Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AgentxIntern] Hạ Gục Tôi Đi.

Bước chân dầu tiên.

T/g
T/g
Chào.
T/g
T/g
Thích thì nghe.
T/g
T/g
Tên nhạc: Cry.
T/g
T/g
Not support
___
Bệnh viện Động vật nằm cô độc giữa vùng rìa không gian của thế giới Roblox, bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt quanh năm không tan. Nơi đây không chỉ chữa trị cho những cư dân thông thường, mà còn là nơi giam giữ và nghiên cứu các "Thực thể không xác định" có chỉ số tỉnh táo (Sanity) chạm mức âm.
Có những bí mật tại nơi đây không được chôn vùi dưới lòng đất, mà nó hiện hữu ngay trong không khí, lảng vảng ngay trong những tiếng bước chân hành lang dội lại vào đêm muộn.
Hôm nay là ngày đầu tiên Intern đến làm việc tại nơi này.
Mặc một chiếc áo hoodie màu xám tro rộng thùng thình, trùm kín người.
Nhỏ bé và lạc lõng giữa dòng người đông đúc ở bệnh viện.
Cậu thỏ nhỏ nhìn xung quanh, tay vô thức siết chặc xấp giấy chứa một số thông tin cần thiết vào lòng.
Head Nurse
Head Nurse
Này, người mới à?
giọng nói bình tĩnh, có phần trầm ấm kéo cậu ra khỏi suy nghĩ vu vơ.
Cậu lúng túng cúi chào.
Intern
Intern
À dạ, em mới đến đây. Mong chị giúp đỡ.
Head Nurse
Head Nurse
Ừm. Em làm việc gì? đưa chị xem hồ sơ nào.
Intern
Intern
//đưa hồ sơ cho cô// Dạ em làm nhân viên ở sảnh.
Cô lật xem hồ sơ. Tiếng lật giấy xột xoạt và tiếng bước chân, cười nói của nhưng người xung quanh khiến cơ thể cậu căng cứng.
...
Tiếng lật giấy dừng lại.
Head Nurse
Head Nurse
Intern...Đi theo chị.
Cô quay người. Intern lủi thủi theo sau. Cô vừa đi vừa chỉ dẫn cho cậu chức năng của từng phòng dọc theo hành lang.
_Cạch_
Head Nurse
Head Nurse
Nurse. Người mới.
Nurse
Nurse
Rồi rồi, tớ biết rồi.
Nurse
Nurse
Intern phải không?
Intern
Intern
À dạ. Em chào chị.
Nurse
Nurse
Đừng căng thẳng quá! Chị sẽ hỗ trợ chỉ dẫn cho em.
Nurse
Nurse
Còn anh Agent sẽ hỗ trợ quản lí em. //chỉ vào người đang ngồi uống cà phê//
Intern
Intern
À dạ...cảm ơn chị.
Head Nurse
Head Nurse
Cậu lại uống vụng cà phê à?!
Secret Agent
Secret Agent
Kệ tôi. Tôi là người bảo vệ mấy người mà, đây là đặc quyền tôi cần có. //đứng dậy bỏ đi//
Intern
Intern
Anh ấy có vẻ không thích bị làm phiền nhỉ?...
Head Nurse
Head Nurse
Em cứ kệ nó.
Nurse
Nurse
Em nhớ là đừng có để sanity của mình tuột xuống 10% nha! lúc đó rất dễ bị ảo giác.
Head Nurse
Head Nurse
Với lại nhớ kiểm tra kĩ. Đừng để quái vật giả dạng lọt vào. Lúc đó rắc rối lắm.
Intern
Intern
Dạ.
___
Sương mù phủ kín lối đi. Tiếng lá khô xào xạc bên ngoài sảnh, hòa cùng tiếng kim đồng hồ cổ điển gõ nhịp đều đặn trong tĩnh lặng. Phòng Intern làm việc hoàn toàn yên ắng. Nơi đây lúc nào cũng mang một tông màu xám trầm buồn, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ã ngoài kia. Và đó cũng là ngày đầu tiên cậu đặt chân đến.
Tiếng cửa kính sảnh chính khẽ đẩy vào, mang theo một cơn gió lạnh buốt tràn qua khe cửa. Intern bước vào, cái dáng người nhỏ nhắn, gầy guộc chìm nghỉm trong chiếc áo hoodie xám rộng thùng thình. Cậu đứng im lặng giữa sảnh, hai tai thỏ dài màu kem khẽ cụp xuống, lười biếng rủ hai bên vai.
Cậu lặng lẽ ôm chồng hồ sơ bệnh án vào lòng, hai bàn tay đeo găng y tế siết nhẹ như muốn tìm kiếm một chút hơi ấm.
Nhìn thấy Agent đang đứng kiểm tra sơ đồ bảo an gần đó với bộ vest gile đen trầm mặc, Intern bước lại gần. Cậu không vội vã, từng bước chân nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động trên sàn gạch lạnh.
Intern dừng lại cách anh ba bước chân, khẽ cúi đầu, giọng nói trầm thấp mang theo nét lễ phép nhưng lại phẳng lặng, không chút gợn sóng. Có phần hơi kì dị.
Intern
Intern
Chào anh Agent. Em có nghe mọi người nói anh là đặc vụ, anh có thể gọi em là Intern...mong anh giúp đỡ. //cười nhẹ//
Một lời chào đơn giản, không mang theo chút sinh khí nào, giống như một nốt nhạc trầm rơi tõm vào mặt hồ tĩnh lặng. Thanh chỉ số tỉnh táo trên đầu Intern lúc này hiển thị một màu xám tro nhạt—không hẳn là điên loạn, mà là sự trống rỗng đến tột cùng của một kẻ đã đánh mất đi quá nhiều ký ức.
Secret Agent
Secret Agent
Ừm.
Agent lười biếng xoay người lại. Đôi mắt vàng rực của anh mèo đen khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé đang đứng khép nép trước mặt mình. Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn nụ cười của cậu, một cảm giác quen thuộc dội về trong lòng như một mảnh vỡ thủy tinh cắm sâu vào tâm trí.
Không gian như đọng lại trong khoảnh khắc đó. Chỉ có tiếng nhạc chillout phát ra từ chiếc radio cũ ở quầy lễ tân vang lên khe khẽ, buồn man mác.
T/g
T/g
bruh.
T/g
T/g
ọeeeeeee

Đừng Nhớ Cũng Đừng Quên

T/g
T/g
Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhh
T/g
T/g
Tao biết là bọn mày chỉ đọc truyện vì chờ cảnh "tình cảm" của hai đứa kia thôi.
T/g
T/g
Từ từ...
T/g
T/g
Có ai thương mà tỏ tình liền đâu.
T/g
T/g
bruh.
T/g
T/g
Tên nhạc: No One Noticed
T/g
T/g
Not support
___
Agent bước tới một bước, chiếc đuôi mèo đen dài lười biếng lướt trên mặt sàn, rồi nhẹ nhàng, chậm rãi quấn lấy cổ chân của Intern. Cái chạm đầu tiên không hề có sự bạo lực, nó nhẹ nhàng và ấm áp một cách kỳ lạ, như một chiếc neo xích giữ lấy một linh hồn đang lơ lửng giữa khoảng không.
Secret Agent
Secret Agent
Lấy sổ ghi chép ra, đi theo tôi. //liếc nhìn cậu//
Agent trầm giọng nói, quay lưng đi trước, nhưng chiếc đuôi đen vẫn không hề buông cổ chân cậu thỏ ra.
Intern khẽ chớp đôi mắt hạt đậu đen láy. Cậu không kháng cự, lẳng lặng bước đi theo chiếc bóng cao lớn phía trước. Ngày làm việc đầu tiên của cậu đã bắt đầu như thế—nhẹ nhàng, buồn bã, và bị trói buộc bởi một chiếc đuôi mèo.
Intern
Intern
Dạ. //đi theo anh//
Hành lang Khu A kéo dài hun hút dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn, khi mờ khi tỏ. Tiếng bước chân nện gót dứt khoát của Agent hòa cùng tiếng bước chân nhẹ bẫng, gần như vô thanh của Intern.
Chiếc đuôi mèo đen dài vẫn quấn chặt lấy cổ chân cậu thỏ xám, kéo lê trên sàn nhà một vệt dài tăm tối.
Secret Agent
Secret Agent
Khi nào nghe tiếng nhớt nhát ở gần thì kêu tôi. Bọn quái vật luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Intern
Intern
Dạ vâng. //cậu ghi chép vào sổ, lâu lâu lại ngước nhìn bóng lưng anh//
Họ đi qua những căn phòng đóng kín cửa, nơi thỉnh thoảng vang lên tiếng gầm gừ khe khẽ của các thực thể tâm linh đang bị giam lỏng. Không gian ngập tràn mùi rỉ sét và hơi ẩm của sương muộn.
Intern vừa đi vừa ôm chồng hồ sơ, đôi tai thỏ thỉnh thoảng khẽ động đậy khi nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Cậu ngước nhìn bóng lưng rộng lớn, vững chãi của vị đặc vụ phía trước. Dưới lớp áo hoodie xám rộng, cơ thể cậu khẽ run lên một nhịp vì cái lạnh của hành lang, nhưng hơi ấm từ chiếc đuôi đang siết nhẹ nơi cổ chân lại là thứ duy nhất giữ cho thanh tỉnh táo của cậu không bị sụt giảm thêm.
Intern
Intern
​Đặc vụ Agent...//cậu nhìn ngó xung quanh//
Intern cất tiếng, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông.
Intern
Intern
Chúng ta đang đi đâu vậy?
Agent không ngoảnh đầu lại, găng tay da của anh siết chặt lấy súng bên hông. Giọng anh trầm và khàn đặc, vang vọng trong không gian trống trải.
___
T/g
T/g
Nghe đê.
T/g
T/g
Tên nhạc: misery
T/g
T/g
Not support
Secret Agent
Secret Agent
Phòng lưu trữ số 3. Nơi cất giữ những thứ không nên tồn tại ở bệnh viện này. Và cũng là nơi cậu sẽ làm việc từ hôm nay.
Phòng lưu trữ số 3—căn phòng mà trong các báo cáo mật của Head Nurse luôn được bôi đen hoàn toàn. Tại sao một nhân viên thử việc ngày đầu tiên đi làm lại được đưa thẳng đến khu vực cấm địa? Agent đang muốn giám sát cậu, hay chính anh đang tìm kiếm một câu trả lời cho những mảnh ký ức vụn vỡ của chính mình?
Đến trước một cánh cửa sắt dày cộp có gắn bảng mã số điện tử, Agent đứng khựng lại. Chiếc đuôi đen của anh lười biếng nới lỏng ra khỏi cổ chân Intern nhưng không buông hẳn, mà chuyển sang quấn nhẹ lấy cổ tay đeo găng y tế của cậu thỏ nhỏ, như một cái dắt tay đầy thầm lặng.
Anh bấm một chuỗi mật mã dài. Tiếng cạch khô khốc vang lên, cánh cửa nặng nề mở ra, để lộ một không gian tối tăm, nồng nặc mùi giấy cũ và tro tàn.
Intern đứng nhìn vào khoảng tối sâu thẳm ấy, đôi mắt hạt đậu của cậu khẽ dao động. Cậu không sợ hãi, mà ngược lại, một cảm giác quen thuộc đến rợn người bỗng nhiên chạy dọc sống lưng. Cậu lầm bầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe.
Intern
Intern
Căn phòng này... hình như tôi đã từng bị nhốt ở đây rất lâu rồi.
​Agent nghe thấy, bàn tay anh khựng lại trên tay nắm cửa. Đôi mắt vàng rực của vị đặc vụ tối sầm xuống trong một thoáng chốc đầy thâm trầm. Anh đẩy mạnh Intern vào trong, rồi bước theo sau, cánh cửa sắt một lần nữa khép chặt, cô lập hai linh hồn cô độc vào bóng tối của những bí mật chưa có lời giải.
Bóng tối của phòng lưu trữ số 3 nuốt chửng cả hai vào một khoảng lặng bóp nghẹt. Tiếng bụi bặm rơi khe khẽ trên những kệ hồ sơ cao ngất, hòa cùng tiếng thở nhẹ của cậu thỏ nhỏ. Câu nói bâng quơ của Intern giống như một mồi lửa thả vào hồ dầu, khiến bầu không khí vốn dĩ đang yên ắng bỗng chốc đặc quánh lại.
Agent không bật đèn tuýp. Anh chỉ lười biếng bật chiếc bật lửa Zippo cầm tay, ngọn lửa màu xanh tím leo lét hắt lên đôi mắt vàng rực lạnh lùng của vị đặc vụ và gương mặt của cậu thỏ.
Chiếc đuôi mèo đen đang quấn lấy cổ tay Intern đột ngột siết mạnh một cái, kéo giật cậu về phía trước, ép lồng ngực gầy guộc của cậu va vào tấm áo gile đen của anh. Chồng hồ sơ bệnh án trên tay Intern suýt chút nữa thì rơi xuống sàn.
Secret Agent
Secret Agent
​Cậu vừa nói cái gì? //giọng anh trầm xuống//
Intern
Intern
Ơ?
Giọng Agent trầm xuống, mang theo sự đe dọa và dò xét tuyệt đối, không còn một chút dịu dàng nào của lúc nãy.
Secret Agent
Secret Agent
Ai cho phép cậu nhớ lại?
___
...
T/g
T/g
"Ai cho phép cậu nhớ lại" chứ không phải "Cậu nhớ lại cái gì". Vị đặc vụ này hoàn toàn biết rõ quá khứ, và anh ta đang cố tình giấu nó đi.
___
Intern bị ép sát vào người anh, đôi tai thỏ dài khẽ dựng đứng lên vì bất ngờ. Tuy nhiên, cậu không hề có biểu hiện hoảng sợ. Sự ngơ ngác và nụ cười gượng vẫn giữ nguyên một độ cong bất biến, phẳng lặng đến đáng sợ. Cậu khẽ nghiêng đầu, giọng nói vẫn lễ phép nhưng kéo theo một luồng áp lực tâm linh vô hình khiến ngọn lửa trên tay Agent chao đảo.
Intern
Intern
Tôi chỉ đoán mò thôi, đặc vụ tối cao. Anh căng thẳng như vậy... là đang giấu tôi điều gì sao? //cười nhẹ//
Agent nhìn chằm chằm vào nụ cười của Intern, gân tay dưới lớp găng da khẽ giật. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Cuối cùng, anh lạnh lùng thổi tắt ngọn lửa, ném Intern lùi lại một bước vào khoảng tối. Chiếc đuôi mèo đen buông hẳn cổ tay cậu ra, lạnh lùng thu về sau lưng.
Secret Agent
Secret Agent
Từ giờ đến sáng, phân loại hết đống hồ sơ 50 năm trước trên kệ Khu B. Không làm xong thì đừng hòng ra khỏi đây.
Agent quay lưng bước ra phía cửa, để lại một câu cảnh cáo thâm trầm trước khi bóng dáng cao lớn của anh khuất sau khe cửa sắt.
Secret Agent
Secret Agent
Và bớt cái trò đoán mò đó đi, Intern. Ở đây, tò mò sẽ khiến thanh tỉnh táo của cậu về 0% nhanh hơn cậu tưởng đấy.
Cửa sắt khóa lại. Intern đứng một mình trong bóng tối, cậu lẳng lặng đặt chồng hồ sơ xuống bàn, rồi đưa tay lên sờ vào cổ tay mình—nơi vẫn còn vương lại hơi ấm và vết hằn từ chiếc đuôi của Agent. Đằng sau bóng tối, đôi mắt hạt đậu của cậu thỏ khẽ híp lại đầy nguy hiểm. Cậu thì thầm vào khoảng không.
Intern
Intern
Anh giấu kỹ thật đấy, Agent... Nhưng tôi bắt đầu ngửi thấy mùi của trò chơi này rồi.
___

Mùi Giấy Cũ

T/g
T/g
F□ck me.
T/g
T/g
Tên nhạc:No surprises
T/g
T/g
Not support
___
Bóng tối trong phòng lưu trữ số 3 như một thứ chất lỏng đặc quánh, nuốt chửng lấy mọi âm thanh. Tiếng bước chân của Agent xa dần, để lại một khoảng lặng rợn người. Thế nhưng, trò chơi trốn tìm này chỉ vừa mới bắt đầu dưới những lớp sương mù dày đặc.
Intern lẳng lặng tiến về phía kệ gỗ Khu B ở góc phòng, nơi những tệp hồ sơ cũ kỹ bám đầy bụi đang nằm im lìm như những nấm mồ ký ức. Hai bàn tay đeo găng y tế của cậu lướt nhẹ trên từng gáy sách úa vàng, cho đến khi dừng lại ở một tập tài liệu bị cháy xém một nửa góc, không hề có nhãn tên hay số thứ tự.
Cậu thỏ nhỏ rút xấp giấy ra. Dưới ánh sáng lờ mờ rọi qua khe cửa sắt, đôi mắt hạt đậu trong bóng tối khẽ co thắt lại.
Đó không phải là bệnh án. Đó là một bản báo cáo thí nghiệm thực thể đã bị hủy một phần từ 50 năm trước. Giữa những dòng chữ nhòe nhoẹt mực đen và vết máu khô, một bức ảnh chụp trắng đen cũ kỹ rơi ra, nằm lặng lẽ trên mặt bàn gỗ.
Trong ảnh là một chiếc lồng sắt lớn chứa đầy xích cưỡng chế. Đứng trước chiếc lồng đó là hai bóng người mang dáng dấp rất quen thuộc. Một kẻ đeo chiếc mặt nạ thỏ cười híp mí—chính là Intern. Và kẻ đứng bên cạnh, tay cầm chiếc xích sắt ghim chặt vào cổ cậu thỏ, lại chính là vị đặc vụ mèo đen tối cao trong bộ vest gile quen thuộc.
Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở mặt sau của bức ảnh. Ở đó, có một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ đã phai màu, nét chữ cứng cáp và sắc lạnh, giống hệt như nét chữ trên sổ lệnh bảo an của Agent bây giờ.
"Vật thí nghiệm số 09 (Intern) đã hoàn toàn mất trí nhớ sau ca dị hóa năng lượng lần thứ nhất. Tiếp tục giữ cậu ta lại bên cạnh để làm vật chứa. Không được phép để cậu ta nhận ra... tôi là kẻ đã tự tay xóa sổ gia đình của cậu ta"
Từ phía góc khuất của trần nhà phòng lưu trữ, một chiếc camera ẩn với chiếc đèn hồng ngoại nhỏ như một giọt máu đang lặng lẽ xoay ống kính, thu trọn vẹn biểu cảm giấu sau bóng tối của Intern vào màn hình giám sát tại phòng trực tối cao.
...
Cách đó ba tầng lầu, Agent đứng trong bóng tối của phòng trực, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị cảnh Intern đang cầm bức ảnh trên tay. Điếu thuốc trên môi anh khẽ rực lên một đốm lửa đỏ giữa đêm muộn. Anh khàn giọng thì thầm vào chiếc bộ đàm đã tắt tín hiệu.
Secret Agent
Secret Agent
Cậu rốt cuộc đã tìm thấy nó rồi... Intern.
Quá khứ đã bị bóc ra một góc. Kẻ xích và kẻ bị xích, ai mới là thợ săn thực sự trong trò chơi này? Bí mật đen tối nào sẽ được phơi bày khi Intern đối chất với Agent vào ca trực sáng mai? Hãy cùng đón chờ chương tiếp theo.
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play