[Haikyuu] Đảo Không Người
01
Con đường ven sông vẫn đông như mọi chiều.
Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt nước, lấp lánh đến chói mắt.
Tiếng xe đạp lướt qua, tiếng học sinh cười đùa phía bên kia cầu.
Tất cả đều bình thường đến mức khiến Iwaizumi Hajime nghĩ hôm nay cũng sẽ giống như bao buổi hẹn khác.
Anh đứng trước máy bán nước tự động, cúi người lấy lon trà sữa mà bạn gái thích.
Anh chưa từng hỏi vì sao em chỉ uống đúng một vị. Cũng như chưa từng hỏi vì sao em luôn nhắn “đến rồi” dù anh đã nhìn thấy em từ đầu phố.
Có lẽ vì những chuyện đó chẳng cần lời giải thích.
Yêu nhau đủ lâu, rất nhiều thứ sẽ tự trở thành lẽ đương nhiên.
/ Rưm rưm /
Điện thoại rung lên.
Cách đó vài chục mét, Amamiya Rin đang đứng dưới bóng cây anh đào đã qua mùa nở.
Em mặc chiếc đầm màu trắng, mái tóc nâu được gió hất nhẹ sang một bên. Gương mặt vẫn xinh đẹp như lần đầu anh gặp, chỉ là hôm nay… có gì đó nhợt nhạt hơn.
Iwa bước tới, đưa lon nước cho em.
Iwaizumi Hajime
Của em này
Chỉ hai chữ.
Ngắn đến lạ.
Iwaizumi nhìn em thêm vài giây. Mới vài ngày không gặp, cô bạn gái của anh dường như ốm đi không ít.
Iwaizumi Hajime
Em gầy đi à?
Amamiya Rin
Anh nhìn nhầm thôi
Iwaizumi Hajime
Ăn uống đàng hoàng vào
Lại là một câu trả lời rất ngắn.
Nếu là Rin của trước đây, em sẽ bĩu môi cãi rằng mình vẫn ăn ba bữa một ngày, rồi tiện thể bắt anh mua thêm bánh ngọt.
Hai người sóng vai đi dọc bờ sông.
Không ai nói gì.
Khoảng lặng giữa họ không hề khó chịu, nhưng cũng chẳng còn quen thuộc như trước.
Iwaizumi Hajime
“Mấy tuần gần đây Rin rất lạ”
Em hay hủy hẹn.
Tin nhắn trả lời chậm.
Điện thoại cũng ít bắt máy.
Mỗi lần hỏi, em đều nói bận.
Anh từng nghĩ có lẽ em áp lực chuyện học.
Hoặc mệt.
Dù sao Rin cũng là kiểu người thích ôm mọi chuyện vào người.
Iwaizumi Hajime
Có chuyện gì à?
Nếu em chưa muốn nói, anh sẽ đợi.
Dù sao anh luôn rất giỏi chờ em.
Đi được thêm một đoạn, Rin bất ngờ dừng lại.
Tiếng xe.
Tiếng gió.
Tiếng nước.
Mọi âm thanh đều tồn tại, chỉ có não bộ Iwaizumi là không thể xử lý nổi câu vừa rồi.
Giọng em rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức giống như đang hỏi tối nay ăn gì.
Iwaizumi Hajime
Nếu anh làm gì sai thì nói với anh
Iwaizumi Hajime
Vậy thì tại sao?
Rin im lặng.
Rất lâu sau, em mới cười.
Một nụ cười mà Iwaizumi chưa từng thấy trên gương mặt em.
Iwaizumi Hajime
Chán cái gì?
Hai chữ ấy rơi xuống còn nặng hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Iwa nhìn chằm chằm vào em.
Đôi mắt nâu vốn luôn bình tĩnh nay hiện lên một tia dao động rất nhỏ.
Iwaizumi Hajime
Em nhìn anh
Iwaizumi Hajime
Nhìn anh rồi nói lại lần nữa
Em từ từ ngước mắt.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không né tránh.
Không run rẩy.
Amamiya Rin
Em chán anh rồi
Iwaizumi siết chặt bàn tay.
Iwaizumi Hajime
Có người khác?
Iwaizumi Hajime
Có đúng không?
Không do dự.
Không giải thích.
Chỉ một chữ.
Đủ để chặt đứt tất cả.
Iwaizumi cúi đầu cười.
Một tiếng cười rất khẽ.
Iwaizumi Hajime
Anh hiểu rồi
Anh tháo chiếc vòng tay đôi trên cổ tay mình.
Đó là món quà Rin tặng vào ngày kỷ niệm một năm.
Anh đặt nó vào lòng bàn tay em.
Rin không nhận.
Chiếc vòng rơi xuống nền gạch.
Lăn vài vòng.
Dừng lại giữa hai người.
Iwaizumi nhìn em lần cuối.
Iwaizumi Hajime
Anh sẽ không níu đâu
Anh quay người.
Đi được vài bước.
Rồi dừng lại.
Không quay đầu.
Chỉ hỏi một câu cuối cùng.
Iwaizumi Hajime
… Em từng yêu anh chứ?
Sau lưng anh, Rin khẽ cười.
Lần này anh thật sự rời đi.
Bóng lưng cao lớn dần khuất sau hàng cây.
Cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Gió thổi mạnh.
Chiếc vòng dưới đất lăn đến mũi giày em.
Em chậm rãi ngồi xuống.
Nhặt nó lên.
Hai tay ôm chặt lấy chiếc vòng nhỏ bé ấy.
Không còn tiếng cười.
Không còn vẻ bình tĩnh.
Chỉ còn những tiếng nấc nghẹn đến mức không thể thở nổi.
Amamiya Rin
Tha thứ cho em
Amamiya Rin
Em yêu Hajime lắm
Nhưng lời xin lỗi ấy.
Đã không còn ai nghe thấy.
củ khoai tây vui vẻ
hố mới yayayay
củ khoai tây vui vẻ
lựa hình cho iwa chan mà t muốn tăng sông
02
Có những thói quen chỉ cần một ngày là bỏ được.
Nhưng cũng có những thói quen, dù người tạo ra nó đã rời đi, vẫn chẳng biết phải bắt đầu bỏ từ đâu.
Buổi tập chiều vẫn diễn ra như mọi ngày.
Tiếng giày ma sát trên sàn gỗ, tiếng bóng chuyền đập xuống mặt sân, tiếng huấn luyện viên quát lớn khi ai đó lơ là. Mọi thứ quen thuộc đến mức Iwaizumi gần như không cần suy nghĩ vẫn có thể hoàn thành từng bài tập.
Iwaizumi bật cao.
Rầm!
Quả bóng cắm thẳng xuống cuối sân.
Oikawa Tooru
Cú đó ghê nha
Oikawa Tooru
Đúng là Iwa-chan
Iwaizumi Hajime
Tập tiếp đi
Không ai nhận ra điều gì bất thường.
Hoặc có lẽ… ai cũng nhận ra, chỉ là không biết bắt đầu hỏi từ đâu.
Kết thúc buổi tập.
Cả đội ngồi thành một hàng nghỉ ngơi.
Hanamaki vừa mở chai nước vừa lên tiếng.
Hanamaki Takahiro
Đi ăn ramen không?
Matsukawa Issei
Vậy cũng hỏi
Hanamaki Takahiro
Liên quan mẹ gì?
Cả đám cười ầm lên.
Chỉ có Iwaizumi đứng dậy, xách túi lên vai.
Iwaizumi Hajime
Tao về trước
Oikawa Tooru
Hôm nay không đi cùng bọn tao à?
Cậu quay người rời khỏi nhà thi đấu.
Mãi đến khi cánh cửa khép lại, Oikawa mới chậc lưỡi.
Oikawa Tooru
Có chuyện rồi
Hanamaki Takahiro
Cái mặt nó chù ụ từ hôm qua tới giờ
Matsukawa Issei
Mày hỏi chưa?
Oikawa Tooru
Hỏi cái gì mà hỏi
Oikawa Tooru
Nếu Iwa-chan muốn nói thì đã tự nói rồi
Trời bắt đầu nhá nhem.
Con đường quen thuộc dẫn về nhà vẫn đông người qua lại.
Iwaizumi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi.
Theo thói quen, cậu bước vào.
Đến quầy nước.
Lấy một lon cà phê.
Rồi…
Bàn tay dừng lại trước kệ trà sữa.
Cậu nhìn chằm chằm vào lon trà sữa vị gạo rang.
Lặng người.
Một lúc sau.
Cậu vẫn cầm nó lên.
Đến khi thanh toán xong mới nhận ra.
Cậu cầm hai lon nước ra ngoài.
Ngồi xuống chiếc ghế gỗ trước cửa hàng.
Mở lon cà phê.
Lon trà sữa vẫn đặt bên cạnh.
Không ai uống.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của mẹ.
NVP
💬 Mẹ: Hôm nay không đưa Rin về à? Mẹ mua dâu tây con bé thích này.
Iwaizumi nhìn dòng tin nhắn rất lâu.
Ngón tay dừng trên bàn phím.
Rồi chậm rãi gõ.
Iwaizumi Hajime
💬 Bọn con chia tay rồi
Tin nhắn nhanh chóng hiện chữ Đã xem.
Nhưng phải mất gần một phút, bên kia mới trả lời.
NVP
💬Mẹ: Nếu con không muốn nói thì không cần nói đâu.
NVP
💬Mẹ: Về nhà ăn cơm nhé.
Iwaizumi nhìn màn hình.
Rồi chỉ đáp lại một chữ.
Cậu cất điện thoại vào túi.
Lon trà sữa bên cạnh vẫn chưa mở.
Về đến nhà, mẹ không hỏi thêm điều gì.
Bữa cơm diễn ra trong im lặng.
Chỉ đến khi Iwaizumi chuẩn bị lên phòng, mẹ mới gọi cậu lại.
Iwaizumi khựng bước.
Một lúc sau mới trả lời.
Iwaizumi Hajime
Con không biết
Cậu không biết Rin có ổn không.
Không biết em đã ăn tối chưa.
Không biết em có khóc không.
Thậm chí…
Cậu cũng không biết câu “Em chán rồi” hôm qua, có bao nhiêu phần là thật.
Iwaizumi mở ngăn kéo bàn học.
Một chiếc chìa khóa nhỏ nằm ngay ngắn bên trong.
Là chìa khóa dự phòng nhà cậu.
Ngày đưa cho Rin, em đã cười đến cong cả mắt.
Amamiya Rin
Anh không sợ em tự tiện qua nhà à?
Amamiya Rin
Lỡ em lấy hết đồ của anh thì sao?
Iwaizumi Hajime
Nhà anh có gì đáng để em lấy?
Iwaizumi Hajime
Nếu em lấy được thì cứ lấy
Amamiya Rin
Em chả thích phản ứng của anh tẹo nào…
Iwaizumi khép ngăn kéo lại.
Chiếc chìa khóa vẫn ở đây.
Nhưng người từng cầm nó…
Đã rời đi.
Cậu với lấy điện thoại.
Khung trò chuyện với Rin vẫn nằm ở đầu danh sách.
Dòng tin nhắn cuối cùng được gửi từ ba ngày trước.
Cậu nhìn dòng chữ ấy.
Khóe môi khẽ cong lên.
Rất nhạt.
Iwaizumi Hajime
Đồ nói dối
Nếu thật sự chán cậu.
Thì ngày hôm đó…
Em đã không cười như vậy.
Cậu không biết mình đang cố chấp điều gì.
Chỉ là trực giác mách bảo rằng…
Amamiya Rin đã giấu cậu một bí mật.
Và bí mật ấy…
Lớn đến mức đủ để em tự tay kết thúc mối tình mà chính mình là người bắt đầu.
03
Đủ để tin nhắn của Rin trôi xuống dưới vài đoạn hội thoại khác.
Đủ để không còn ai dám nhắc tên em với người ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Đủ để mọi người mặc định rằng Iwaizumi Hajime đã trở thành người yêu cũ của Amamiya Rin.
Chỉ có Iwaizumi là vẫn chưa quen.
Oikawa chống cằm nhìn cậu.
Oikawa Tooru
Tao hỏi thật nhé
Oikawa Tooru
Mày với Rin… thật sự hết rồi à?
Iwaizumi vẫn cúi đầu làm bài.
Oikawa Tooru
Không quay lại?
Iwaizumi Hajime
Không biết
Oikawa Tooru
Rốt cuộc hai đứa chia tay vì cái gì?
Đầu bút của Iwaizumi khựng lại.
Iwaizumi Hajime
… Rin bảo chán
Iwaizumi Hajime
Em ấy còn nói có người khác
Không khí trong lớp bỗng chốc im lặng.
Ngay cả Oikawa cũng bất ngờ.
Oikawa Tooru
… Có người khác?
Oikawa Tooru
Iwa-chan, mày bị đá đến ngốc luôn rồi hả?
Oikawa Tooru
Em ấy nói thẳng như vậy mà còn không tin?
Iwaizumi không đáp.
Cậu chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một cơn gió thổi qua, làm những tán cây trước sân trường rung lên khe khẽ.
Một lúc sau, cậu mới lên tiếng.
Iwaizumi Hajime
Rin không phải kiểu người đó
Iwaizumi Hajime
Nếu thật sự thích người khác
Iwaizumi Hajime
Em ấy sẽ chia tay
Iwaizumi Hajime
Rồi biến mất
Iwaizumi Hajime
Chứ không đứng trước mặt tao để nói mình có người khác.
Oikawa Tooru
Sao mày chắc thế?
Iwaizumi Hajime
Vì đó là Rin
Chỉ bốn chữ.
Không giải thích thêm.
Oikawa Tooru
Lỡ lần này mày nhầm thì sao?
Iwaizumi im lặng.
Một lúc sau mới khẽ cười.
Iwaizumi Hajime
Nếu tao nhầm…
Iwaizumi Hajime
Thì coi như tao thua
Iwaizumi Hajime
Còn nếu tao đúng
Iwaizumi Hajime
Thì chắc chắn đã có chuyện xảy ra
Buổi tập hôm đó kết thúc muộn hơn thường lệ.
Hanamaki vừa thay giày vừa quay sang.
Hanamaki Takahiro
Đi ăn không?
Matsukawa Issei
Dạo này mày từ chối bọn tao hơi nhiều đấy
Iwaizumi Hajime
Tao hơi mệt
Hanamaki Takahiro
Được rồi
Hanamaki khoác vai Matsukawa.
Hanamaki Takahiro
Để ace nghỉ
Hanamaki Takahiro
Mai gặp nhé
Trời vừa tắt nắng.
Dòng người tan học chen kín các ngã tư.
Iwaizumi đeo balo, chậm rãi bước qua con phố quen thuộc.
Đã năm ngày.
Năm ngày cậu không còn đi cùng Rin trên con đường này.
Năm ngày không còn nghe em luyên thuyên đủ thứ chuyện.
Năm ngày không còn ai giật tay áo cậu rồi hỏi:
Amamiya Rin
Nếu em biến mất thì sao?
Iwaizumi Hajime
Em lại đọc mấy thứ linh tinh gì nữa vậy?
Amamiya Rin
Anh trả lời trước đi
Amamiya Rin
Nếu tìm không thấy?
Amamiya Rin
Nếu cả đời cũng tìm không thấy?
Iwaizumi nhớ lúc đó mình đã xoa đầu em.
Iwaizumi Hajime
Thì anh đợi
Tiếng còi xe kéo Iwaizumi trở về thực tại.
Đèn dành cho người đi bộ vừa chuyển sang màu xanh.
Cậu bước lên vạch kẻ đường.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người quen thuộc xuất hiện ở phía đối diện.
Mái tóc nâu.
Chiếc áo len màu kem.
Em không đi một mình.
Bên cạnh là một nam sinh cao hơn em nửa cái đầu.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện.
Cậu trai kia đưa cho em một lon nước.
Rin nhận lấy.
Khẽ cười.
Nụ cười ấy.
Iwaizumi từng nghĩ chỉ mình mới được nhìn thấy.
Trong lòng Iwaizumi xuất hiện một thứ cảm xúc mà cậu không muốn thừa nhận.
Ghen.
Rất ghen.
Khoảng cách giữa họ chỉ là một con đường.
Nhưng dòng xe nối nhau chạy qua, cắt đứt mọi cơ hội tiến lại gần.
Đúng lúc ấy, Rin ngẩng đầu.
Ánh mắt em chạm vào Iwaizumi.
Nụ cười trên môi khựng lại trong thoáng chốc.
Chỉ một thoáng.
Rồi em bình thản quay sang người bên cạnh, tiếp tục câu chuyện còn dang dở.
Đèn xanh chuyển sang đỏ.
Dòng người lại tiếp tục bước đi.
Đến khi Iwaizumi sang được phía bên kia.
Rin đã không còn ở đó.
Chỉ còn lon cà phê nóng nằm trên chiếc ghế chờ xe buýt.
Có lẽ em vô tình để quên.
Hoặc…
Là cố tình.
Iwaizumi cúi xuống nhặt lấy.
Lon cà phê vẫn còn ấm.
Cậu nhìn thật lâu.
Rồi khẽ siết chặt trong tay.
Lần đầu tiên kể từ ngày chia tay.
Iwaizumi tự hỏi.
Hay là…
Lần này Rin nói thật?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play