Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trói Buộc Tình Yêu

Ngang Ngược

Kiều gia, một gia tộc bật nhất thành phố S có hai cô con gái, một là Kiều Thục Quyên, hai là Kiều Sở Nhiên, từ bé đến lớn Kiều Sở Nhiên luôn là người phải nhường nhịn chị gái Kiều Thục Quyên.

Người ngoài không biết nhìn vào còn phải cảm thán nhị tiểu thư Kiều Sở Nhiên rất quý chị gái, nhưng không một ai biết Kiều Sở Nhiên đã phải sống những ngày tháng khổ cực như thế nào.

Ba mẹ thiên vị Kiều Thục Quyên đến mức không để Kiều Sở Nhiên tham gia một buổi tiệc nào của gia đình, đến cả sinh nhật cũng tuyệt nhiên không tổ chức, Kiều Sở Nhiên đã quá quen với sự thiên vị này của ông bà Kiều, bản thân cô cũng không tham lam chút tình cảm ít ỏi của hai người họ.

Và hôm nay Kiều Sở Nhiên cũng hiểu việc đính hôn gia tộc với nhà họ Du cũng vì lợi ích, Du Minh Hải, một vị tổng tài cao ngạo của nhà họ Du vừa tròn hai mươi tám tuổi, tính cách trầm lặng chỉ một lòng với công việc. Nhà họ Kiều vì chút tiền sính lễ liền ký hôn ước cho hai bên gia đình, người được gả đi đáng lẽ phải là Kiều Thục Quyên, nhưng ba mẹ sợ chị ta về nhà họ Du chịu khổ liền đổi cho Kiều Sở Nhiên.

Kiều Sở Nhiên liếc nhìn một vòng sảnh tiệc lớn, ánh mắt cô rơi lên người một anh chàng cao ráo, mái tóc được vuốt nhẹ ra sau, diện trên người bộ vest đen lịch lãm được cắt mai tỉ mỉ đến không một chút khuyết điểm, đôi mắt phượng hẹp dài cùng sống mũi cao khiến cả gương mặt người nọ toát ra một vẻ lạnh lùng cao ngạo, người nọ khẽ xoay người, mắt chạm mắt với Kiều Sở Nhiên.

Lông mày cô nhíu chặt, đó không ai khác là Du Minh Hải.

Tiệc hôm nay là buổi tiệc ra mắt của hắn, chào mừng hắn đã về nước sau một vụ làm ăn thành công, xung quanh Du Minh Hải là những tiểu thư lẫn công tử của rất nhiều gia tộc lớn, ai cũng có dáng vẻ sang trọng riêng của mình.

Du Minh Hải sải bước dài tiến đến chỗ Kiều Sở Nhiên, hắn nâng ly rượu trong tay, mỉm cười:

"Uống không?"

Kiều Sở Nhiên hiểu ý nâng ly rượu của mình lên chạm vào ly hắn: "Ngài khách sáo quá rồi Du tổng."

"Cô là Kiều Sở Nhiên?"

"Vâng, rất vui được gặp ngài." Cô giữ nguyên nụ cười ngọt ngào treo trên môi, ít nhất thì bây giờ phải lấy lòng cái tên mặt lạnh này trước đã.

Du Minh Hải "Ừm" một tiếng rồi đặt ly rượu lên bàn, khoanh tay nhìn Kiều Sở Nhiên chằm chằm khiến cô rùng mình.

"Em là cô dâu của tôi sao? Gương mặt này không đạt."

Khoé mắt Kiều Sở Nhiên giật giật: "Du tổng thật khéo đùa, tôi tự biết bản thân mình không đẹp, chỉ mong được ở bên cạnh bầu bạn mỗi đêm với ngài là được."

"Em chưa đủ tư cách đó."

Kiều Sở Nhiên cắn chặt răng để không vung tay đánh người trước mặt, cô nhịn, phải nhịn, gân xanh trên trán Kiều Sở Nhiên thi nhau giật giật.

"Vậy tôi phải làm gì mới đạt yêu cầu của Du tổng đây? Nếu được thì tôi xin một chút lời khuyên để sửa chữa."

Du Minh Hải hờ hững liếc Kiều Sở Nhiên từ đầu đến chân: "Vóc dáng của em quá tệ."

"Vậy ngài muốn một người như thế nào ạ?" Cơ mặt Kiều Sở Nhiên đã co giật đến mức gần như biến dạng, cô nghiến răng trèo trẹo: "Vinh dự cho tôi hôm nay được nói chuyện với Du tổng, biết được những gì ngài thích."

"Cô không đạt." Du Minh Hải lặp lại câu vừa nãy, dửng dưng nhìn phản ứng tiếp theo của Kiều Sở Nhiên.

Hắn thừa biết Kiều Sở Nhiên là một người vô cùng bốc đồng, chỉ cần một mồi lửa nhỏ liền có thể cháy thành một ngọn lửa to không thể dập tắt, nói ra mấy lời này cũng chỉ để cô lộ ra bản chất thật của mình, nhưng có lẽ Du Minh Hải đã đánh giá Kiều Sở Nhiên quá thấp, cô mỉm cười, nhẹ nhàng nâng ly rượu trong tay lên ngang tầm mắt với hắn:

"Du tổng, dù sao thì mai này tôi cũng sẽ ở bên cạnh ngài, nếu ngài thấy tôi không đạt thì có thể ra bên ngoài tìm những cô nàng khác đạt yêu cầu của ngài là được, tôi xin cam đoan sẽ không xen vào chuyện tình cảm của ngài."

Du Minh Hải tròn mắt nhìn đối phương, đây là lần đầu tiên hắn gặp một người chấp nhận việc bị sỉ nhục công khai như vậy, gặp những cô gái khác chắc đã đỏ hoe mắt chửi rủa hắn vài câu rồi chạy mất dép, vậy mà Kiều Sở Nhiên lại thản nhiên chấp nhận, không những thế còn cho hắn đi tìm phụ nữ bên ngoài.

"Kiều tiểu thư thật rộng lượng, vậy thì tôi muốn hoãn lại hôn sự này hai năm, không biết cô Kiều đây có chấp nhận?"

"Được chứ." Kiều Sở Nhiên ngọt ngào trả lời, trong giọng nói mang theo vài phần lạnh nhạt: "Hôm nay Du tổng đã mở lời thì Kiều Sở Nhiên tôi cũng không tiện từ chối, hẹn hai năm nữa chúng ta tái ngộ."

Cô xoay người bỏ đi, Du Minh Hải đứng chôn chân tại chỗ, hắn vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cô gái này vậy mà lại chấp nhận yêu cầu vô lý này của hắn rồi sao, trong đầu hắn chạy qua vô vàng những câu hỏi nghi hoặc bản thân, chẳng lẽ nhìn hắn không chút quyến rũ để cô gái đó động lòng hay sao?

Chỗ Dựa

Cả buổi tiệc sau đó Kiều Sở Nhiên không gặp Du Minh Hải nữa, đến khi tiệc tàn cũng chẳng thấy mặt hắn đâu, đương trong lúc chuẩn bị về nhà họ Kiều thì Du Minh Hải từ bên trong xông ra, hắn thở gấp, ánh mắt dừng lại trên người Kiều Sở Nhiên một thoáng rồi di chuyển qua ông bà Kiều, hắn hít sâu một hơi, đứng thẳng người, cao ngạo nói:

"Tôi thấy hôn sự này cũng được, hai ngày nữa tổ chức hôn lễ, không biết ông bà Kiều đây có chấp thuận hay không?"

Ông Kiều nghe vậy thì mừng húm, bước nhanh lên nắm lấy tay con rể tương lai: "Ôi trời, tưởng chuyện gì to tát chứ việc tổ chức hôn lễ thì quá đơn giản, Du tổng đây đã nói thế thì tôi nào có lòng từ chối chứ."

Du Minh Hải ghét bỏ nhìn bàn tay của ông Kiều: "Vậy thì tốt, để Kiều Sở Nhiên lại nhà họ Du đi, tôi muốn trò chuyện đôi câu với vợ tương lai một chút."

Mẹ Kiều kéo mạnh Kiều Sở Nhiên về phía Du Minh Hải, cười nịnh nọt: "Đây, đây, con rể quý của mẹ nhớ chăm sóc Sở Nhiên của mẹ thật tốt, mẹ cùng ba con về trước."

Hai ông bà leo lên xe phóng đi trước mắt Kiều Sở Nhiên, cô ngước đầu nhìn Du Minh Hải, khoé môi cong thành một vòng cung:

"Du tổng lại làm trò gì nữa vậy?"

Hắn nhún vai xoay người đi vào trong nhà: "Em theo tôi, trời cũng khuya rồi, kẻo lạnh."

Kiều Sở Nhiên im lặng đi theo Du Minh Hải vào trong biệt thự nhà họ Du, người hầu đang dọn dẹp lại sảnh chín, cô đi theo hắn lên tầng hai, đứng trước cửa một căn phòng, hắn mở cửa bước vào trước, mắt thấy Kiều Sở Nhiên vẫn đứng bên ngoài liền giơ hai tay lên:

"Vào đi, tôi chỉ muốn nói chuyện với em một chút thôi, không làm gì em cả."

Kiều Sở Nhiên nhướn mày: "Làm sao để tôi biết những lời này của anh là thật vậy Du tổng?"

"Em nghi ngờ tôi?" Du Minh Hải bật cười lớn, đây là lần đầu tiên hắn bị một cô gái làm cho cứng họng đến thế, Kiều Sở Nhiên chỉ khẽ cười rồi đi vào trong, kéo ghế từ bàn trà ra ngoài xuống.

"Anh muốn nói gì?"

Du Minh Hải bị một loạt hành động này của cô làm cho ngớ người, hắn thở hắt ra một hơi rồi bước nhanh về phía Kiều Sở Nhiên, vung tay chống hai bên thành ghế, giam giữ cô bên trong, khoé mắt cong cong:

"Em sắp làm vợ tôi rồi, chẳng phải nên gọi tôi một tiếng chồng hay sao?"

Kiều Sở Nhiên ghét ra mặt đẩy Du Minh Hải ra, cô đứng thẳng người, hất cằm: "Chuyện anh muốn nói chỉ có như vậy thôi à? Du tổng, anh thật làm người ta tốn thời gian."

"Hahaha." Hắn cười lớn, đưa tay vờ như lau giọt nước mắt trên khóe mi, thong thả kéo ghế ngồi xuống, chân ngoắc chéo, giương đôi mắt hờ hững nhìn cô:

"Việc hợp tác của hai nhà tôi vẫn đang chuẩn bị xem qua đây, cô nên biết, nhà họ Kiều đang cố gắng muốn trèo cao, và tôi cũng không phải một thằng ngốc dễ bị thao túng như vậy, tốt nhất cô nên khai ra những gì hai ông bà già nhà họ Kiều muốn."

Lông mày Kiều Sở Nhiên giãn ra, cô vươn tay kéo cái ghế khi nãy vừa ngồi ra một vị trí xa Du Minh Hải một chút rồi mới ngồi xuống, vuốt nhẹ lọn tóc bên má, cô mỉm cười, nụ cười không chạm khoé mắt:

"Đã nói vậy rồi thì tôi không vòng vo nữa, tôi muốn anh chống lưng cho tôi."

"Hửm?" Du Minh Hải nhướn mày, khoanh tay, nở một nụ cười thích thú: "Cô muốn tôi giúp cô cái gì?"

Kiều Sở Nhiên nghiêm túc nhìn thẳng mắt hắn, trầm giọng:

"Lật đổ nhà họ Kiều, tôi muốn giành lại những gì thuộc về tôi, hơn hết thì.. chắc anh cũng muốn thau tóm nhà họ Kiều đúng chứ?"

Nói đến đây Du Minh Hải cũng hiểu đại khái những gì Kiều Sở Nhiên muốn làm, một cô gái nhỏ chỉ ở độ tuổi hai mươi hai lại có ánh sáng sắt lạnh như vậy, chắc hẳn đã chịu quá nhiều tủi nhục từ chính nơi gọi là gia đình.

"Cô muốn tôi làm gì?" Du Minh Hải vẫn giữ nguyên thái độ dửng dưng đó: "Nhưng trước hết tôi phải nói một chuyện cho cô hiểu, tôi, không bao giờ làm chuyện không có lợi ích."

Kiều Sở Nhiên đứng lên, cô ngồi thẳng lên đùi hắn, dùng ngón tay xoay vòng tròn trên ngực áo hắn: "Trước hết thì anh nên cưới tôi đi, việc còn lại anh không cần lo, tôi sẽ trả thù lao đúng với những gì anh đã làm cho tôi."

Cả người Du Minh Hải cứng đờ, nuốt nước bọt cái ực, hắn nắm chặt lấy cổ tay Kiều Sở Nhiên:

"Em đang chọc phá tôi?"

"Sao anh lại nghĩ như vậy? Chẳng lẽ anh quên lời vừa nói rồi hay sao, sớm muộn gì chúng ta cũng là vợ chồng, người một nhà thì cần gì giữ kẻ?"

Hắn ngoảnh mặt sang chỗ khác, ngập ngừng: "Tôi... tôi chỉ nói đùa với em một chút thôi, vẫn nên giữ lễ nghi một chút."

Kiều Sở Nhiên bước xuống, đứng đối diện với Du Minh Hải, nụ cười trên môi cô rạng rỡ đến mức giả tạo:

"Du tổng cũng biết giữ lễ nghi cơ đấy, vậy xin mạn phép hỏi, tối nay tôi ngủ ở đâu?"

Hắn đảo mắt một vòng chỉ tay thẳng cái giường lớn giữa phòng: "Phòng tôi, nếu em ngại thì tôi ra ngoài."

"Ồ, vậy thì xin Du tổng chiếu cố." Kiều Sở Nhiên không nhìn hắn thêm nữa, cô đi thẳng về phía giường, thả người nằm xuống.

Du Minh Hải nhất thời hóa đá, trong bụng lộn tùng phèo: "Cô ta, cô ta vậy mà không biết ngại là gì luôn hả? Cô nam, quả nữ, chung một phòng thế này thì sao mà ngủ được.."

Du Gia

Kiều Sở Nhiên nhìn bộ dạng thất thần đó của Du Minh Hải thì có chút buồn cười, cô ngoắc ngoắc ngón tay về phía hắn:

"Anh muốn vượt rào trước một lần không? Tôi không ngại gạo nấu trước khi để củi lửa."

Vành tai Du Minh Hải triệt để nóng bừng bừng, hắn trợn tròn mắt nhìn người con gái trước mặt mình như gặp phải quỷ, không phải trước kia hắn nghe người ta đồn nhị tiểu thư nhà họ Kiều hiền thục nết na, còn dễ bị bắt nạt hay sao... vậy cái người đang nằm chéo chân trên giường hắn là ai thế này, một Kiều Sở Nhiên mà hắn chưa từng biết, cô hoàn toàn khác với những gì hắn nghe được từ miệng thiên hạ.

"Không được, không được, phải chạy trước đã!" Bụng dạ Du Minh Hải nóng ran, hắn không thèm để lại một câu nào liền đứng lên xoay người bước nhanh ra khỏi phòng, bộ dạng như đang chạy khỏi thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.

Kiều Sở Nhiên nhếch mép cười khinh bỉ, cô nằm vật ra giường, mắt nhìn chằm chằm trần nhà màu xanh dương nhạt như một bầu trời thu nhỏ, cô còn nghĩ Du Minh Hải là một kẻ khó gần, nào có ngờ tâm hồn hắn lại như một chàng trai mới lớn thế kia.

Cô mệt mỏi nhắm mắt lại cố để bản thân chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau Kiều Sở Nhiên thức dậy rất sớm, mặt trời còn chưa mọc cô đã vệ sinh cá nhân xong xuôi, có người hầu mang quần áo lên cho cô thay, cô cũng không khách sáo liền nhận lấy mặc vào, nhìn mình trong gương với một chiếc váy hoa nhí nhỏ được thêu tay, từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ đến mức rực rỡ, Kiều Sở Nhiên xoay một vòng ngắm nghía.

"E hèm." Du Minh Hải đứng trước cửa khẽ tạo tiếng động, hắn nuốt nước bọt nhìn cô gái với bộ dạng ngây thơ trong trẻo trước mắt:

"Em..ra ngoài với tôi một chút được không? Ba mẹ tôi muốn gặp em."

Kiều Sở Nhiên yểu điệu xoay lại cười dịu dàng mới hắn: "Được ạ, giờ chúng ta đi luôn sao?"

Du Minh Hải ngớ người, gì đây, sao cô gái trước mặt hắn lại có bộ dạng dịu dàng hiền thục như vậy, rõ ràng tối qua chính cái miệng xinh xắn đó còn muốn hắn phạm tội, vậy mà giờ đây như một người hoàn toàn khác, hắn lúng túng gãi đầu, rồi lại lắc đầu:

"Không phải bây giờ.. chúng ta xuống ăn sáng trước đã, ba mẹ tôi đêm qua về lại nhà chính rồi, giờ vẫn còn sớm, chúng ta ăn sáng trước đi.

"Nghe theo anh hết ạ."

Cái giọng ngọt như mía lùi của Kiều Sở Nhiên làm cả ngươi Du Minh Hải ớn lạnh, hắn xoay người đi xuống lầu, cô nhẹ nhàng đi theo phía sau, cả hai ngồi vào bàn ăn, người hầu bưng lên đủ loại món sơn hào hải vị. Kiều Sở Nhiên nhíu mày nhìn chằm chằm đĩa thịt bò tái, cô quay sang nhìn một nữ hầu đang đứng bên cạnh khẽ nói:

"Có thể đổi cho tôi một phần rau củ trộn được không? Tôi không thể ăn những thứ này vào buổi sáng được."

"Dạ được ạ." Nữ hầu nhanh nhẹn vào lại bếp, một lúc sau bưng lên một đĩa xà lách rau củ cho Kiều Sở Nhiên, cô mỉm cười với nữ hầu rồi từ tốn ăn.

Hai má nữ hầu ửng hồng, dù đang cúi đầu nhưng vẫn lén lút nhìn gương mặt xinh đẹp của Kiều Sở Nhiên, không nhịn được mà nghĩ: "Phải chi cô ấy thành cô chủ mình thì tốt, người gì đâu vừa đẹp lại nói chuyện nhẹ nhàng, đáng yêu quá đi thôi, muốn hun hun."

Du Minh Hải thấy nữ hầu cứ chốc lát lại nhìn vợ tương lai của mình thì đâm ra khó chịu, lông mày nhíu chặt, phần da trên trán nhăn nhúm:

"Cô xong rồi thì đi vào lại bếp đi, định đứng đây đến chừng nào nữa hả?"

Nữ hầu giật thót vâng dạ chạy vào bếp, cơn bực bội vô cớ của Du Minh Hải còn chưa dứt, hắn nhai miếng thịt mà như nhai cao su, không có chút ngon miệng nào cả.

Kiều Sở Nhiên thấy hết, cô nhướn một bên mày, khó hiểu hỏi:

"Ai chọc anh mà anh như con cọp thế kia? Bộ đồ ăn không ngon sao mà mặt nhăn mày nhó dữ vậy?"

Hắn không trả lời, chỉ dùng nĩa đâm thẳng vào miếng thịt bò trong đĩa. Kiều Sở Nhiên cũng không thèm hỏi nữa, mặc kệ hắn muốn làm cái gì thì làm.

Dùng xong bữa sáng cả hai mới leo lên xe về lại nhà chính, Du Minh Hải ngồi ghế lái, bộ mặt khó chịu vẫn còn nguyên, vừa lái xe vừa lẩm bẩm cái gì đó trong họng, Kiều Sở Nhiên bắt đầu thấy bực bội, trên xe chỉ còn hai người, cô không cần diễn bộ mặt hiền thục nữa, cô tựa lưng ra sau ghế, giương mắt nhìn ra con đường đang lướt qua, giọng trầm xuống:

"Ai bỏ vào mồm anh cực pin nóng à? Đã làm gì mà quạo? Có ai chạm vào đâu, con người ta biết lý biết lẽ, còn anh thì hay rồi, cái mặt như cái bánh bao chiều bị thiêu ý."

Du Minh Hải đạp mạnh thắng xe, tiếng két...cùng thứ mùi cao su thoang thoảng bốc lên, gương mặt hốt hoảng quay sang nhìn Kiều Sở Nhiên, hai mắt hắn trợn trừng, môi run run:

"Cô... cô.. lại nữa rồi phải không? Diễn giỏi quá nhỉ, đến cả tôi còn nghi ngờ tối qua chỉ là chuyện tình cờ cơ đấy!"

Kiều Sở Nhiên xoay đầu nhìn Du Minh Hải như một thằng ngốc, cô mỉm cười: "Đa tạ đã khen, vậy anh xuống xe đi, tôi muốn lái."

"Cô biết lái xe?" Hắn nghi ngoặc, chưa để hắn hỏi thêm Kiều Sở Nhiên đã nhõm người lên tháo dây an toàn mở cửa đập mạnh hắn xuống xe.

"Cô điên rồi!!"

"Lên xe." Kiều Sở Nhiên di chuyển qua ghế lái, bình thản nhìn xuống Du Minh Hải vẫn ngồi bẹp dưới đường lộ, hắn khó chịu đứng dậy vòng qua ghế phụ ngồi xuống.

"Hừ, để xem cô biết lái xe hay không, đừng làm hỏng xe của tôi, bản đồ vị trí nhà chính đây, chạy theo đường là... được...A a a. A a a a a!!"

Du Minh Hải còn chưa nói xong, xe đã lao đi với tốc độ xé gió, hắn nắm chặt dây an toàn, mồm la lên thất thanh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play