Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Em Yêu Anh! [1510-0711] [Đình Bắc X Văn Khang]

Người em họ bất ngờ + GTNV

T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Halooo
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Hí hí hí.
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Mấy bộ kia chưa vt xong nhưng nghĩ ra ý tưởng fic này rồi 🤓
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Những ý tưởng này mà không vt ra thì tui bị khó chịu 🥲
___________
GTNV:
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang (20 tuổi): Sinh viên năm cuối, sống một mình, điềm tĩnh, ít nói nhưng rất biết quan tâm người khác.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc (lúc nhỏ, 16 tuổi): Em họ của Văn Khang, đáng yêu, hoạt bát, rất thích làm nũng. Tên giả là Bù.
VÔ TRUYỆNNN
________
NV phụ(nữ)
NV phụ(nữ)
📲 Mẹ Bắc: Khang à, dì phải đi công tác khoảng hai đến ba tháng. Con chăm Bắc giúp dì được không?
Giọng mẹ Bắc vang lên qua điện thoại.
Văn Khang nhìn lịch làm việc rồi khẽ cười.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
📲 Dạ được. Dì cứ yên tâm.
Chưa đầy một tiếng sau, chuông cửa vang lên.
Cạch.
Đứng trước cửa là một cậu nhóc kéo vali to gần bằng người, mặc áo hoodie rộng thùng thình.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/nở nụ cười rạng rỡ/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh Khang phải không?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Em là Nguyễn Đình Bắc.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/đỡ lấy chiếc vali/ Vào nhà đi.
________
Sau khi sắp xếp đồ xong, hai người ngồi uống nước.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Giới thiệu lại cho anh xem.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/chống cằm/ Em tên là Nguyễn Đình Bắc, 16 tủi.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Anh là Khuất Văn Khang, 20 tuổi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/tròn mắt/ Anh hơn em bốn tủi luôn.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ.
Không khí hơi im lặng.
Bỗng Bắc cười tinh nghịch.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
À đúng rồi! Em có tên ở nhà
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/ngẩng lên/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Là gì?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Bù!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Bạn bè toàn gọi em là Bù.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bật cười/ Nghe cũng dễ thương.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/chống cằm suy nghĩ/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nhưng anh không có tên ở nhà nhỉ?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Không cần đâu.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không được!
Cậu nhóc nhìn quanh nhà rồi bỗng reo lên.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Em đặt cho anh nhé.
Văn Khang có dự cảm chẳng lành.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
... Đặt gì?
Bắc nhìn bao gạo mới mua đặt cạnh bếp rồi cười tít mắt.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh là Gạo!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/khựng lại/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
... không.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Sao lại không?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Nghe kì lắm.
Bắc lập tức ôm gối, bĩu môi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Em thích mò. 🥺
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Không.
Cậu bé cúi đầu vài giây rồi ngẩng lên, đôi mắt long lanh như sắp khóc.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh... không thương em à...?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
...
Đôi mắt ấy cứ chớp chớp đầy đáng thương.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
🥺
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
...
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/thở dài/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Được.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/sáng mắt/ Thật hả?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Từ nay anh là Gạo!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bất lực+xoa trán/ Được rồi... Bù..
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Đó là lần đầu tiên căn nhà vốn yên tĩnh của Khang vang lên tiếng cười rộn ràng.
Và cũng là khởi đầu cho hai tháng sống chung đầy những câu chuyện đáng nhớ.
_______

Người anh thơm quáa

_________
Đến tối.
Sau khi ăn cơm xong, Văn Khang... à không, bây giờ phải gọi là Gạo(chắc vậy 😃), đưa Bắc đi xem phòng.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Đây là phòng của em.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/ôm gối bông+cười toe/ Đẹp quá!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Nếu thiếu gì thì gọi anh.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Dạ!
_________
Khoảng gần mười hai giờ đêm.
Bầu trời bỗng lóe sáng.
ĐÙNGGG!
Tiếng sấm vang lên làm cả căn nhà rung nhẹ.
Trong phòng, Bắc đang trùm chăn.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Lại... lại sấm nữa...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/ôm chặt gối/
ĐÙNGGG!
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Á!
Không chịu nổi nữa, Bắc ôm gối chạy ra ngoài.
Lộc cộc...
Đứng trước cửa phòng Khang.
Cốc... cốc...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh Khang...
Bên trong truyền ra giọng ngái ngủ.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Có thể... cho em ngủ cùng một đêm được không?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/mở cửa/
Thấy Bắc ôm gối, tóc rối tung, mắt còn hơi đỏ vì sợ.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Em sợ sấm?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/gật đầu lia lịa/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Em sợ từ nhỏ.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/mỉm cười/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Vào đi
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Dạ!
Chiếc giường của Văn Khang khá rộng.
Bắc ngoan ngoãn nằm sát mép.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ngủ đi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Dạ!
Đèn được tắt.
Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ.
Một lúc sau...
Lại một tiếng sấm lớn.
ĐÙNGGG!
Bắc giật mình, vô thức nhích sang rồi ôm lấy cánh tay Khang.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/khẽ mở mắt/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Bù.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Dạ?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Em đang ôm anh à?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
À...
Bắc ngượng ngùng định buông ra nhưng đúng lúc ấy.
ĐÙNG!
Cậu lại giật mình ôm chặt hơn.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Xin lỗi anh...
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/thở dài/ Thôi...ôm thì ôm.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Dạ..
Một lát sau.
Bắc chợt hít hít mũi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hửm?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/hít thêm cái nữa/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/khó hiểu/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Em đang làm gì vậy?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/ngẩng đầu+mắt sáng lên/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh Gạo!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Hửm?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Người anh thơm quáa.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh dùng sữa tắm gì vậy?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Chỉ là sữa tắm bình thường...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không tin!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Thơm kỉu dễ chịu lun á.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bất lực/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Thật mà..
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh giấu đúng khomm?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Không.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không tin.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Không tin thì kệ em chứ.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hứ.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Sau này mà em làm top là anh coi chừng em đóa nha.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ, mà là top nhún...
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hứ/dỗi/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/rúc vào chăn/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh Gạo.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Gì nữa?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Ngủ ngon nha:3
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ.
Ít phút sau.
Tiếng thở của Bắc đã đều đều.
Văn Khang nhìn cậu em họ đang ngủ ngon lành, khẽ kéo chăn lên ngay ngắn.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Đúng là trẻ con...
______

Thua game rồi bắt anh dỗ

T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Hí hí hí há há há 😁
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Còn một đống ý tưởng trong đầu nữa.
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Mệttt. 😞
_________
Chiều chủ nhật.
Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, Bắc ôm chiếc máy chơi game chạy đến trước mặt Khang.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh Gạo!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Hửm?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Chơi game với em đuy.
Văn Khang đang đọc sách, ngẩng đầu lên.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Em chắc không?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Chắc!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Anh chơi cũng được.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hí hí.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hôm nay em sẽ thắng!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/cười nhẹ/ Ừ.
_______
10 phút sau.
Thất bại.
Bắc ngơ ngác nhìn màn hình.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hả?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/đặt tay cầm xuống/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Thêm ván nữa?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Vâng!
Ván thứ hai.
Thất bại.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/trợn tròn mắt/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không thể nào...
Ván thứ ba.
Thất bại.
Bắc bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh... anh gian lận đúng không?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bình tĩnh+lắc đầu/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Không.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Anh giấu nghề!
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Không có.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Vậy sao em thua mãi?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bật cười/ Chắc do em bấm nhầm.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không tin!
______
Nửa tiếng sau.
Tỉ số là...
Ờm...
10 - 0 😞
Bắc đặt mạnh tay cầm xuống bàn.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hứ!
Cậu quay lưng lại, ôm gối ngồi trên sofa.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không chơi nữa!
Văn Khang nhìn bóng lưng giận dỗi của cậu.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Bù.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
...
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Bắc.
Không trả lời.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/đi đến/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Giận à?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không.
Giọng điệu rõ ràng là đang giận.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Thế sao không nhìn anh?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Không thích.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Vì thua game?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
...
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Em giận thật rồi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/phồng má/ Anh chẳng nhường em gì cả.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/khẽ cười/ Em bảo phải chơi nghiêm túc mà.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nhưng... nhưng...
Bắc càng nghĩ càng tủi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Em thua mười ván luôn...
Nói xong, cậu ôm gối chôn mặt.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Em bùn.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bất lực/ Rồi, anh xin lỗi.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
...
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Anh dỗ em nhé?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/lập tức ngẩng đầu/
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Thật?
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Ừ.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Còn phải mua trà sữa.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
... Được
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Bánh kem nửa.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
... Được
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Cho em ôm.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bật cười/ Em nhiều yêu cầu thật.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/bĩu môi/ Anh làm em thua mà.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/dang tay/ Lại đây.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
/cười tít mắt+ôm lấy anh/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/nhẹ nhàng xoa đầu cậu/
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Vậy hết giận chưa?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Hết... nhưng...
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
Hửm?
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Tối nay anh phải cho em thắng một ván.
Khuất Văn Khang(Gạo)
Khuất Văn Khang(Gạo)
/bật cười/ Được.
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Nguyễn Đình Bắc lúc nhỏ(Bù)
Tuyệt!
________
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
NovelToon
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Cúi cùng cx xả hết 50% ý tưởng trong đầu 😞
T/g thúi 🤓
T/g thúi 🤓
Còn 50% ý tưởng còn lại nửa😞

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play