Vân Senpai Kuteo Gay
“Nếu cậu muốn rời đi… thì đừng quay lại nữa.”
Trời đêm Seoul lạnh hơn bình thường.
Linh Kuteo đứng trước cửa quán cà phê nhỏ, tay siết chặt điện thoại. Tin nhắn cuối cùng vẫn còn hiện trên màn hình:
“Đừng đến nữa.” — Linh Gay.
Ngắn gọn. Lạnh lùng. Như cách cậu ấy luôn vậy.
Kuteo cười nhạt, nhưng mắt lại đỏ.
“Ừ… không đến nữa.”
Nhưng chân cậu vẫn đứng đó.
—
Ba tháng trước.
Họ gặp nhau trong một buổi tối mưa.
Kuteo trú mưa dưới mái hiên, còn Linh Gay thì đứng bên trong quán, nhìn ra ngoài như thể đã quen với cô đơn.
“Vào đi.”
Một câu nói, kéo theo tất cả.
—
Từ hôm đó, Kuteo bắt đầu xuất hiện thường xuyên.
Ngồi góc quen thuộc.
Gọi đúng một món.
Nhìn đúng một người.
“Cậu rảnh thật đấy.” Linh Gay nói, giọng không mặn không nhạt.
“Ừ, rảnh để nhìn cậu.”
“Đừng nhìn nữa.”
“Không được.”
Linh Gay nhíu mày, nhưng không đuổi.
—
Thời gian trôi, mọi thứ dần thay đổi.
Linh Gay bắt đầu để ý.
Bắt đầu hỏi.
“Ăn chưa?”
“Về chưa?”
“Đừng đi khuya.”
Những câu nói tưởng như bình thường… nhưng lại khiến tim Kuteo rung lên từng nhịp.
Cho đến một ngày—
“Đừng đến nữa.”
—
Không lý do.
Không giải thích.
Chỉ là cắt đứt.
—
Kuteo vẫn đứng trước quán.
Mưa bắt đầu rơi.
Giống hệt ngày đầu họ gặp nhau.
“Cậu định đứng đó đến bao giờ?”
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
Kuteo quay lại.
Linh Gay đứng đó, tay cầm ô, ánh mắt tối lại khi nhìn thấy cậu.
“Tớ đã bảo—”
“Cậu bảo thì tớ phải nghe à?”
Kuteo cắt lời.
Giọng run, nhưng ánh mắt thì không tránh.
“Tớ hỏi cậu một câu thôi.”
“…Nói.”
“Cậu có từng thích tớ không?”
Im lặng.
Chỉ còn tiếng mưa.
—
“Không.”
Một câu trả lời dứt khoát.
Nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng.
Kuteo bật cười.
“Vậy à…”
Cậu gật đầu, quay người định rời đi.
—
Bàn tay bị giữ lại.
Rất chặt.
“Đi đâu?”
“Cậu bảo tớ đừng đến nữa mà.”
“Không có nghĩa là đi luôn.”
Kuteo quay lại, mắt đỏ lên.
“Thế cậu muốn gì hả?!”
Lần đầu tiên, cậu lớn tiếng.
“Cậu kéo tớ lại, rồi đẩy tớ ra, rồi lại giữ tớ—cậu nghĩ tớ là cái gì?!”
—
Linh Gay im lặng.
Bàn tay siết chặt hơn.
Như sợ buông ra… sẽ mất luôn.
“…Tớ không muốn cậu dính vào tớ.”
“Vì sao?”
“…Tớ không tốt.”
“Cậu nghĩ tớ cần một người hoàn hảo à?”
—
Kuteo tiến lại gần.
Gần đến mức chỉ còn vài bước.
“Hay là…”
“…cậu sợ?”
—
Linh Gay khựng lại.
Ánh mắt dao động lần đầu tiên.
“Cậu sợ nếu tớ ở lại… cậu sẽ không buông được.”
—
Một giây.
Hai giây.
Rồi—
“Ừ.”
Một câu trả lời rất nhỏ.
Nhưng đủ rõ.
—
Kuteo cười.
Lần này, không phải cười buồn.
“Thế thì đừng buông.”
—
Linh Gay sững người.
“Cậu—”
“Cậu không tốt thì sao? Tớ đâu có cần người tốt.”
Kuteo nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Chỉ cần là cậu.”
—
Mưa vẫn rơi.
Nhưng khoảng cách giữa họ… không còn nữa.
Linh Gay kéo cậu lại.
Ô rơi xuống đất.
Nhưng không ai quan tâm.
—
“Đừng rời đi nữa.”
Giọng nói trầm, gần như ra lệnh.
“…Nếu tớ không đi thì sao?”
“Thì ở lại.”
“Ở lại làm gì?”
—
Linh Gay cúi xuống, trán chạm nhẹ vào trán Kuteo.
“…Ở lại bên tớ.”
—
Kuteo khẽ cười.
“Lần này… cậu không được đuổi tớ nữa đâu đấy.”
“Không đuổi.”
“…Chắc chưa?”
“Chắc.”
—
Bàn tay đan vào nhau.
Lần này, không ai buông trước.
—
Có những người…
càng cố đẩy ra…
lại càng không thể mất.
Và có những tình cảm…
đau đến mức tưởng như phải rời đi…
cuối cùng lại trở thành lý do để ở lại.