Bé Ngốc Thương Duy
Một Lời Hứa, Một Ngã Rẽ
Tiếng mưa rơi nặng hạt bên ngoài khung cửa sổ như đang trút xuống nỗi lòng của Duy. Anh ngồi bất động trong phòng khách sang trọng, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào tờ giấy thông báo nằm chỏng chơ trên bàn. Từng con chữ như nhòe đi, nhưng nội dung thì rõ ràng đến tàn nhẫn: Một cuộc hôn nhân sắp đặt.q
Mẹ anh, bà Hạnh, vẫn giữ phong thái điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt bà lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển.
mami của em
Mẹ đã quyết rồi, Duy.
mami của em
Nhà họ Nguyễn và gia đình mình đã có giao ước từ trước.
mami của em
Hơn nữa, sau vụ tai nạn thảm khốc đó
mami của em
Quang Anh cần một người chăm sóc.
mami của em
Không ai thích hợp hơn con.
Duy siết chặt đôi bàn tay, giọng nói lạc đi:
Hoàng Đức Duy
Nhưng con và anh ấy... chỉ là những người quen biết sơ giao.
Hoàng Đức Duy
Anh ấy giờ đã khác xưa, mẹ hiểu không?
Hoàng Đức Duy
Sau chấn thương não, anh ấy...
mami của em
Anh con vẫn là người thừa kế của tập đoàn
Bà Hạnh cắt ngang, đứng dậy bước về phía cửa phòng
mami của em
Chuyện này không phải để thảo luận
mami của em
Duy thứ Bảy này, chuẩn bị đồ đạc đi.
Duy buông thõng vai. Anh nhớ về Quang Anh của ngày xưa – một chàng trai sắc sảo, lạnh lùng, người từng là mục tiêu theo đuổi của bao nhiêu người. Vậy mà chỉ sau một đêm, cơn tai nạn kinh hoàng đã tước đi tất cả sự thông tuệ ấy. Quang Anh giờ đây, theo như người ta đồn đại, chỉ còn là một đứa trẻ trong hình hài người lớn, ngây ngô và đầy bất ổn.
Ngày cưới diễn ra lặng lẽ. Không tiệc tùng xa hoa, không khách khứa rộn ràng. Duy đứng trước cổng biệt thự nhà họ Nguyễn, lòng trĩu nặng. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, người đầu tiên anh thấy là Quang Anh.
Người đàn ông cao lớn mặc bộ âu phục chỉnh tề, nhưng mái tóc rối bời và ánh mắt thì trống rỗng vô hồn. Quang Anh đang ngồi bệt dưới sàn nhà, say sưa chơi với mấy khối lego lắp ghép dở dang.
Hoàng Đức Duy
Anh... Quang Anh?
Duy khẽ gọi, giọng run rẩy.
Nghe tiếng gọi, Quang Anh ngẩng đầu lên. Anh nhìn Duy một lúc lâu, rồi bất chợt nở một nụ cười rạng rỡ, trong sáng đến lạ thường. Anh đứng dậy, chạy nhanh về phía Duy, nắm lấy vạt áo của cậu như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi yêu thích.
Nguyễn Quang Anh
Người lạ... người lạ thơm quá!
Nguyễn Quang Anh
Có kẹo không?
Duy đứng lặng người, cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng. Đôi bàn tay vốn từng ký những bản hợp đồng triệu đô, giờ đây lại đang níu lấy tay anh, đòi kẹo. Sự ngây ngô của Quang Anh không hề giả tạo, nó là sự thật đau lòng mà anh phải đối mặt mỗi ngày từ nay về sau.
Duy hít một hơi thật sâu, cố nén lại những giọt nước mắt đang chực trào. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo không chút toan tính của người chồng "đặc biệt" này.
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh, từ hôm nay, em sẽ ở đây cùng anh.
Quang Anh nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh niềm vui:
Nguyễn Quang Anh
Ở cùng? Vậy là... cùng chơi lego sao?
Duy cười buồn, khẽ gật đầu
Hoàng Đức Duy
Ừ, cùng chơi lego.
Hoàng Đức Duy
Cùng bắt đầu lại từ đầu.
Những mảnh vỡ chưa được lấp đầy
Sáng hôm sau, ánh nắng gay gắt xuyên qua lớp rèm cửa dày cộm, đánh thức Đức Duy khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu mở mắt, cảm thấy một sức nặng đè lên cánh tay trái. Quay sang, Duy sững sờ khi thấy Nguyễn Quang Anh đang gối đầu lên tay mình, hơi thở đều đặn và gương mặt lúc ngủ trông bình yên đến lạ. Không còn vẻ sắc sảo hay nét uy quyền của một tổng giám đốc, anh bây giờ chỉ là một người đàn ông với tâm hồn thuần khiết của một đứa trẻ
Duy nhẹ nhàng rút tay ra, nhưng chỉ vừa cử động, Quang Anh đã xoay người, bàn tay anh nắm chặt lấy vạt áo cậu.
Nguyễn Quang Anh
Duy... đừng đi.
Tiếng nói của anh vẫn còn ngái ngủ, hơi khàn nhưng chứa đầy sự ỷ lại. Duy khựng lại, nhìn gương mặt thanh tú đang nhíu mày đầy bất an kia, lòng cậu thắt lại một nhịp. Cậu thở dài, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc rối của anh.
Hoàng Đức Duy
Tôi không đi đâu.
Hoàng Đức Duy
Tôi ở đây mà.
Phải mất một lúc lâu, Quang Anh mới buông tay, mắt lim dim nhìn Duy. Anh dụi mắt, nhìn quanh căn phòng rồi đột nhiên mếu máo, giọng lí nhí.
Nguyễn Quang Anh
Đói... anh đói.
Duy vội vã đứng dậy, chỉnh đốn lại quần áo rồi dẫn anh xuống nhà ăn. Căn biệt thự nhà họ Nguyễn rộng lớn nhưng lạnh lẽo, những người giúp việc nhìn cậu với ánh mắt dò xét, còn Quang Anh thì cứ bám lấy tay áo Duy không rời, đôi mắt lúc nào cũng dán chặt vào cậu như thể sợ nếu quay đi, cậu sẽ biến mất.
Bữa sáng được chuẩn bị cầu kỳ, nhưng Quang Anh lại không chịu ăn bằng thìa dĩa, anh cứ dùng tay bốc khiến vụn bánh rơi vãi khắp bàn. Một người giúp việc đứng gần đó khẽ thở dài, âm thanh ấy lọt vào tai Quang Anh, khiến anh giật mình co rúm người lại, làm đổ ly sữa xuống mặt bàn.
Nguyễn Quang Anh
Anh... anh không làm... anh không cố ý mà...
Quang Anh bắt đầu hoảng loạn, anh ôm lấy đầu, lùi lại phía sau cho đến khi lưng va mạnh vào cạnh tủ gỗ. Ánh mắt anh tràn ngập sự sợ hãi, như thể những mảnh ký ức vụn vỡ về vụ tai nạn lại ùa về, gào thét trong tâm trí đứa trẻ to xác ấy.
Nguyễn Quang Anh
Duy... đừng đánh anh... đừng bắt anh... anh ngoan mà...
Duy cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim. Cậu lao tới, không màng đến những ánh mắt xung quanh, vội vàng ôm lấy cơ thể đang run rẩy của Quang Anh vào lòng.
Hoàng Đức Duy
Không ai đánh anh cả.
Hoàng Đức Duy
Không ai làm gì anh hết.
Hoàng Đức Duy
Có tôi ở đây rồi.
Duy vuốt ve lưng anh, giọng nói trầm ấm cố gắng trấn an. Cậu nhìn thẳng vào đám người giúp việc đang đứng ngơ ngác, ánh mắt trở nên sắc lạnh đến lạ thường.
Hoàng Đức Duy
Từ nay về sau, bất cứ ai có thái độ thiếu tôn trọng với anh Quang Anh
Hoàng Đức Duy
người đó không cần phải tiếp tục làm việc ở đây nữa.
Đám người giúp việc hoảng sợ cúi đầu tản đi. Duy quay sang nhìn Quang Anh, anh vẫn đang nức nở trong lồng ngực cậu. Cậu nhẹ nhàng nâng mặt anh lên, lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
Hoàng Đức Duy
Ăn xong, tôi sẽ đưa anh ra vườn chơi, có được không?
Quang Anh nhìn cậu, đôi mắt đẫm lệ chớp chớp, rồi anh gật đầu thật chậm. Khoảnh khắc ấy, Duy nhận ra, dù thế giới ngoài kia có tàn khốc thế nào, thì đối với người đàn ông này, cậu đã trở thành cả bầu trời. Cậu đã chấp nhận cuộc hôn nhân này vì gia đình, nhưng giờ đây, cậu lại muốn bảo vệ anh vì chính trái tim mình.
Buổi sáng trôi qua trong sự tĩnh lặng nặng nề, nhưng Duy biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi để tìm lại những mảnh ghép còn thiếu trong tâm hồn người đàn ông này.
Những mảnh ghép méo mó
Chiều hôm đó, khuôn viên biệt thự nhà họ Nguyễn ngập trong nắng vàng nhạt. Đức Duy đang ngồi trên ghế đá, kiên nhẫn dạy Nguyễn Quang Anh cách xếp những khối gỗ màu sắc. Ở phía xa, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cổng, và không lâu sau, Hùng – người bạn thân chí cốt của Duy, đồng thời là người yêu của Dương – bước vào cùng với một chàng trai trẻ có vẻ ngoài thư sinh nhưng ánh mắt lại vô hồn.
Dương bước đi lững thững, tay ôm khư khư một chú gấu bông cũ nát. Cậu cũng giống như Quang Anh, sau vụ tai nạn thảm khốc hôm ấy, trí tuệ của cậu đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên năm.
Nhìn thấy Quang Anh, Dương bất chợt reo lên, chạy thật nhanh về phía người đàn ông to lớn kia
Trần Đăng Dương
Anh Anh! Anh Anh chơi cùng Dương!
Quang Anh ngẩng đầu lên, gương mặt đang buồn bã bỗng bừng sáng. Hai người đàn ông trưởng thành, với tâm hồn của hai đứa trẻ, ngay lập tức ngồi bệt xuống cỏ, say sưa bàn luận về những món đồ chơi mà chẳng ai hiểu được.
Duy đứng dậy, vẻ mặt trầm tư. Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai cậu, ánh mắt cả hai cùng hướng về phía đôi bạn đang chơi đùa kia.
Duy khẽ cất tiếng, giọng thấp xuống đủ để chỉ hai người nghe thấy.
Hoàng Đức Duy
Cậu có thấy kỳ lạ không, Hùng?
Hoàng Đức Duy
Tại sao cả hai người họ lại cùng gặp tai nạn trên cùng một chiếc xe
Hoàng Đức Duy
và tại sao kết cục lại giống hệt nhau đến mức này?
Hùng gật đầu, khuôn mặt anh hiện rõ sự nghi hoặc.
Lê Quang Hùng
Tớ đã cố gắng tìm kiếm hồ sơ vụ án ở sở cảnh sát
Lê Quang Hùng
nhưng mọi thứ đều bị niêm phong với lý do bảo mật quyền riêng tư của gia đình họ Nguyễn.
Lê Quang Hùng
Hơn nữa, xe của Quang Anh hôm đó hoàn toàn không có dấu vết va chạm nặng ở phần đầu
Lê Quang Hùng
Giống như thể... họ đã bị tác động bởi một thứ gì đó khác thay vì một vụ đâm xe thông thường.
Duy nhìn về phía Dương, người đang cười khúc khích khi Quang Anh đưa cho cậu một chiếc kẹo.
Lê Quang Hùng
Dương trước đây rất sắc sảo, cậu ấy là cánh tay phải của Quang Anh.
Lê Quang Hùng
Còn Quang Anh thì cậu biết rồi đấy, không bao giờ để xảy ra bất cẩn.
Lê Quang Hùng
Một người là tổng giám đốc, một người là trợ lý đắc lực
Lê Quang Hùng
làm sao có thể cùng nhau rơi vào trạng thái ngây dại chỉ trong một đêm?
Hùng rút điện thoại ra, lướt nhanh qua một vài tấm ảnh chụp tài liệu mà anh bí mật thu thập được.
Lê Quang Hùng
Tớ phát hiện ra rằng, vào đêm đó, lộ trình của họ đã bị thay đổi đột ngột.
Lê Quang Hùng
Cả hai không hề có ý định đi qua cung đường đèo đó
Lê Quang Hùng
Có kẻ đã dàn dựng mọi thứ, và quan trọng nhất là...
Hùng dừng lại, liếc nhìn xung quanh rồi thì thầm tiếp.
Lê Quang Hùng
Kết quả xét nghiệm y tế của cả hai đều có những chỉ số lạ về thần kinh
Lê Quang Hùng
Không giống như những chấn thương não thông thường do va đập vật lý.
Lê Quang Hùng
Tớ nghi ngờ họ đã bị đánh tráo hoặc bị tác động bởi một loại dược chất nào đó.
Nghe đến đây, trái tim Duy đập mạnh. Cậu nhìn Quang Anh – người đang chăm chú thắt lại dây giày cho Dương – rồi nhìn lại người bạn thân của mình. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cậu. Hóa ra, cuộc hôn nhân này không chỉ là sự ép buộc vì tài chính, mà có thể là một quân cờ trong một trò chơi quyền lực tàn độc nào đó.
Lê Quang Hùng
Duy, tớ cần cậu quan sát kỹ Quang Anh
Lê Quang Hùng
Nếu đây thực sự là một vụ mưu sát nhân cách, thì những người đứng sau sẽ không để họ sống yên ổn lâu đâu.
Duy gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cậu không chỉ là bảo mẫu của Quang Anh, mà từ giây phút này, cậu đã chính thức trở thành người điều tra, quyết tâm tìm ra sự thật đằng sau màn sương mù đã cướp đi trí tuệ của người đàn ông mà cậu bắt đầu dành trọn tình cảm.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play