[GL/ĐN Kaiju No.8] The Zero Protocol: Fragments Of Light
Chương 1:Tro Tàn Và Khế Ước Máu
Dưới bầu trời thành phố bị bao phủ bởi những đám mây chì đặc quánh, cơn mưa trút xuống như muốn tẩy xóa mọi dấu vết của một cuộc tàn sát. Tại nghĩa trang liệt sĩ của Lực lượng Phòng vệ, Miyazaki Haru, khi ấy mới 10 tuổi, đứng lặng người trước tấm bia đá lạnh lẽo khắc tên Miyazaki Hayate và Shimizu Kaori.
Mưa quất vào mặt cô bé, làm bết dính những sợi tóc đỏ rực, nhưng Haru không hề chớp mắt. Cô không khóc. Những giọt nước mắt dường như đã cạn khô từ khoảnh khắc nghe tin cha mẹ tử trận. Thứ đọng lại trong lòng cô là một trạng thái tê liệt cảm xúc hoàn toàn. Thế giới xung quanh cô lúc này chỉ còn là những mảng màu xám xịt và sự im lặng rợn người của cái chết.
Cảm giác tê liệt lan tràn như nọc độc. Não bộ của cô dường như đã tự ngắt kết nối với thực tại để bảo vệ chủ nhân khỏi sự sụp đổ hoàn toàn. Cô không thấy đau khổ, không thấy nghẹn ngào, chỉ thấy một khoảng không rỗng tuếch đến đáng sợ. Cô nhìn vào dòng chữ trên bia, cố gắng tìm kiếm hình bóng của họ trong tâm trí, nhưng tất cả những gì hiện ra chỉ là những bữa cơm vắng bóng người và những buổi tối cô ngồi đợi họ trở về trong vô vọng
Miyazaki Haru
Sống cũng chỉ để chết thôi sao?
Trong bóng tối của những tán cây, một thực thể đang quan sát cô.Đó là Kaiju No.0-Zero
Gã là một thực thể Kaiju cổ đại, được cho là hiện thân của sự hủy diệt nguyên thủy.Sau hàng ngàn năm lang thang bất kỳ ai lỡ chạm vào "hạt giống" của gã đều tan xác trong vòng chưa đầy 72 giờ; cơ thể họ không chịu nổi sự cô đặc năng lượng khủng khiếp mà gã mang theo. Gã đã nhàm chán với cái chết, cho đến khi thấy Haru.
Một đứa trẻ đứng giữa cơn mưa, với đôi mắt vàng đục ngầu, không chút sợ hãi, không chút hy vọng, một sự trống rỗng hoàn hảo đến mức khiến gã phấn khích – vì đã tìm thấy "bến đỗ" cuối cùng của đời mình.
Khi Haru quay lưng bước đi, lảo đảo dưới cơn mưa, Zero đã lén lút bám theo cô về căn nhà nhỏ trống hoác, nơi chỉ còn lại những khung ảnh gia đình bám bụi.
Đêm đó, trong căn phòng tối tăm, Zero tấn công. Hắn găm mình vào lồng ngực Haru, chiếm đoạt dòng máu, len lỏi vào từng tế bào.
Kaiju No.0-Zero
“Chết đi… chỉ cần buông xuôi, ngươi sẽ thoát khỏi nỗi đau này…”
Ý chí của Haru mạnh đến mức điên rồ, cô bé đang dùng chính sự đau đớn đó để siết chặt lấy sự tồn tại của mình khiến Zero kinh ngạc, lần đầu tiên trong lịch sử của gã, vật chủ này không tan xác.
Miyazaki Haru
Tao…không thua đâu
Sức mạnh của hắn dần ổn định, hòa quyện vào dòng máu của cô.Khi bình minh ló dạng, Haru vẫn còn thở.
Haru loạng choạng đứng dậy bên cạnh vũng máu khô. Cô bước đến gương, gương mặt vẫn xinh đẹp như một tiên tử, nhưng chùm tóc mái màu đỏ rực ban đầu giờ đã nhuốm một màu trắng tinh khôi-dấu ấn của sự cộng sinh kinh hoàng.
Kaiju No.0-Zero
“Ngươi là kẻ đầu tiên,nhóc con”
Kaiju No.0-Zero
“Ngươi đủ cứng cỏi để không biến thành vũng máu. Nhưng cái giá cho sức mạnh này rất đắt”
Miyazaki Haru
[Gằn giọng]
Ta không cần sức mạnh để làm anh hùng. Ta cần sức mạnh để sống tiếp... và để nhìn xem thế giới này sẽ cho ta cái gì
Kaiju No.0-Zero
“Nhóc con,vậy lập khế ước máu nhé. Ta sẽ cho ngươi sức mạnh – không phải là thứ sức mạnh biến hình gớm ghiếc như những con quái vật ngoài kia, mà là sức mạnh của một chiến binh thực thụ.”
Kaiju No.0-Zero
“Đổi lại, ta cần một chỗ ở. Một cơ thể bền bỉ để ta nương náu. Ta sẽ không giết ngươi, ta sẽ bảo vệ ngươi, miễn là ngươi đừng chết trước khi ta kịp tận hưởng cuộc đời này.Bên cạnh đó ta muốn xem ngươi sẽ đi xa đến đâu”
Haru nhìn vào hình bóng phản chiếu trong gương, đôi mắt vàng kim lóe lên tia sáng sắc lạnh.
Miyazaki Haru
[Thở dài] Được rồi
Miyazaki Haru
Nhưng nếu ngươi định làm phản, ta sẽ tự tay xé nát ngươi từ bên trong.
Từ giây phút đó, Miyazaki Haru không còn là một đứa trẻ tội nghiệp,cô đã trở thành vật chứa của một quyền năng cổ xưa, bắt đầu hành trình điên rồ của chính mình
Chương 2:Em Bé Cục Súc Và Bảo Mẫu Bất Đắc Dĩ
Zero đã chuẩn bị tinh thần cho một vật chủ yếu đuối, khóc lóc hoặc điên cuồng vì sợ hãi. Nhưng những gì gã nhận được là một "bà cụ non" 10 tuổi mang tâm hồn của một chiến binh thép.
Haru đứng trên chiếc ghế cao, tay cầm đôi đũa khéo léo gắp trứng vào bát.
Kaiju No.0-Zero
[Gào lên]
“Nè con kia,tao là Kaiju No.0! Là thực thể hủy diệt đó
Miyazaki Haru
Biết rồi.Yên lặng giùm cái,tao đang nấu mì
Kaiju No.0-Zero
“Tại sao tao phải ở đây xem mày nấu ăn như một con người tầm thường? Mày không định đi hủy diệt thế giới hay sao?”
Miyazaki Haru
[Chép miệng] Thế giới hủy diệt xong rồi tao ăn gì? Mày bị ngáo à? Đã yếu thì lo mà bám trụ đi, đừng có lảm nhảm trong đầu tao.
Thực tế, cha mẹ Haru đã hiếm khi ở nhà. Ngay cả trước khi họ hy sinh trong trận chiến Vua Kaiju No.6, cuộc sống của Haru đã là chuỗi ngày tự làm mọi thứ.
Sau khi bố mẹ mất, căn nhà càng tĩnh lặng. Zero chứng kiến cảnh con bé 10 tuổi tự mặc quần áo, tự ủi đồ, rồi chiều chiều lại lôi mấy thanh tanto của cha ra phóng
Từng con dao găm cắm phập vào tâm bia gỗ với độ chính xác kinh người. Haru đứng đó, gương mặt xinh xắn như búp bê không chút cảm xúc, mái tóc đỏ rực bay nhẹ trong gió.
Kaiju No.0-Zero
Không phải mày là con của anh hùng sao?Đòi quyền lợi đi chứ?Sống kiểu này có ngày chết sớm
Miyazaki Haru
Kaiju thân mến
Miyazaki Haru
Tao không rảnh đợi người khác ban phát lòng thương,hiểu không?
Miyazaki Haru
Con này bận sống để học cách xiên lũ Kaiju rồi,không có thời gian làm công chúa đâu
Miyazaki Haru
Mồm thì to, bảo vệ vật chủ thì dở, rảnh thì đi đọc sách đi, đừng có làm phiền tao nữa
Kaiju No.0-Zero
“Tao là Kaiju! Tao không biết đọc sách!”
Miyazaki Haru
Thế thì tìm cách tự học đi. Đồ vô dụng
Có lần, khi Zero lải nhải về việc gã từng là nỗi kinh hoàng của nhân loại ở những thế kỷ trước, Haru đang nấu ăn liền tắt bếp, cầm chiếc đũa chỉ thẳng vào gương
Miyazaki Haru
Zero, mày có tin tao tự hủy nội tạng để mày văng ra ngoài không?
Miyazaki Haru
Mày sống cả ngàn năm mà độ ồn ào như cái loa phát thanh hỏng vậy.
Miyazaki Haru
Mày ký sinh vào tao là để giúp tao mạnh lên, hay để làm bạn thân của cái máy phát ồn ào thế?
Zero im bặt. Gã nhận ra, Haru không hề ghét gã. Cô bé chỉ đơn giản là đang dùng sự "mỏ hỗn" để đẩy tất cả mọi thứ ra xa, giữ một khoảng cách an toàn với thế giới.
Dần dần, "sự ồn ào" của Zero trở thành âm thanh duy nhất trong căn nhà quạnh quẽ. Khi đêm xuống, khi Haru ngồi bó gối nhìn ra cửa sổ, Zero lặng lẽ truyền năng lượng ấm áp chạy dọc cơ thể cô để xua đi cái lạnh của sự cô độc.
Kaiju No.0-Zero
“Đừng có tưởng tao làm thế vì thích mày”
Kaiju No.0-Zero
“Tao chỉ là không muốn vật chủ của mình chết vì cảm lạnh thôi”
Miyazaki Haru
Ừ, biết ơn mày lắm, đồ quái vật già.
Miyazaki Haru
Mà năng lượng yếu quá, bơm thêm chút đi, đồ keo kiệt
Kaiju No.0-Zero
“Tiên sư nó chứ! Tao vừa giúp mày đấy”
Miyazaki Haru
Ủa?Thì người ta cảm ơn rồi đó
Miyazaki Haru
Bị lãng tai à? Hay là già rồi nên trí nhớ cũng kém theo? Đừng có càm ràm nữa, ồn chết đi được.
Zero câm nín. Gã nhận ra, gã không chỉ là một thực thể ký sinh nữa. Gã là bảo mẫu cho một thiên tài.
Một con quái vật ngàn năm và một đứa trẻ mang vết sẹo tâm hồn. Trong cái không gian tĩnh mịch đó, Zero nhận ra gã không còn là kẻ ký sinh nữa. Gã là nhân chứng duy nhất cho nỗi đau của Haru, là người bảo vệ thầm lặng cho đứa trẻ đang cố gắng gồng mình để tồn tại.
Gã nhìn cách Haru tập luyện đến trầy xước cả bàn tay, cách cô bé lau chùi con dao tanto của cha như thể đó là vật báu duy nhất còn sót lại.Zero tự nhủ, nếu một ngày thế giới này muốn tiêu diệt Haru, gã sẽ không ngần ngại trở thành con quỷ dữ tợn nhất để nghiền nát bất kỳ ai dám đụng đến "em bé cục súc" của gã.
Dù cho con nhỏ này hỗn chết đi được
Chương 3: Khi "Bảo Kê" Trở Thành "Phá Nhà"
Rạng sáng, khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng, căn nhà của nhà Miyazaki rung chuyển dữ dội. Không phải động đất, mà là ba con Kaiju tầm trung – lũ tạp nham đánh hơi thấy nguồn năng lượng của Zero – đã bao vây ngôi nhà.
Zero, vốn đang ngái ngủ trong tâm trí Haru, bỗng bừng tỉnh, sát khí tỏa ra ngùn ngụt
Kaiju No.0-Zero
Lũ rác rưởi! Dám làm phiền giấc ngủ của tao và vật chủ sao? Haru, lấy sức mạnh tao của tao đi,tao cho chúng nó biết thế nào là tận thế!
Haru lười biếng mở mắt, đôi đồng tử vàng rực lên sắc lạnh.Không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy phiền vì giấc ngủ bị gián đoạn
Miyazaki Haru
Sao cũng được,nhưng tiết chế cái đống năng lượng rẻ tiền của mày lại. Đừng có làm hỏng đồ đạc của tao
Haru lao ra từ cửa sổ như một tia chớp đỏ. Zero phấn khích quá mức, hắn bơm một lượng năng lượng khổng lồ vào cơ thể Haru, khiến cô mạnh gấp mười lần bình thường.
Haru vung thanh tanto, đôi tay cô di chuyển nhanh đến mức mắt thường không theo kịp. Chỉ trong ba đường kiếm, ba cái lõi của lũ Kaiju đã bị cô chém nát trong tiếng gầm rú thảm thiết của chúng.
Nhưng, hậu quả của việc "buff lố tay" đã xảy ra.
Một luồng áp lực vô hình từ cơ thể Haru bung tỏa, san phẳng toàn bộ phòng khách và thổi bay nửa mái nhà. Bụi mù mịt. Căn nhà gỗ quý giá – di vật duy nhất của cha mẹ cô – giờ chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang.
Zero, tự hào như một đứa trẻ vừa làm xong bài tập
Kaiju No.0-Zero
Thấy chưa! Tao vừa kết liễu chúng nó trong 3 giây! Haru, khen tao đi! Khen là tao giỏi đi!
Haru đứng giữa đống đổ nát, thở dài thườn thượt. Cô nhìn căn nhà thân yêu giờ chỉ còn là đống củi vụn, rồi nhìn vào bàn tay vẫn còn đang run lên vì dư chấn năng lượng.
Miyazaki Haru
[Gằn giọng] Mày... bị thiểu năng à?
Kaiju No.0-Zero
Hả? Tao vừa cứu mạng mày mà? Tại sao mày không khen tao?
Miyazaki Haru
Cứu cái đầu mày
Miyazaki Haru
Tao bảo mày tiêu diệt lũ quái vật, chứ tao có bảo mày phá nhà tao không?
Miyazaki Haru
Mày nhìn đi, nhà của tao! Vô gia cư rồi! Hai đứa mình giờ ra ngoài đường ngủ hả,cái đồ Kaiju thiểu năng?
Zero hoàn toàn đơ ra như "con bò đeo nơ". Hắn thực sự không hiểu tại sao vật chủ của mình lại quan tâm đến mấy cái vách gỗ vớ vẩn hơn là chiến tích oai hùng của mình
Kaiju No.0-Zero
Thì... thì xây lại là được mà? Sao phải cáu?
Miyazaki Haru
Xây lại bằng gì? Bằng tiền của mày à? Mày có tiền không? Mày có biết quét nhà không? Mày có biết sửa điện không? Mày không là cái gì cả, mày không phải kiến trúc sư, mày chỉ là một cục nợ biết thở thôi, Zero ạ!
Haru bắt đầu liệt kê một tràng dài những thứ cần sửa, từ đường ống nước cho đến cái khung cửa chính, khiến Zero, vị thực thể đáng sợ nhất vũ trụ, lần đầu tiên cảm thấy mình thật... vô dụng và kém cỏi.
Kaiju No.0-Zero
“Được rồi, để tao thử sửa.Việc sắp xếp lại mấy mảnh gỗ này chắc không khó đâu”
Hắn bắt đầu cố gắng tập trung năng lượng để... lắp lại mấy thanh xà ngang. Kết quả? Năng lượng của hắn quá mạnh, vừa chạm vào đã làm cháy rụi luôn đống gỗ còn lại
Kaiju No.0-Zero
Tao... tao đâu có biết là mày coi trọng cái nhà đến thế...
Haru chống nạnh, thở hắt ra, ánh mắt nhìn về phía chân trời đang dần sáng. Cô không còn cách nào khác. Cô không phải siêu nhân có thể sửa lại cả căn nhà chỉ bằng một cái búng tay.
Haru nhặt chiếc túi nhỏ, quay lưng bước ra khỏi căn nhà đã gắn bó với cô suốt 10 năm qua. Cô không khóc, dù trong lòng đang đau thắt lại. Cô dùng cái mỏ hỗn để che đậy sự hụt hẫng, dùng sự cục súc để đẩy lùi nỗi đau. Còn Zero, kẻ vừa tự nhận mình là thực thể tối cao, giờ đang âm thầm tự trách móc vì sự ngu dốt của mình đã khiến vật chủ—và cũng là người bạn duy nhất của hắn—phải chịu cảnh màn trời chiếu đất.
Kaiju No.0-Zero
Chờ đấy!Ngày mai, tao sẽ… à không, tao sẽ bảo ai đó sửa nhà cho mày. Chắc là được thôi, nhỉ?
Miyazaki Haru
Im ngay, đồ vô dụng!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play