Anh Trai Nuôi Bám Người [ Duongkieu]
Chap 1
con tg
dạ chào mn thì lười nhưng tôi vẫn thik ra chuyện mới:)))
con tg
Nên chúc mn đọc truyện vv
con tg
tiện tay thả giúp tg 1 like nha cảm ơn nhiều
//...// : hành động
*...* : suy nghĩ
"..." : nói thầm
...~ : dẹo
ABC : nói to
📲 : gọi
💬 : nhắn tin
con tg
điều này chắc ai cx bt nhưng cứ nhắc lại cho đúng kịch bản
tại khu phố nơi 1 giá đình nhỏ đang sinh sống, lúc này trời đã đông nhưng vẫn đổ 1 cơn mưa lớn
Tiếng sấm chớp đình đoành thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời
Trong 1 căn nhà Trần Đăng Dương khi ấy chỉ mới 3 tuổi đang cuộn tròn trong chiếc áo ấm áp, cả nhà cùng đoàn tụ xem tv
Dương là đứa con duy nhất, là cục vàng, cục bạc mà ông bà Trần phải mong mỏi rất lâu mới có được
Khoảng 1 h sáng khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ thì bỗng Kiều Anh thức dậy vì nghe phải tiếng động lạ ngoài cửa bà liền quay qua đánh vào vai ông
Nguyễn Kiều Anh
ông nó ơi, //lay nhẹ vai ông//
Trần Đăng Quang
sao đó, có chuyện gì s //đang lờ đờ//
Nguyễn Kiều Anh
Chỉ là em nghe thấy tiếng trẻ con khóc ngoài cửa, không biết có nghe nhầm ko nhỉ //nheo mắt//
Trần Đăng Quang
Chắc nghe nhầm th chứ sao trẻ con lại khóc h...
Chưa nói hết câu thì bỗng 1 tiếng động lạ vang lên lần này ko phải tiếng mưa rơi mà một tiếng khóc yếu ớt của trẻ sơ sinh
Nguyễn Kiều Anh
Hình như đúng r đấy là tiếng em bé khóc //nắm vai ông//
Trần Đăng Quang
Tôi và bà thử ra đó xem sao //với đèn pin//
2 người vội bật dậy, cầm đèn pin bước ra mở cửa
Dưới mái hiên ướt sũng, một chiếc giỏ nhựa màu xám nằm trơ trọi. Bên trong là một đứa trẻ đỏ hỏn người đang quấn chiếc khăn mỏng đã thấm nước mưa lạnh ngắt
Đứa bé lạnh đến mức da đỏ hỏn, môi tím tái, tiếng khóc ngắn quảng rồi hụt dần. Bà nhẹ nhàng bế em đi vào nhà
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Oa...oa...hụ ...oaaaaa
Nguyễn Kiều Anh
//bế lên// tội nghiệp em nhà ai mà lại để trước cửa nhà ta thể ko biết, em lạnh hết r
Bà dứt khoát bế em lên áp sát vào người để sưởi ấm mà ko sợ cái lạnh bởi nước mưa
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Oaaaa...oaaaaa
Nguyễn Kiều Anh
Tội nghiệp em thương thương //đung đưa//
lúc này ông đang sắp xếp lại giỏ của em
Trần Đăng Quang
Em ơi có lá thư trong giỏ thằng bé nè //đưa cho bà//
Nguyễn Kiều Anh
Kệ nó đi để trên bàn xíu mình xem sau anh chạy nhanh lên lấy cái áo cũ của Dương cho bé mặc ko bé ốm mất //đung đưa nhè nhẹ//
Trần Đăng Quang
được //chạy lên//
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Oaaaaaa...oaaaaa//nắm chặt tay// oaaaaaa
Nguyễn Kiều Anh
ầuuuu ơoooo... Con ơi con ngủ cho ngoan... //ru//
Trần Đăng Quang
//chạy xuống// đây em nè//đưa cho bà//
Nguyễn Kiều Anh
//cầm// anh ko lấy bỉm à
Trần Đăng Quang
à à anh quên //chạy lên//
ông cứ chạy lên chạy xuống theo sự chỉ đạo của bà mà không 1 lời phàn nàn
Nhưng khi đã làm xong hết em vẫn hoàn toàn ko nín
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Oaaaaaaaaa
Nguyễn Kiều Anh
Sao thế nhỉ
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Oaaa...ọc ọc
Lúc này bụng em kêu lên 1 tiếng
Nguyễn Kiều Anh
à chưa cho em bé ăn anh vào pha sữa hộ Em đi
Trần Đăng Quang
ơ ơ nhưng anh đâu biết pha sữa //gãi đầu//
Nguyễn Kiều Anh
đời ạ //đưa em cho ông//
Thế rồi 2 người vật lộn đến 2h30 mới cho em ngủ xong
Trần Đăng Quang
//ngồi trên ghế sofa// vợ em lại đây //vẫy//
Nguyễn Kiều Anh
//ngồi xuống// trong tờ giấy đó viết gì thế
Trần Đăng Quang
Nè em xem đi
Tên: Nguyễn Thanh Pháp
BD: Pháp Kiều
10th t
Sinh ngày 20/11/2001
Nguyễn Kiều Anh
Vậy là nhỏ hơn Dương 2 tuổi nhỉ
Trần Đăng Quang
Uhm, thôi mình lên nghĩ thôi tối nay mệt rồi
Nguyễn Kiều Anh
Vâng //bước lên lầu//
con tg
Mn thấy ko hay đưa ra góp ý nha
chap 2
con tg
Dù tg có ít tg nhưng sẽ có ngắng viết nhanh nhất
con tg
Chúc mn đọc truyện vv
lúc này 2 ông bà đã dậy đang đứng trước nôi ngắm 2 đứa trẻ ngủ
Nhìn gương mặt ngây thơ của đứa trẻ tội nghiệp khuôn mặt giờ đã hồng hào
Nguyễn Kiều Anh
//bước ra ngoài phòng khách//
Trần Đăng Quang
Em tính sao với đứa trẻ đó
Nguyễn Kiều Anh
Em muốn giữ lại
Trần Đăng Quang
Anh cx vậy dù dì thằng bé Dương ở nhà chỉ có 1 mik mà sức khỏe của em không phù hợp với sinh em bé nên giữ lại cx tốt //nắm tay bà//
Nguyễn Kiều Anh
Dạ, em cx tính thế
Trần Đăng Quang
Vậy được chiều nay anh và em sẽ đưa em bé đi nhận nuôi
Từ ngày đó Nguyễn Thanh Pháp chính là thành viên thứ tư của gia đình họ Trần nhưng vẫn giữ lại toàn bộ họ Đặng như 1 sợi dây liên kết duy nhất với QK
-------------------------------------
5 năm sau lúc này Kiều đã vào lớp 1 còn Dương đã lên lớp 3, và công ty nhà anh đã chiếm lĩnh bãng xếp hạng no.10 trên toàn cả nước
Dù lúc này đang nhỏ nhưng Dương đã bày ra 1 bộ mặt khó tính, lạnh lùng, nghịch ngợm nhưng chỉ cần khi cậu xuất hiện khuôn mặt ấy liền dịu đi đôi chút
Quang Hùng_ lúc nhỏ
Đăng Dương đi chơi ko//hét to//
Quang Anh_ lúc nhỏ
Đăng Dương đi chơi ko //hét to//
Đăng Dương _ lúc nhỏ
Mẹ ơi con đi chơi nha
Nguyễn Kiều Anh
Uhm đi cẩn thận, mà bé kiều đâu
Đăng Dương _ lúc nhỏ
Kiều đi chơi với An và Huy r ạ //đi giày//
Nguyễn Kiều Anh
đi rồi về ăn cơm nhớ kêu cả em nó về nx //đọc sách//
Đăng Dương _ lúc nhỏ
//ra sân//
Quang Anh_ lúc nhỏ
Không chơi nx sao //chạy lại//
Đăng Dương _ lúc nhỏ
Ko muộn r tao đi đón kiều nx
Quang Anh_ lúc nhỏ
vậy đi đi gặp lại sau //vẫy tay//
Đăng Dương _ lúc nhỏ
//đi thẳng//
anh lúc nào cũng như vậy trừ 2 người này thì anh dường như ko tiếp xúc với ai khác ngay cả với bố mẹ có hỏi thì anh trả lời còn ko thể để anh tự động nói thì rất ít, trừ khi có cậu
Đăng Dương _ lúc nhỏ
Kiều ơi //gọi vào//
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Dạ //lớn ton chạy ga//
Đăng Dương _ lúc nhỏ
Về thôi muộn rồi //bóp má em//
Lớn lên một chút khi cậu đã học lớp 6 và anh đã học lớp 8 tính cách lạnh lùng và cọc cằn của Dương càng lộ rõ
Trừ 2 người bạn từ thuở nhỏ thì dường như anh rất ít bạn và luôn giữ khoảng cách với mn xung quanh, Dương như 1 tảng băng ko thể tan chảy nhưng ai cx biết anh có 1 ngoại lệ đó là Pháp Kiều người em trai nhỏ hơn mik 2 tuổi
Chỉ cần khi ở bên Kiều ánh mắt của anh như dịu hẳn xuống, một ánh mắt dung túng, cưng chiều chút dành cho đúng 1 người
Dù anh có thể lơ đi tất cả sự nhờ vả nhưng lại ngồi cặm cụi cả tiếng chỉ để sửa đồ chơi cho em
Đăng Dương _ lúc nhỏ
xong r nè //đưa cho em lau mồ hôi trên trán//
Thanh Pháp_ lúc nhỏ
Hí hí cảm ơn anh //thơm má anh//
Đăng Dương _ lúc nhỏ
//ôm chặt người em//
Lúc này khi Kiều vừa bước sang tuổi 11 và Dương bước qua tuổi thứ 13, thấy lúc nào hai đứa cx dính nhau như hình với bóng thì phụ huynh đã quyết định cho 2 người ra ở riêng 1 căn nhà cùng với 1 người giúp việc
Ngày dọn đồ sang nhà mới cậu vừa háo hức vừa bở ngỡ, cậu lăng xăng nâng giúp anh những hộp đồ nhỏ trong lúc đó hùng dù mới 13 t nhưng thoăn thoắt phụ mn làm những vc nặng
Căn nhà riêng này khá lớn bá mẹ định tách riêng 2 anh em nhưng anh lập tức bác bỏ
Đăng Dương _ lúc nhỏ
ko mẹ ơi con ngủ với em quen r con ko ngủ riêng đâu //nhăn mặt//
Nguyễn Kiều Anh
Vậy 2 anh em ngủ phòng chính trên tầng 2 nha
con tg
thì là tiện thể ở đây dùng luôn avatar nv cũ nha mn thì dù gì cũng sắp đổi avatar nv mới
chap 3
con tg
Chúc mn đọc truyện vv
Từ ngày đó thế giới nhỏ của 2 anh em chính thức được hình thành Dưới một mái nhà riêng
sống ở nhà riêng không còn sự quán thúc của bố mẹ, thói quen bán người của anh không những không dám mà còn tăng lên rất nhiều
ngoài trường hay trong giờ học Dương vẫn là nam sinh lạnh lùng ko mở lời với ai và luôn khiến người khác phải dè chừng
nhưng chỉ khi bước qua cánh cửa nhà riêng anh như một cục nam châm thấy Kiều ở đâu là anh xuất hiện ở đó khi cậu đang học bài anh cũng sẽ ngồi bên không làm gì chỉ nhìn trân trân khuôn mặt cậu
ngay cả khi cậu nấu ăn Anh cũng sẽ đứng bên một tay vòng quay eo mắt không rời khỏi tấm lưng nhỏ bé ấy dù chỉ vài phút
thấm thoát cũng đã được 6 năm kể từ ngày chuyển đến nhà mới
Pháp Kiều _ 17t
//xào rau trong bếp//
Lúc này từ ngoài cửa chuyển đến 1 tiếng động nhẹ
Đăng Dương _19t
//mở cửa bước vào//
Pháp Kiều _ 17t
Anh về rồi sao
Vừa về đến nhà anh đã vứt cặp sách xuống chiếc ghế sofa r đi thẳng vào trong bếp
Tự nhiên 2 tay vòng qua eo cậu cằm tựa lên vai như một thói quen
Thói quen này đã hình thành từ khi mới chuyển đến nhưng dần dần lever càng tăng thêm
Đăng Dương _19t
//dụi đầu vào cổ em//
Pháp Kiều _ 17t
Dương, ra phòng khách xem TV đi vướng tay em quá //vỗ nhẹ vào cánh tay đang siết chặt eo mình//
Đăng Dương _19t
Không đi //dụi mạnh//
Mái tóc cắt ngắn hơi cứng chọc nhẹ vào cổ cậu khiến cậu bật cười
Pháp Kiều _ 17t
đừng dụi mạnh nhột em //rụt cổ//
anh cứ đứng im như thế hít hà mùi hương trên quen thuộc trên cổ em
hai người ra phòng khách xem TV
Pháp Kiều _ 17t
//xem TV //
Đăng Dương _19t
//nằm trên đùi em lướt đth//
xem được một lúc anh bỗng nhận ra vài thay đổi nhỏ của em
Pháp Kiều _ 17t
//gật gù//
Đăng Dương _19t
Em mệt rồi sao //tắt đth//
Pháp Kiều _ 17t
//gật đầu + dụi mắt//
Đăng Dương _19t
vậy ngủ đi mai còn đi học //tắt tv //
anh theo thói quen bé bỗng Em lên đi về phòng ngủ
Sau khi vscn xong xuôi 2 người lên giường ngủ
Theo thói quen anh quay qua xiết chặt eo cậu kéo về phía mik, rúc đầu vào mái tóc mềm mại mà thiếp đi
Anh đã dậy từ sớm nhưng cứ chống cằm nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cậu
Pháp Kiều _ 17t
//cựa người chậm rãi mở mắt// uhm... Chào buổi sáng Đăng Dương
Đăng Dương _19t
Chào buổi sáng em bé //xoa đầu//
Đăng Dương _19t
Dậy đi anh làm bữa sáng rồi, ăn xong anh đưa đi học //ngồi dậy//
Pháp Kiều _ 17t
Dạ~... //đi vscn//
Sau khi ăn sáng và chuẩn bị xong xuôi
Đăng Dương _19t
đứng đây đợi anh vào lấy xe cho mát
Chẳng mấy chốc từ hầm đã vang lên tiếng còi xe
Đăng Dương _19t
//phóng ra// lên xe đi bé
Hôm nay hai người đi con Mercedes-Maybach Exelero đen tuyền
Đăng Dương _19t
//với qua mở cửa cho em// cẩn thận cụng đầu
Pháp Kiều _ 17t
//ngồi vào trong//
Đăng Dương _19t
//với qua cài dây an toàn cho em// em xem còn thiếu gì ko
Đăng Dương _19t
//lái xe đi//
Đăng Dương _19t
//tháo đây an toàn cho em//
Pháp Kiều _ 17t
Em cảm ơn //định đứng lên//
Đăng Dương _19t
//giữ chặt tay//
Pháp Kiều _ 17t
ơ...//xị mặt//
Đăng Dương _19t
//Chỉ vào má//
Pháp Kiều _ 17t
Ko Hun //quay đi//
Pháp Kiều _ 17t
được gòi //chu mỏ//
Đăng Dương _19t
//hài lòng thả ra// bé đi học vui vẻ
Pháp Kiều _ 17t
Dạ, Đăng Dương đi học vui vẻ ạ //mở cửa bước xuống xe//
Pháp Kiều _ 17t
Bye //vẫy tay//
Đăng Dương _19t
//cười nhẹ + vẫy tay//
khi thấy bóng dáng cậu khuất sau cánh cửa trường học anh mới đánh xe rời đi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play