễn Quang Anh
Anh đến rồi
Nghe thấy giọng quen thuộc , mắt em sáng lên
Hoàng Đức Duy
Anh lại xin nghỉ làm nữa hả?
Quang Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường , đưa tay xoa nhẹ mái tóc em
Nguyễn Quang Anh
Anh làm xong việc rồi mới qua
Hoàng Đức Duy
Đừng nói dối...
Suốt ba tháng nay , gần như ngày nào Quang Anh cũng xuất hiện ở đây . Có hôm tan làm lúc mười giờ đêm vẫn ghé , có hôm chỉ ngủ được vài tiếng rồi lại mang đồ ăn sáng đến
Quang Anh mở hộp cháo , cẩn thận múc từng muỗng nhỏ
Hoàng Đức Duy
Em tự ăn được
Ăn được vài muỗng thì em ho liên tục
Quang Anh lập tức đưa nước
Nguyễn Quang Anh
Chậm thôi
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi gì?
Hoàng Đức Duy
Em phiền anh quá
Chiếc muỗng trong tay Quang Anh khựng lại
Anh đặt bát cháo xuống rồi nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của em
Nguyễn Quang Anh
Nghe anh này
Nguyễn Quang Anh
Dù em có khỏe hay đang bệnh
Nguyễn Quang Anh
Em vẫn là người anh yêu
Nguyễn Quang Anh
Không có nhưng
Quang Anh lấy trong túi áo ra một chiếc nhẫn bạc nhỏ , đặt lên lòng bàn tay em
Nguyễn Quang Anh
Đây chưa phải nhẫn cưới
Hoàng Đức Duy
Anh mua làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Để nhắc em nhớ
Quang Anh mỉm cười , ánh mắt dịu dàng như nắng đầu hè
Nguyễn Quang Anh
Ngày bác sĩ nói em khỏi bệnh...
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ cưới em
Em sững người , đôi mắt vốn cố kìm nén bỗng đỏ hoe
Hoàng Đức Duy
Anh...lỡ em không...
Quang Anh đưa ngón tay lên môi em
Nguyễn Quang Anh
Không được nói gở
Rồi anh cúi xuống , đặt lên trán em một nụ hôn rất nhẹ
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ chờ
Nguyễn Quang Anh
Một năm cũng được
Nguyễn Quang Anh
Hai năm cũng được
Nguyễn Quang Anh
Mười năm cũng được
Nguyễn Quang Anh
Miễn người cuối cùng đứng cạnh anh là em
Em ôm lấy Quang Anh thật chặt
Ngoài ban công , những bông hướng dương vẫn lặng lẽ đón nắng . Có lẽ , chỉ cần còn mặt trời thì hướng dương sẽ chẳng bao giờ quay lưng
em Ran
tui thích ra mấy bộ ngắn ngắn như này lắm
Chỉ Cần Còn Có Anh
Những ngày điều trị tiếp theo trôi qua chậm chạp
Em dần quen với mùi thuốc sát trùng , tiếng xe đẩy của y tá và những lần truyền dịch kéo dài hàng giờ . Có hôm cơ thể mệt đến mức chỉ cần ngồi dậy cũng thấy chóng mặt , nhưng mỗi lần mở mắt nhìn thấy Quang Anh ngồi bên cạnh , em lại cố nở một nụ cười
Sáng nào cũng vậy , đúng bảy giờ Quang Anh sẽ xuất hiện trước cửa phòng bệnh với một túi đồ ăn sáng và bình nước ấm
Nguyễn Quang Anh
Chào bệnh nhân của anh
Hoàng Đức Duy
Anh đến sớm quá
Nguyễn Quang Anh
Muốn ăn sáng cùng em
Quang Anh giúp em ngồi dậy , cẩn thận kê thêm chiếc gối sau lưng rồi mở hộp cháo . Anh vẫn kiên nhẫn thổi từng muỗng cho nguội trước khi đưa đến miệng em
Hoàng Đức Duy
Em đâu còn là con nít
Nguyễn Quang Anh
Trong mắt anh thì vẫn vậy
Em đỏ mặt , nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết bát cháo
Ăn xong , Quang Anh lấy khăn giấy lau khóe môi cho em . Hành động dịu dàng ấy khiến mấy cô y tá đi ngang qua đều mỉm cười
Bác Sĩ
Kết quả lần này tạm ổn
Bác Sĩ
Thuốc đang có tác dụng , nhưng vẫn phải tiếp tục điều trị
Nghe vậy , Quang Anh thở phào
Em cũng mỉm cười , nhưng trong lòng vẫn còn thấp thỏm . Em biết chặng đường phía trước vẫn còn rất dài
Trời bất ngờ đổ mưa , những hạt mưa gõ lộp bộp lên khung cửa kính
Quang Anh kéo ghế ngồi sát giường bệnh , nắm lấy bàn tay hơi lạnh của em
Nguyễn Quang Anh
Mai nếu em khỏe hơn , anh đưa em xuống vườn bệnh viện ngắm hoa
Nguyễn Quang Anh
Được không?
Hoàng Đức Duy
Em muốn ngắm hướng dương
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng muốn
Nguyễn Quang Anh
Vì mỗi lần nhìn thấy hướng dương , anh lại nhớ đến em
Hoàng Đức Duy
Em có giống hướng dương đâu
Nguyễn Quang Anh
Giống chứ
Nguyễn Quang Anh
Em luôn cố gắng mỉm cười dù đang đau
Câu nói ấy khiến em lặng người , em khẽ siết lấy tay anh
Hoàng Đức Duy
Nếu...một ngày nào đó em không còn đẹp như bây giờ
Hoàng Đức Duy
Tóc rụng hết vì thuốc , người gầy đi...
Quang Anh không để em nói hết câu , anh nhẹ nhàng ôm em vào lòng
Nguyễn Quang Anh
Đừng nghĩ xa như vậy
Nguyễn Quang Anh
Dù em có thế nào , anh vẫn nhận ra em
Em tựa đầu lên vai anh , lắng nghe nhịp tim quen thuộc
Một lúc sau , Quang Anh khẽ hôn lên mái tóc em
Nguyễn Quang Anh
Anh đã hứa rồi
Nguyễn Quang Anh
Đợi em khỏe
Nguyễn Quang Anh
Rồi mình sẽ cưới
Em mỉm cười , nhưng nơi khóe mắt vẫn ánh lên một nỗi lo mà chính em cũng không dám gọi tên
Bởi em không sợ bệnh , điều em sợ nhất . Là một ngày nào đó , Quang Anh sẽ vì quá mệt mỏi mà rời khỏi em
em Ran
Yếu tố của truyện k có thật và đừng áp dụng lên người thật !!! pls
Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm
Sau gần một tuần điều trị , sức khỏe của em có chút tiến triển . Em đã có thể tự đi vài bước trong phòng bệnh mà không cần Quang Anh đỡ , dù mỗi lần đứng dậy vẫn thấy đầu óc choáng váng
Buổi chiều , Quang Anh vừa gọt táo vừa kể đủ thứ chuyện ở công ty để em đỡ chán
Hoàng Đức Duy
Anh biết không , em nhớ được đi làm ghê
Nguyễn Quang Anh
Đợi khỏe rồi đi
Hoàng Đức Duy
Em sợ lúc đó người ta không nhận em nữa
Quang Anh đặt con dao xuống , nhìn thẳng vào em
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Nguyễn Quang Anh
Nếu không ai nhận , anh nuôi
Hoàng Đức Duy
Anh giàu lắm hả?
Nguyễn Quang Anh
Không giàu
Hoàng Đức Duy
Vậy sao dám nuôi em?
Nguyễn Quang Anh
Vì em ăn ít
Hai người cùng cười , căn phòng bệnh vốn lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp hơn
Đến gần tối , điện thoại Quang Anh đổ chuông . Anh nhìn màn hình rồi khẽ nhíu mày
Quang Anh đứng dậy ra ngoài hành lang nghe máy , cuộc gọi kéo dài gần hai mươi phút
Trong phòng , em lặng lẽ nhìn cánh cửa khép hờ . Em thấy Quang Anh liên tục cúi đầu xin lỗi , vẻ mặt đầy mệt mỏi
Khi quay lại , anh cố nở nụ cười
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi , để em chờ lâu
Hoàng Đức Duy
Công ty có việc hả?
Nguyễn Quang Anh
Ừm , mai anh phải đi sớm một chút
Hoàng Đức Duy
Anh cứ lo công việc đi
Nguyễn Quang Anh
Không sao , anh sắp xếp được
Hoàng Đức Duy
Em ở bệnh viện có bác sĩ với y tá rồi
Quang Anh ngồi xuống cạnh giường , nắm lấy tay em
Nguyễn Quang Anh
Anh muốn ở đây
Sau khi em ngủ , Quang Anh vẫn ngồi bên cạnh đọc tài liệu công việc trên máy tính
Đồng hồ chỉ hơn mười hai giờ , anh khẽ xoa đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ
Đúng lúc , điện thoại lại rung lên . Lần này là mẹ của em
Quang Anh bước ra ngoài nghe
Nguyễn Quang Anh
📞Con nghe
Mẹ Duy - Thanh Dao
📞Quang Anh à , dạo này cháu cực quá rồi
Nguyễn Quang Anh
📞Dạ không sao đâu cô
Mẹ Duy - Thanh Dao
📞Cô biết cháu ngày nào cũng chăm nó
Quang Anh nhìn qua ô cửa kính vào trong phòng . Em đang ngủ rất yên , gương mặt gầy hơn trước nhiều
Nguyễn Quang Anh
📞Con hứa với Duy rồi
Mẹ Duy - Thanh Dao
📞Hứa gì?
Nguyễn Quang Anh
📞Khi em ấy khỏe lại...con sẽ cưới em ấy
Đầu dây bên kia im lặng vài giây , rồi mẹ em khẽ nói
Mẹ Duy - Thanh Dao
📞Cô cảm ơn cháu
Nguyễn Quang Anh
📞Con chỉ mong em ấy mau khỏe
Anh cúp máy , quay trở lại phòng bệnh
Không biết từ lúc nào , em đã tỉnh . Em nhìn anh bằng đôi mắt còn ngái ngủ
Hoàng Đức Duy
Anh chưa về à?
Nguyễn Quang Anh
Anh ở đây với em
Hoàng Đức Duy
Mai anh còn đi làm
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Em dịch người sang một chút , chừa ra khoảng trống nhỏ trên giường
Hoàng Đức Duy
Lên đây ngồi với em một lát được không?
Nguyễn Quang Anh
Giường bệnh chật lắm
Hoàng Đức Duy
Chỉ một lát thôi
Anh cẩn thận ngồi xuống mép giường , em nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh
Cả hai không nói gì , chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ
Khoảnh khắc ấy , em thầm ước thời gian có thể trôi chậm lại . Bởi chỉ cần còn được ở bên Quang Anh như thế này thì những mũi tiêm , những viên thuốc hay những cơn đau cũng dường như không còn quá đáng sợ nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play