[ DuongHung ] Khi Thành Phố Đã Ngủ.
01.
Máy bay mang số hiệu 3107 xuyên qua tầng mây cuối, chậm rãi hạ độ cao.
Trên bảng điều khiển, các thông số đều trở về với trạng thái an toàn nhất để hạ cánh.
Giọng nói bình tĩnh vang lên trong buồng lái.
@TranDangDuong
Càng lúc càng đẹp.
Cơ phó ngồi bên cạnh liếc nhìn ra ngoài.
NVP - nam
Cơ phó: Ý cậu là thành phố hay là sân bay?
@TranDangDuong
Đường băng đẹp.
Cơ phó bật cười thành tiếng.
Đúng là Trần cơ trưởng có khác.
Năm nay cậu chỉ mới hai mươi sáu tuổi, mà đã làm cơ trưởng của hãng bay “Fly” nổi tiếng trong giới.
Và cũng không bất ngờ là mấy khi Dương là cơ trưởng trẻ tuổi nhất của hãng.
Thành tích bay thì xuất sắc, kinh nghiệm có thừa.
Ngoài những điều hiển nhiên đó ra.
Đăng Dương còn nổi tiếng trong giới bởi một cách không ai ngờ.
Chẳng ai theo đuổi nổi cậu.
Máy bay đã hạ cánh an toàn. Việc còn lại chỉ là bàn giao lại máy bay cho hãng là xong.
Dương ngồi ở ghế cơ trưởng, hơi ngả người xuống ghế.
Chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ cuối cùng cũng an toàn hạ cánh.
NVP - nam
Hôm nay lại có tiếp viên mới tới hỏi xin số điện thoại của cậu đấy.
@TranDangDuong
Ừ là tôi hiểu rồi, không cần lải nhải thêm nữa.
À quên, cậu cũng khá nổi tiếng với cái tính ngang như cua này.
NVP - nam
Thì biết rồi không định cho người ta à?
NVP - nam
Người ta sẽ tổn thương lắm đó..
Cậu cúi đầu viết tình trạng máy bay sau chuyến bay, ký xác nhận mọi thứ đều an toàn.
@TranDangDuong
Cậu thích thì đưa số của mình ấy, rồi nói đó là số của tôi.
@TranDangDuong
Biết đâu lại làm quen được với vợ tương lai.
Dương liếc sang bên cạnh, anh cơ phó đang cố tỏ ra thất vọng rồi buồn bã.
@TranDangDuong
Có chắc là cô tiếp viên đó muốn xin không hay chính cậu muốn xin số tôi?
NVP - nam
Cơ trưởng Trần khéo đùa, tôi làm gì dám.
NVP - nam
Nay cả đoàn bay rủ đi ăn-
Cậu dọn sạch đồ của mình rồi rời đi, không để cơ phó nói hết câu.
@TranDangDuong
Đi trước đây.
Sau khi hoàn tất thủ tục, cậu chậm rãi bước ra từ phòng điều hành.
Hôm nay là một ngày cuối tuần tuyệt vời, tâm trạng cậu đang khá là tốt. Thế là lấy từ trong túi áo ra một cái kính râm, đeo cho tự tin hơn.
Đi được mấy bước thì điện thoại trong túi rung lên.
Dương nhận được cuộc gọi từ số điện thoại đối với cậu quá đáng sợ.
Một dự cảm không lành lập tức xuất hiện. Dáng vẻ tự tin bước ra phòng điều hành lúc nãy coi như tan sạch vào không khí.
Dương bây giờ thấp tha thấp thỏm chạy đến bãi đỗ xe. Lên đến xe rồi mà tay cậu vẫn run rẩy.
Vì cuộc gọi kia vẫn chưa ngắt.
Hết cách, cậu ngậm ngùi nhắm mắt bấm nghe.
@TranDangDuong
📲: Con đây.
Đầu dây bên kia lập tức dùng cái giọng bình tĩnh nhất để nói chuyện.
@Bà Trần
📲: Tối nay, mẹ yêu cầu mày về nhà ăn cơm.
Quả nhiên, chắc chắn có vấn đề không bình thường.
@TranDangDuong
📲: Con vừa mới hạ cánh xong.
@TranDangDuong
📲: Con bay hơn mười tiếng đó, mỏi lưng lắm huhu.
@Bà Trần
📲: À mẹ cũng biết rồi.
@TranDangDuong
📲: Con muốn ngủ.
@Bà Trần
📲: Về ăn xong rồi ngủ nhé.
Người bình thường thì chắc không nghe ra. Nhưng cậu là con trai bà gần ba mươi năm rồi.
Mỗi lần mẹ dùng giọng điệu này, lại có chuyện khủng sắp tới.
Cậu hiểu mẹ mình hơn ai hết.
@TranDangDuong
📲: Có việc gì thật sự quan trọng không mẹ…
Trong lời vừa rồi hai từ “quan trọng” bị cậu cố tình nhấn mạnh hết cỡ.
@Bà Trần
📲: Về rồi nói nhé, con trai yêu quý.
@Bà Trần
📲: Tối nay sáu giờ.
Điện thoại bị cúp ngang như vậy. Cậu nhìn màn hình đen ngòm.
Trong lòng chỉ còn đọng lại một suy nghĩ.
@TranDangDuong
“Xong hết rồi, mất hết thật rồi..”
Ba phút ngồi suy nghĩ tìm cách trốn bữa ăn cuối cùng kia, Dương đột nhiên nhớ ra người có thể cứu cậu.
Dương gọi thẳng tới cho phòng điều phối, nơi cậu vừa bước ra được hơn mười phút.
NVP - nữ
📲: Chào cơ trưởng Trần, cậu để quên đồ gì hay sao ạ?
@TranDangDuong
📲: Không không, tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi.
NVP - nữ
📲: Vâng cậu cứ tự nhiên.
@TranDangDuong
📲: Hôm nay có chuyến bay nào thiếu người bay không?”
@TranDangDuong
📲: Coi như tôi bay không công chuyến đó cũng được.
NVP - nữ
📲: Nay không có chuyến nào thiếu cơ trưởng ạ.
@TranDangDuong
📲: Không làm cơ trưởng thì làm cơ phó hay tiếp viên ấy.
NVP - nữ
📲: Ngày hôm nay tất cả chuyến bay đều đủ người..
@TranDangDuong
📲: Đường dài hay quốc tế thì sao?
@TranDangDuong
📲: Chắc chứ?
@TranDangDuong
📲: Mấy chuyến đó lúc nào cũng thiếu người mà.
Đầu dây bên kia ngập ngừng trả lời.
@TranDangDuong
📲: Sao cô do dự thế?
@TranDangDuong
📲: Tôi đâu có cắn người?
@TranDangDuong
📲: Tốt nhất cô hãy nói thật đi.
Khoảng im lặng ngượng ngùng này vẫn kéo dài khoảng mấy giây sau đó nhân viên điều phối nhỏ giọng đáp.
NVP - nữ
📲: Bà Trần sáng nay có gọi đến.
NVP - nữ
📲: Nói không được cho cậu thêm lịch bay sau năm giờ chiều..
NVP - nữ
📲: Xin lỗi cơ trưởng, tụi chị không có ý xấu gì đâu.
Cậu bật cười lớn, dường như cậu đã chết tâm hoàn toàn.
@TranDangDuong
📲: Được lắm.
Nhưng một người bản lĩnh như cậu sẽ không từ bỏ sau lần thử đầu tiên thất bại.
Cậu lật tung danh bạ, lướt tìm một cái tên quan trọng lúc này.
Huyền Như, tiếp viên trưởng của đoàn bay cùng cậu.
Và là người đã đồng hành, bay cùng cậu hơn bốn năm nay.
Người cậu có đủ tin tưởng để gọi ngay lúc này.
Dương vừa ấn gọi được hai giây, bên kia đã nhấc máy như đã chờ cuộc gọi này từ rất lâu.
@TranDangDuong
📲: Tối nay tôi sang nhà cô ngủ nhé?
Lúc thường Như là một người hoạt bát mà sao nay lại im lặng một cách khó hiểu.
Cậu lập tức hiểu ra vấn đề.
@TranDangDuong
📲: Huyền Như này.
@TranDangDuong
📲: Bình thương cô hay rủ tôi sang lắm mà, sao nay lại do dự rồi?
@TranDangDuong
📲: Lần này chê tôi xấu à?
@TranDangDuong
📲: Mẹ tôi gọi cho cô rồi à?
@TranDangDuong
📲: Nghe này, tôi khống có trách cô-
Giọng cô chột dạ cắt ngang lời anh.
@Huyền Như
📲: Em không cố ý đó đâu.
@Huyền Như
📲: Nhưng nếu anh thật sự không muốn về thì sang nhà em đi.
@TranDangDuong
📲: Để xem đã, tự nhiên tôi lại hơi lưỡng lự.
Cậu nói vậy làm Như ủ rũ ngang.
Nhưng ngay sau đó cô lấy lại được tinh thần.
@Huyền Như
📲: Hay để em về cùng với anh nhé?
@Huyền Như
📲: Em cũng thân với bác gái-
@TranDangDuong
📲: Thôi khỏi, tôi tự về một mình.
Cậu không còn chút tâm trạng để gọi điện nữa. Chỉ muốn trốn khỏi nơi này ngay bây giờ.
@Huyền Như
📲: À…ừm, tạm biệt anh.
huh??
Bộ tui tâm đắc nhất 🥹🥹
huh??
Ủng hộ ủng hộ ủng hộ
02.
Cùng ngày định mệnh đó, tại một bệnh viện lớn. Những ca bệnh buổi sáng chưa bao giờ yên ổn.
Tiếng các cô y tá gọi tên bệnh nhân vào khám, xen lẫn tiếng bước chân đầy lo lắng của người nhà.
Không khí lúc đó vừa tấp nập mà vừa ngột ngạt.
Thế nhưng, có một dãy hành lang dẫn đến khu phòng phẫu thuật lại khác hoàn toàn.
Ở đó, ít người biết qua lại, bầu không khí chỉ toàn mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.
Cánh cửa phòng phẫu thuật chậm rãi mở ra.
Một vị bác sĩ bước ra ngoài.
Trên người anh là bộ đồ phẫu thuật màu xanh chưa kịp thay. Khẩu trang kéo thấp xuống, để lộ gương mặt hơi tái nhợt vì nhiều giờ đứng liên tục làm việc.
Đôi mắt cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi lâu ngày qua những cuộc chiến giành lại sự sống bệnh nhân trước lưỡi hái tử thần.
Một cô y tá trẻ vội vàng bước theo sau với vẻ mặt ngưỡng mộ.
Y tá
Ca phẫu thuật khó đã thành công xuất sắc
Y tá
Anh là bác sĩ giỏi, em phải học hỏi nhiều từ anh rồi.
Hùng khẽ cười rồi lắc đầu.
Năm nay, Quang Hùng hai mươi chín tuổi.
Anh là bác sĩ ngoại thần kinh nổi bật trong viện, từ lâu Hùng đã nổi tiếng bởi tay nghề vững và tỷ lệ thành công cao.
Đi được mấy bước, Hùng nhớ ra điều gì đó quan trọng rồi quay sang dặn dò.
@LeQuangHung
Em nhớ chuyển bệnh nhân về phòng hồi sức.
@LeQuangHung
Theo dõi sát hai mươi tư giờ đầu.
@LeQuangHung
Nếu có giấu hiệu gì bất thường, báo anh cho biết ngay nhé.
Sau khi dặn dò mọi thứ xong xuôi, Hùng cởi đôi găng tay, tiện tay bỏ vào thùng rác y tế gần đó.
Anh vừa định rời đi thì người nhà bệnh nhân bước tới.
Một người phụ nữ trung niên cùng với đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá lâu.
Người phụ nữ nghẹn ngào, không thốt nên lời.
@LeQuangHung
Ca phẫu thuật rất thuận lợi.
@LeQuangHung
Nếu không có dấu hiệu gì bất thường thì ông ấy sẽ tỉnh lại ạ.
Người phụ nữ trút được tảng đá đè nặng trong lòng, nước mắt lần nữa lăn dài trên gò má.
NVP - nữ
Cảm ơn bác sĩ… cảm ơn bác sĩ nhiều lắm…
Người nhà bệnh nhân liên tục cúi người, Hùng vội đưa tay ra đỡ.
@LeQuangHung
Dạ không đâu ạ..
Anh quay đầu nhìn về phía phòng phẫu thuật. Bên trong, các bác sĩ và y tá phụ vẫn đang tất bật hoàn thành nốt những bước cuối cùng.
@LeQuangHung
Cả một đội y tá và bác sĩ phụ cùng cứu ông ấy.
@LeQuangHung
Mỗi người đều góp một phần dù nhỏ.
@LeQuangHung
Nhưng không có họ, một mình tôi sẽ không làm được.
Người phụ nữ chầm chậm quay đầu về hướng Hùng nhìn, lặng người trong giây lát.
Sau đó, bà xúc động cúi đầu cảm ơn đội ngũ y tá và bác sĩ còn ở bên trong.
Các y tá nhìn nhau cười, vài bác sĩ cũng gật đầu đáp lại, sự mệt mỏi sau nhiều giờ căng thẳng cũng dần tan biến.
“ Không có lời cảm ơn nào… ý nghĩa hơn việc chính tay mình cứu sống bệnh nhân. “
Thay sang chiếc áo blouse trắng khác, Hùng cầm trên tay tập hồ sơ bệnh án mới. Bước dọc hành lang bệnh viện.
Với người bác sĩ như anh, hết một ca bệnh này sẽ đến lượt bệnh nhân khác đang chờ.
Chưa kịp đi quá xa. Một tiếng khóc trẻ con chói tai vọng đến, xe tan bầu không khí yên tĩnh đang có.
Tiếng khóc ấy lớn đến mức ai đi qua cũng phải ngoái đầu lại nhìn.
Hùng cũng không phải là ngoại lệ.
Trước cửa phòng khám khoa Nhi.
Một cậu bé chừng năm tuổi đang ôm chặt lấy cánh tay của mẹ, nước mắt nước mũi tèm lem.
Đối diện hai mẹ con là một bác sĩ trẻ tuổi.
Thẻ tên trên ngực ghi rõ cái tên.
Là em trai ruột của anh, hiện tại là một bác sĩ khoa Nhi trong cùng bệnh viện.
@Lê Quang Tú
Thuốc thôi mà cũng không uống đúng giờ.
@Lê Quang Tú
Sao cứ phải để anh nhắc hoài vậy.
Giọng Tú không hề lớn, chỉ là vẻ nghiêm nghị của mình đã đủ doạ cậu bé sợ đến phát khóc.
@Lê Quang Tú
Nếu em cứ không chịu uống thuốc…
@Lê Quang Tú
Anh sẽ không khám cho em nữa đâu.
Cậu bé được đà khóc to hơn, cố trốn sau cánh tay mẹ.
Nhóc Xu
C-con không uống đâu…
Nhóc Xu
T-thuốc đắng lắm..
Người mẹ ngồi bên cạnh bối rối dỗ dành con.
NVP - nữ
Xu ngoan, nghe lời bác sĩ nha?
Nhóc Xu
C-con muốn về nhà… con nhớ bố…
Tú khoanh tay trước ngực, nhíu mày.
@Lê Quang Tú
Chị càng chiều con như thế..
@Lê Quang Tú
Lần sau bé càng không chịu nghe lời uống thuốc.
Tình hình nhất thời rơi vào bế tắc.
Hùng đứng cách đó không xa, lúc đầu còn hơi do dự nhưng rồi cũng quyết định đi qua đó giúp.
Tú quay lại, hơi bất ngờ không hiểu tại sao anh lại ở đây.
Hùng mỉm cười ra hiệu với Tú.
Anh bước tới trước mặt cậu bé, rồi từ từ ngồi xổm xuống.
Tầm nhìn hai người từ từ ngang nhau.
@LeQuangHung
Anh ngồi đây với em được không?
Cậu bé lén ngước lên nhìn anh, nhưng lại không trả lời.
Anh lấy từ túi áo một chiếc sticker hình máy bay nhỏ, được cô y tá trẻ tặng từ hôm qua.
Hùng đặt sticker vào lòng bàn tay cậu bé.
Đôi mắt ngập nước của bé chớp chớp nhẹ vài cái, rồi sáng lên. Chậm rãi buông tay mẹ ra.
Tiếng khóc đã không còn nghe thấy.
Hùng ngạc nhiên khi thấy phản ứng của bé.
@LeQuangHung
Em thích máy bay sao?
Cậu bé khẽ gật đầu, mắt vẫn cứ dán vào hình sticker.
@LeQuangHung
Em có thích đi du lịch không?
Nhóc Xu
Xu thích máy bay, thích mây trên bầu trời.
Hùng chống cằm, cố ý hạ thấp giọng.
@LeQuangHung
Vậy thì Xu nên uống thuốc đúng giờ, có sức khoẻ để còn bay thật xa.
Cậu bé cúi đầu nhìn hình sticker trong tay.
Nhóc Xu
Em uống… là được đi ạ?
@LeQuangHung
Tất nhiên rồi.
Cậu bé bất ngờ giơ ngón út của mình.
Hùng nhìn ngón út tí hon trước mặt, sau đó cũng giơ ngón út của mình ra.
Cậu bé lập tức quay sang nhìn mẹ.
Nhóc Xu
Xu uống thuốc, để còn đi máy bay!
Người mẹ vui mừng, đưa bé cốc nước và vài viên thuốc.
Cậu bé nhận lấy cốc nước, nhăn mặt uống hết chỗ thuốc trong tay.
Hùng thấy mọi chuyện dần ổn hơn, định đứng dậy đi về khoa.
Nhóc Xu
Anh t-tên là gì ạ?
Hùng xoay người nhìn cậu bé.
@LeQuangHung
Anh tên là Hùng.
@LeQuangHung
Hùng trong siêu anh Hùng đó.
Cậu bé cuối cùng đã bật cười thành tiếng, vẫy tay chào tạm biệt anh.
Trở về phòng làm việc của mình. Ánh nắng vàng ngoài ô cửa sổ chiếu rọi vào phòng.
Y tá
Anh Hùng tối nay có định đi đâu không?
Anh vừa đặt người xuống ghế, điện thoại cá nhân bỗng nhận được cuộc gọi.
Hùng hơi bất ngờ, nhưng ngay sau đó đồng ý cuộc gọi.
@LeQuangHung
📲: Alo, con nghe.
@Bà Lê
📲: Tối nay về nhà ăn cơm với bố mẹ nhé.
@Bà Lê
📲: Bố mẹ có chuyện muốn nói.
@Bà Lê
📲: Mẹ gọi cho cả Tú về rồi.
@Bà Lê
📲: Đừng làm việc quá sức nha con.
@LeQuangHung
📲: Con nhớ rồi.
Cuộc gọi kết thúc nhanh gọn, chưa đầy một phút.
Hùng đặt điện thoại lên bàn, ánh mắt vô thức nhìn cuốn lịch làm việc dày đặc của mình.
Không hiểu sao… anh lại có cảm giác, bữa cơm tối nay không đơn giản như anh nghĩ
Nghĩ mãi cũng chẳng có câu trả lời, Hùng lặng lẽ mở bệnh án mới. Vứt hết tâm tư ra sau lưng.
huh??
NIÊN HẠ NHÉ CẠ NHÀ MÌN OII
huh??
tui lấy luôn tuổi thật của hai anh 🤓
03.
Đồng hồ vừa điểm đúng sáu giờ tối, con xe của Dương tiến vào khuôn viên nhà.
Trước mắt cậu là một căn nhà sang trọng, nhưng hầu hết chỉ có hai ông bà Trần và vài người giúp việc ở lại đây.
Không khí hiếm khi quây quần đông vui đến vậy.
Động cơ xe mới tắt chưa được năm giây, bên trong nhà đã có người hô lớn lên.
Không biết ai mà hô to vậy.
Dương mở cửa bước xuống xe, khoác chiếc áo đồng phục lên tay rồi thong thả bước vào nhà.
Vừa đặt chân đến phòng khách quen thuộc, cậu liền ngồi phịch xuống ghế sofa.
Thở dài một hơi, cảm giác như mới kết thúc một chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ.
Từ trong bếp, bà Trần bước ra cầm theo cái muôi nấu ăn.
Nhìn thấy con trai út thỏa hiệp trở về, bà liền vui vẻ nở nụ cười.
@Bà Trần
Lên thay quần áo đi, mẹ nấu sắp xong rồi.
Dương đảo mắt một vòng quanh nhà, đông vui thế này chắc xíu nữa có chuyện gì kinh khủng lắm.
Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.
Cậu bước được một bước lên bậc cầu thang.
Thì từ trên tầng hai, có một giọng nói trầm ổn vọng xuống.
@Trần Đăng Nguyên
Hôm nay về đúng giờ thật này.
Hắn nói xong còn ra hiệu xem đồng hồ trên tay.
Dương ngẩng đầu nhìn lên.
Người đàn ông đang tựa một tay vào lan can cầu thang, khoé môi còn nhếch lên một nụ cười thích thú.
Đó là anh trai cậu, Trần Đăng Nguyên. Năm nay tròn ba mươi tuổi đầu.
@TranDangDuong
Anh đứng đó làm tượng à?
Nguyên bật cười thành tiếng.
@Trần Đăng Nguyên
Phải đứng đây canh xem.
@Trần Đăng Nguyên
Liệu có ai tìm cách trèo qua cửa sổ không, để ngăn lại kịp.
Hắn ung dung bước từng bước xuống cầu thang, đi lướt qua không quên vỗ nhẹ lên vai cậu.
@Trần Đăng Nguyên
Nay bố mẹ gọi về.
@Trần Đăng Nguyên
Tao cũng cảm thấy có chuyện.
@TranDangDuong
Giờ trốn còn kịp không?
@Trần Đăng Nguyên
Không, mày nghĩ sao vậy.
@Trần Đăng Nguyên
Thôi, đừng tìm cách nữa, vô vọng.
@Trần Đăng Nguyên
Muốn trách thì trách mày đen.
@Trần Đăng Nguyên
Lên thay đồ đi rồi xuống ăn cơm.
Nguyên dứt lời, liền thúc đẩy cậu bước lên cầu thang.
Cùng lúc đó, tại nhà Lê cách nhà Trần cũng không quá xa.
Hùng tan làm liền cùng Tú lái xe về nhà. Anh đỗ xe vào sân, xe còn chưa kịp tắt máy. Tú đã mở cửa ghế phụ xuống trước.
@LeQuangHung
Lên nhớ thay-
Tú đi thẳng lên nhà, không chờ anh đi cùng.
Hùng nhìn bóng lưng em trai khuất dần sau cánh cửa. Ánh mắt anh khẽ rũ xuống.
Anh cảm thấy dạo gần đây… khoảng cách giữa hai anh em ngày một lớn hơn.
Hùng thở dài, rồi chậm rãi xuống xe bước theo sau Tú.
Các thành viên trong nhà lần lượt ngồi vào bàn ăn. Không khí lúc đầu vẫn rất vui vẻ và thoải mái.
Bà Trần hai tay gắp thức ăn vào bát hai anh em.
Ông Trần thì hỏi thăm tình hình ở công ty Nguyên.
@Ông Trần
Dự án bên đối tác dạo này thế nào rồi?
@Trần Đăng Nguyên
Ổn cả rồi bố.
Chỉ có cậu đang cắm đầu vào ăn. Khá lâu rồi Dương chưa ăn cơm nhà.
Thi thoảng cậu cũng chỉ “vâng”, “dạ” cho có lệ. Trong lòng không ngừng thấp thỏm lo sợ.
Nhưng chưa ăn được bao lâu, Ông Trần đặt đũa xuống, nhìn hai anh em.
@Ông Trần
Bố mẹ có chuyện nói với hai đứa.
Cậu vội ngẩng lên. Đôi đũa trong tay vô thức siết chặt.
Trên bàn nhà Lê lại có phần trầm hơn, không ai nói với ai quá nhiều.
Ông Lê đặt chén trà do anh pha lên bàn, ánh mắt nhìn từng người con trai.
@Ông Lê
Ta có chuyện muốn bàn với hai đứa.
@Ông Trần
Bố với Bác Lê lên kế hoạch muốn kết thông gia.
@Ông Trần
Con biết nhà họ Lê chứ?
@Trần Đăng Nguyên
Con có biết một chút chút.
@Ông Trần
Nhà họ có truyền thống nhiều đời làm bác sĩ hoặc nghề y.
@Ông Trần
Ông Lê cũng là một vị bác sĩ rất nổi tiếng.
@Ông Trần
Hai nhà hợp tác đã lâu năm.
Ông Trần mỉm cười nhìn bà Trần.
@Ông Trần
Nhà mình làm nghề dược, nhà họ làm nghề y.
@Ông Trần
Đều muốn cứu người.
Ông quay đầu nhìn hai người con trai.
Một người bình tĩnh lắng nghe ông nói, người còn lại biểu cảm thay đổi liên tùng tục.
@Ông Trần
Người lớn hai bên cũng đã nói chuyện.
@Ông Trần
Ta mong hai gia đình càng thêm thân thiết.
Dương nghe đến đây không còn giữ nổi bình tĩnh, cậu đứng bật dậy.
Chữ “bố” kia bị kéo dài không cần thiết lắm.
@TranDangDuong
Con không đồng ý.
Không khí trên bàn im phăng phắc, mọi ánh nhìn đều hướng về phía cậu.
Ông Lê cũng vừa nói xong, người lên tiếng phản đối lần này là Tú.
@Lê Quang Tú
Con không thích.
Hùng hơi giật mình, quay sang nhìn em.
Bà Lê khẽ nhíu mày, lên tiếng.
@Bà Lê
Con còn chưa biết đối phương là ai-
@Lê Quang Tú
Con không thích là không thích!
Ông Lê tức giận đập tay xuống bàn, quát.
@Ông Lê
Con ăn nói với mẹ con cái kiểu gì đấy?
@Ông Lê
Con có còn coi ta ra gì nữa không?
Hùng ngay lập tức đứng dậy.
Anh nhẹ nhàng giữ lấy cánh tay cha.
@LeQuangHung
Bố bình tĩnh lại đi, rồi từ từ mình cùng nói chuyện.
Rồi anh quay sang em trai, ra hiệu em hãy ngồi xuống.
@LeQuangHung
Em cũng bình tĩnh đi.
@LeQuangHung
Đừng nói gì lúc đang nóng.
Hùng đứng giữa hai người là cha và em trai, làm người hoà giải mọi hiểu lầm.
Sau vài phút, ông Lê buộc nén cơn giận xuống.
Lấy từ chiếc cặp tài liệu hai hồ sơ cá nhân, rồi đặt trước mặt hai người.
@Ông Lê
Con không thích, thì ta không ép.
@Ông Lê
Nhưng Tú, con thử xem xem mặt mũi người mình từ chối ra sao.
huh??
Ủa thế là sắp đi học rồi hả??
Download MangaToon APP on App Store and Google Play