DƯỚI HỌNG SÚNG TÌNH YÊU
CHƯƠNG 1: TỰ SA VÀO LƯỚI
Tiếng mưa bão đập mạnh vào cửa kính sát đất của văn phòng Chủ tịch Tập đoàn Nguyễn Gia.
Anh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da lớn, tay khẽ xoay chiếc bật lửa zippo bằng bạc, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt lạnh tanh của mình.
Bản doanh của tôi, ngụy trang dưới danh nghĩa một tập đoàn vận tải biển hàng đầu, thực chất là trạm trung chuyển huyết mạch của những chuyến hàng ngầm xuyên quốc gia.
Ở cái thế giới này, kẻ nào ngây thơ, kẻ đó chết trước. Tôi không tin bất kỳ ai. Ba đứa trợ lý trước đây lén lút đụng vào máy tính của tôi đều đã nằm sâu dưới đáy biển rồi.
Cửa mở. Thư ký dẫn vào một cậu nhóc.
Tôi dừng tay xoay bật lửa, ánh mắt sắc lẹm lập tức quét một lượt từ đầu đến chân kẻ mới đến. Hoàng Đức Duy. Cậu nhóc này gầy gộc, mặc chiếc sơ mi trắng rẻ tiền mua ở chợ đêm nhưng được ủi phẳng phiu, hai tay đan vào nhau đặt phía trước. Hồ sơ ghi: Sinh viên năm cuối, mồ côi, nợ nần chồng chất, đang ở khu ổ chuột.
Một lý lịch sạch sẽ đến mức hoàn hảo. Chính sự hoàn hảo đó khiến một con sói già như tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm. Gián điệp của cảnh sát cài vào? Hay người của bang hội đối thủ?
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy. Đang học năm cuối đại học chuyên ngành quản trị, gia cảnh mồ côi, hiện đang ở phòng trọ mười mét vuông tại khu ổ chuột?
Nguyễn Quang Anh
/Giọng trầm thấp, cố tình dùng chất giọng khàn đặc, đầy áp lực để dồn cậu ta vào góc tường tâm lý/
Hoàng Đức Duy
Dạ đúng thưa Chủ tịch.
Hoàng Đức Duy
/Cúi đầu, giọng run rẩy /
Nguyễn Quang Anh
/đứng dậy, thong thả bước vòng qua bàn làm việc./
Đôi giày da nện xuống sàn đá phát ra những tiếng cộp, cộp nặng nề giữa không gian im ắng. Tôi dừng lại ngay trước mặt cậu ta, khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn thấy hàng mi cong đang khẽ chớp vì lo sợ.
Bất ngờ, tôi đưa tay lên, dứt khoát dùng hai ngón tay siết chặt lấy chiếc cằm thon gọn của cậu ta, dùng lực ép cậu ta phải ngước mặt lên đối diện trực tiếp với tôi.
Tôi muốn nhìn thấu tâm can của kẻ này xem cậu ta đang che giấu mưu đồ gì.
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết chiếc ghế trợ lý thân cận của tôi đã có bao nhiêu người ngồi vào chưa?
Cậu ta chớp mắt, đôi mắt trong veo, không một chút tạp niệm nhìn thẳng vào tôi. Nó thuần khiết đến mức làm tôi khựng lại một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Tôi... tôi không rõ.
Nguyễn Quang Anh
Ba người.
Nguyễn Quang Anh
/Nhếch mép, cười/
Nguyễn Quang Anh
Và cả ba đều biến mất không lý do sau khi lén lút đụng vào máy tính của tôi. Cậu nghĩ mình sẽ ngồi được bao lâu?
Anh muốn thấy cậu ta hoảng sợ, khóc lóc hoặc xin rút lui. Nhưng không. Chiếc cằm nhỏ bị tôi bóp chặt đến ửng đỏ, vậy mà ánh mắt cậu ta lại bướng bỉnh đến lạ kỳ
Hoàng Đức Duy
Tôi cần tiền để trang trải cuộc sống và trả nợ.
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ làm đúng bổn phận của một trợ lý, ngoài ra những thứ khác, tôi không quan tâm, cũng không dám nhìn.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó suốt nửa phút. Sự thẳng thắn, gan dạ của một con nhóc nghèo khó này tự dưng lại khơi lên trong tôi một sự hứng thú kỳ lạ. Anh từ từ buông cằm cậu ta ra, quay lưng đi về phía cửa sổ, thu lại sát khí
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai bắt đầu đi làm. Thử việc một tháng.
Nguyễn Quang Anh
Nhớ kỹ lời cậu vừa nói, nếu tôi phát hiện cậu có mục đích khác... cái mạng nhỏ này của cậu không gánh nổi đâu.
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn Chủ tịch. Tôi xin phép.
Hoàng Đức Duy
/Cúi chào rồi quay người bước ra khỏi phòng./
Nhìn cánh cửa đóng lại, tôi lập tức cầm điện thoại lên, gọi cho đội trưởng đội an ninh ngầm của mình, giọng lạnh lùng
Nguyễn Quang Anh
Cử hai người theo dõi Hoàng Đức Duy 24/7. Kiểm tra lại tất cả các mối quan hệ của cậu ta một lần nữa.
Nguyễn Quang Anh
Bất kỳ động thái lạ nào, báo cáo ngay lập tức.
Anh biết cậu ta có vấn đề. Nhưng tôi vẫn giữ cậu ta lại bên mình. Tôi muốn tự tay lột chiếc mặt nạ của con cừu non này ra để xem bên trong là gì. Chỉ là lúc đó anh không ngờ, chính anh lại là kẻ tự sa vào chiếc lưới mà cậu ta giăng sẵn.
CHƯƠNG 2: THỬ THÁCH ĐẦU TIÊN
Một tháng thử việc trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Hoàng Đức Duy làm việc vô cùng cẩn trọng, ngăn nắp và biết điều. Cậu ta chưa từng nhìn ngó những tài liệu không liên quan, đi làm đúng giờ, về đúng giấc, cuộc sống chỉ xoay quanh giảng đường và căn phòng trọ rách nát.
Báo cáo từ đàn em theo dõi gửi về mỗi ngày vẫn là một con số không tròn trĩnh. Nhưng sự hoàn hảo đó không làm tôi bớt nghi ngờ, nó chỉ chứng minh nếu cậu ta là một quân cờ được cài cắm, thì kẻ đứng sau đã huấn luyện cậu ta quá tốt.
Cho đến một đêm cuối tuần, tôi quyết định tự mình tung lưới thử lòng con cừu non này.
Hoàng Đức Duy
Chủ tịch, đây là lịch trình kiểm tra kho bãi ở bến cảng số 4 vào tối nay.
Hoàng Đức Duy
/Đặt tệp hồ sơ lên bàn/
Hoàng Đức Duy
/Giọng nói nhẹ nhàng như thường lệ/
Tôi không nhìn hồ sơ, mắt đóng đinh vào gương mặt hơi xanh xao của cậu ta
Nguyễn Quang Anh
Tối nay cậu đi cùng tôi. Đi gặp đối tác.
Cậu ta hơi khựng lại một giây, rồi gật đầu
Mười một giờ đêm. Mưa phùn giăng lối ngoài bến cảng hoang vắng. Ánh đèn vàng tù mù từ các container hắt xuống những vũng nước bẩn trên mặt đường bê tông.
Đây hoàn toàn không phải một cuộc gặp đối tác thông thường, mà là một buổi giao dịch vũ khí bẩn do một băng đảng vùng biên giới thực hiện.
Tôi cố tình mang Duy theo, để cậu ta nhìn thấy bộ mặt thật tàn nhẫn của thế giới này, và để xem... cậu ta có mật báo cho cảnh sát hay không.
Nv1
/Ghé tai anh thì thầm/
Nguyễn Quang Anh
/Gật đầu, quay sang nhìn Duy/
Gió biển thổi mạnh làm mái tóc cậu ta rối bù, bờ vai gầy khẽ run lên vì lạnh nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào vali hàng trên bàn.
Không có cảnh sát ập vào, không có còi hú. Cậu ta thực sự không báo tin.
Bất thình lình, hai tiếng súng chát chúa xé toạc màn đêm. Đèn cao áp vụt tắt, không gian rơi vào bóng tối hoảng loạn.
Nv1
Có phục kích! Bảo vệ lão đại!
Tiếng đàn em gào thét vang lên kèm theo tiếng súng nổ liên hồi. Băng đảng đối thủ đã chọn đúng lúc này để hớt tay trên.
Anh nhanh chóng rút khẩu súng lục giắt sau hông, một tay kéo Duy áp sát vào sau một container rỗng. Giữa trận mưa đạn, tôi nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của cậu ta ngay bên cạnh.
Nguyễn Quang Anh
Ở yên đây, không được thò đầu ra ngoài!
Nguyễn Quang Anh
/Gằn giọng/
Nguyễn Quang Anh
/Xoay người bắn trả hai gã đang lao về phía mình/
Một tên sát thủ từ phía trên nóc container bất ngờ nhảy xuống ngay sau lưng anh, trên tay hắn là một con dao găm sáng loáng, vung thẳng về phía gáy anh trong góc chết. Lúc đó anh đang bận đấu súng phía trước, hoàn toàn không kịp trở tay.
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh! Cẩn thận!
Một lực đẩy cực mạnh từ bên cạnh lao tới. Duy không biết từ lúc nào đã lao ra, dùng cả thân hình gầy gộc của mình đẩy mạnh tôi ngã nhào sang một bên.
Tiếng lưỡi dao bén ngót đâm vào da thịt vang lên, kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn của Duy. Con dao găm găm thẳng vào bả vai trái của cậu ta, máu tươi lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ một mảng áo sơ mi trắng.
Mắt tôi đỏ ngầu vì tức giận. Tôi xoay người, găm liên tiếp ba phát đạn vào ngực tên sát thủ khiến hắn ngã gục ngay lập tức. Trận chiến nhanh chóng kết thúc khi viện binh của tôi ập đến dọn sạch chiến trường.
Tôi vứt khẩu súng sang một bên, lao đến đỡ lấy Duy khi cơ thể cậu ta đang đổ rạp xuống nền đất lạnh. Bàn tay tôi chạm vào vai cậu ta, cảm nhận được dòng máu nóng hổi đang chảy tràn qua các kẽ ngón tay mình. Gương mặt Duy cắt không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy vì đau đớn nhưng vẫn cố nhìn tôi
Hoàng Đức Duy
Chủ... Chủ tịch... anh có sao không?
Nhìn cậu nhóc suýt nữa mất mạng vì mình, trái tim sắt đá của tôi bỗng nhói lên một nhịp chưa từng có. Một kẻ đa nghi như tôi, giờ đây lại bị chấn động mạnh mẽ bởi một đứa trẻ mồ côi. Cậu ta không có võ nghệ, không có súng đạn, vậy mà lại dám dùng mạng sống để che chắn cho tôi.
Tôi bế thốc Duy lên, chạy điên cuồng về phía chiếc SUV, hét lớn với tài xế
Nguyễn Quang Anh
Lái xe đến bệnh viện tư của bang! Ngay lập tức!
Tôi ôm chặt cậu ta trong lòng, dùng tay đè chặt vết thương để cầm máu. Hoàng Đức Duy, cậu rốt cuộc là đồng minh hay là kẻ thù? Nếu đây là một màn kịch để lấy lòng tin của tôi, thì cậu đã thắng rồi. Vì giây phút này, tôi chấp nhận bước chân vào chiếc bẫy do cậu giăng ra.
CHƯƠNG 3: DƯỚI DƯỢC TÍNH NỒNG NHIỆT
Sau vụ đỡ dao ở bến cảng, vết thương của Đức Duy hồi phục khá nhanh. Sự liều mạng của cậu ấy đổi lại sự tín nhiệm tuyệt đối từ tôi. Tôi rút hết người theo dõi, chính thức đưa cậu ấy trở thành cánh tay phải, đi đâu cũng mang theo bên mình.
Ba tháng sau, tôi có chuyến công tác dài ngày tại Đà Nẵng để ký kết hợp đồng vận tải mới với một đối tác lão làng trong giới. Tất nhiên, Duy đi cùng tôi với tư cách trợ lý thân cận.
Buổi tiệc tối diễn ra tại một nhà hàng sang trọng ven biển. Lão đối tác trung niên khét tiếng là kẻ ăn chơi bạt mạng, liên tục ép rượu. Duy ngồi bên cạnh, thấy tôi vừa khỏi bệnh dạ dày liền chủ động đứng ra đỡ rượu thay tôi. Cậu ấy tửu lượng không tồi, nhưng đối phương dường như cố ý muốn chuốc say cậu ấy.
Khi Duy đi vệ sinh, gã đối tác khẽ nháy mắt với tên bồi bàn. Tôi thu hết hành động đó vào mắt, nụ cười trên môi đông cứng lại. Ly nước ép mâm xôi đặt riêng cho trợ lý của tôi vừa bị bỏ vào một viên thuốc sủi trong suốt.
Tôi thừa biết loại thuốc đó là gì. Giới thượng lưu đổ đốn thường dùng nó để kích thích bạn giường – một loại xuân dược cực mạnh, ngấm nhanh và khiến người ta đánh mất lý trí. Khốn kiếp, gã dám nhắm vào người của Nguyễn Quang Anh này?
Tôi không vạch trần ngay tại chỗ để tránh bứt dây động rừng cho dự án lớn, nhưng khi Duy quay lại và định cầm ly nước lên uống, tôi đã đứng dậy, thô bạo giật phăng ly nước đổ vào chậu cây bên cạnh, rồi lạnh lùng nói với gã đối tác
Nguyễn Quang Anh
Trợ lý của tôi không khỏe. Cuộc hẹn hôm nay dừng ở đây.
Nói rồi, tôi kéo tay Duy rời đi trước sự bàng hoàng của gã ta. Nhưng tôi đã đánh giá thấp loại thuốc này. Hóa ra, không phải trong ly nước, mà gã đã lén bỏ thuốc vào ly rượu Duy uống từ mười phút trước.
Vừa lên đến phòng tổng thống của khách sạn, Duy bỗng loạng choạng ngã nhào vào lòng tôi. Cơ thể cậu ấy nóng hầm hập như một lò lửa, hai má đỏ ửng, đôi mắt ngập nước, lờ đờ không còn tiêu cự.
Hoàng Đức Duy
Chủ... Chủ tịch... Em nóng quá... Khó chịu lắm...
Duy rên rỉ, bàn tay gầy gộc vô thức bấu chặt lấy cổ áo sơ mi của tôi, giật mạnh cúc áo như muốn tìm kiếm chút hơi lạnh. Hơi thở nóng hổi, dồn dập của cậu ấy phả thẳng vào cổ tôi, mang theo mùi rượu vang ngọt lịm.
Tôi bế thốc cậu ấy đặt xuống chiếc giường lớn, định đi lấy khăn lạnh lau người nhưng Duy đã nhanh hơn, cậu ấy vòng cả hai tay ôm chặt lấy thắt lưng tôi, kéo ghì tôi xuống.
Dược tính bộc phát khiến một cảnh sát chìm kiên cường như cậu ấy hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất. cậu ấy chủ động áp môi mình lên môi tôi, cọ xát một cách vụng về, nức nở
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh... cứu em... nóng quá...
Sự chịu đựng của tôi chính thức đứt gãy. Nhìn người con trai mình thầm chiếm hữu bấy lâu nay đang uốn éo, cầu xin dưới thân mình, thú tính trong tôi thức tỉnh. Tôi thô bạo lật người, ép chặt cậu ấy xuống nệm, hai tay khóa chặt hai cổ tay cậu ấy đỉnh đầu.
Nguyễn Quang Anh
Duy, nhìn kỹ xem tôi là ai?
Nguyễn Quang Anh
/Giọng khàn đặc, đầy nhục dục/
Tôi không kiềm chế nữa, cúi xuống ngấu nghiến lấy đôi môi mềm mại kia. Nụ hôn thô bạo, điên cuồng chiếm đoạt hết thảy dưỡng khí của cậu ấy. Bàn tay to bản của tôi dứt khoát xé toạc chiếc áo sơ mi của Duy, để lộ làn da trắng ngần nay đã chuyển sang màu hồng nhạt vì kích dục.
Tôi tháo thắt lưng, gạt phăng mọi rào cản quần áo giữa hai người. Khi cơ thể trần trụi của hai đứa chạm vào nhau, Duy rùng mình khẽ rên lên một tiếng.
Tôi cúi xuống hôn dọc từ xương quai xanh xuống lồng ngực đang phập phồng của cậu ấy, bàn tay thô ráp vuốt ve khắp những đường cong nhạy cảm trên cơ thể gầy gộc kia, khơi mào cho những đợt sóng tình cuộn trào.
Hoàng Đức Duy
Đau... nhẹ thôi...
Duy bật khóc khi tôi đột ngột tiến vào, hai tay bấu chặt vào vai tôi đến rướm máu
Tôi thở dốc, cúi xuống hôn đi những giọt nước mắt trên khóe mắt cậu ấy, động tác vừa mạnh mẽ vừa chứa đựng sự dịu dàng hiếm hoi
Nguyễn Quang Anh
Ngoan, thả lỏng ra... Tôi thương..."
Căn phòng tổng thống chìm vào bầu không khí ám muội, nóng rực. Tiếng thở dốc trầm đục của tôi hòa lẫn với tiếng rên rỉ nghẹn ngào, run rẩy của Duy vang lên liên tục suốt đêm bão tình.
Tôi điên cuồng chiếm lấy cậu ấy hết lần này đến lần khác, như muốn khảm sâu hình bóng của Hoàng Đức Duy vào tận xương tủy mình, bắt cậu ấy cả đời này chỉ được thuộc về một mình Nguyễn Quang Anh tôi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play