[WenHan/VanHam] Jinx~
˙ ˖° chương 1 ⋆。˚
Mưa giông trút xuống Trùng Khánh như muốn nhấn chìm cả thành phố sương mù vào bóng tối.
Những tia chớp xé toạc bầu trời xám xịt, rạch những đường sáng lạnh lẽo qua các tòa nhà chọc trời, rồi để lại những tiếng sấm gầm vang, rung chuyển cả những con dốc dựng đứng.
Gió rít qua khe cửa sổ, mang theo cái lạnh ẩm ướt của cơn bão dội thẳng vào phòng tập boxing ngột ngạt nằm ở trung tâm thành phố.
Nhưng tiếng giông bão ngoài kia dường như bị nuốt chửng bởi một thứ âm thanh khác khốc liệt hơn-
Tiếng bọc da xé gió, nện thẳng vào chiếc bao cát nặng trăm ký vang lên đều đặn, khô khốc và uy lực đến mức gân cốt như rung lên theo từng nhịp.
Người đàn ông đang đứng đó là Dương Bác Văn_ nhà vô địch quyền anh, người từng hạ đo ván hàng loạt đối thủ để giữ vững chiếc đai vô địch qua mười trận đấu liên tiếp.
Hắn sở hữu một thân hình đồ sộ với chiều cao mét chín, bờ vai rộng thênh thang như một khối đá tảng. Dưới ánh đèn vàng bầm, những khối cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay và khuôn ngực trần gồ ghề lên, xăm trổ những vết sẹo dài — chứng tích của những trận đòn sinh tử.
Dương Bác Văn nổi tiếng là kẻ có cái đầu lạnh như băng. Trên võ đài hay ngoài đời, hắn chưa từng nở một nụ cười, gương mặt góc cạnh luôn giữ một vẻ thản nhiên đến đáng sợ.
Tả Kỳ Hàm ngồi bên cạnh giường bệnh của bà, ánh mắt trầm ngâm nhìn vào tờ đơn đình chỉ công việc của bệnh viện.
Cậu từ nhỏ đã không có mẹ, ba ăn chơi bỏ đi rồi đem nợ nần về. Kỳ Hàm ở chung với bà, được bà lo cho từng bữa cơm, từng giấc ngủ,đối với cậu—bà ấy mới là người thân thật sự.
Bà ấy năm nay đã gần 90 tuổi, sinh lão bệnh tử, tuổi già sức yếu.Bây giờ chỉ có thể nằm ở yên trên giường bệnh của viện dưỡng lão.
Từ khi còn là một đứa trẻ, trong khi bạn bè đồng trang lứa mơ ước trở thành siêu nhân hay phi hành gia, Kỳ Hàm lại chỉ có một ước nguyện duy nhất: được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng.
Ước mơ ấy không bắt nguồn từ những điều lớn lao, mà nhen nhóm từ chính những đêm đông thấy bà ho sù sụ, hay những ngày nhìn khớp chân bà sưng tấy bước đi không vững.
Ngày nhỏ, cậu chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi bên cạnh bóp chân cho bà, ước gì đôi bàn tay bé nhỏ của mình có phép thuật để xua tan đi những cơn đau ấy.
Chính nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy chịu đựng của bà đã nuôi lớn trong cậu một khát vọng: phải trở thành bác sĩ để tự tay chữa bệnh, chăm sóc và níu giữ thật lâu nụ cười viên mãn của bà bên con cháu.
Chính sự quyết tâm và lời động viên của bà, cậu đã thành công.Ngày tốt nghiệp, cậu được ban tặng tấm bằng tốt nghiệp Bác sĩ Y khoa, đồng thời cậu cũng được nhận vào làm bác sĩ cho một bệnh viện có tiếng ở Trùng Khánh.
Tưởng chừng những ngày tháng đó sẽ trôi qua một cách yên bình, nhưng không!
Con lồn💦
Truyện mới truyện mới
Con lồn💦
Tui bị ưng cái bộ jinx í, nên xin yt cho bộ nì
Con lồn💦
Nói trước truyện này nhiều H~~
˙ ˖° chương 2 ⋆。˚
Hai giờ sáng, hành lang bệnh viện vắng lặng không một bóng người. Kỳ Hàm vừa hoàn thành việc ghi chép hồ sơ bệnh án, mệt mỏi tựa lưng vào ghế trong phòng trực.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, và bước vào là bác sĩ Nam – người đồng nghiệp vẫn thường trực chung ca và luôn tỏ ra lịch thiệp, chu đáo với cậu. Nghĩ rằng anh ta chỉ vào để đổi ca hoặc uống hớp nước, Kỳ Hàm buông lỏng cảnh giác, mỉm cười định lên tiếng.
Nhưng nụ cười của cậu lập tức tắt lịm khi anh ta chốt khóa cửa bên trong. Ánh mắt thường ngày vốn ôn hòa giờ đây chuyển sang một vẻ cuồng loạn, lạ lẫm.
Trước khi cậu kịp phản ứng, anh ta đã bước nhanh tới, dồn cậu vào góc tường và dùng cả cơ thể lực lưỡng của mình ép chặt cậu lại.
Tả Kỳ Hàm
Anh Nam, anh làm gì vậy? Buông tôi ra!
//run rẩy//
Mặc cho cậu ra sức đẩy ra, người đồng nghiệp hằng ngày vẫn cùng cậu cứu chữa bệnh nhân giờ đây như biến thành một kẻ hoàn toàn khác.
Đôi bàn tay thô bạo của anh ta khóa chặt hai cổ tay cậu ghim lên tường, ép sát vào cơ thể cậu một cách thô thiển.
Sự đụng chạm đầy tính cưỡng đoạt và mùi nước hoa quen thuộc của anh ta lúc này trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng. Cậu giãy giụa điên cuồng, cố xoay sở đầu để né tránh những cái chạm thô bạo đang cào cấu trên da thịt.
Sự phản bội từ một người mình từng tin tưởng khiến nỗi sợ hãi trong cậu nhân lên gấp bội.
Trong cơn hoảng loạn, Kỳ Hàm dùng hết sức bình sinh, thúc mạnh đầu gối vào bụng anh ta. Cú va chạm bất ngờ khiến gã đau đớn loạng choạng lùi lại.
Không bỏ lỡ một giây, cậu chộp lấy tập hồ sơ dày trên bàn ném thẳng vào mặt anh ta, rồi nhanh chân xoay tay nắm cửa, lao thẳng ra hành lang bệnh viện sáng đèn, vừa chạy vừa thở dốc trong sự kinh hoàng tột độ.
Sau ngày hôm đó, cậu đã thức trắng đêm, nuốt ngược nước mắt vào trong để viết lại chi tiết sự việc kinh hoàng ấy, tin tưởng rằng môi trường y khoa nghiêm túc này sẽ đòi lại công bằng cho mình.
Thế nhưng, phản ứng của cấp trên chỉ là một cái thở dài đầy ái ngại và ánh mắt né tránh.
Gia đình gã kia có thế lực lớn, là nhà tài trợ lớn của bệnh viện. Chỉ bằng vài cuộc điện thoại, quyền lực đã đổi trắng thay đen.
ĐNV
Quản lí: Em cầm đơn về đi. Bệnh viện vừa có quyết định tinh giảm nhân sự, hồ sơ của em đã được duyệt rồi!
Lời nói thản nhiên của cấp trên như gáo nước lạnh. Kẻ thủ ác vẫn ung dung khoác áo blouse trắng, còn cậu— nạn nhân — lại nhận quyết định sa thải vô lý dưới cái mác "không đáp ứng chuyên môn".
Bước ra khỏi bệnh viện trong cơn mưa tầm tã, cậu nghẹn ngào uất ức. Ước mơ y khoa cao đẹp bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước sự bao che bẩn thỉu của quyền lực.
Con lồn💦
hơi nhiều chữ tí, mí nàng thông cảm💗
˙ ˖° chương 3 ⋆。˚
Quay trở lại thực tại, Kỳ Hàm ngồi ở chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, đôi mắt đẫm nước,những kí ức đêm hôm đó liên tục hiện lên trong tâm trí của cậu.
Tờ đơn đình chỉ đã bị cậu xé từ khi nào, những mảnh vụn vun vãi khắp sàn nhà.
Ở trên giường bệnh trắng, tiếng hít thở vẫn phát ra đều đều, gương mặt bà vương chút sắc hồng, đôi mắt khẽ nhíu lại vì tia nắng.
Tả Kỳ Hàm đứng dậy đến bên giường, dùng đôi bàn tay mềm mại vén nhẹ vài sợi tóc trên trán bà, nhẹ nhàng chỉnh chăn lại rồi rời đi.
Kỳ Hàm nhận được cuộc gọi từ một trung tâm giới thiệu việc làm.
ĐNV
Quản lý:📲 xin chào! Cậu là Tả Kỳ Hàm đúng không?
Tả Kỳ Hàm
📲Đúng rồi ạ, có chuyện gì sao?
ĐNV
:📲Bên Trung tâm Huấn luyện Quyền Anh WH đang tuyển gấp một chuyên viên vật lý trị liệu
ĐNV
:📲 Lương…Bảy mươi triệu một tháng!
Tả Kỳ Hàm
//đứng bật dậy//
📲B-bảy mươi triệu á!!
Tả Kỳ Hàm
*có lừa mình không vậy?*
ĐNV
Quản lý:📲đúng! Nhưng có một điều...
ĐNV
Quản lý: 📲Đối tượng phụ trách là tuyển thủ Dương Bác Văn
Không gian bỗng im lặng.Ngay cả Kỳ Hàm cũng từng nghe qua cái tên ấy, người nổi tiếng khó tính nhất giới quyền anh.Trong một năm đã thay đến sáu chuyên viên trị liệu, người lâu nhất chỉ trụ được hai tháng.
ĐNV
:📲 Cậu vẫn muốn đến chứ?
Trong lòng cậu bỗng loé lên một tia bất an, nhưng nghĩ đến nợ nần mà người bố kia gây ra, cùng với người bà già yếu đang nằm ở viện dưỡng lão...cậu chẳng còn cách nào khác..
Tả Kỳ Hàm
📲...được, tôi nhận!
WH__Trung Tâm Huấn Luyện Quyền Anh.
Tiếng bao cát chát chúa vang lên từ các dãy phòng tập. Dưới làn ánh sáng chuyển dần từ xanh thẫm sang vàng nhạt của ngày mới, các vận động viên lặng lẽ thực hiện bài tập khởi động của mình.
Tiếng dây nhảy vun vút xé rách không khí, tiếng khớp xương co duỗi khô khốc, và tiếng những giọt mồ hôi đầu tiên rơi xuống sàn gỗ vang lên rõ mồn một.
Tả Kỳ Hàm cùng huấn luyện viên trưởng đi trên hành lang.
ĐNV
Hlv: Cậu nên chuẩn bị tinh thần trước đi!
ĐNV
Hlv: Dương Bác Văn không dễ nói chuyện, càng khó tiếp cận
Tả Kỳ Hàm
Ồ vâng, tôi biết rồi!
ĐNV
Hlv: À còn nữa, nếu cậu có bị anh ta đuổi thì cũng đừng buồn
ĐNV
Hlv: Bởi vì ai cũng bị như vậy!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play