Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Cảm Ơn Em Vì Đã Chọn Ở Lại.

#01 - Một Ngày Mọi Thứ Sụp Đổ.

[RhyCap] Cảm Ơn Em Vì Đã Chọn Ở Lại.
#01 - Một Ngày Mọi Thứ Sụp Đổ.
׺°”˜˜”°º×
Thành phố đầu hạ luôn thức dậy bằng tiếng còi xe, tiếng máy trộn bê tông và những nhịp búa nện đều đều từ các công trình thi công.
Bảy giờ sáng. Nguyễn Quang Anh mặc bộ đồng phục công nhân đã bạc màu, đội chiếc mũ bảo hộ cũ kỹ rồi bước vào công trường. Trên gương mặt rám nắng vì nhiều năm dãi mưa dầm nắng vẫn luôn là nụ cười quen thuộc.
"Anh Quang Anh, hôm nay tăng ca nữa hả?." - Một người đồng nghiệp cười hỏi.
Quang Anh cúi xuống kiểm tra lại đôi găng tay rồi gật đầu.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ừ, cố thêm ít bữa nữa.
"Để cưới vợ à?."
Tiếng cười vang lên khắp khu vực nghỉ. Quang Anh chỉ gãi đầu, cười ngượng.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ừ...cũng gần vậy.
Trong ví của anh luôn cất một tấm ảnh nhỏ - Là ảnh chụp cùng người con gái anh yêu suốt bốn năm.
Hai người đã hứa, chỉ cần gom đủ tiền sẽ tổ chức một đám cưới thật giản dị. Không cần váy cưới đắt tiền, không cần nhà hàng sang trọng. Chỉ cần có nhau là đủ. Mỗi lần nghĩ đến điều đó, Quang Anh lại thấy mọi mệt nhọc đều trở nên đáng giá. Anh làm việc nhiều hơn người khác. Nhận cả ca ngày lẫn đêm. Bàn tay chai sạn, vai hằn đầy những vết bầm do vác vật liệu nặng. Nhưng anh chưa từng than phiền, bởi trong lòng luôn có mục đích đến. Một mái nhà, một gia đình, một người đang đợi anh.
---
Mười một giờ ba mươi.
Mặt trời đứng bóng. Cái nóng hắt lên từ bê tông khiến không khí như rung lên. Quản lý công trình cầm bản vẽ đi kiểm tra từng khu vực.
Quản lý.
Quản lý.
Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Dạ.
Quản lý.
Quản lý.
Lên tầng sáu phụ chuyển vật liệu.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Vâng.
Anh đội lại mũ bảo hộ rồi nhanh chóng bước lên cầu thang sắt. Trên cao, tiếng máy cắt sắt hòa cùng tiếng khoan bê tông tạo thành âm thanh chát chúa. Mọi người đều bận rộn. Không ai để ý một chồng gạch vừa đặt sát mép màn giáo.
...
Quang Anh cúi xuống khiêng một bao xi măng. Đúng lúc ấy...một tiếng hét thất thanh vang lên.
"CẨN THẬN!!!"
Quang Anh ngẩng đầu lên theo phản xạ. Một pallet gạch tuột khỏi dây cáp. Hàng chục viên gạch rơi xuống với tốc độ khủng khiếp. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, anh chỉ kịp nghiêng người tránh phần đầu.
RẦM.
Một khối vật liệu nặng đập mạnh vào chân trái, ngay sau đó là chân phải. Tiếng xương va chạm nghe đến rợn người. Quang Anh ngã gục xuống nền bê tông, cơn đau dữ dội khiến trước mắt anh tối sầm.
"Quang Anh!"
"Có người bị nạn!!!"
"Gọi cấp cứu mau!"
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng người hô hoán, tiếng còi xe cứu thương. Mọi âm thanh dần trở nên xa xôi. Quang Anh chỉ cảm thấy chân mình...không còn chút cảm giác nào nữa.
...
Khi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Trần nhà trắng toát. Tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu đều đều. Quang Anh chớp mắt, khó khăn quay đầu. Người đầu tiên anh nhìn thấy là cô gái vẫn luôn hứa sẽ ở bên anh cả đời. Đôi mắt cô đỏ hoe, anh mỉm cười yếu ớt.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Anh... không sao..
Cô nắm chặt tay anh, nước mắt rơi xuống.
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Bác sĩ bảo...anh phải phẫu thuật
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Gật đầu/ Không sao...anh sẽ khỏe lại.
Anh tin như vậy. Anh còn phải đi làm, còn phải kiếm tiền, còn phải cưới cô. Anh không thể nằm mãi trên giường bệnh được.
....
Ca phẫu thuật kéo dài gần sáu tiếng. Khi tỉnh dậy lần nữa, bác sĩ đứng bên cạnh giường. Ông nhìn anh rất lâu rồi mới cất tiếng.
Bác sĩ.
Bác sĩ.
Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Tính mạng cậu không còn nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Khẽ gật đầu/ Bác sĩ...bao lâu nữa tôi mới có thể đi làm lại?.
Căn phòng bỗng im lặng, bác sĩ thở dài.
Bác sĩ.
Bác sĩ.
Quang Anh... chấn thương của cậu rất nặng. Cả hai chân đều bị dập nghiêm trọng. Dây thần kinh cũng bị tổn thương. Khả năng đi lại...sẽ rất khó.
Nụ cười trên môi Quang Anh cứng lại.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ý bác sĩ...là sao?.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Có nghĩa là...
Bác sĩ.
Bác sĩ.
Có thể cậu sẽ không thể đi lại bình thường được nữa.
ẦM.
Như có thứ gì đó vỡ tan trong lòng. Quang Anh lắc đầu liên tục.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Không.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Không thể.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi còn phải đi làm.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi còn phải cưới vợ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi...
Anh định ngồi dậy. Nhưng hai chân hoàn toàn không nghe theo. Chúng nằm im, lạnh ngắt, như không còn thuộc về cơ thể mình nữa. Quang Anh run rẩy đưa tay chạm vào đầu gối, không cảm nhận được. Bắp chân, không cảm nhận được. Bàn chân, vẫn không. Đôi mắt anh đỏ lên.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
...không…
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
…Không…
Tiếng gọi nghẹn lại nơi cổ họng. Một người đàn ông vốn luôn mạnh mẽ, lần đầu tiên bật khóc như một đứa trẻ.
...
Ba ngày sau, người yêu anh đến bệnh viện. Trên tay là túi đựng toàn bộ đồ đạc của anh. Quang Anh còn tưởng cô mang quần áo mới. Anh mỉm cười.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Em tới rồi.
Cô đặt chiếc túi xuống, ánh mắt né tránh.
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Quang Anh...
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Chúng mình...dừng lại nhé.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Nụ cười trên môi tắt hẳn/ Em nói gì?.
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Em xin lỗi...
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Em không đủ can đảm..
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Em còn trẻ.
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Em không thể ở bên một người...không thể tự đi lại /Cắn môi/
Quang Anh nhìn cô rất lâu.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Em từng nói...dù nghèo hay khổ..Em cũng sẽ ở bên anh.
Nước mắt cô rơi xuống.
Ngọc Linh.
Ngọc Linh.
Xin lỗi, em mệt rồi. Em không muốn cả đời chăm sóc một người tàn tật. Tương lai của em còn dài, em không thể đánh đổi.
Từng câu từng chữ như những lưỡi dao. Đâm thẳng vào nơi đau nhất. Quang Anh không khóc, anh chỉ lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn đôi từng chuẩn bị cho lễ cầu hôn. Rồi đặt nó vào tay cô, giọng nói khàn đặc.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
...Đi đi, đừng quay lại nữa.
Ngọc Linh cúi đầu, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Cánh cửa khép lại cũng là lúc mọi hy vọng cuối cùng trong lòng Quang Anh hoàn toàn sụp đổ. Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ, bầu trời hôm ấy rất xanh nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời. Anh cảm thấy... mình chẳng còn nơi nào để trở về.
_Hết #01_
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Thấy sao ạ?.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Nó hơi đại trà nhưng từ trước giờ mình cũng không thấy ai viết dạng này cả.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Ý tưởng lấy từ bộ phim xem lén của mẹ á.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Cảm ơn mọi người đã đọc và ủng hộ ạ.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Yêu Yêu ❤

#02 - Người Lạ Trước Cánh Cửa.

[RhyCap] Cảm Ơn Em Vì Đã Chọn Ở Lại.
#02 - Người Lạ Trước Cánh Cửa.
׺°”˜˜”°º×
Mưa đầu mùa trút xuống thành phố suốt ba ngày liền. Những hạt mưa gõ liên hồi lên mái tôn cũ kỹ của khu trọ nằm sâu trong một cọ hẻm nhỏ. Không gian vốn trật hẹp này càng trở nên lạnh lẽo bởi hơi nước và mùi ẩm mốc bám khắp bốn bức tường.
Quang Anh ngồi lặng trên chiếc xe lăn cạnh cửa sổ. Đôi mắt vô hồn nhìn dòng người ngoài đường vội vã chạy dưới những chiếc ô đủ màu. Trước đây, anh cũng từng là một trong số họ. Sáng đi làm, tối trở về. Mệt mỏi nhưng trong lòng luôn có hy vọng. Còn bây giờ...
Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên anh nhìn thấy là đôi chân bất động được phủ kín dưới tấm chăn mỏng. Anh đã thử. Thử cử động, thử gồng sức, thử tự đứng dậy. Kết quả chỉ là những lần ngã xuống nền nhà lạnh buốt.
Bác sĩ nói anh vẫn còn cơ hội hồi phục nếu kiên trì điều trị và tập vật lý trị liệu. Nhưng Quang Anh chẳng còn đủ niềm tin. Không còn công việc, không còn người yêu. Tiền tiết kiệm sau nhiều năm đi làm gần như đã dùng hết cho tiền viện phí.
Ngày xuất viện, anh trở về căn phòng trọ rộng chưa đầy hau mươi mét vuông. Chiếc xe lăn cũ là thứ duy nhất được bệnh viện hỗ trợ. Mỗi lần nhìn nó, anh đều cảm thấy như ai đó đang nhắc mình rằng cuộc đời đã sang một trang khác. Một trang mà anh chưa bao giờ muốn mở.
---
"Cốc...cốc...cốc" - Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Nhíu mày/ Ai?.
"Quang Anh, mở cửa được không con?." - Bên ngoài là giọng nói của bà chủ trọ.
Anh điều khiển xe lăn tiến đến. Cánh cửa vừa mở ra, bà chủ trọ đã đưa cho anh một túi đồ.
Bà chủ trọ.
Bà chủ trọ.
Đây là ít cháo với trái cây. Con ăn tạm nhé.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Lắc đầu/ Con không đói.
Bà chủ trọ.
Bà chủ trọ.
Không đói cũng phải ăn. /Bà đặt túi đồ lên bàn rồi khẽ thở dài/
Bà chủ trọ.
Bà chủ trọ.
Bệnh thì phải có sức mới khỏe được.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Con tự lo được.
Lời nói lạnh nhạt khiến bà chỉ biết im lặng.
Đúng lúc ấy, phía sau bà xuất hiện một chàng trai mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, trên tay cầm thêm một túi thuốc. Cậu có gương mặt thanh tú, nước da trắng, đôi mắt trong trẻo nhìn ánh nhìn lại rất bình tĩnh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đây là cháu của cô à?./Hỏi/
Bà chủ trọ.
Bà chủ trọ.
/Mỉm cười/ Không, đây là Đức Duy. Cậu ấy học năm cuối ngành vật lý trị liệu. Hôm trước nghe cô kể chuyện của con nên muốn ghé thăm.
Đức Duy bước lên một bước, giọng nói nhẹ nhàng.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Chào anh. Tôi là Hoàng Đức Duy. Tôi...
Chưa kịp nói hết câu, Quang Anh đã lạnh lùng cắt ngang.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi không cần
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Hơi khựng lại/ Tôi chỉ muốn...
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi nói rồi
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi không cần ai giúp.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Bà chủ trọ định lên tiếng thì Đức Duy lắc đầu. Cậu nhìn Quang Anh, không giận cũng không khó chịu. Chỉ nhẹ nhàng đặt túi thuốc lên chiếc ghế gần cửa.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đây là thuốc giảm đau bác sĩ kê.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh nhớ uống đúng giờ.
Nói xong, cậu quay người rời đi. Không ép buộc, không cố giải thích. Cánh cửa khép lại. Căn phòng lại chìm vào yên tĩnh. Quang Anh nhìn túi thuốc trên ghế. Một lúc sau, anh với tay định ném nó vào sọt rác. Nhưng cuối cùng lại dừng lại.
___
Sáng hôm sau.
"Cốc...cốc.." - Tiếng gõ cửa lại vang lên. Quang Anh bực bội.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Lại ai nữa?.
Vừa mở cửa, người đứng ngoài vẫn là Đức Duy. Trên tay cậu là hộp cơm còn nóng.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi mang bữa sáng.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi không cần!.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi biết.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nhưng nếu không ăn, thuốc sẽ hại dạ dày.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Cau mày/ Cậu phiền thật.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Chỉ cười nhạt/ Vậy anh cứ coi như tôi rảnh.
Quang Anh đóng sầm cửa. Một phút sau khi cửa mở ra lần nữa, hộp cơm vẫn được đặt ngay ngắn trước cửa, còn Đức Duy đã rời đi
___
Ba ngày liên tiếp, ngày nào cũng vậy. Sáng là hộp cơm, chiều là ít trái cây, tối là vài hộp sữa. Không để lại lời nhắn, không gõ cửa quá lâu. Chỉ lặng lẽ đặt xuống rồi dời đi. Đến ngày thứ tư, Quang anh không chịu nổi nữa. Quang Anh ra mở cửa đúng lúc Đức Duy đang cúi người đặt đồ ăn.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu định làm vậy đến bao giờ?.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Đứng thẳng dậy/ Đến khi anh chịu ăn đầy đủ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi nói không cần ai thương hại.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi không thương hại anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Bật cười lạnh/ Vậy cậu làm vì cái gì?.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Im lặng vài giây rồi đáp rất chân thành/ Vì anh đang cần người giúp. Tôi chỉ làm điều mà mình có thể.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Siết chặt vành xe lăn/ Đừng tỏ ra tốt bụng. Cậu không hiểu tôi. Không hiểu cảm giác mất tất cả là thế nào.
Đức Duy không đáp. Chỉ nhìn anh thật lâu, trong mắt ấy không có sự thương hại. Chỉ có một sự bình tĩnh khó hiểu.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Có thể tôi không hiểu hết. Nhưng... nếu tất cả mọi người đều quay lưng, ít nhất...tôi sẽ không.
Quang Anh sững người trong chốc lát. Nhưng anh nhanh chóng quay mặt đi.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đừng đến nữa, tôi không cần.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Khẽ gật đầu/ Được, tôi sẽ không làm phiền anh.
Nói xong, cậu xoay người bước đi. Lần này trên nền gạch trước cửa không còn hộp cơm hay túi trái cây nào nữa. Quang Anh nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn. Không hiểu sao...lần đầu tiên sau nhiều ngày. Căn phòng lại trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Anh cúi xuống nhìn bàn trống trơn, bất giác nhớ tới những hộp cơm vẫn còn xếp gọn trong tủ lạnh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Khẽ tự cười giễu/ Cậu ta đúng là đồ ngốc...
Nhưng không biết vì sao. Trong lòng anh lại có chút hụt hẫng. Một cảm giác mà chính anh cũng không thể gọi tên.
_Hết #02_
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Hahaha.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi

#03 - Đừng Khóc Một Mình.

[RhyCap] Cảm Ơn Em Vì Đã Chọn Ở Lại.
#03 - Đừng Khóc Một Mình.
׺°”˜˜”°º×
Cơn mưa kéo dài suốt đêm. Đến sáng hôm sau, bầu trời vẫn phủ một màu xám nặng trĩu. Trong căn phòng trọ chật hẹp, Quang Anh ngồi lặng trên xe lăn, ánh mát dừng lại ở khoảng trống trước cửa.
Đã ba ngày, Đức Duy thực sự không đến nữa. Lẽ ra anh phải thấy nhẹ nhõm, đó là điều anh muốn kia mà. Không ai làm phiền, không ai hỏi han, không ai nhìn anh bằng anh mắt lo lắng. Thế nhưng...căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến khó chịu. Quang Anh lắc đầu, tự cười nhạo bản thân.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đúng là điên rồi... Mình đang mong gì chứ?.
Anh điều khiển xe lăn vào bếp, mở tủ lạnh. Bên trong vẫn còn vài hộp cơm mà Đức Duy mang đến những hôm trước. Anh nhìn chúng thật lâu, cuối cùng vẫn lấy ra một hộp. Đồ ăn đã nguội, nhưng vẫn còn dùng được.
Quang Anh ăn từng miếng chậm rãi, đã nhiều ngày rồi anh mới ăn hết một bữa. Không phải vì ngon, mà vì... anh không muốn lãng phí công sức của người khác.
____
Buổi chiều. Điện thoại bất ngờ đổ chuông, là của bệnh viện.
Bác sĩ.
Bác sĩ.
📲:Anh Quang Anh, hôm nay là lịch tái khám
Anh nhìn đôi chân bất động của mình, giọng khàn đi.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi...không đến được.
Bác sĩ.
Bác sĩ.
📲:Anh nến đến kiểm tra, tình trạng của anh cần theo dõi thường xuyên.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi biết rồi.
Anh cúp máy, rồi ném điện thoại lên giường. Đi khám thì sao? Nghe thêm vài câu động viên? Hay thêm vài lời an ủi rằng "Hãy cố gắng"?.
Anh mệt rồi. Mệt vì hi vọng, mệt vì thất vọng.
___
Đến tối. Bầu trời lại đổ mưa. Quang Anh cố với lấy chiếc cốc trên kệ. Vì ngồi xe lăn nên anh phải nghiêng người khá nhiều.
Chiếc cốc vừa chạm tới..bánh xe lăn trượt nhẹ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Mẹ kiếp!...
Cả người anh mất thăng bằng.
Rầm!.
Quang Anh ngã mạnh xuống nền nhà. Cú ngã khiến vai va chạm vào cạnh bàn đau điếng. Anh chống hai tay định ngồi dậy, nhưng...đôi chân vẫn bất động. Không một chút phản ứng.
Một lần. Hai lần. Ba lần... Mồ hôi chảy dọc theo thái dương. Anh cắn môi đến mức bật máu.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đứng lên...làm ơn. Đứng lên đi...
Không được. Vẫn không được. Căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc. Quang Anh gục đầu xuống nền gạch lạnh. Lần đầu tiên kể từ ngày xuất viện.. anh bật khóc. Không còn là những giọt nước mắt lặng lẽ. Mà là tiếng nấc nghẹn bị kìm suốt nhiều ngày.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tại sao...Tại sao lại là mình..? Tôi đã làm gì sai?...
Anh đấm mạnh xuống sàn đến khi hai bàn tay đỏ ửng. Tiếng mưa bên ngoài hiên mỗi lúc một lớn, che lấp cả tiếng khóc của anh.
---
Cốc..cốc..
Có tiếng gõ cửa. Quang Anh không đáp.
Cốc..cốc... Vẫn im lặng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên ngoài.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh Quang Anh? Là tôi, Đức Duy.
Quang Anh lập tức lau nước mắt, giọng trở nên cáu gắt.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi bảo cậu đừng đến nữa!.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Khẽ nói/ ...Anh khóc.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi không khóc.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Cửa không khóa, tôi vào nhé.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu dám-
Cạch.
Cánh cửa mở ra. Đức Duy đứng sững, Quang Anh ngồi dưới nền nhà. Hai bàn tay trầy xước, quần áo lấm bụi. Khuôn mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa kịp lau.
Hai người nhìn nhau rất lâu. Đức Duy không hỏi, không trách. Cậu chỉ lặng lẽ bước đến. Quỳ xuống trước mặt Quang Anh.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đau lắm không?.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/Quay mặt đi/ Tôi bảo cậu cút.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Khẽ thở dài/ Được. Nhưng để tôi đỡ anh lên đường trước.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi tự làm được.
Quang Anh cố gắng nhích người, nhưng cánh tay run lên vì mất sức. Chưa đầy vài giây, anh lại ngã xuống. Đức Duy vẫn kiên nhẫn.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Cho tôi giúp.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi không cần!
Quang Anh gắt lên, ánh mắt đỏ hoe.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi không muốn ai thấy bộ dạng này. Tôi không muốn ai thương hại
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói rất bình tĩnh/ Tôi chưa từng thương hại anh. Nếu hôm nay người ngã là tôi, anh sẽ mặc kệ sao?.
Quang Anh nghẹn lại, Đức Duy vẫn tiếp tục.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Giúp đỡ không có nghĩa là xem thường, cũng không có nghĩa là anh yếu đuối. Có những lúc...ai cũng cần một người đưa tay ra.
Quang Anh cúi gầm mặt, nước mắt lại rơi. Lần này...anh không gào khóc nữa. Chỉ lặng lẽ để mặc cho Đức Duy vòng một cánh tay qua vai mình, cẩn thận đỡ anh ngồi trở lại xe lăn. Từng động tác đều nhẹ như sợ làm anh đau.
Sau khi đưa Quang Anh lên xe lăn. Đức Duy lấy hộp y tế trong túi, khử trùng những vết trầy trên tay anh.Bông gòn chạm vào vết thương, Quang Anh khẽ nhíu mày.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Rát...
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/Nhẹ tay hơn/...xin lỗi.
Một lúc sau, cậu băng lại vết thương. Rồi đặt cốc nước ấm lên đầu giường.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Có đau ở đâu nữa không?.
Quang Anh lắc đầu. Căn phòng lại chìm vào yên lặng. Đức Duy đứng dậy, đi đến cửa. Trước khi rời đi, cậu khẽ nói.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh Quang Anh...
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ừ.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Sau này...nếu muốn khóc. Thì đừng khóc một mình. Tôi không cười anh đâu.
Nói xong, Đức Duy khép cửa lại. Để lại căn phòng yên tĩnh như cũ. Quang Anh ngồi bất động rất lâu. Ánh mắt dừng trên ly nước ấm vẫn còn bốc khói.
Lần đầu tiên sau tai nạn...có một người nhìn thấy anh yếu đuối nhất. Nhưng...lại không hề rời đi. Quang Anh đưa tay che mắt, khẽ mỉm cười trong nước mắt.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
…Đồ ngốc…
_Hết #03_
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Nay cho Duy jeu của mình hiphop một bữa.😊😻
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Viết gãy tay ròi.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
10 chương 1 ngày để nháp.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Không dám đăng nhiều, sợ flop.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Ngày 2 chương hoi nhá.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Cảm ơn mọi đã ủng hộ.
Em Kat.😻
Em Kat.😻
Yêu Yêu ❤

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play