[RhyCap] Lời Yêu Qua Ngàn Kiếp
#1. Gặp gỡ
500 năm trước, dưới triều Thiên Khải. Thiên hạ Đại Việt khi ấy đang ở thời kỳ hưng thịnh nhất. Triều Thiên Khải trải qua nhiều năm thái bình, bờ cõi vững vàng, dân chúng an cư lạc nghiệp.
Giữa hoàng thành nguy nga, Hoàng đế Nguyễn Minh Tông có một người con trai duy nhất được kỳ vọng kế thừa đại nghiệp — Hoàng tử Nguyễn Quang Anh.
Hắn sinh ra đã mang trong mình huyết mạch hoàng tộc, là người đứng trên vạn người chỉ sau phụ hoàng. Từ nhỏ, hắn được dạy cách trị quốc, cầm quân, học lễ nghi cung đình và gánh trên vai trách nhiệm của một bậc quân vương tương lai.
Trong mắt thiên hạ, Nguyễn Quang Anh tài trí hơn người, dung mạo xuất chúng. Lạnh lùng và quyết đoán
Nhưng không ai biết rằng, phía sau lớp vỏ của một hoàng tử cao quý ấy là một trái tim chưa từng được sống vì chính mình.
Sáng hôm ấy, Quang Anh lại đi dạo dọc bờ suối như mọi ngày. Hắn bước đi trên nhưng tảng đá lớn, mắt nhắm lại cảm nhận sự yên bình mà nơi này mang lại
Nguyễn Quang Anh
Nơi này thật yên bình
Nguyễn Quang Anh
Nó làm ta muốn ở đây mãi
Tiếng chảy róc rách của con suối bên cạnh khiến hắn nhẹ lòng
Bỗng một giọng hát ngọt ngào xen giữa con suối ấy
Một giọng hát hắn chưa từng được nghe.
Hắn nhìn xung quanh tìm kiếm nơi phát ra âm thanh đó
Bỗng hắn nhìn thấy một dáng người nhỏ bé, đứng cách đây không xa đang cất những câu hát ngọt ngào mà xoa dịu lòng người
Hắn bước tới gần cậu nhưng tuyệt nhiên không phát ra tiếng động nào
Hoàng Đức Duy
Công tử đứng nghe lâu như vậy, không định lên tiếng sao?
Quang Anh tỏ vẻ bất ngờ, hạ giọng hỏi cậu
Nguyễn Quang Anh
Ngươi không sợ ta?
Hoàng Đức Duy
Sao ta phải sợ?
Nguyễn Quang Anh
Ngươi không biết ta là ai sao?
Hoàng Đức Duy
Ta không biết công tử là ai
Hoàng Đức Duy
Nhưng nhìn công tử đây chắc cũng không phải người xấu
Hoàng Đức Duy
Huống hồ công tử cũng đứng nghe ta hát nãy giờ
Hoàng Đức Duy
Nếu có ý định làm khó đã không đợi tới lúc này
Quang Anh bật cười khẽ khiến Đức Duy ngẩn người
Nguyễn Quang Anh
Ngươi tên gì?
Hoàng Đức Duy
Ta tên Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy..? rất đẹp
Hoàng Đức Duy
Đa tạ công tử
Từ hôm đó, hắn mỗi ngày đều đi tới nơi này chỉ để trò chuyện cùng cậu
Hôm thì cùng nhau đàn hát
Hôm thì ngồi bên bờ suối trò chuyện
Từng ngày trôi qua, hắn nhận ra mình đã có cảm tình với cậu
Một buổi chiều mát mẻ, hắn vẫn chăm chỉ học bài, cậu bước đến cười trêu chọc
Hoàng Đức Duy
Ngươi chăm chỉ thật đấy, ngày nào ta cũng thấy ngươi học
Nguyễn Quang Anh
Ta chỉ muốn biết thêm nhiều thứ
Hoàng Đức Duy
Chơi với ta đi, ta chán
Quang Anh gấp quyển sách lại bỏ qua một bên
Nguyễn Quang Anh
Thế Đức Duy muốn chơi gì?
Hoàng Đức Duy
Bắt đom đóm nhé
Hắn ngồi dậy rồi đi theo Đức Duy
Những chú đom đóm bay khắp nơi trong màn đêm tĩnh lặng
Nguyễn Quang Anh
Đẹp thật đấy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, qua đây với ta
Hắn bước tới bên cậu, tay cậu chìa ra đang nắm lại
Sau đấy thả ra, một con đom đóm bay ra rồi đậu lên vai hắn
Hắn mỉm cười nhìn em, một ánh mắt chưa bao giờ dành cho ai cả
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy..
Nguyễn Quang Anh
Ta thương ngươi
Cậu sững người lại, ngước lên nhìn người trước mặt. Hắn không đùa, lời yêu thương ấy là thật lòng
Hoàng Đức Duy
Đ-Đừng đùa nữa
Nguyễn Quang Anh
Ta nói thật
Hoàng Đức Duy
Không thể được..
Hoàng Đức Duy
Ta không thể đáp nhận thứ tình cảm này được
Hoàng Đức Duy
Tình yêu là thứ đáng sợ nhất
Nguyễn Quang Anh
Sao ngươi lại nghĩ vậy?
Hoàng Đức Duy
Lúc trước ta có một người bạn
Hoàng Đức Duy
Cũng chìm đắm trong tình yêu
Hoàng Đức Duy
Nhưng rồi chính nó là thứ kéo bạn ta xuống sâu nhất
Nguyễn Quang Anh
Ta không nghĩ như thế
Nguyễn Quang Anh
Ta sẽ khiến ngươi phải suy nghĩ lại về tình yêu //bỏ đi//
Hắn bước đi với niềm tin thay đổi được định nghĩa của cậu về tình yêu
Hoàng Đức Duy
Có cố gắng cách mấy cũng vậy
Hoàng Đức Duy
Nếu như nó tốt đẹp thì bạn ta đã không phải trả cái giá đắt như thế
#2. Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ tìm được ngươi
Qua ngày hôm sau, Đức Duy vẫn đứng bên bờ suối chờ hắn như mọi ngày
Quang Anh đi tới nhìn thấy cậu liền kêu tên cậu
Hoàng Đức Duy
Quang Anh //xoay người lại//
Hoàng Đức Duy
Nay ngươi tới muộn quá đấy
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi để ngươi chờ lâu
Nguyễn Quang Anh
Ta có thứ này cho ngươi
Nói rồi hắn tháo sợi dây ngọc đang đeo trên người mà đưa cho Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao ngươi lại đưa ta thứ này?
Nguyễn Quang Anh
Sắp tới ta phải đi khá lâu
Nguyễn Quang Anh
Không thể tới đây chơi cùng ngươi được
Nguyễn Quang Anh
Hãy giữ lấy sợi dây ngọc này và đợi ta về nhé
Nguyễn Quang Anh
Ta nhất định sẽ về để chứng minh cho ngươi thấy..
Nguyễn Quang Anh
Ta thật sự thương ngươi //cầm tay cậu//
Đức Duy nhìn tay hắn nắm chặt bàn tay mình, rỗi khẽ liếc nhìn sợi dây ngọc
Hoàng Đức Duy
Được rồi, ngươi đi đi
Hoàng Đức Duy
Ta sẽ chờ người về
Nói rồi hắn cùng cậu trò chuyện với nhau trong khoảnh khắc cuối cùng này
Một buổi sáng, Đức Duy ngồi cùng các cô nương đàn hát vui vẻ
Cậu cầm cây sáo trúc thổi lên những âm thanh êm dịu và mềm mại
Từ xa vang lên tiếng ngựa chạy, bọn lính nhìn xung quanh một lượt
Bỗng một trong bọn chúng dừng ánh mắt ở cậu, tên đó dò kĩ trên người cậu và thấy sợi dây ngọc
Nhận được lệnh bọn chúng phi ngựa đến thẳng chỗ cậu
Những người xung quanh nhìn thấy liền vội vã chạy đi
Một tên bước xuống và tiến lại gần cậu
Hoàng Đức Duy
Các người muốn gì!?
Lính
Làm sao ngươi có được sợi dây đó
Đức Duy cầm sợi dây ngọc lên, khuôn mặt vẫn giữ bình tĩnh trả lời
Hoàng Đức Duy
Đây là sợi dây của ta
Tên đó nổi giận sai người bắt cậu lại
Lính
Im miệng, ngươi có quan hệ gì với thái tử?
Hoàng Đức Duy
Thái tử gì chứ?
Hoàng Đức Duy
Ta không quen thái tử!
Lính
Nói dối! Chỉ có thái tử mới có sợi dây này
Lính
Nếu ngươi không khai ra hết, ta buộc phải xử phạt ngươi theo quy định
Hoàng Đức Duy
Ta đã nói, ta không quen biết gì thái tử cả
Hoàng Đức Duy
Còn sợi dây ngọc này là của ta
Tên lính bất lực trước sự cứng đầu của cậu
Lính
Áp giải về huyện nha chờ xét xử!
Sáng hôm sau, Quang Anh trở về
Hắn hớn hở chạy tới bờ suối, mong gặp được Đức Duy
Nhưng khi tới nơi hắn lại chẳng thấy cậu đâu
Nguyễn Quang Anh
Không lẽ quên rồi sao..
Hắn buồn bã đi dạo trong khu chợ, đầu liên tục nghĩ đến cậu
Bỗng trước mặt có một đám đông tụ tập và vây quanh
Hắn tò mò chạy tới xem thử
Dân thường
1 : Hình như là tử hình
Dân thường
2 : Nghe nói là có quan hệ trái phép với thái tử
Dân thường
3 : Thật sao? Gan thật
Hắn nghe lén được cuộc trò chuyện của người dân
Suy nghĩ trong đầu nghe có vẻ hơi quen
Linh cảm chẳng lành hắn rướn người lên xem thử
Quan xét xử
Bản quan đã tra xét, chứng cứ đã rõ
Quan xét xử
Nay theo phép nước mà định tội
Quan xét xử
Người có tội phải chịu hình phạt, để răn đe kẻ khác
Quan xét xử
Dẫn phạm nhân ra chuẩn bị hành hình!
Đức Duy được một tên lính dẫn ra
Trên ngươi cậu vô số những vết bầm chi chít
Khuôn mặt xinh đẹp ấy giờ đây không còn giọt máu, đôi môi tái nhợt, đôi mắt từng được khen là sáng như những vì sao giờ đây chỉ còn là màu đen tâm tối
Hắn nhìn thấy em, cả người như đông cứng lại
Người còn cười nói với hắn mấy ngày trước, giờ đây lại đang bị trói chặt, chân quỳ xuống nền gạch lạnh buốt
Nguyễn Quang Anh
Đ-Đức Duy..?
Quan giám hình
Giờ hành hình đã đến, thi hành án!
Nhận được lệnh, lưỡi d*o ấy hạ xuống người cậu một cách tàn bạo
Rút đi mọi sự sống còn lại trong cơ thể cậu
Đức Duy dần buông lỏng bản thân, ngã xuống nền gạch lạnh lẽo
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy!! //hét lên//
Mọi ánh mắt dồn về phía hắn, hắn nhanh chóng chạy tới đỡ cậu vào lòng mình
Nguyễn Quang Anh
Đ-Đức Duy.. đừng bỏ ta mà..! //run rẩy//
Nước mắt hắn rơi lả chả xuống khuôn mặt nhợt nhạt kia
Cậu cố gắng nhìn hắn lần cuối, bàn tay cậu run rẩy chạm vào mặt Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Q-Quang Anh.. ta.. ta xin lỗi //mỉm cười//
Hoàng Đức Duy
Ta không đợi.. ngươi được rồi
Câu cuối cùng vừa buông ra, bàn tay cậu thả lỏng xuống, đôi mắt nhắm tịt lại mà yên phận nằm trong lòng hắn
Quang Anh nhìn thấy, đôi mắt hắn rưng rưng nhưng sau đó quay lại nhìn đám người xung quanh bằng đôi mắt đỏ ngầu
Nguyễn Quang Anh
C-Các người.. sẽ phải trả giá!!
Hắn nhẹ nhàng đặt cậu xuống, tay cầm lấy cây ki*m vung loạn xạ
Nguyễn Quang Anh
Ch*t hết đi!!
Nguyễn Quang Anh
Các người ch*t hết đi, lũ ác độc!!
Hắn điên cuồng mất kiểm soát, ch*m hết người người này đến người khác
Nơi này phút chốc thành chiến trường, x*c người nằm la liệt khắp nơi
Cuối cùng hắn bước tới bên cậu, tay run rẩy chạm lên má cậu thì thầm
Nguyễn Quang Anh
Không còn ngươi.. ta sống làm gì nữa
Nói rồi hắn tự đ*m vào ngực mình, m*u chảy liên tục
Hắn từ từ ngã xuống bên cạnh cậu, đôi mắt trước khi ch*t vần lưu luyến nhìn Đức Duy lần cuối
Nguyễn Quang Anh
*Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ tìm được ngươi*
#3. Đầu tư
Đức Duy vội vã chạy đến quán cà phê, tay cầm một chiếc túi đã cũ vì lâu năm
Cậu bước vào quán, đảo mắt nhìn xung quanh và đi tới
Đặng Thành An
//xoay người lại//
Đặng Thành An
Lâu quá đấyy
Hoàng Đức Duy
Sorry cục zàng, nãy kẹt xe
Đặng Thành An
Mày có đem không?
Hoàng Đức Duy
Có, đây này //lấy chiếc túi ra//
Em lấy ra một cuốn sổ nhỏ
Hoàng Đức Duy
Tao đã lên ý tưởng rồi nè
Hoàng Đức Duy
Mày xem coi được không?
Đặng Thành An
Ok, để về tao xem qua
Đặng Thành An
Uống gì không? Tao order
Hoàng Đức Duy
Trà đào cam sả
Đặng Thành An
Ok đợi chút //đi order//
Nói chuyện một lát thì cậu cũng tạm biệt An để về
Hoàng Đức Duy
Haiz, thế nào lại không đủ tiền chứ
Hoàng Đức Duy
Đang là giờ cao điểm nữa chứ, mắc quá
Hoàng Đức Duy
Đi xe buýt vậy
Cậu đi tới chỗ chờ xe buýt, cậu ngồi xuống nhìn con đường tấp nập trước mặt
Bỗng một chàng trai cao ráo ngồi cạnh cậu
Nón hạ xuống che cả nửa khuôn mặt, nhưng nhìn kĩ vẫn thấy được đôi môi nhợt nhạt của người đó
Xe buýt tới, cậu với chàng trai đó cùng bước lên
Cậu chọn một nơi gần cửa sổ, ngồi xuống đưa mắt nhìn ra bên ngoài
Chàng trai ấy tới gần ngồi cạnh cậu
Hoàng Đức Duy
“Sao tên này đi theo mình vậy?”
Cậu cảm thấy hoài nghi về người đang ngồi cạnh mình, lặng lẽ nhích ra xa chút
Cậu quay qua, ánh mắt tên đó cũng đang nhìn cậu
Hai ánh mắt chạm nhau, một khoảng không im lặng
Cậu nhanh chóng xoay mặt qua chỗ khác nhưng tim đã đập loạn xạ
Tới nơi cậu bước xuống, đi bộ tới nhà
Hoàng Đức Duy
Một ngày thật mệt mỏi //nằm ườn ra sofa//
Hoàng Đức Duy
Không biết Thành An xem qua bản kế hoạch chưa nhỉ
Hoàng Đức Duy
💬 Mày xem qua chưa?
Đặng Thành An
Hửm? Đức Duy nhắn
Đặng Thành An
💬 Nãy tao mới xem sơ qua
Đặng Thành An
💬 Cũng được đấy, nhưng chúng ta còn thiếu một thứ rất quan trọng.. tiền
Đặng Thành An
💬 Ít ra mày cũng nên tìm người để đầu tư cho dự án này
Hoàng Đức Duy
💬 Tao cũng có nghĩ tới nhưng vẫn chưa có ai cả
Hoàng Đức Duy
💬 Để tao tìm rồi báo mày sau
Hoàng Đức Duy
Đi tắm thôi!
Sáng hôm sau cậu đang ngủ ngon giấc trên giường bỗng điện thoại rung lên một tiếng
Hoàng Đức Duy
Hửm? //tỉnh giấc//
Hoàng Đức Duy
Oápp.. mới sáng sớm mà ai rảnh vậy? //lấy điện thoại//
…
💬 Tôi có thấy bài đăng tìm nhà đầu tư trên trang của cậu
…
💬 Chúng ta có thể bàn bạc thêm về việc này không?
Đọc xong ánh mắt cậu sáng rực, cuộn tròn trong chiếc mền một cách vui mừng
Hoàng Đức Duy
Hay thật, vừa đăng hôm qua hôm nay đã có người kiếm
Hoàng Đức Duy
Tích phước chỉ để đến ngày hôm nay
Nói xong cậu liền gọi cho Thành An, chuông reo hồi lâu cũng bắt máy
Đặng Thành An
Gọi gì sớm v-
Hoàng Đức Duy
Tao kiếm được người đầu tư rồi An ơii!! //hét lớn//
Đặng Thành An
//giật mình//
Đặng Thành An
Mới sáng sớm mày bị sảng hả?
Hoàng Đức Duy
Thật!! Vừa nhắn cho tao luôn này
Đặng Thành An
Giỡn quài mày, mới đăng tối qua mà sáng nay đã có?
Hoàng Đức Duy
Tao nói thậttt
Hoàng Đức Duy
Thôi tao đi gặp người ta đây
Đặng Thành An
Ơ nhưng mà mày biết ai không?
Đặng Thành An
Tch- sảng nặng //ngủ tiếp//
Bên phía cậu, cậu tung tăng soạn đồ thật chỉn chu, lịch sự rồi bắt xe đến đó
Hoàng Đức Duy
💬 Tôi tới rồi, anh ở đâu?
Cậu loay hoay tìm, bỗng thấy một cái đầu cam sáng chói qua ánh nắng cửa sổ
Hoàng Đức Duy
“Nhuộm màu nhức con mắt zậy”
Hoàng Đức Duy
Chào anh //ngồi xuống//
Hoàng Đức Duy
Tôi là Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Tôi là Quang Anh, chúng ta vào việc chính luôn nhé
1 tiếng sau, hắn mỉm cười gật đầu
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay// Hợp tác vui vẻ
Hoàng Đức Duy
//bắt lại// Ừm, hợp tác vui vẻ
Hoàng Đức Duy
Tôi xin phép về trước
Nguyễn Quang Anh
Nhà cậu ở đâu, tôi đưa cậu về
Hoàng Đức Duy
Không cần phiền thế đâu tôi tự bắt xe được
Nguyễn Quang Anh
Không phiền, dù gì tôi cũng đang rảnh
Hoàng Đức Duy
Ừm, vậy cảm ơn anh
Một lát sau một chiếc xe đắt tiền chạy tới trước mặt cậu, cậu mở cửa bước lên xe
Hoàng Đức Duy
Xe anh bự thật đấy, còn êm nữa //tựa người vào ghế//
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn cậu //lái xe//
Cậu nhìn sang hắn, khuôn mặt có gì đó rất quen thuộc nhưng cậu vẫn không thể nhớ ra
Hoàng Đức Duy
Nhìn anh khá quen, không biết chúng ta đã từng gặp nhau chưa?
Nguyễn Quang Anh
Chắc cậu nhầm rồi, tôi lần đầu gặp cậu mà
Hoàng Đức Duy
Ừm, chắc tôi nhầm rồi
15p sau, xe của Quang Anh dừng trước cửa nhà cậu
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn anh đã chở tôi về
Nguyễn Quang Anh
Không cần khách sáo
Nguyễn Quang Anh
Cậu vào nhà đi, trời sắp mưa rồi đó
Hoàng Đức Duy
Ừm, vậy tôi vào đây
Cậu đóng cửa xe rồi quay người vào nhà
Vừa bật đèn cậu đã thấy Thành An đang ngồi trên sofa
Hoàng Đức Duy
//giật mình// Ụ à!
Đặng Thành An
Chắc tao tán vô cái mỏ mày quá
Đặng Thành An
Hỗn quá trời
Hoàng Đức Duy
Mẹ mày tính hù chết tao à? //ôm ngực//
Đặng Thành An
Tao chần dần đây không lẽ mày không thấy
Hoàng Đức Duy
Nãy tắt đèn tối thui thấy kiều gì?
Đặng Thành An
Con ma nào mà đẹp như tao mày cũng nên mừng
Hoàng Đức Duy
Tao lên tắm đây, dưới này canh nhà //lên phòng//
1 tiếng sau cậu cũng đã xuống
Đặng Thành An
Ủa tao tưởng mày ch*t ở trển rồi chứ
Hoàng Đức Duy
Tao dọng cái dép vô họng mày giờ
Đặng Thành An
Tắm đéo gì lâu thế không biết
Đặng Thành An
Rồi mắc gì sáng nay mày gọi cho tao nói chuyện như thằng sảng vậy?
Hoàng Đức Duy
Ơ mắc gì sảng?
Đặng Thành An
Tự nhiên mày kêu mày tìm được người đầu tư rồi
Hoàng Đức Duy
Thì tao nói thật mà!!
Hoàng Đức Duy
Dạ đây cha //đưa điện thoại//
Thành An đọc đoạn chat của cậu và hắn, ánh mắt nghi ngờ ấy cũng đổi qua vui mừng
Đặng Thành An
Ê thiệt nè!!
Hoàng Đức Duy
Ủa chứ tao có xạo mày hả thằng qu.ỷ
Đặng Thành An
Ai biết, tưởng mày mớ
Đặng Thành An
Thui mà, xin lỗi vì không tin bạn //ôm cậu//
Đặng Thành An
Thôiii tao xin lỗiii
Đặng Thành An
Duyyy //ôm chặt//
Hoàng Đức Duy
Đm buông ra để bố đi nấu ăn!!
Hoàng Đức Duy
Mày tính tuyệt thực à!?
Đặng Thành An
À à //buông//
Bà chã húi của Duyy
Hay hem ạ, mn cho e xin ý kiến với🥹
Bà chã húi của Duyy
Sori vì đến tận chap 3 mới ngoi lên😔💔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play