[MasonB] [Mason Nguyễn×CONGB] Tia Sáng Của Đời Anh!
#1 -Lời hứa dưới gốc anh đào-
Tác giả 1: Vịt tiên 🧚🏿♀️🐥🧞♀️🧜♀️
Happy Birthday to mee 🎉🎉
Tác giả 2: Thư Meow🐈
Happy Birthday Zịt thúii🎉
"...": Nói nhỏ
*...*: Suy nghĩ
//...//: Hành động
(Lời T/g)
"Con của hai nhà sau này nhất định phải ở bên nhau."
Đó chỉ là một câu nói đùa của người lớn.
Nhưng cũng chính câu nói ấy đã trở thành một lời hứa kéo dài suốt nhiều năm.
Trong khu biệt thự yên tĩnh nằm ở ngoại ô thành phố, có hai gia đình nổi tiếng thân thiết.
Hai gia đình mang họ Nguyễn.
Hai người cha là bạn thân từ thời đại học, cùng nhau gây dựng sự nghiệp. Tình bạn ấy bền chặt đến mức hai căn biệt thự cũng được xây sát cạnh nhau, chỉ cách bởi một hàng rào tắng phủ đầy hoa giấy.
Ngày Bách chào đời, Minh Quân đã cười lớn.
Nguyễn Minh Quân-Ba em
Con nhà tôi mà sinh cùng năm thì hay biết mấy!
Như một sự trùng hợp của số phận.
Mười tháng sau, Hương Ngọc đã có thai.
Chính vào ngày 8/12, Công đã cất tiếng khóc đầu tiên.
Hai gia đình vui đến mức mở tiệc suốt ba ngày.
Kể từ đó, hai đứa trẻ gần như lớn lên cùng nhau.
Cậu bé Công năm tuổi lon ton chạy giữa sân, phát âm cái tên "Mason" vẫn chưa tròn tiếng.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Đợi tớ vớii! //chạy đến chỗ anh//
Mason quay đầu, chống nạnh.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Là Mason!
Nguyễn Thành Công-CONGB
Na...son... //đứng trước mặt anh//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Mason!
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nason...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Thôi cũng được.
Em cười toe, ôm lấy cánh tay anh.
Anh lại thốt lên mấy câu.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Gọi tớ là Bách cũng được mà? Sao cậu cứ nhất thiết phải gọi Mason chứ? //nhìn em//
Nguyễn Thành Công-CONGB
Tớ gọi vậy quen rồi...
Vì dù thế nào đi nữa, người trước mặt vẫn luôn là người cậu thích chơi cùng nhất.
Hai nhà xuyên ăn cơm chung.
Người lớn nói chuyện làm ăn.
Hai đứa nhỏ ngồi gần nhau bàn chia nhau từng viên kẹo.
Một buổi tối mùa đông, sau vài ly rượu, ông Bá bật chợt cười.
Nguyễn Văn Bá-Ba anh
Hay làm thông gia đi!
Minh Quân đặt mạnh ly rượu xuống bàn.
Nguyễn Minh Quân-Ba em
Tôi cũng đang định nói!
Hai mẹ nhìn nhau bật cười.
Đặng Mỹ Kim-Mẹ anh
Để tụi nó lớn rồi tự quyết!
Lương Hương Ngọc-Mẹ em
Không ép.
Lương Hương Ngọc-Mẹ em
Nhưng nếu sau này chúng đồng ý...
Lương Hương Ngọc-Mẹ em
...thì hôn ước vẫn còn hiệu lực...
Đặng Mỹ Kim-Mẹ anh
//cười//
Chiếc vòng tay ngọc nhỏ được đặt vào tay anh.
Một chiếc khác được đeo cho em.
Hai cậu bé chẳng hiểu "hôn ước" là gì.
Chỉ biết hôm đó, người lớn hay trêu.
Lương Hương Ngọc-Mẹ em
Đây là người sẽ ở cạnh em cả đời! //chỉ Bách - cười//
Em nghiêng đầu hỏi nhỏ anh.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cả đời là bao lâu ạ?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Chắc... lâu lắm.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Lâu hơn nghỉ hè không? //nhìn anh//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...Ừ.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Vậy tớ đồng ý!
Thấy thế... anh cũng cười theo.
Đó là lần đầu tiên hai đứa nắm tay nhau dưới gốc anh đào trong sân.
Lời hứa ngây ngô ấy sau này lại trở thành điều khiến một người mãi không thể buông bỏ.
Bách và Công trở thành cặp bài trùng nổi tiếng ở trường tiểu học.
Một người đứng ra xin lỗi.
Người còn lại kiên nhẫn giảng bài đến tận tối.
Hai đứa đi đâu cũng có nhau.
Đến mức giáo viên từng đùa:
GV chục cấp
Hôm nào chỉ thấy một đứa là cô lại thấy thiếu!
Gia đình ông Quân bà Ngọc bất ngờ nhận được cơ hội mở rộng công việc tại Hàn Quốc.
Đó là cơ hội không thể bỏ lỡ.
Đêm trước ngày rời đi, trời mưa rất lớn.
Em ôm chặt chiếc gấu bông anh tặng, chạy sang nhà bên.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mason... //khẽ gọi tên anh//
Nguyễn Thành Công-CONGB
Tớ phải đi rồi...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Đi đâu?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Hàn Quốc...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Bao giờ về?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Không biết...
Khoảng khắc ấy, lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm giác mất mát.
Rồi tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay mình.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Này!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Cậu giữ đi! //đưa chiếc vòng tay cho em//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Khi nào về...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...nhớ trả lại tớ...
Em nhận lấy chiếc vòng, đôi mắt đỏ hoe.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cậu phải đợi tớ nhé!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Ừ.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Không được quên tớ!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...Ừ.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nhất định phải đợi! //rưng rưng//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Lời hứa.
Hai ngón út móc vào nhau.
Đơn giản nhưng chân thành
Chiếc xe mày đen lăn bánh rời khỏi khu biệt thự.
Anh đứng dưới cơn mưa cùng với chiếc ô đen, nhìn theo cho đến khi chiếc xe chỉ còn một chấm nhỏ rồi biến mất hoàn toàn.
Công không còn xuất hiện trong cuộc sống của anh nữa.
Tin rằng chỉ vài tháng nữa người kia sẽ trở về.
Rồi vài tháng biến thành một năm.
Một năm biến thành ba năm.
Không một lời giải thích.
Chỉ còn lại chiếc ghế trống cạnh cửa sổ lớp học.
Và lời hứa dưới gốc anh đào năm nào.
Anh không còn là cậu bé hoạt bát, thích cười như trước.
Những cuộc trò chuyện cũng ít dần.
Ở trường, Bách thường xuyên vi phạm nội quy, đ.ánh nhau với những người kiếm chuyện và nhiều lần bị gọi tên lên phòng giám thị. Áp lực cùng sự cô độc khiến cậu còn tập hú.t thuốc như một cách trốn tránh cảm xúc, dù điều đó chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Điều duy nhất không thay đổi...
Bách vẫn đến gốc hoa anh đào phía sau nhà.
Lặng lẽ ngồi ở đó cho đến khi trời tối.
Người đã hứa sẽ quay về...
Tác giả 1: Vịt tiên 🧚🏿♀️🐥🧞♀️🧜♀️
Đủ quao chưaaa😭
Tác giả 2: Thư Meow🐈
HAPPY BIRTHDAY ZỊT 🎉
Tác giả 1: Vịt tiên 🧚🏿♀️🐥🧞♀️🧜♀️
Cảm ơn chị iuu😘
Tác giả 1: Vịt tiên 🧚🏿♀️🐥🧞♀️🧜♀️
Ppai mọi ngườiiii
Tác giả 2: Thư Meow🐈
Bye mng👋
#2 -Chiếc vòng ngọc vỡ-
"...": Nói nhỏ
*...*: Suy nghĩ
//...//: Hành động
(Lời T/g)
Tiếng chuông báo hiệu năm học vang lên khắp khuôn viên trường "SAY HI".
Sân trường đông nghịt học sinh.
Tiếng cười nói rộn ràng, trái ngược hoàn toàn với một góc cuối hành lang.
Một thiếu niên mặc đồng phục chỉnh tề, hai tay đút túi quần, gương mặt lạnh tanh bước ngang qua.
Mái tóc đen hơi rũ xuống che đi đôi mắt sắc lạnh.
Không một ai dám chủ động bắt chuyện.
Ngoại trừ đám Hot girl của trường thì lại mê Bách vì cái tính cách lạnh lùng của hắn.
Vũ Gia Hân
Anh Bách đến rồi! //thấy Bách//
Trần Kiều Linh
Gì? Ai đến? //nhìn Hân//
Hân liền chỉ vào cái góc tối, ngay chỗ Bách đang đứng.
Trần Kiều Linh
À, thấy rồi.
Trần Kiều Linh
Đúng là thằng Bách đã tới.
Khương Hạ Vy
//chạy lại chỗ Bách//
Vy sau khi đến chỗ Bách thì cô liền dở trò dụ dỗ hắn.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
*Con điên nào đây?* //nhìn Vy//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Cô là ai?
Khương Hạ Vy
Dạ~ Em là Khương Hạ Vy~
Ở phía của Kiều Anh và Gia Hân.
Dù là bạn như họ vẫn chưa bao giờ mê ch.ết mê mệt Xuân Bách như Hạ Vy.
Với lại, bà Hân bả chỉ là mê một chút thôi 🤏
Trần Kiều Linh
Mày nhìn nó kìa Hân! //chỉ Vy//
Vũ Gia Hân
Sao... Tao thấy nó cứ xà nẹo xà nẹo gần Bách thế...?
Trần Kiều Linh
Mày tỉnh táo lên! //gõ đầu Hân//
Trần Kiều Linh
Mày không được giống con Vy mà mê mệt thằng Bách nghe chưa!
Vũ Gia Hân
Tại sao...? //nhìn Hân//
Trần Kiều Linh
Con Vy là nó tiếp cận thằng Bách là để lợi dụng chỉ vì gia đình thằng Bách giàu nhất khu phố thôi!
Vũ Gia Hân
Ò... Ra là vậy...
Vũ Gia Hân
Để tao cẩn thận với con Vy mới được!
Vũ Gia Hân
Nhưng... Sao mày biết được hay vậy?
Trần Kiều Linh
Tao bạn nó biết bao nhiêu năm mà! Sao tao không biết được cái tính chuyên gia đào hoa như nó được!
Phía Bách, sau khi nói chuyện với Vy thì Bách lại bỏ đi.
Bách bước ngang qua chỗ đám người đang bàn tán anh.
???
24: Mới sáng mà mặt lạnh như muốn đ.ánh nhau.
???
67: Nghe nói tuần trước bị đình chỉ vì đ.ánh học sinh trường bên.
???
36: Suỵt! Nhỏ tiếng thôi.
Bách vẫn bước đi như không nghe thấy.
Đối với cậu, những lời bàn tán ấy từ lâu đã chẳng còn ý nghĩ.
"Nay trường "SAY HI" của chúng ta sẽ đón chào một thành viên mới!"
"Em ấy sẽ là một học sinh mới của lớp 12A3!"
???
87: Lớp tụi mình cơ á?
???
56: Uầy! Học sinh giỏi chắc luôn!
???
37: Máa! Học sinh này phải giỏi lắm!
???
49: Tao mới vô là phải gần 12A16, 12A17 thôi mà bạn này mới vô đã học 12A3 rồi!
???
76: Tại mày không có TRÌNH!
???
49: Mé màyy!! //đánh 76//
Và những lời bàn tán khác...
GV chục cấp
Chú ý lên đây!
GV chục cấp
Nay lớp chúng ta sẽ đón chào một thành viên mới!
Nguyễn Thành Công-CONGB
Chào các bạn, mình là Nguyễn Thành Công!
Nguyễn Thành Công-CONGB
Gia đình mình vừa từ Hàn Quốc trở về, mong được mọi người giúp đỡ.
???
9: Nghe nói học sinh du học đó.
???
40: Uầy! Cao gần bằng Mason.
Cô chủ nhiệm nhìn quanh lớp.
GV chục cấp
...cạnh cậu trai kia nhé! //chỉ Bách//
Không khí trong lớp bỗng im bặt.
Có người còn thở dài thay cho cậu học sinh mới.
???
37: Ai mà ngồi cạnh Bách thì xác định.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Vâng ạ.
Em xuống chỗ anh, kéo ghế ngồi xuống.
Anh chống cằm nhìn ra cửa sổ.
Ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho người bên cạnh.
Bách đứng ngoài ban công h.út thuốc.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Thì sao?
???
Đàn em 2: Cũng nên chào hỏi chút chứ.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Được.
Công đang loay hoay sắp xếp sách vở thì một bàn tay bất ngờ đặt lên vai.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Mới tới?
Đập vào mắt em là gương mặt mà em đã nhớ suốt bảy năm.
Lạnh đến mức Công suýt không nhận ra.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình là Công.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cậu là... Mason đúng không? //nhìn anh//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Biết tên tao?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình...
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nghe mọi người nhắc...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Biết thì tốt.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Từ giờ...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...đừng làm vướng mắt tôi.
Nói xong, anh giật lấy cuốn vở trên bàn em.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Muốn lấy thì tự kiếm.
Chỉ lặng lẽ chạy theo nhặt từng quyển sách bị ném xuống hành lang.
Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ.
Nguyễn Thành Công-CONGB
*Mason... Cậu thay đổi nhiều quá.*
Bách vẫn giữ thói quen bắt nạt "ma mới".
Có hôm còn cố tình đá quả bóng trúng người Công.
Điều đó khiến Bách ngày càng khó chịu
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tại sao mày không phản kháng?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Vì mình nghĩ...
Nguyễn Thành Công-CONGB
...cậu không phải người xấu.
Không hiểu sao câu nói đó khiến tim cậu chệch đi một nhịp.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Lại đây.
Công ngoan ngoãn bước tới.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Muốn lấy lại cái vòng chìa khóa này không?
Anh cầm móc chìa khóa của em, giơ cai lên.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cậu trả mình đi.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Nêu không?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Thì...
Em vừa định với tay lấy thì anh lùi lại một bước.
Hai người vô tình va vào nhau.
Một vật từ túi áo em rơi xuống nền xi măng.
Chiếc vòng ngọc màu xanh lăn dài vài vòng dưới nắng.
Anh và em cùng nhìn xuống.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Đừng—!
Chiếc vòng ngọc bị giẫm trúng.
Vỡ tan thành hàng trăm mảnh nhỏ.
Đó là món đồ cậu đã giữ suốt bảy năm.
Là người mà cậu luôn chờ đợi.
Em quỳ xuống, run rẩy nhặt từng mảnh ngọc.
Một mảnh sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay.
Máu đỏ nhanh chóng thấm xuống nền gạch.
Nhưng em như không hề cảm nhận được đau đớn.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình xin lỗi...
Nguyễn Thành Công-CONGB
...xin lỗi.
Cậu liên tục nhặt những mảnh ngọc đã vỡ.
Khi nhìn thấy chiếc vòng ngọc màu xanh ấy.
Trong đầu cậu bỗng nhiên hiện lên một khung cảnh mơ hồ.
Một giọng nói non nớt vang lên trong ký ức.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tch...
Hình ảnh ấy vụt qua nhanh như tia chớp rồi biến mất.
Điều đầu tiên nhìn thấy...
Là bàn tay Công đang chảy rất nhiều máu
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Này!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Mày điên à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Đừng nhặt nữa!
Lần đầu tiên kể từ khi gặp lại.
Giọng anh không còn lạnh lùng.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nhưng...
Nguyễn Thành Công-CONGB
...đây là món đồ quan trọng nhất của mình.
Anh nhìn những mảnh ngọc vỡ dưới đất.
Anh lại cảm thấy như chính trái tim mình vừa nứt ra.
Anh xe rách một mảnh của áo đồng phục rồi quấn tạm bàn tay em để cầm máu.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Đứng dậy.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Hả?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tai đưa mày lên phòng y tế.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Ừ.
Y tá vừa băng bó xong liền rời đi lấy thuốc.
Căn phòng chỉ còn lại hai người.
Anh là người lên tiếng trước.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...Tên đầy đủ của cậu là gì?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình vừa từ Hàn Quốc về.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...Tôi là Nguyễn Xuân Bách, Mason Nguyễn.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình biết.
Lần đầu tiên sau bảy năm.
Hai người ngồi cạnh nhau.
Không còn là kẻ bắt nạt và nạn nhân.
Đang bắt đầu làm quen lại từ đầu.
Trong khi cả hai đều không hề biết...
Sợi dây định mệnh giữa họ chưa từng bị cắt đứt.
Nó chỉ là ngủ yên suốt bảy năm.
#3 -Người đặc biệt-
"...": Nói nhỏ
*...*: Suy nghĩ
//...//: Hành động
(Lời T/g)
Một tuần trôi qua kể từ ngày chiếc vòng ngọc vỡ.
Vẫn là học sinh khiến giáo viên đau đầu nhất khối.
Nhưng có một điều đã thay đổi.
Ánh mắt của Bách luôn vô thức dõi theo Công.
Đó là câu hỏi mà Bách tự hỏi mình mỗi ngày.
Mỗi lần nhìn thấy nụ cười ấy...
Trái tim Bách lại xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Công đang bê chồng sách giúp cô giáo lên thư viện.
Đi ngang qua sân bóng, em vô tình va phải một nhóm học sinh lớp trên.
???
Học sinh khối trên 1: Mắt để đâu vậy?
Một nam sinh hất vai Công.
Nguyễn Thành Công-CONGB
X-xin lỗi... //cúi xuống//
Công cúi người nhặt sách.
Nhưng quyển cuối cùng vừa cầm lên thì đã bị một bàn chân giẫm xuống.
Nguyễn Thành Công-CONGB
"Đ-đau..."//đau - nhăn mặt//
???
Học sinh khối trên 3: Mới chuyển trường mà láo ghê.
???
Học sinh khối trên 2: Muốn xin lỗi thì quỳ xuống! //trừng mắt với Công//
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên phía sau.
Cả nhóm đồng loạt quay đầu.
Anh đứng đó với hai tay đút túi quần, ánh mắt sắc lạnh.
???
Học sinh khối trên 2: M-mason...
Một người trong nhóm khẽ nuốt nước bọt.
???
Học sinh khối trên 3: Tụi tao chỉ đùa thôi... //rén//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tao nói...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...bỏ chân ra. //ánh mắt sắc lạnh//
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Không ai dám nói thêm lời nào.
Tên kia vội vàng lùi lại.
Anh cúi xuống nhặt quyển sách, phủi nhẹ lớp bụi rồi đưa cho em.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Cầm lấy.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cảm... cảm ơn. //nhận lấy quyển sách//
Anh chỉ khẽ "ừ" một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng ấy, em khẽ mỉm cười.
Nguyễn Thành Công-CONGB
*Mason...*
Nguyễn Thành Công-CONGB
*Cậu vẫn luôn là người bảo vệ tớ...*
Cô chủ nhiệm nhìn bảng điểm của Bách mà chỉ biết thở dài.
GV chục cấp
*Em ấy thông minh.*
GV chục cấp
*Nhưng chẳng chịu học.*
GV chục cấp
*Điểm kiểm tra cứ thấp dần.*
Cô cho gọi Công đến phòng giáo viên.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Dạ?
GV chục cấp
Em có thể giúp cô một việc không?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nếu giúp được thì em sẵn sàng.
GV chục cấp
Từ hôm nay, cô giao em phụ trách kèm Bách học.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Em... kèm Ma— Bách ạ?
GV chục cấp
Chỉ có em ngồi cạnh em ấy.
GV chục cấp
Cô nhận ra từ khi em chuyển đến, Bách đã chịu ngồi trong lớp nhiều hơn.
GV chục cấp
...biết đâu em ấy sẽ chịu thay đổi.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Dạ.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Em sẽ cố gắng.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cậu định đi đâu vậy? //chạy tới chỗ anh//
Anh nhìn thấy em đang chạy đến, trên tay ôm vài quyển sách.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Từ hôm nay mình sẽ kèm cậu học.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Ai nói?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cô chủ nhiệm!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tôi không cần.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Nhưng cô bảo mình phải hoàn thành nhiên vụ.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Từ chối.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Không được!!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tại sao?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Vì...
Em đưa ngón tay gõ nhẹ lên trán anh.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình hứa với cô rồi!!
Quen đến mức trong đầu cậu bỗng lóe lên một ký ức.
Tiếng cười của cậu bé vang vọng đâu đó.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cậu sao vậy?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...Không sao.
Có ai đó từng làn với anh động tác giống hệt như vậy.
Sau mỗi buổi học, em đều ở lại thư viện cùng anh.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Chỗ này giải thế nào?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Đây, để mình chỉ!
Giọng nói dịu dàng ấy khiến anh bất giác yên lòng.
Anh mới cảm thấy ở cạnh một người lại thoải mái đến vậy.
Em bất ngờ kéo anh đến công viên gần nhà mà hai gia đình họ từng ở chung.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Cậu đưa tôi đến đây làm gì?
Nguyễn Thành Công-CONGB
Có một nơi mình muốn cho cậu xem!
Hai đứa đi qua con đường lát đá.
Dừng trước một gốc cây lớn.
Đó là một cây anh đào mà hai gia đình của Bách và Công đã trồng chung.
Dù chưa đến mức nở rộ, vài cánh hoa anh đào hồng nhạt vẫn khẽ rung rinh trong gió.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
"Kỳ lạ thật..."
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
"Sao tôi cứ có cảm giác..."
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
"...đã từng đến nơi này."
Em khẽ siết chặt bàn tay.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cậu nhớ gì không?
Trong đầu anh lại hiện lên những mảnh ký ức rời rạc.
Một chiếc vòng ngọc màu xanh.
Một tiếng cười trong trẻo.
Ngay khi anh định nắm lấy ký ức ấy...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tôi...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...không nhớ.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Không sao.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Chúng ta còn nhiều thời gian.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Có lẽ...
Nguyễn Thành Công-CONGB
...một ngày nào đó cậu sẽ nhớ ra.
Một cánh hoa anh đào nhẹ nhàng đáp xuống vai em.
Anh vô thức đưa tay giữ lấy.
Khoảng cách giữa hai người lúc ấy gần đến mức cả hai đều nghe rõ nhịp tim của đối phương.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Cảm ơn...
Anh hơi lúng túng, vội quay mặt đi.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
...Đừng hiểu lầm.
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyễn
Tôi chỉ tiện tay thôi.
Nguyễn Thành Công-CONGB
Mình biết mà.
Nhưng trong lòng em hiểu rõ hơi ai hết.
Tảng băng trong trái tim anh...
Đã xuất hiện những vết nứt đầu tiên.
Tác giả 1: Vịt tiên 🧚🏿♀️🐥🧞♀️🧜♀️
Cho nhẹ nhàng mấy chap rồi cho ngược sau nhéeee!!
Tác giả 1: Vịt tiên 🧚🏿♀️🐥🧞♀️🧜♀️
Ppai mnggg💗😘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play